Trà Xanh Tuyệt Đối Không Làm Thế Thân - Chương 17

Cập nhật lúc: 2026-05-27 14:39:48
Lượt xem: 404

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tướng ngủ của Vân Dao ngoan ngoãn cho lắm.

Lúc ngủ thì đàng hoàng lắm, nhưng hễ ngủ say là cô như con chuột chũi thích đào hang, cứ liên tục rúc lòng . Thương Tễ dần dà cũng quen với kiểu ngủ bá đạo của cô. Mỗi sáng thức dậy, việc đầu tiên cần để thể rời giường chính là gỡ tay chân cô đang bám dính lấy .

Tối qua ầm ĩ lâu như , hôm nay Thương Tễ hiếm hoi mới dậy muộn một chút. Lúc mở mắt gần tám giờ.

Ý thức hồi phục, chợt nhận còn cảm giác cơ thể mềm mại, ấm áp áp sát nữa. Quay đầu sang, nửa giường bên trống , khiến chút bất ngờ.

thế mà tinh lực dồi dào, dậy sớm thật.

Sau khi vệ sinh cá nhân xong xuôi bước phòng khách, thấy Vân Dao đang thảm, mặt là chiếc laptop mở sẵn bàn , dáng vẻ tập trung việc vô cùng chuyên tâm.

là khiến mở rộng tầm mắt.

Thương Tễ cảm thấy khó mà tin nổi. Tiền tiêu vặt tăng nhiều như thế, còn tưởng sáng sớm cô lục đục bò dậy là để xài tiền vung vít cùng hội chị em chứ. So với việc tích cực việc, rõ ràng cô nhiệt tình với việc tiêu tiền hơn nhiều. Không ngờ sống đến từng tuổi, ngày chứng kiến cô nỗ lực phấn đấu vươn lên đến . Bất ngờ đến mức tự nhủ chắc lên chùa thắp hương tạ lễ mới xứng.

Nghe thấy tiếng động, Vân Dao ngước mắt lên. Vừa thấy , cô lập tức cong đuôi mắt ngọt ngào, điệu bộ cực kỳ xu nịnh: “Anh dậy ! Hôm qua mệt mỏi như thế, nay là thứ bảy , ngủ thêm chút nữa?"

"Thế là đủ ." Thương Tễ quấy rầy cô, xoay về phía phòng ăn.

Ánh nắng buổi sáng hôm nay , rọi qua những ô cửa sổ sát đất trong suốt, mang đến ấm áp hiền hòa. Thương Tễ nhấp một ngụm cà phê, cửa sổ, hiếm khi nhã hứng thong thả ngắm phong cảnh bên ngoài.

Phía vang lên tiếng bước chân cố ý bước nhẹ. Chỉ vài giây , Vân Dao bám dính lấy từ phía , ôm chầm lấy, rũ bỏ dáng vẻ giương cung bạt kiếm của tối qua.

Dễ dỗ dành là một trong những ưu điểm của cô. Không để bụng hận thù, dỗ xong là thể tiếp tục nhõng nhẽo chẳng chút vướng mắc, tuyệt đối sẽ thấy ngượng ngùng hổ. Thương Tễ hy vọng cô thể tiếp tục duy trì ưu điểm . Hơn nữa, hôm nay tâm trạng cô .

Thương Tễ mặc kệ cho cô ôm. Không đầu , tùy ý hỏi: “Không việc nữa ?"

Vân Dao thở dài: “Hết cảm hứng . Em nghĩ mãi cũng ý tưởng, thôi thà đổi khí xíu cho thư giãn não bộ ."

"Ừ." Thương Tễ hỏi nhiều, cũng ý định can thiệp công việc của cô.

"Hả?" Vân Dao vẻ vui: “Anh chỉ 'ừ' một tiếng thôi á? Bạn gái kiêm nhân viên của gặp khó khăn, với tư cách là bạn trai kiêm ông chủ, nên giúp đỡ, góp ý cho nhân viên nhỏ bé của ?"

