Trà Xanh Tuyệt Đối Không Làm Thế Thân - Chương 21

Cập nhật lúc: 2026-05-28 13:46:57
Lượt xem: 240

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tài xế xuống xe, mở cửa ở phía bên cho Vân Dao. Cô cúi gầm mặt, rề rà trong hệt như một đứa trẻ sai, còn trong đầu thì đang bay lượn vút qua muôn vàn cách ngụy biện. Thế nhưng, cho dù cô tài ăn khéo léo đến , khi đối mặt với tình cảnh bắt quả tang tại trận thế thì cũng đành cạn lời.

Tài xế khởi động máy. Chiếc xe sang trọng lao vun vút con đường rực rỡ sắc đêm, bỏ những ánh đèn neon lấp lánh trôi tuột về phía tầm mắt. Bầu khí trong xe lúc trầm muộn và tĩnh lặng đến đáng sợ. Chú tài xế vô cùng tinh ý, lặng lẽ nâng tấm chắn của ghế lên để cách ly gian với hàng ghế . Cơ trí thế , chả trách thăng chức.

Vân Dao cảm thấy vẫn nên chút gì đó để giải thích. Cô len lén ngẩng đầu liếc . Chỉ thấy Thương Tễ đang tựa lưng ghế, đôi chân dài vắt chéo. Vẻ mặt nhạt nhòa, chút cảm xúc nào, đôi mắt khép hờ như đang dưỡng thần. Cứ như thể việc cô đến quán bar đối với chỉ là chuyện hời hợt, đáng bận tâm. cho dù để ý , cô vẫn cho rõ ràng.

Cô khẽ nhích m.ô.n.g về phía giữa một chút. Thấy phản ứng gì, cô nhích thêm chút nữa, cho đến khi cách đủ gần để chỉ cần nghiêng thể dựa hẳn thì mới dừng . Vân Dao rụt rè vòng tay ôm lấy cánh tay để thăm dò. Thấy rút , cô thở phào nhẹ nhõm, vội vàng giải thích bằng giọng vô cùng thành khẩn:

"Không như nghĩ , chỉ là tâm trạng em bực bội quá nên mới rủ Thiến Thiến đến quán bar chơi một chút thôi. Bọn em chỉ thư giãn, uống chút rượu... Hôm nay em thực sự vui."

Cô cứ cúi gầm mặt lải nhải một tràng, đó mới ngẩng lên xem biểu cảm của Thương Tễ.

Anh uống chút rượu, giữa hàng lông mày vẫn còn vương men. Cơn buồn ngủ chua xót dâng lên khiến chẳng buồn đáp lời. cô gái nhỏ cứ sát bên cạnh, cọ cọ hệt như một chú mèo con. Thực , chẳng hề bận tâm chuyện cô tới quán bar, còn về mấy lời tâng bốc ngọt ngào giả dối cô gửi, cũng chỉ xem như trò tiêu khiển. Anh bận, đến thời gian nghỉ ngơi còn quý giá, lấy tâm trí để so đo xem lời đường mật của cô mấy phần chân thật.

Giải thích xong, Vân Dao im lặng vài giây. Thấy chẳng phản ứng gì, cô bỗng bực dọc huých nhẹ tay , gặng hỏi: "Em bảo em vui, hỏi xem là ai gây ?"

Thương Tễ thấy thật khó hiểu. Hàng mày nhíu , chậm rãi mở mắt . Ánh mắt tĩnh lặng, giọng điệu lạnh tanh: "Chẳng lẽ ?"

Vân Dao chớp chớp đôi mắt vô tội: "Dù , thì thể xin em một câu ?"

Thương Tễ: "...?"

Cái công phu càn quấy vô lý của cô luôn khiến cảm thấy thật khó tin. Anh bật khẽ một tiếng, giọng giễu cợt: "Ý em là, em hươu vượn phát hiện, sang dỗ dành em, đúng ?"

Vân Dao mặt dày gật đầu: " thế."

"..."

Thương Tễ hừ lạnh, thèm cô nữa. Anh đầu hướng ngoài cửa sổ, ngắm cảnh đêm lướt qua rực rỡ mà bạc bẽo. Chẳng còn hứng thú chơi mấy trò vớ vẩn với cô, thản nhiên buông một câu: "Có thời gian, thực sự nên nghiên cứu xem da mặt em cấu tạo bằng cái gì."

