Trà Xanh Tuyệt Đối Không Làm Thế Thân - Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-05-25 03:07:01
Lượt xem: 623

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thương Tễ là một kim chủ tồi tệ.

Một kim chủ táng tận lương tâm dám cắt tiền tiêu vặt của chim hoàng yến.

Vị trí thì là "chính cung", đãi ngộ chẳng bằng "tiểu tam", ai khổ mệnh như cô ?

Vân Dao càng nghĩ càng tức. Chẳng thèm dỗ dành nữa.

Cô mạnh bạo ngoắt đầu , chợt khóe mắt bắt hình ảnh một chiếc túi giấy Hermes mặt đất. Cô lập tức lóc cóc chạy tới, lấy từ trong chiếc túi quà tinh xảo đó một chiếc túi xách.

Là chiếc Kelly doll màu hồng hoa đào mà cô nhắm trúng hồi tháng ! Lúc cô gửi hình cho , còn chẳng thèm rep. Vân Dao cứ ngỡ quên tháng là sinh nhật cô chứ. Dù bây giờ qua sinh nhật, nhưng nhận quà thì cô vẫn vui vẻ đáo để.

Trong đôi mắt ngập tràn sắc hồng tuyệt , Vân Dao cảm thấy bản tràn đầy năng lượng . Biết mang quà về cho cô, xem cũng đến mức hết t.h.u.ố.c chữa.

"Á á á á á!" Vân Dao xách chiếc túi vui sướng xoay một vòng, ngắm nghía hồi lâu mới chạy đến mặt Thương Tễ, đôi mắt sáng rực: "Thương Tễ, chiếc túi tặng em đúng ?"

Thương Tễ thấy cô trở mặt nhanh như lật sách, như hỏi: "Nếu , em bỏ nó xuống ?"

"Không bao giờ." Vân Dao mặt dày vô sỉ, ôm khư khư chiếc túi tít mắt đáp: "Đã tay em thì là của em ."

Thương Tễ ừ một tiếng: "Vậy thì em cứ cầm ."

Vân Dao: "Tuyệt quá mất!"

Cầm chiếc túi yêu thích, tâm trạng Vân Dao hiển nhiên cực kỳ , cô vô cùng đảm đang phòng đồ tìm váy ngủ cho Thương Tễ.

Quần áo trong phòng đồ đa phần đều do dì giúp việc sắp xếp, nhưng Vân Dao sở thích dọn dẹp, thích sắp đặt thứ gọn gàng trang trí theo ý . Âu phục, đồ thường ngày, phụ kiện các loại của Thương Tễ để ở , khu vực nào đều do một tay cô sắp xếp, để chỗ nào đương nhiên cô nắm rõ trong lòng bàn tay.

Vân Dao thích màu hồng, màu xanh non. Trong căn phòng , cô sắm sửa nhiều món đồ sặc sỡ, trang trí càng ngày càng lóa mắt, bước chẳng khác nào lạc khu vườn bí mật của một nàng công chúa nhỏ. Thương Tễ tất nhiên ưa kiểu phong cách màu hường nữ tính , nhưng ai cũng , khi một đàn ông bạn gái, sẽ mất quyền lên tiếng "" đối với phong cách trang trí phòng ngủ.

Trong lúc Thương Tễ tắm, Vân Dao cầm điện thoại, chụp chiếc túi cưng của cô cả chục tấm đủ 360 độ, gửi group chat của ký túc xá để khoe khoang.

Công chúa Dao Dao: [Hình ảnh.jpg. Nhìn túi mới của tui nè, Hermes Kelly doll màu hồng đào, xỉu!]

Công chúa Dao Dao: [Hình ảnh.jpg, chị em ơi, mau chiêm ngưỡng cùng tui nào!]

Công chúa Dao Dao: [Đây là chiếc túi tui ưng nhất, bạch nguyệt quang trong làng túi xách đó!]

