Trà Xanh Tuyệt Đối Không Làm Thế Thân - Chương 15

Cập nhật lúc: 2026-05-27 14:12:42
Lượt xem: 251

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tám giờ tối đúng, máy bay hạ cánh xuống sân bay thành phố Nghi.

Tài xế túc trực chờ sẵn ở bãi đỗ xe từ lâu, thấy Thương Tễ bước ngoài liền vội vàng chạy lên mở cửa xe tháp tùng.

Thương Tễ chuyến đầu tiên là bay qua Hải Thị để xử lý dự án thu mua Công nghệ Hải Sáng, đó vội vàng bay qua Dương Châu để bàn bạc một thương vụ ăn lớn, chuyến công tác kéo dài ròng rã suốt nửa tháng trời.

Vừa đáp máy bay trở về thành phố Nghi, lịch trình của cũng chẳng thong thả bao nhiêu. Triệu Dương bước lên ở ghế phụ, nhắc nhở một câu: "Sếp Thương ơi, mười giờ tối nay vẫn còn một cuộc họp trực tuyến qua điện thoại cần xử lý đấy ạ."

Giai đoạn cuối năm cận kề, vốn dĩ luôn là quãng thời gian bận rộn tối mắt tối mũi nhất của Thương Tễ, một ngày cày cuốc hai ba cái lịch trình di chuyển là chuyện thường tình như cơm bữa, nhiều cuộc họp bắt buộc xếp lịch khung giờ ban đêm mới thể triển khai .

"Ừ." Di chuyển liên tục ngơi nghỉ suốt mấy ngày liền, Thương Tễ cũng lộ rõ vẻ mệt mỏi rã rời, đưa tay lên day day vùng chân mày nhức mỏi, đón lấy chiếc điện thoại từ tay Triệu Dương, nhàn nhạt hỏi thêm một câu: "Đầu việc của Vân Dao bên Vân Đỉnh dạo thế nào em?"

Kể từ sếp Thương lên tiếng nhắc nhở hôm , Triệu Dương chủ động đưa tình hình của cô Vân danh mục đầu việc cần theo dõi sát của , luôn để mắt theo dõi. Tình hình công việc cụ thể chi tiết thế nào thì rõ lắm, nhưng nhờ bên nhân sự rút cho một bản bảng chấm công của Phòng Kế hoạch 1 xem , tình trạng chấm công của cô Vân vô cùng xuất sắc, từng một muộn về sớm nào cả.

Sếp Thương đột nhiên cất lời hỏi han chuyện , đoán chừng là nghĩ bụng cô Vân chắc chịu nổi nhiệt chịu khổ cực chốn công sở, ba ngày nghỉ mất hai ngày thôi chứ gì. Dẫu cô Vân giờ vốn mang danh tiếng là cái diện sống chút chí tiến thủ nào mà.

sếp Thương quả thực là lo xa quá mức quy định .

"Cô Vân việc vô cùng nghiêm túc chăm chỉ ạ, tình trạng chấm công , xem chừng cô khá là yêu thích công việc hiện tại đấy ạ." Triệu Dương báo cáo tình hình đàng hoàng.

Thương Tễ xong hỏi han thêm gì nữa, mở ứng dụng Wechat , đủ loại tin nhắn từ bạn bè, đối tác hợp tác cho đến cấp nổ tới tấp gối đầu lên .

Lướt màn hình kéo danh sách xuống phía một lát, hiếm thấy , bên cạnh khung ảnh đại diện của Vân Dao thì chẳng lấy một cái dấu chấm đỏ báo tin nhắn nào cả. Bấm khung chat, cuộc hội thoại giữa hai họ vẫn đóng băng dừng ở thời điểm của một tuần đó.

Người phụ nữ ngày ngày đều gửi cho dòng tin nhắn "quấy rầy" sến sẩm , suốt cả tuần nay bỗng nhiên im lặng tiếng một cách kỳ quặc dã man.

cũng thấy quá đỗi bất ngờ gì. Đối với một cái bình hoa di động kiều khí nũng nịu chịu nổi nhiệt chịu khổ cực như Vân Dao mà , việc gồng duy trì công việc thêm bình thường chắc hẳn ngốn sạch sành sanh bộ sức lực của cô . Cộng thêm việc khôi phục hạn mức thẻ tín dụng cho cô , đầu việc gì cần mở mồm cầu xin nữa, thì tất nhiên cô cũng chẳng rảnh mà tiếp tục tốn công tốn sức bày mớ mưu kế lấy lòng nịnh hót gì nữa.

giờ vốn luôn sống thực tế như thế, cái sự hư vinh và lòng tham lam thực dụng lộ rõ mồn một chẳng thèm giấu giếm chút nào. Cái tình ý giả dối nông cạn một cái là thấu tận đáy lòng , cái bộ não dung tích bé như não chim của cô tự nhiên hiểu nổi cái đạo lý thả dây dài mới câu cá lớn cơ chứ. Đến cái trò diễn kịch giả vờ còn chẳng nên , đường rèn luyện kỹ năng diễn xuất cho nó ngọt ngào sâu sắc, kéo dài thời gian thêm chút nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tra-xanh-tuyet-doi-khong-lam-the-than/chuong-15.html.]