Trong xe chìm im lặng.

Với một đàn ông vốn kiệm lời như , khi trầm tĩnh , áp suất khí xung quanh dường như giảm xuống cực thấp, tỏa thứ áp bách của kẻ bề khiến bất giác thần phục. Vân Dao lờ mờ nhận hôm nay tâm trạng , ba cái trò ăn vạ nhỏ nhặt lẽ lừa gạt qua ải nữa .

Nghĩ ngợi một lúc, cô dứt khoát trèo hẳn lên đùi . Bàn tay nhỏ bé từ lúc nào luồn trong chiếc áo gile phẳng phiu, cách lớp áo sơ mi mà miết nhẹ vòng quanh cơ bụng . Nụ của cô ngọt ngào tỷ lệ thuận với mức độ lưu manh của "bàn tay hư hỏng" .

"Bây giờ em đang thời gian đây, là để em nghiên cứu xem cơ bụng của chú Thương cảm giác thích tay hơn nhé."

Tay cô sờ soạng bài bản, vuốt ve từ xuống , nhẹ nhàng vẽ những vòng tròn vương vấn. Khi thì nhẹ như lông vũ, lúc như chiếc cọ nhỏ l.i.ế.m láp da thịt, đến là để một trận ngứa ngáy tê dại đến đó.

Thương Tễ mặt biến sắc, kéo bàn tay hư hỏng của cô . Thế nhưng cô hề bỏ cuộc, nước lấn tới mà luồn hẳn những ngón tay trong áo sơ mi. Còn đang ở xe mà cô to gan như .

"Em vẫn thích của chú Thương hơn." Khóe mắt Vân Dao cong cong, nụ híp mí ánh lên vẻ ranh mãnh linh động của một chú hồ ly nhỏ. Ngay đó, cô cúi , chủ động "chụt" một cái lấy lòng lên đôi môi mỏng của . Đôi mắt mở to, giọng mềm nhũn: "Chú Thương, cứ nghiên cứu xem cấu tạo môi của em đủ mềm nhé... Em , đừng bơ em mà..."

Thực thủ đoạn trêu chọc của cô vụng về, nhưng thể cưỡng nổi sự thuần khiết pha lẫn quyến rũ bẩm sinh toát từ vẻ cực hạn . Mái tóc đen dày xõa tung vai như mực rủ, vài lọn tóc vương gò má trắng ngần, đôi môi đỏ mọng tạo nên một sự tương phản màu sắc đầy thị giác.

Thương Tễ tựa lưng ghế, hàng mày khẽ ép xuống, ánh mắt lạnh lùng trầm tĩnh rốt cuộc cũng rơi xuống khuôn mặt cô. Ánh mang tính xâm lược quá mạnh khiến bờ vai Vân Dao vô thức rụt , nhưng tay đè chặt.

"Ngồi ngay ngắn." Anh thấp giọng trách mắng. Bàn tay còn vuốt ve gò má cô, dần dần tăng thêm lực đạo, siết chặt hệt như một con rắn đang quấn lấy con mồi. "?"

Giọng cực kỳ nhạt.

Vân Dao mím môi, con ngươi khẽ chớp, lí nhí đáp: " cũng sai hết, em nên ngang ngược giận."

"Còn gì nữa?"

"Còn... nên đến quán bar, nên sờ soạng đàn ông khác..."

Không Vân Dao ngu ngốc đến mức tự bê đá đập chân , mà là khi Thương Tễ xuất hiện ở quán bar thì hành động của cô chắc chắn đều nắm rõ. Anh thích nhất là cái trò mang sẵn đáp án hỏi, nhẹ nhàng vờn con mồi trong lòng bàn tay. Một đàn ông thói quen kiểm soát cục như , chẳng thứ gì thể lọt qua mắt. Điều quan trọng là buông tha cho bạn mà thôi.

Nói đến đây, trong lòng Vân Dao thực sự quá chột , liền cọ cọ má ngón tay hòng lấy lòng.

Thương Tễ bật đầy thích thú, ngón tay cái ấn mạnh lên cánh môi cô: " nhiều thế cơ ? Vậy chút hình phạt , đủ ?"