Hồ Thiến Thiến là một con cú đêm chính hiệu, lập tức rep ngay:

Hồ Thiến Thiến: [Vãi chưởng, quá , từng chi tiết da bóng bẩy đều toát lên mùi tiền đắt đỏ.]

Hồ Thiến Thiến: [Sếp Thương mua hả? Bữa bà bảo ổng lơ lời nhắc khéo của bà cơ mà? Vậy mà ổng mua cho bà á? Nhìn kiểu là sếp Thương cũng coi trọng bà lắm đó, chị em ơi, hi vọng đẻ tám đứa con trai cho ổng cửa !]

Công chúa Dao Dao: [ hông, tui cũng thấy thi thoảng ổng đối xử với tui khá . (Sticker chống cằm suy tư.jpg).]

Đối với cô tình yêu cũng chẳng , nhiều tiền là duyệt!

Cô bạn cùng phòng Lâm Thiến:

Lâm Thiến: [Nghe bà giống hệt mấy đứa m.á.u M (thích ngược), hết cứu nổi cái đồ não yêu đương , khóa chặt luôn, chúc 99 (mãi mãi).]

Dương Linh... kiếp thuê tan tầm về:

Dương Linh: [Tui mới tra thử, chiếc túi giá thị trường hiện tại là hơn 40 vạn. Sinh viên đại học bình thường lương ba ngàn tệ nhịn ăn nhịn uống mười năm mới mua nổi. (Sticker mỉm .jpg)]

Lâm Thiến lập tức xe với tốc độ bàn thờ:

Lâm Thiến: [Mẹ kiếp, Dao Dao và sếp Thương đúng là trời sinh một cặp, bách niên giai lão!]

Lâm Thiến: [Bạn ơi, nuôi meo meo meo.]

Hồ Thiến Thiến: [Cười xỉu, bà còn đòi công chúa Dao Dao nuôi bà á, tui khuyên bà mau giữ chặt mấy đồng bạc lẻ trong ví . Cảnh báo cấp độ 3: Công chúa Dao Dao rỗng túi ngày mai sẽ hồi cung về ký túc xá, bả chắc chắn sẽ bóc lột chúng tàn nhẫn!]

Vân Dao: [Chuẩn luôn, tui thấy đứa nào tui gặm đứa nấy. Gặm xong của bà thì sang gặm của bà.]

Lâm Thiến: [Người phụ nữ mang túi Hermes tính , bả vẫn dỗ dành sếp Thương nhà bả ?]

Công chúa Dao Dao: [Bà nghĩ ổng dễ dỗ lắm chắc?]

Công chúa Dao Dao: [Người như ổng đáng sợ lắm, yêu cầu đề là tuyệt đối chuyện đổi, lóc cầu xin như ch.ó cũng vô dụng.]

Nếu thì Vân Dao đau đầu như . Cô vốn dĩ lúc nào cũng chỉ thích sống lây lất chờ c.h.ế.t, nay phá lệ chăm chỉ cố gắng.

Nói cũng , dẫu cô cũng là sinh viên trường điểm, dù thành tích bết bát chăng nữa, kiếm đại một công việc thực tập bình thường cũng khó.

Chỉ là con Vân Dao tuy vô dụng nhưng yêu cầu cao, mắt cao hơn đầu. Mấy công ty nhỏ đãi ngộ kém cô chướng mắt. Còn công ty lớn xịn xò một chút thì cô với tới, cao tới thấp xong, thành đến giờ vẫn chỗ thực tập.

Hồ Thiến Thiến: [ đổi góc độ mà nghĩ, một vị tổng tài công ty lớn trăm công nghìn việc mà vẫn dành thời gian đốc thúc bà nỗ lực tìm một công việc t.ử tế, đây chẳng là một loại tình yêu của 'Daddy' ?]

Vân Dao: [? Bà đừng lý tưởng hóa ổng lên, ổng thuần túy chỉ cảm thấy tui đến lúc trường mà ngay cả việc cũng kiếm nổi thì quá mất mặt ổng thôi.]

