Trà Xanh Tuyệt Đối Không Làm Thế Thân - Chương 14
Cập nhật lúc: 2026-05-27 14:12:40
Lượt xem: 307
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vừa mới bước chân công ty, vặn bấm thẻ quẹt thẻ nhận việc đúng giờ suýt soát.
Cơ mà mới đặt m.ô.n.g xuống vị trí, còn kịp bật máy tính lên nữa, một xấp tài liệu giấy tờ dày cộp chất thành một ngọn núi nhỏ úp thẳng lên bàn việc của cô .
Mẹ kiếp chứ, thực tập sinh thì coi là con chắc?
Mớ tài liệu mới sắp xếp phân loại phân nửa, gã đồng nghiệp nam phía đối diện bỗng nhiên giở trò đon đả tiếp cận, ghé cái đầu qua hỏi han cô với giọng điệu vô cùng ân cần: "Vân Dao ơi, tài liệu nhiều thế một hết , cần tay giúp em sắp xếp dọn dẹp chút ?"
Cái gã đồng nghiệp dăm bảy lượt tỏ ý tiếp cận đon đả với cô , mắt ai chẳng nhận gã đang ý đồ gì. Vân Dao đối với hạng đàn ông ý đồ tiếp cận giờ luôn đưa câu trả lời cự tuyệt dứt khoát, dập tắt ảo tưởng viển vông trong đầu bọn họ ngay từ vòng đầu tiên.
"Dạ cần ạ, em cảm ơn ."
Gã đồng nghiệp thấy Vân Dao giữ thái độ lạnh lùng, cao ngạo như thế, bèn nhún nhún vai, lủi thủi thụt trở vị trí cũ.
Mớ tài liệu giấy tờ trầy trật mãi mới sắp xếp dọn dẹp xong xuôi, group chat công việc bỗng nhiên nhảy một dòng thông báo: Tựa game Sơn Hà Vạn Lý chuẩn lựa chọn một bộ phim hoạt hình anime để triển khai dự án tổ chức sự kiện liên danh kết hợp, nhưng hiện tại vẫn chốt sẽ hợp tác với bộ anime nào, yêu cầu cùng lập tờ trình đề xuất ý tưởng, sang tuần sẽ mở cuộc họp phòng để thảo luận chốt phương án cuối cùng.
Lần là cuộc họp công khai của bộ phòng ban lựa chọn, bất cứ mạng nào trong phòng cũng đều quyền nộp bản đề xuất ý tưởng, bao gồm cả diện thực tập sinh cấp thấp như các cô nữa.
Vân Dao thầm nghĩ bản cuối cùng cũng cơ hội đụng tay chút đầu việc đàng hoàng, chính sự đây.
Thế nhưng hiển nhiên, Lưu Kim nghĩ một đứa thực tập sinh quèn như cô cái vẹo năng lực gì để lập nổi cái bản đề xuất , càng tin tưởng ý tưởng của cô cửa trúng tuyển. Gã ngoài miệng thì vẻ tuyên bố ai nấy đều thể thử sức, nhưng ngay đó liền lật mặt điều động cô dọn dẹp phòng lưu trữ hồ sơ tài liệu cũ của phòng ban. Cái đầu việc dọn dẹp dọn dẹp vốn dĩ gấp gáp gì đến mức ngay lúc cơ chứ, xem chừng là do Lưu Kim giở trò trêu ghẹo cợt nhả cô thẳng tay gạt phăng nể mặt mũi, nên gã hận thù ghim tâm, cố tình chèn ép cái vị Trưởng phòng chứ còn gì nữa.
Đống hồ sơ tài liệu cũ kỹ theo lệ vẫn chỉ một cô đơn thương độc mã thầu hết sạch, cô rúc trong phòng lưu trữ cày cuốc còng cả lưng suốt nửa ngày trời mới miễn cưỡng dọn dẹp hòm hòm xong xuôi. Vừa mới bước chân ngoài, liền bắt gặp Lưu Kim tháp tùng dàn đồng nghiệp nhóm một bước chân khỏi phòng họp, đoán chừng cuộc họp chính là để thảo luận về dự án sự kiện liên danh kết hợp chứ sai .