"..."

Vân Dao há miệng c.ắ.n nhẹ ngón tay , do dự cân nhắc hậu quả của hai đáp án một hồi lâu, cuối cùng mới cực kỳ gian nan mà lắc đầu.

Thương Tễ: "Vậy là phạt nặng hơn, nghiêm khắc hơn, đúng ?"

"..."

...

Chiếc xe chạy thẳng về Tĩnh Phong - căn biệt thự của Thương Tễ bên bờ hồ Lâm Sơn. Tài xế đỗ xe hầm lặng lẽ rời .

Nhà để xe rộng, tối và vô cùng tĩnh lặng. Trên núi đổ mưa, khí trầm muộn dường như phảng phất chút dính nhớp, vẩn đục, âm thầm lan tỏa trong bóng tối. Ở hàng ghế của chiếc Maybach, chỉ một ngọn đèn nhỏ bật lên, ánh sáng nhờ nhờ hắt từ đỉnh đầu xuống, rải rác những mảng sáng tối mờ ảo.

Không khí trong xe còn ngột ngạt và ẩm ướt hơn bên ngoài, thoang thoảng dư vị tanh ngọt.

Thương Tễ từ từ mở mắt, vẻ thỏa mãn trong ánh dần tản . Anh chậm rãi rủ mắt xuống, phụ nữ đang . Ánh sáng mờ ảo hòa mái tóc đen dài của cô, nhòa ranh giới của làn da trắng sứ, khiến chỉ thể chú ý đến đôi mắt đầy sương mù đầy quyến rũ, cùng đôi môi đỏ mọng khẽ mở, sưng tấy và mềm nhũn.

Không gian hàng ghế rốt cuộc vẫn quá chật hẹp. Cô ngẩng đầu lên trong sự khó tin, đôi mắt ngậm nước, khóe mắt ửng đỏ, tựa như một đóa hải đường kiều diễm đang giam cầm. Mỏng manh, nhưng xinh động lòng .

Thương Tễ bỗng cảm thấy, đối với một đóa hải đường yếu ớt kiều diễm thế , cũng cần quá khắt khe. Anh cúi nắm lấy cánh tay cô, kéo lên để cô đùi . Lặng lẽ ngắm một lát, mới vươn tay, chậm rãi và từ tốn lau khóe miệng cho cô.

"Đủ ."

Hình phạt thế là đủ . Giọng như thể đang ban phát lòng từ bi.

Vậy mà Vân Dao như hai chữ kích thích, rốt cuộc cũng hồn. Khuôn mặt cô đỏ bừng như tôm luộc, sự hổ và giận dữ trong chốc lát càn quét .

"Chát."

Một tiếng giòn giã vang lên, đặc biệt rõ ràng trong gian u ám.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tra-xanh-tuyet-doi-khong-lam-the-than/chuong-21.html.]

Vân Dao kiểm soát mà vung tay tát thẳng mặt Thương Tễ. Lực đạo thực mạnh, cô mất lý trí, chỉ là quá tức giận, quá phẫn nộ, thể kiềm chế nổi. Ngay cả Thương Tễ cũng ngờ cô dám đ.á.n.h . Hàng mày sắc bén của nhíu chặt , dừng một giây, gằn giọng lạnh lùng: "Vân Dao, em điên ?"

Lời lẽ lạnh lẽo dứt. Chưa đợi tính sổ, Vân Dao như dọa sợ, hai hốc mắt lập tức đỏ hoe. Nước mắt hệt như những hạt châu đứt chỉ, từng giọt từng giọt ngang ngược tuôn rơi.

"Ư hư..."

Thương Tễ: "..."

...

Vân Dao ở lỳ trong phòng tắm trọn vẹn một tiếng rưỡi đồng hồ. Đến khi sấy tóc xong bước thì muộn. Trèo lên giường , rõ ràng là đ.á.n.h răng nhưng cô vẫn luôn cảm thấy khoang miệng tê rần, đôi mắt xong vẫn còn sưng hồng, vô cùng khó chịu.