Thương Tễ liếc cô một cái, về bàn ăn xuống, đặt ly cà phê xuống bàn: “ can thiệp các quyết định nội bộ của Vân Đỉnh. Hơn nữa, nhân viên mà cần giúp đỡ, chứng tỏ nhân viên đó bất tài. Một nhân viên thể giải quyết vấn đề cho , sẽ chọn cách sa thải."

Vân Dao: "..."

Anh cứ đắc ý ! Có bản lĩnh thì sa thải cô .

mà hóa thực sự quản lý chuyện của Vân Đỉnh . Quả nhiên là một sự hiểu lầm to lớn. Đã hiểu lầm mà vẫn sẵn lòng trả tiền cho sự hiểu lầm đó, còn tăng cho cô nhiều tiền tiêu vặt như . Xem ... xem thể lúc nào cũng ngoan ngoãn quá, thỉnh thoảng vẫn mẩy một trận mới . Sao đây cô nghĩ nhỉ!

thì tiền tiêu vặt của cô cũng tăng nhiều, mơ cô cũng suýt thành tiếng, chút uất ức trong công việc tính là gì cơ chứ. Chẳng vết thương nào mà tiền thể chữa lành, nếu , đó là do tiền đủ nhiều.

Rõ ràng, Thương Tễ cho đủ.

Nể tình hào phóng như , cô cũng là tri ân đồ báo, qua . Vốn dĩ cô định mua quà cho Thương Tễ, chọn chọn mấy món mà vẫn chốt , bèn chụp màn hình hết. Cô kéo ghế sán cạnh , đưa hình cho xem: “Sắp đến Giáng sinh , em chọn quà cho nè, xem thử thích món nào nhé."

Không là cô tạo bất ngờ, mà là yêu cầu của Thương Tễ quá khắt khe. Anh chẳng bận tâm mấy trò bất ngờ , quà mà ý thì tặng cũng như , còn lãng phí tiền. Thế nên cô dứt khoát để tự chọn.

Bức ảnh đầu tiên là một chiếc cà vạt sọc đỏ đen. Bức ảnh thứ hai là một cặp khuy măng sét đính ngọc. Bức ảnh thứ ba là kẹp cà vạt.

Vân Dao quên mất chụp bao nhiêu tấm, lướt sang một cái, kết quả hiện là ảnh quà tặng, mà là ảnh chụp màn hình một bài đăng Tiểu Hồng Thư. Tiêu đề là:

[Sắp Giáng sinh , nên tặng bạn trai quà gì, ngân sách từ 100 tệ đến 10 vạn tệ?]

Momo 1: [Cụ thể là bao nhiêu?]

Vân Dao: [101 tệ.]

Momo 2: [Nói nghèo rớt mồng tơi thì nhận , còn xạo sự 10 vạn.]

Momo 3: [Từng tiền thì mua quà gì xịn? Giá trị vật chất , chỉ còn cách đ.á.n.h tấm lòng thôi. Tự bỏ 100 tệ mua nguyên liệu đồ handmade, đính đá, đan len các thứ .]

Vân Dao: [Đã học , cap màn hình lưu , cảm ơn các chị em.]

Vân Dao sực tỉnh, tay nhanh mắt lẹ ấn tắt màn hình, lén lút ngước lên Thương Tễ, trong lòng cầu nguyện kịp nội dung đó.

Thương Tễ cũng rũ mắt, chạm đôi mắt chột của cô. Giọng mặn nhạt, buông ba chữ chẳng rõ là khen mỉa: “Có lòng ."

Vân Dao: "..."

Cái là cô lưu từ cơ. Lúc đó tiền tiêu vặt của cô khôi phục, nên mới tính xem cách nào chi ít tiền mà việc lớn thôi mà!

"Chuyện đó, nếu em cái để tặng , tin ?" Vân Dao cố gắng vớt vát.

Thương Tễ lạnh: “Ồ? Em còn bạn trai thứ hai cơ ?"

"..."

Vân Dao lén liếc cái tiêu đề... Viết rành rành đấy, ngụy biện cũng hết đường .