Và cái mạng bước chân cùng, chính là Lưu Kim và Trương Nhã Nhã.
Đều mang danh thực tập sinh như cả, mắc mớ gì cái đãi ngộ đứa thì ở chín tầng mây đứa thì rớt xuống tận đáy bùn sâu thế chứ? Cái cô Trương Nhã Nhã mới bước chân tháp tùng dự án, chạy theo sự kiện hoành rùm bén, còn cô thì ngày ngày mệt rã cả rời sắm vai con trâu con ngựa kéo xe.
Đi cửa thì gì mà ghê gớm lắm chứ?
Vân Dao lén lút lườm một cái cháy mắt, lủi thủi trở vị trí việc của , còn kịp thở hắt lấy một cho nhẹ , Trương Nhã Nhã nện gót giày cao gót cạch cạch sải bước tới bên cạnh cô. Cô nàng đến một ánh mắt cũng chẳng thèm ban cho cô, vác cái bộ mặt trịch thượng, bề lệnh sai bảo cô: "Vân Dao ơi, họp hành xong xuôi đứa nào đứa nấy đều khát khô cả họng kìa, phiền chạy ngoài mua chút đồ uống mang về đây nhé."
Vân Dao nhíu c.h.ặ.t c.h.â.n mày : "Một em thôi ạ?"
Đồ uống của tận mười mấy mạng mà bắt một cô đơn thương độc mã mua á? Cô tay xách nách mang khuân về cho nổi đây?
Bộ đặt ship đồ ăn gọi ship mang tới chứ?
Họp hành một lúc thôi mà cũng kêu mệt khát khô cả họng cơ ? Cô cày cuốc chân khuân vác dọn dẹp suốt nửa ngày trời, là đầu việc tốn cơ bắp thể lực đây nè, cô còn đang mệt rã cả rời đây .
Với cô lấy tư cách cái thá gì mà mở mồm là lớn lối sai bảo cô như thế chứ?
Trương Nhã Nhã trưng bộ mặt cạn lời hết chỗ : "Không chứ, bảo mua chút đồ uống thôi mà cũng tỏ thái độ hậm hực tình nguyện ? Cuộc họp nhóm thèm đến dự thì thôi , đến chút chuyện nhỏ nhặt vặt vãnh cũng trốn việc nữa ?"
Vân Dao kinh hãi đến mức há hốc mồm rớt cả cằm. Cái con nhỏ giỏi cái trò ngậm m.á.u phun , hất nước bẩn ghê gớm thật đấy, cái gì mà cuộc họp nhóm cô cố tình thèm đến dự cơ chứ? Cô là diện tư cách dự họp thì chứ!
lúc Lưu Kim mỉm hớn hở sải bước tới, trưng bộ dạng vô cùng hiền hòa dễ mến lên tiếng vuốt giận: "Không , chút chuyện nhỏ nhặt thôi mà, Vân Dao chắc cũng cố tình đến dự họp . Thế , chiều lát nữa chúng trực tiếp đặt ship gọi mang tới luôn cho tiện, bớt chút việc cho Vân Dao đỡ vất vả nhé."
Một câu thốt , chỉ trực tiếp đóng đinh cái xô nước bẩn ngậm m.á.u phun do Trương Nhã Nhã hất qua lên cô, khẳng định chắc nịch rằng chính Vân Dao là kẻ cố tình trốn họp, vắng mặt trong công việc chung, mà còn ngầm mỉ mỉa cô là hạng lười biếng ham ăn trốn việc nữa chứ.
Oa thảo thật đấy.
Định hùa lên sàn diễn cái vở kịch cung đấu chốn công sở với cô đấy ?
Hai cái mạng đúng là khốn nạn, tiện nhân hết chỗ mà.