Một tiếng đồng hồ , tài xế đ.á.n.h xe di chuyển êm ái khu chung cư Bác Quân Quán Nhã.

Thương Tễ bước xuống xe, dặn dò Triệu Dương nhớ nhắc nhở đăng nhập phòng họp trực tuyến năm phút trực tiếp bước thang máy lên.

Thang máy lướt nhanh vèo cái thẳng tiến lên tầng cao nhất, vang lên một tiếng "Đinh" nhẹ nhàng mở cửa.

Sải bước đến cánh cổng lớn màu đen tuyền thiết kế mở hai cánh, Thương Tễ đưa tay ấn vân tay bộ cảm biến bên hông, cánh cổng lớn nhanh chóng từ từ mở .

Cửa mới mở , gian bên trong căn hộ sáng sủa rực rỡ, ánh đèn điện đổ dồn tràn ngoài.

Vân Dao làn ánh sáng lung linh rực rỡ , lặng im thin thít hé răng nửa lời chắn ngay cánh cửa. Cô khoác một bộ váy ngủ màu trắng muốt, đầu tóc xõa tung rũ rượi, đôi gò má lộ rõ vẻ nhợt nhạt trắng bệch, còn vác thêm cái bộ mặt đầy vẻ oán hận nữa chứ.

Thương Tễ tùy ý liếc mắt cô một cái bèn sải bước lướt qua một bên, đưa tay lên giật giật nới lỏng chiếc cravat , giày nhíu c.h.ặ.t c.h.â.n mày buông lời mỉa mai hờ hững: "Sao thế em, còn đến Tết Trung nguyên mà, sốt sắng lên đồ hóa trang sắm vai nữ quỷ đây dọa ?"

Thời gian của hiện tại vô cùng gấp gáp, lát nữa còn một cuộc họp quan trọng cần xử lý, thì chẳng lấy một chút kiên nhẫn nào để đây phân tích mớ hành vi dở dở ương ương kỳ quặc vô cớ của cô gì cho mệt xác.

Thay giày xong xuôi Thương Tễ bèn sải bước thẳng trong phòng, đến một câu hỏi han ân cần tối thiểu cũng chẳng thèm ban phát cho cô lấy một cái.

Vẻ biểu cảm khuôn mặt Vân Dao cứng đờ đơ tập ngay tại trận, trân trân theo bóng lưng khuất dần của .

cả tuần trời chịu đựng bao nhiêu uất ức nhục nhã, ôm cả một bụng tức giận nghẹn ứ hằng ngày, vốn dĩ định bụng đợi công tác trở về sẽ kể khổ méo mó một trận trò, nhất là khiến cảm thấy áy náy vì cái sự hiểu lầm hoang đường mà tự giác bỏ tiền bồi thường thỏa đáng cho cô chút đỉnh. Nghe thấy tiếng động mở cửa ngoài sảnh, cô đến cả cái tư thế dáng vẻ ốm yếu mong manh cũng sắp xếp dàn dựng xong xuôi sẵn sàng cả , kết quả mới bước chân cửa thẳng tay buông lời độc địa mỉa mai cô, thậm chí cái thái độ lạnh lùng bạc bẽo đến mức đến cả một ánh mắt cô thêm cái nữa cũng lười chẳng buồn ban phát.

Thực sự là quá đỗi tuyệt tình, vô tình vô nghĩa, coi cô như khí bằng .

Dẫu cô mang danh nghĩa công cụ tiện ích chăng nữa, thì con trâu con ngựa kéo xe cũng cái tính khí của nó chứ, con chim hoàng yến trong lồng kính gánh chịu ngược đãi chèn ép dã man quá thì cũng ngày dang cánh bay chứ!

Bộ não cô kêu lên những tiếng ong ong nhức nhối, m.á.u nóng dồn thẳng lên đỉnh đầu, thổi bay mất chút lý trí tỉnh táo sót cuối cùng trong đầu cô. Mớ lời kể khổ méo mó ứ nghẹn nơi đầu lưỡi trong vòng một nốt nhạc liền biến đổi thành câu : "Anh thì chẳng hề chút quan tâm bận tâm gì đến em cả, em chia tay!"

 

Loading...