"Em sai ! Trên đời loại tham món hời, cặn bã vô liêm sỉ mua quà rẻ tiền cho bạn trai như em chứ! Em sai , em thật sự sai ! Em đảm bảo nhất định sẽ mua món nhất, đắt tiền nhất cho ."

Vân Dao đau xót tự mắng c.h.ử.i một trận, đó vô cùng thành khẩn xin . Nhắm mắt , c.ắ.n răng một cái, cô mạnh miệng tuyên bố: “Anh cứ việc chọn , đắt đến mấy cũng , tiêu sạch tiền tiêu vặt của em cũng ."

Thương Tễ gật đầu: “Ừ, xem trẻ nhỏ dễ dạy."

... Anh định đòi thật á?! Mặt mũi để , xin quà Giáng sinh đắt thế gì, đồ đào mỏ! Đòi món quà hai triệu tệ cái gì, tính chế tạo tên lửa chắc?!

Vân Dao ngoài miệng thì tỏ hào phóng nhưng thực chất xài một xu thôi cũng xót đứt ruột. Cô vẻ mặt tráng sĩ chặt tay, đau lòng đưa điện thoại cho , đôi mắt long lanh chớp chớp chằm chằm: “Vậy chọn ."

Anh chọn , nếu hổ thì cứ chọn .

Thương Tễ khuôn mặt hồng hào đang kề sát của cô. Đôi môi mềm mại mím chặt, rõ ràng là sợ tiêu sạch tiền của , mà còn cố tỏ trấn tĩnh. Chẳng hiểu , trông cô buồn quá đỗi.

"Thôi ." Thương Tễ cầm lấy điện thoại của cô đặt lên bàn, trêu cô nữa: “ nào dám xài tiền của em."

Miệng thì tùy chọn, chứ thực tiêu của cô một đồng thôi chắc cô cũng liều mạng với . Hồi sinh nhật cô tặng cái ví da, bèn bắt mua đền cho ba cái túi xách. Mấy chuyện ăn lỗ vốn, thử một là quá đủ .

"Ồ, thôi nhé." Trong lòng Vân Dao thở phào nhẹ nhõm, nhưng vẫn giả vờ tiếc nuối: "Thế còn quà thì , cần nữa ?"

Cô xích gần hơn, chớp chớp mắt: “Thật em thật lòng mua quà tặng mà."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tra-xanh-tuyet-doi-khong-lam-the-than/chuong-17.html.]

Ngân sách tầm năm vạn nhé, dẫu thì giờ tiền tiêu vặt của em cũng dư dả lắm .

Thương Tễ đưa tay nhéo nhẹ má cô. Giọng trầm xuống, kết thúc chủ đề : “Không cần, tiền tiêu vặt của em cứ giữ mà mua đồ thích."

kịp mở miệng, bỗng nắm lấy cổ tay cô kéo về phía , để cô trực tiếp lên đùi . Hơn nửa tháng gần gũi, nãy giờ cô cứ bám dính lấy cọ tới cọ lui, d.ụ.c vọng thế mà ập đến nhanh chóng và mãnh liệt.

Thương Tễ vòng tay ôm lấy eo cô, một tay đỡ gáy, cúi đầu hôn xuống. Giọng trầm thấp nhuốm màu tình dục: “Món quà , bày sẵn mắt ."

Vân Dao hiểu ẩn ý trong từ "món quà" của Thương Tễ. Cô hé môi, đón nhận nụ hôn của .

mà, cô là thù dai đấy nhé. Ai bảo lúc nãy trêu cô gì!

Hôn một lúc, khi đôi môi mỏng của bắt đầu dời xuống, rơi những nụ hôn lên phần tai mềm mại nhạy cảm và gáy cô, cô nhạy cảm rụt vai . Đột nhiên, cô đẩy , trố đôi mắt đẫm nước quanh quất, vờ như hiểu: “Quà ? Ở cơ? Chỗ , chỗ ? Sao em chẳng thấy gì thế?"

"Không thấy?"