Có gốc đại thụ chống lưng thì ghê gớm lắm ? Làm như mỗi chống lưng bằng .
Vân Dao tức đến mức suýt chút nữa thì nổ tung bốc khói ngay tại trận luôn .
Không , cô tài nào tiếp tục sắm vai cái diện nhân viên văn phòng tự lực cánh sinh, kiên cường cố gắng nổi nữa . Cô ngay lập tức chạy về thổi gió bên gối bép xép với Thương Tễ, cậy thế bắt nạt , cáo mượn oai hùm vác cái danh của thẳng tay sa thải hết cái lũ khốn nạn cho khuất mắt!
Vân Dao phắt dậy, lồng n.g.ự.c tức điên lên nhưng vẫn cố giữ nhịp thở bình tĩnh đanh thép khẳng định: "Trưởng phòng Lưu ơi, chính là hạ lệnh điều động em phòng lưu trữ dọn dẹp hồ sơ tài liệu cũ kỹ , chứ em cố tình trốn họp đến ạ!"
"Phải , cũng bảo em cố tình đến cơ mà, em còn thế nào nữa đây."
Lưu Kim buông một câu nhẹ tựa lông hồng lướt qua chuyện đó, sang giục giã nổ đơn đặt sữa chua sữa group chat, chầu gã bao.
Cái trò cho sự phẫn nộ đanh thép của Vân Dao trông hệt như một màn bé xé to, hạch sách hẹp hòi vô lý .
Đám đồng nghiệp trong phòng ai nấy đều trở vị trí việc của , dán mắt màn hình lo nổ đơn đặt sữa chua sữa, vờ như cái vụ việc bê bối từng xảy . Chốn công sở tranh quyền đoạt lợi, đấu đá lẫn là chuyện thường tình như cơm bữa, ai nấy đều quán triệt tư tưởng sáng suốt đường giữ là hết, cùng lắm thì cũng chỉ từ xa hóng hớt xem kịch vui chút thôi.
Chỉ duy nhất một cô đồng nghiệp mối quan hệ khá với Vân Dao lén lút gửi tin nhắn Wechat nhắc nhở cô tuyệt đối đừng dại mà bật Lưu Kim gì, cái quyền sinh quyền sát quyết định điểm đ.á.n.h giá năng lực thực tập của cô hiện tại vẫn trọn trong tay Lưu Kim đấy. Nếu kết quả đ.á.n.h giá năng lực bết bát, cô sẽ cửa qua nổi kỳ thực tập . Đi chịu chút uất ức, nhục nhã là chuyện thể tránh khỏi, ai nấy đều trầy trật vượt qua cái giai đoạn cả thôi.
Vân Dao dù trong lòng bất bình, uất ức đến mấy chăng nữa, thì cái tầm cũng chỉ c.ắ.n răng nuốt cục tức chịu đựng thêm chút nữa .
Gồng chịu đựng mãi cho đến tận lúc kim đồng hồ chỉ đúng giờ tan tầm, trong khi đám khác vẫn còn đang bộ tịch bày cái tư thế yêu nghề kính nghiệp, lưu luyến nỡ rời xa công ty, Vân Dao thẳng tay dọn dẹp đồ đạc xách túi bước thẳng.
cô cũng rời khỏi tòa nhà công ty ngay, mà nện gót giày thẳng xuống tầng mười lăm, chặn vị Giám đốc Nhân sự Dư Đường ngay tại phòng việc khi chị định thu dọn đồ đạc về.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tra-xanh-tuyet-doi-khong-lam-the-than/chuong-14.html.]
Suy tính kỹ lưỡng, cái chuyện thổi gió bên gối bép xép cần vội vãng gì, mới vài ba ngày chạy về lóc mách lẻo với bạn trai thì trông cô vẻ quá đỗi yếu đuối, khả năng chịu đựng kém cỏi quá. Cô cứ tạm thời chủ động tìm Giám đốc Dư xem , xem xem liệu Giám đốc Dư thể tay giúp đỡ cô chút nào .