Hồ Thiến Thiến: [Sự thành thế , mau tìm việc thôi. Bọn đều năm tư cả , cái danh hiệu sinh viên mới nghiệp quý giá lắm đấy.]

Dương Linh: [Mau đến đây kiếp trâu ngựa cùng , cái cảm giác c.h.ế.t mà dám c.h.ế.t, sống mà sếp c.h.ử.i cho ngóc đầu lên nổi nó hấp dẫn lắm.]

Vân Dao định nhắn thì Thương Tễ tắm xong bước khỏi phòng tắm.

Chiếc áo ngủ bằng lụa màu xám đậm cài kín cúc cổ, để lộ xương quai xanh trắng trẻo, gợi cảm, cả mang theo ẩm mượt khi tắm. Dưới mái tóc đen ướt, chân mày tuấn, sống mũi cao thẳng tắp, đôi môi mỏng nhạt màu hồng phấn. Cấu trúc xương mặt đỉnh cao, ưu việt tựa như tuyệt tác Chúa trời dày công điêu khắc, trai một cách đầy góc cạnh.

Người bình thường khi tắm xong, cơ thể sẽ thư giãn, mềm mỏng hơn nhiều.

Thương Tễ cũng ngoại lệ.

Thay bộ đồ ở nhà, trút bỏ luồng khí tức lạnh lùng sắc bén, trông vẻ ôn hòa hơn đôi chút, nhưng cũng chỉ là "trông vẻ" mà thôi.

Vân Dao ân cần lật chăn lên cho . Đợi lên giường, cô lập tức mật sà , nép hõm cổ hít hà: "Thương Tễ, em thích mùi quá ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tra-xanh-tuyet-doi-khong-lam-the-than/chuong-2.html.]

Thương Tễ tựa lưng đầu giường, hề lay động: "Đây là mùi sữa tắm do chính em chọn mà."

"..."

Chẳng tí tình thú nào.

Vân Dao thầm chê bai trong lòng, nhưng ngoài mặt cố rặn vẻ đáng thương: "Thì em đều dựa theo sở thích của mà chọn đấy chứ, xem em suy nghĩ cho chu đáo nhường nào."

Thương Tễ lười chẳng buồn đáp lời, cầm điện thoại lên kiểm tra nốt đống email công việc xử lý xong.

Cái thái độ thờ ơ, lơ đãng thật sự thể gọi là tồi tệ . Đã thế còn ảnh hưởng đến màn phát huy của cô nữa chứ.

Vân Dao dứt khoát ấn tắt luôn màn hình điện thoại của , thành công nhận một ánh mắt hờ hững và thiếu kiên nhẫn từ Thương Tễ.

Vân Dao hờn dỗi, bộ tịch: "Anh chẳng chịu nghiêm túc em chuyện gì cả."

Thương Tễ khẩy một tiếng: "Em ."

Vân Dao chớp lấy thời cơ: "Vậy nếu em thuyết phục , khôi phục tiền tiêu vặt cho em đấy nhé."

Thương Tễ: "Có thể xem xét."

Anh cũng thử xem, cô thể đưa lý do gì để thuyết phục . Biết xem xét thật thì .

Vân Dao vội vàng ngay ngắn , nghiêm túc đưa ba lý do: "Thứ nhất, em bắt đầu tìm việc , điều chứng tỏ quyết tâm nỗ lực của em. Em thấy đây là một bước tiến lớn, đáng khích lệ. Thứ hai, cắt tiền tiêu vặt của em giáng một đòn hủy diệt tâm hồn bé nhỏ mỏng manh của em, đả kích nặng nề , tâm lý em sẽ suy sụp, càng khó mà tự lực cánh sinh hơn. Thứ ba, sinh hoạt phí, khi em tìm việc, bạn gái của sẽ c.h.ế.t đói mất huhuhu... Anh cũng gánh lưng một mạng đúng ?"