Thương Tễ khẽ giễu cợt, ngón tay điểm nhẹ lên cổ áo đang mở hờ hững phần xộc xệch của cô: “Đợi cởi đồ em , em sẽ thấy."

"..."

Khuôn mặt vốn đang vẻ ngây thơ đáng yêu của Vân Dao lập tức đỏ bừng, lan tràn một vệt ửng hồng đầy khả nghi.

Đồ lưu manh!

...

Món quà , trao lâu.

Lâu đến mức Vân Dao gần như chịu nổi nữa, nịnh nọt hôn một lúc lâu mới lấp l.i.ế.m cho qua chuyện. Thực Thương Tễ quá coi trọng nhục dục. Chuyện giường chiếu chủ yếu là để giải quyết nhu cầu, cũng chú ý đến cảm nhận của cô, cực kỳ lịch thiệp.

hôm nay vẻ khác. Vừa xong hiệp một, thế mà nhanh chóng bắt đầu hiệp hai. Đã thời gian còn kéo dài hơn, lâu đến mức chân cô mềm nhũn.

Nghe tình yêu của đàn ông luôn gắn liền với tình dục, cũng chẳng đúng . Nếu đúng là , chẳng lẽ cơ hội gả hào môn của cô hy vọng ?

Suy nghĩ xẹt qua đầu bèn cô ném thẳng não. Tắm rửa xong xuôi, cô vật giường giả c.h.ế.t một lúc lâu, mãi đến giờ ăn trưa mới lề mề bò khỏi phòng ngủ.

Bữa trưa dì giúp việc thịnh soạn. Hương thơm của thức ăn đ.á.n.h thức vị giác của cô. Cô xuống vị trí cạnh Thương Tễ, liếc biểu cảm của . Vẫn là vẻ bình thản như thường ngày. Một kẻ mặt than. Hoàn chút nào gọi là bao dung yêu chiều cô hơn.

Vân Dao cầm đũa lên, bỗng chỉ đĩa tôm luộc mặt, : “Em ăn cái ."

Thương Tễ đáp lời qua loa: "Ừ."

Vân Dao bắt đầu nhõng nhẽo: "Anh bóc cho em, thì em ăn ."

Cuối cùng cũng ngẩng lên cô, ánh mắt vẫn nhạt nhẽo: “ cứ tưởng em đang đói."

Ý là đói thế mà vẫn còn sức để mẩy?

Nói thì , nhưng ngay giây tiếp theo, Thương Tễ kéo đĩa tôm về phía , bắt đầu bóc vỏ cho cô. Vân Dao thầm đắc ý, càng nước lấn tới. Không những bắt bóc tôm, cô còn đòi tự tay đút tận miệng.

Kết quả là Thương Tễ theo hết?!

...

Buổi chiều Thương Tễ ngoài, nhưng cũng chẳng rảnh rỗi. Anh thư phòng gọi điện thoại. Đám tư bản lúc nào cũng đam mê kiếm tiền mệt mỏi là gì.

Vân Dao vểnh tai lỏm ngoài cửa thư phòng. Cô bắt một cái tên từ miệng Thương Tễ: Tô Chí Thành? Đây chẳng là tên của vị giám đốc kế hoạch mới nhậm chức ở Vân Đỉnh ?

Họ đang chuyện gì ? Lẽ nào đang bàn về phương án kế hoạch cho quý tới của trò chơi Sơn Hà Vạn Dặm?

Nói cũng , Vân Dao tính cũng may mắn. Vừa Vân Đỉnh phân ngay tổ kế hoạch của Sơn Hà Vạn Dặm - tựa game bài át chủ bài của công ty. Lúc đó cô còn tưởng là nhờ quan hệ của Thương Tễ. Ai ngờ là nhờ vận may, cộng thêm nhan sắc và thực lực siêu phàm, tự dựa bản lĩnh mà .