Nguyện vọng của cô hợp tình hợp lý đàng hoàng, trả cho cô một môi trường việc công bằng, minh bạch là duyệt.
Dư Đường đang thu dọn đống hồ sơ giấy tờ tài liệu bàn, ngước mắt lên thấy Vân Dao, ấn tượng của chị về cô vô cùng sâu đậm nên lập tức nhận ngay: "Vân Dao đúng em, tự dưng qua đây tìm chị thế?"
Đối với diện xuất chúng thế , chị tất nhiên là ghi nhớ khắc cốt ghi tâm . Có điều chị bất ngờ hiểu Vân Dao bỗng nhiên mò đến tận phòng tìm gì.
"Giám đốc Dư ơi, chị em là ai đúng ạ?" Vân Dao ngược tay đóng sập cánh cửa phòng việc , thẳng vấn đề.
Dư Đường ngẩn một lát, đặt tập hồ sơ tài liệu xuống bàn: "Tất nhiên là chị , chính tay chị tuyển em công ty cơ mà, thế em, tìm chị đầu việc gì ?"
Vân Dao: "Giám đốc Dư ơi, em đến đây là để mách lẻo tố cáo ạ. Cái lão Trưởng phòng bên em cố tình chèn ép, giày xéo cho em, cho em tham gia các đầu việc dự án bình thường của phòng."
Dư Đường càng thêm mờ mịt, ngơ ngác chả hiểu mô tê gì.
Chị đực mặt mất tận hai giây đồng hồ liền.
Mớ suy nghĩ trong đầu cuộn lên vô cùng phức tạp. Một mặt chị thầm thắc mắc hiểu cái lão Lưu Kim dại dột chèn ép giẫm đạp một đứa như Vân Dao gì, mặt khác chị thấy cái chuyện nó hoang đường, nực quá mức quy định. Bên Vân Đỉnh tuy thiết lập hệ thống kênh phản hồi khiếu nại tố cáo thật đấy, nhưng cái đó chỉ giới hạn trong phạm vi xử lý nội bộ của từng phòng ban mà thôi. Đầu việc của Phòng Kế hoạch 1 gặp trục trặc, trong công việc xảy mâu thuẫn xích mích với sếp cấp thì phản ánh cũng tìm đến sếp lớn của Phòng Kế hoạch chứ, Vân Dao mắc mớ gì chạy tót qua đây tìm chị mà méo mó cơ chứ?
Bởi vì chuyện diễn quá đỗi đột ngột còn ngược với quy trình thông thường, Dư Đường tạm thời lựa chọn im lặng lắng tiếp xem .
Vân Dao thấy Giám đốc Dư im thin thít hé răng nửa lời, bèn bồi thêm một câu: "Cái con nhỏ thực tập sinh cùng đợt với em cũng là cái diện cửa , chắc chị cũng nắm rõ chuyện đó đúng ạ?"
"Cũng á?" Dư Đường vẻ mặt đầy kinh ngạc, nhưng bộ não nhạy bén lập tức bắt trọn lấy cái từ khóa then chốt ngay.
Màn thể hiện hôm phỏng vấn của Trương Nhã Nhã bết bát bỏ xừ , chính tay chị đ.á.n.h dấu gạch chéo loại thẳng tay cơ mà, thế nhưng hai vị sếp lớn bên Phòng Kế hoạch đồng loạt tích dấu đồng ý nhận . Đều là cáo già lão luyện chốn công sở cả, chị một cái là tự hiểu ngay cái góc khuất bên trong câu chuyện là thế nào .
cái chuyện thì liên can gì đến Trương Nhã Nhã cơ chứ, đầu óc chị càng thêm m.ô.n.g lung như một trò đùa. Lại thêm cái từ "cũng" nữa...