Thương Tễ mớ tà thuyết ngụy biện của cô chọc tức đến bật : "Gánh một mạng á? Thế thì quả là tội nghiệt tày trời ."

Vân Dao chẳng phân biệt lời mát, lập tức gật đầu như giã tỏi: " thế đúng thế."

Thương Tễ gật đầu: "Nghiêm trọng quá, phiền em báo cảnh sát bắt ."

Vân Dao: "..."

Mẹ kiếp, cái tên đàn ông ch.ó má đang trêu tức cô đúng ? Nếu cô mà là chiếc kim khâu, cô nhất định sẽ khâu cái miệng cay độc của đầu tiên!

Khâu một trăm mũi.

Thấy ba lý do cất công chuẩn chẳng lay chuyển phân nào, Vân Dao đành giở trò ăn vạ. Cô chu đôi môi đỏ mọng mềm mại lên, rầm rì lấy mặt cọ cọ , giọng điệu đáng thương tột cùng: "Trong thẻ em chỉ còn hai ngàn tệ thôi, trụ nổi đến lúc nghiệp đây?"

Hương nước hoa nữ cùng dòng sữa tắm cô thoang thoảng bay tới, chút ngọt ngào của trái đào, pha chút thơm ngậy của sữa, cọ xát mật và lan thở của . Cổ áo mở hờ hững theo từng cử động, làn da trắng ngần thấp thoáng lọt tầm mắt.

Từ đầu đến chân cô chỗ nào là tinh xảo. Mái tóc dài đen nhánh suôn mượt, môi đỏ răng trắng, vóc dáng cân đối, đôi mắt hồ ly xếch lên, mỗi cái chau mày, mỗi nụ đều mang theo phong tình câu nhân. Từng tấc da thịt cơ thể đều tiền bạc tưới tắm, nuôi dưỡng trở nên mềm mỏng, kiều diễm. Cô giống như một đóa hải đường nở rộ đầy diễm lệ, một cách ngang ngược, nhưng cũng thật hư vinh và nông cạn.

Bắt một đóa hoa hải đường sống trong lồng kính học cách tự lập tự cường, quả thực là khó cô quá. Thực tế, yêu cầu của Thương Tễ đối với cô bạn gái chỉ cái vỏ đẽ cũng hề cao. Anh chỉ cần cô thuận lợi nghiệp, đừng ngày nào cũng nhàn rỗi chẳng việc gì .

Bình hoa thì cũng chút nội hàm chứ.

Thương Tễ nhắc nhở cô: "Giới hạn đặt cho em là cắt tiền tiêu vặt cho đến khi em tìm việc, chứ cắt đến lúc nghiệp. Muốn tiền thì lo mà tìm việc cho nhanh ."

Vân Dao nhăn nhó khuôn mặt xinh . Vẻ rực rỡ dường dường như khiến cảm thấy đòi hỏi nhỏ nhoi đó thôi cũng là đang khắc nghiệt với cô. Huống hồ cô thực sự cảm thấy khó vì chuyện : " mà bây giờ việc khó tìm cỡ nào ? Khóa tụi em tới hơn mười bốn triệu sinh viên nghiệp lận đó, cạnh tranh khốc liệt lắm, trong thời gian ngắn khó mà tìm chỗ ưng ý. Em cũng rải CV , công ty lớn thì bặt vô âm tín, công ty nhỏ thì gạ em 'tiểu tam', em thế nào ?"

Cô chớp chớp mắt đầy vẻ vô tội, hai má ửng hồng e thẹn: "Em chỉ cục cưng ngọt ngào của một chú Thương thôi ."

Sự ửng đỏ đôi gò má thiếu nữ chính là liều t.h.u.ố.c kích tình mãnh liệt nhất, từ đôi môi mềm mại của cô còn thốt những lời đường mật. Mặc dù trong mắt Thương Tễ, những lời ngọt ngào phần vụng về.