Sơn Hà Vạn Dặm từng oanh tạc top 3 bảng xếp hạng doanh thu game mobile, đạt đến đỉnh cao của thể loại game kiếm hiệp di động. Đây luôn là dự án trọng điểm trong chiến lược vận hành của Vân Đỉnh. Hiện tại cô đang trong tổ dự án , nếu tìm hiểu quy hoạch và tư duy vận hành của các ông chủ, ích cho công việc thì ? Dẫu giờ cô cũng hiểu , năng lực việc xuất sắc chỉ là phụ, quan trọng nhất vẫn là hợp khẩu vị của sếp.

Giám đốc Dư chẳng , lúc phỏng vấn cô chỉ vô tình đáp đúng tư duy vận hành của vị giám đốc mới nên mới nhận.

Vân Dao áp sát tai cửa. Đáng tiếc là khả năng cách âm quá , cô chỉ lờ mờ vài chữ, thực sự rõ nghĩa.

Nếu là đây, lẽ cô bỏ cuộc . khi thử dò xét giới hạn của Thương Tễ, bây giờ gan cô to hơn hẳn. Cô phòng khách ôm laptop của , bày dáng vẻ việc trong thư phòng, cứ thế trắng trợn đẩy cửa bước .

Cô chọn tới chọn lui bàn việc của , cuối cùng đặt laptop ngay bên cạnh. Cô xuống, thản nhiên lén điện thoại.

Đáng tiếc là cô vểnh tai một lúc thì cuộc gọi của Thương Tễ cũng kết thúc. Rốt cuộc, cô chẳng hóng bất kỳ nội dung nào quan trọng.

Thật đáng tiếc. Đành giả vờ tiếp tục suy nghĩ phương án đề xuất của .

cảm hứng gì cho phương án hợp tác, cô bèn gục mặt xuống bàn, xoay nắp bút chơi, thỉnh thoảng tạo vài tiếng ồn nhỏ nhặt mà cô cho là "vô hại".

Tất nhiên, đó chỉ là những âm thanh mà cô cho là "vô hại" thôi. Còn đối với một cần sự yên tĩnh như Thương Tễ, khi nó như ma âm xuyên não.

" nhớ là tăng tiền tiêu vặt cho em ." Thương Tễ nhịn nổi nữa, dời mắt khỏi màn hình máy tính, liếc cô một cái.

Vân Dao vân vê cây bút tay, ngơ ngác: “Vâng, thì ạ?" Cái chuyện cần gì cứ nhắc nhắc ? Có nhắc thì cô cũng chẳng thèm cảm ơn nữa , cô là thiếu tố chất đấy.

"...”

Anh định thêm gì đó, nhưng cô kịp mở miệng thì sự kiên nhẫn của cạn kiệt vì cảm thấy cô quá phiền phức: “Không phiền khác việc cũng là một loại mỹ đức đấy. Nếu em rảnh rỗi sinh nông nổi, em thể tìm hội chị em của em mua sắm. Tiêu tiền tùy thích, nhớ đó là một trong những sở thích của em. hy vọng em thể duy trì sở thích đó, vì chuyển sang tra tấn sự kiên nhẫn của ."

Vân Dao: "..."

Thì là chê cô ở đây cản trở việc chứ gì!

" mà..." Phương án kế hoạch của cô vẫn nghĩ mà.

Thương Tễ mặt về phía màn hình, cho cô chút cơ hội thương lượng nào: “Đi ngay bây giờ."

So với việc cô cứ lảng vảng quanh vô cớ gây rối, thà để cô ngoài xài tiền, trả cho sự thanh tịnh còn hơn.

Vân Dao với vẻ mặt thiếu kiên nhẫn kiểu "Đồ rác rưởi nhỏ bé nhà em liệu hồn tránh xa một chút, đừng cản trở bổn đại lão kiếm tiền". Rõ ràng là chê bai cô mặt.

Ảo giác! Chắc chắn là ảo giác! Sao cô thể nghĩ rằng Thương Tễ chút bận tâm đến cô chứ.

"Đi thì ."

Ai thèm quan tâm để ý cô . Cô cũng chẳng thèm lấy mặt nóng dán cái m.ô.n.g lạnh của nữa.

Loading...