Vân Dao ngước đôi mắt ngập tràn hy vọng chằm chằm Giám đốc Dư, thế nhưng ngoại trừ vẻ mặt kinh ngạc cô chẳng nhận thêm bất kỳ phản hồi nào khác từ chị cả. Thấy cái chiêu bóng gió nhắc nhở xa xôi Giám đốc Dư chịu lĩnh hội , cô đành muối mặt tự thốt thẳng ngoài : "Hiện tại em đang hứng chịu làn sóng bắt nạt chốn công sở, chèn ép dã man từ phía cái đám cửa và sếp cấp , chuyện bất công với em. Sắp xếp thành thế , em cũng chẳng thèm giả vờ bình thường nữa gì cho mệt xác. Giám đốc Dư ơi, chị thể bớt chút thời gian qua lên tiếng nhắc nhở cái lão Lưu Kim bên em một chút ạ, bảo lão rằng, em đây cũng gốc đại thụ chống lưng phía đấy nhé, để lão đường mà việc cho công bằng, minh bạch chút, trả cho em một môi trường công sở đàng hoàng."
Một tràng lời tuyên bố vô cùng hùng hồn, đường hoàng của Vân Dao dứt, bộ gian phòng việc chìm sự im lặng tĩnh mịch suốt ba giây đồng hồ liền.
Dư Đường cảm giác cái hệ tư duy bộ não của đang hứng chịu một thử thách cực hạn vô cùng kinh khủng. Lăn lộn trong cái ngành hơn hai mươi năm trời, đây là đầu tiên chị một tràng lời khó hiểu, hoang đường đến mức . Trong công ty diện cửa chống lưng là chuyện hiển nhiên ai nấy đều tự hiểu ngầm trong lòng cả thôi, từng một mạng nào dám ngang nhiên vác cái chuyện đó ánh sáng huỵch toẹt mặt khác như thế cả. Vân Dao mà dám ngay mặt chị mà phun một tràng thế đàng hoàng.
bộ não chị vẫn kịp thời bắt trọn lấy thông tin then chốt: "Em bảo em là diện cửa á? Sao chị chuyện nhỉ, trong hàng ngũ lãnh đạo cấp cao của Vân Đỉnh bọn chị, ngoại trừ em gì ai mang họ Vân cơ chứ, là, em là bạn gái của vị sếp lớn nào trong tập đoàn...?"
Vân Dao cũng ngơ ngác đơ tập luôn, bộ não đóng băng khựng mất một giây: "Cái gì cơ ạ, chị em là diện cửa ?"
Dư Đường vẻ mặt mờ mịt chả hiểu mô tê gì: "Làm chị cơ chứ."
Vân Dao: "..."
Vân Dao cũng cảm thấy cái hệ nhận thức của bản đang hứng chịu một thử thách cực hạn vô cùng hoang đường.
Vị Giám đốc Dư mà gì về mối quan hệ giữa cô và Thương Tễ ?
Cô trợn tròn đôi mắt hỏi : "Không chứ, thế tại bên Vân Đỉnh tuyển dụng nhận em công ty gì?"
Dư Đường tài nào load nổi cái mạch tư duy logic của cô nàng, nhưng vẫn kiên nhẫn lên tiếng giải thích: "Tất nhiên là vì em xuất sắc vượt qua vòng phỏng vấn tuyển dụng của bọn chị chứ ."