"Thế thì em cứ từ từ mà tìm." Thương Tễ hiếm khi nhượng bộ một bước: "Trước khi em tìm việc, mỗi tháng sẽ cho em năm ngàn tiền sinh hoạt... , hai ngàn."

Cho cô nhiều quá cô mải chơi quên lối về mất.

"Hai ngàn á?" Vân Dao trừng tròn mắt lên: "Hai ngàn em tiêu một ngày là hết sạch mà đủ? Quá đáng thôi chứ?"

Thương Tễ kìm bật vì tức: "Chẳng lẽ em tưởng đang thưởng cho em đấy ?"

"Em sinh hoạt phí trung bình của sinh viên đại học hiện nay một tháng chỉ hai ngàn ? Sinh viên trường bình thường mới trường tháng đầu lương chỉ ba ngàn, còn lo chi phí ăn ở , thậm chí còn gửi một phần về cho bố . Còn em thì , bố cần em bận tâm, một ngày thể tiêu sạch tiền lương cả tháng của bình thường, ăn chơi nhảy múa môn nào cũng giỏi, thế nhưng việc học chẳng màng đoái hoài, đến mức sắp nghiệp mà một công việc cơ bản cũng tìm nổi."

Đứng sự thật rành rành, Vân Dao thực sự cảm thấy hổ thẹn. Cô từ từ cúi đầu, chán nản đáp: "Chuyện tìm việc em cũng đang cố gắng mà, với em vốn dĩ thi vớt mới đỗ Đại học Nghi, đầu óc thông minh như mấy học bá đó, mà so với , càng so càng thấy tự ti thôi. Em luôn xuất sắc, nhưng cũng cho phép khác bình thường chứ. Mỗi một vẻ, ai cũng ông trời ưu ái. Ví dụ như em đây, ông trời chỉ cho em sắc , cho năng lực lẫn chí tiến thủ, trời sinh tính tình lười biếng, thế cũng trách em ?"

Giọng Thương Tễ nhạt: "Sao bảo ông trời ưu ái em, ông chẳng còn ban cho em một cái miệng lanh lợi đó ?"

Vân Dao: "..."

Quá cay nghiệt!

Vân Dao tức thật , thèm giả vờ nữa. Cô lật đè lên , há miệng c.ắ.n mạnh vai một cái rõ đau, in hằn cả dấu răng: "Bóc lột chèn ép bạn gái như thế, còn là con hả?"

Thương Tễ khẽ khẩy, đối với lời tố cáo của cô thì bỏ ngoài tai thèm bình luận.

Biểu hiện một cách chân thật thái độ: Nói thêm với cô một câu đều là lãng phí thời gian.

Chiếc váy ngủ màu xanh non của Vân Dao cuộn lên vòng eo thon gọn, giống như những cánh hoa bung nở, che sự bí ẩn lớp váy, nhưng cũng dễ dàng khơi gợi d.ụ.c vọng của đàn ông.

Thương Tễ để mặc cô cưỡi đùi . Đôi mắt sâu thẳm, đen láy tối sầm , nét mặt lạnh nhạt, thế nhưng động tác thô bạo hơn hẳn, trực tiếp kéo tuột dây áo vai cô xuống.

Khi con chim hoàng yến nuôi nhốt quá ồn ào và phiền phức, cách nhất là khóa chặt miệng nó .

Vân Dao run rẩy, co rúm lưng , khẽ thở dốc.

Sự cấm d.ụ.c của Thương Tễ đến đây là kết thúc.

Bàn tay lớn siết chặt eo cô, nhắm mắt, đè nén d.ụ.c vọng nặng nề, ôm Vân Dao lật , đè cô .

Ánh trăng lấp loáng như những gợn sóng nước.

Đêm sâu tĩnh mịch, chỉ mới bắt đầu buông lơi.

 

 

Loading...