"Vân Dao , chị trịnh trọng thông báo cho em nắm rõ một điều nhé. Vốn dĩ trong danh sách trúng tuyển đợt thực tập sinh tên em , chọn ban đầu là một bạn nam nghiệp trường Đại học Z cơ. bạn đó đó tìm một sự lựa chọn khác béo bở hơn nên từ chối nhận việc, phía nhân sự bọn chị mới sàng lọc thêm vài ba hồ sơ để tiến hành mở cuộc họp phỏng vấn vòng hai lấy lệ bổ sung chỉ tiêu. Và em, chính là ứng viên xuất sắc vượt qua cái vòng phỏng vấn thứ hai đó để trúng tuyển đàng hoàng. Quy trình tuyển dụng của bọn chị công bằng, minh bạch, chính trực công chính. Em nhận , yếu tố đầu tiên là do màn thể hiện hôm phỏng vấn của em , lý luận triết lý quan điểm trùng khớp với yêu cầu của vị Giám đốc mới nhậm chức của bọn họ. Yếu tố thứ hai là do trong các ứng viên thì ngoại hình của em là xuất sắc xinh nhất. Phòng Kế hoạch sẽ thường xuyên tổ chức các dự án sự kiện offline trực tiếp ngoài trời, diện mạo ngoại hình xinh cũng là một lợi thế cực kỳ lớn. Đây mới chính là nguyên do đích thực giúp em nhận công ty việc."
Có một điều Dư Đường vẫn còn giấu cho Vân Dao , chính là hồi khi đang phân vân lưỡng lự nên chốt chọn ai trong vài ba ứng viên, chính tay chị là đặt bút chốt chọn Vân Dao đàng hoàng.
Thế nên nếu Vân Dao cứ chạy lung tung buông lời bép xép bậy bạ bên ngoài, nhỡ chuyện truyền ngoài sẽ gây ảnh hưởng trực tiếp đến thanh danh của chị cho mà xem. Cũng may hôm nay Vân Dao chỉ rúc trong phòng việc riêng của chị mà thốt mấy lời thôi.
Giải thích xong xuôi ngọn ngành cái vấn đề trúng tuyển nhận việc, Dư Đường kéo câu chuyện trở câu hỏi ban đầu: "Vân Dao , em vẫn cho chị , em mối quan hệ chống lưng với vị sếp lớn cấp cao nào trong công ty ?"
Vân Dao thể hùng hồn thốt một tràng lời như , chứng tỏ cô ở bên Vân Đỉnh quả thực là mối quan hệ chống lưng thật đàng hoàng. Có điều xem chừng giữa các bên xảy chút hiểu lầm tai hại nào đó .
Vân Dao tự ảo tưởng cái viễn cảnh bản dựa mối quan hệ cửa bước chân đây việc, ngờ bản thực chất dựa thực lực chân chính để trúng tuyển đàng hoàng cơ chứ. Mà cái gọi là "mối quan hệ chống lưng" trong miệng cô thực chất thì chẳng hề bỏ chút công sức lo liệu dọn đường cho cô lấy một cái nào cả.
Hiển nhiên cái sự thật phũ phàng , bản Vân Dao cũng tự ý thức ngay .
Đoán chừng là do một lúc thể tiêu hóa nổi gáo nước lạnh tạt thẳng mặt , biểu cảm khuôn mặt Vân Dao trông phần đờ đẫn, nực vô cùng.
Cảm giác hệt như một tia sét đ.á.n.h ngang tai đột ngột giáng xuống bổ cho cô hồn siêu phách tán, còn một mảnh giáp .
Cô mà siêu phàm, đỉnh cao đến thế cơ , dựa thực lực chân chính của bản để ?
Cái sự thật rành rành , rốt cuộc là cô nên nên cho thỏa đây hả trời.
Giờ ngẫm xem, cái hạng một là một hai là hai, sống nguyên tắc như Thương Tễ, thể vì cô mà phá vỡ nguyên tắc mở cửa cho cô cơ chứ? Cái chuyện ngay từ đầu vốn dĩ là một câu chuyện hoang đường viển vông .
Thế mà cô cứ khăng khăng tin tưởng chắc như đinh đóng cột suốt bấy lâu nay, còn tự mãn nghĩ bụng Thương Tễ đối với cô cô bạn gái dẫu cũng chút quan tâm chăm sóc nâng đỡ phía nữa chứ. Làm cô suốt quãng thời gian dài qua còn vì cái vụ mà ôm tấm lòng ơn sâu sắc đội ơn vô cùng tận, giàn giụa nước mắt cảm kích khôn cùng nữa chứ!