Cô vốn tưởng hình phạt cũng giống như khi... đầu giường cãi , cuối giường hòa cơ mà. , . Cô thể ngờ , hình phạt mà là đè cô xuống... Hơn nữa thực sự chẳng nể nang chút tình diện nào, đến mức giãy giụa cũng xong.

Đó đích xác là đang phạt cô, chứ chẳng trò thú vị gì giữa tình nhân cả.

Vân Dao giường, chằm chằm lên trần nhà trắng toát. Hai má cô vẫn nóng ran, dường như cảm giác nhục nhã vẫn tan biến hết.

Quá! Nhục! Nhã!

Cho dù là trừng phạt, bắt cô chuyện đó cũng quá đáng lắm ! Đã gần hai giờ sáng, sáng mai còn lê lết dậy , mà Vân Dao trằn trọc mãi ngủ nổi. Cứ nhắm mắt , trong đầu là những hình ảnh dâm mỹ tủi nhục . Dù tát một cái cũng chẳng thể bù đắp , khó chịu đến mức tài nào chợp mắt.

lúc , Thương Tễ đồ ngủ xong bước từ phòng tắm. Anh đến mép giường xuống, chẳng buồn liếc cái miệng đang chu lên tận trời của cô lấy một cái. Đưa tay day day thái dương, giọng vẫn trầm thấp, chút xót xa nào: "Ngủ ."

là đồ đàn ông khốn kiếp, ăn xong liền bỏ xó.

Đèn "tách" một tiếng tắt phụt, căn phòng chìm bóng tối. Vân Dao miễn cưỡng xuống bên cạnh, cố tình tạo tiếng động lớn. Thương Tễ lười để ý đến cơn tính khí trẻ con của cô, đến mí mắt cũng chẳng thèm chớp. Khi Vân Dao lăn lộn ồn, dứt khoát xoay , lưng với cô.

Thật sự quá đỗi lạnh lùng.

Vân Dao vô cùng ủ rũ, chẳng lẽ nỗi nhục nhã của cô cứ thế trôi tuột ? Trọng điểm là, nếu phạm cũng phạt thế thì tiêu đời ? mới tát gara, giờ cũng tiện loạn tiếp.

Không cam tâm để yên chuyện , cô xoay , mở điện thoại, truy cập ứng dụng tiểu thuyết. Lọc lọc , cô tìm một bộ truyện nam chính mệnh danh là "đàn ông tuyệt thế trăm năm một". Cô để Thương Tễ thử xem, so với nam chính , bạn trai tồi tệ đến mức nào, để hổ thẹn đến c.h.ế.t!

Ngón tay khẽ chạm chế độ sách, giọng nữ máy vang lên ồn ào trong phòng ngủ yên tĩnh, bắt đầu tiểu thuyết một cách vô cảm:

[A Tuyền, chỉ cần em vui, em vui là .]

[A Tuyền, tuổi thơ em nghèo khó, chịu nhiều tổn thương, ai yêu thương em, hãy để yêu em. Anh chỉ cầu xin em đừng lảng tránh , sẵn sàng trao cho em tất cả những gì . Cầu xin em, em, thực sự sống nổi.]

[...]

Vân Dao càng càng thấy tỉnh táo. Nam chính bao, lời tỏ tình cảm động bao! Người đàn ông một lòng vì nữ chính, coi nữ chính như bảo bối, luôn đặt cảm nhận của cô lên hàng đầu, là sống nổi thế mới xứng nam chính chứ!

Cái đồ đàn ông khốn khiếp nhà còn mau học hỏi .

Để Thương Tễ cho rõ, Vân Dao còn cố ý tăng âm lượng lên một bậc, âm thanh vang lên giữa đêm khuya càng trở nên... chói tai.

"..."

Thương Tễ lĩnh hội dụng ý sâu xa của Vân Dao, ngược còn cau mày mất kiên nhẫn: "Em đủ ? Em ngủ thì để khác còn ngủ, bốn chữ 'ý thức công cộng' cần dạy em thế nào ?"

Dữ dằn c.h.ế.t !

Nếu là bình thường, Vân Dao lẽ rén . đang chịu tủi nhục lớn, trong lòng khó chịu, lúc ác tâm bỗng trỗi dậy, cô những vặn nhỏ tiếng mà còn cố tình áp điện thoại sát tai hơn.

Thương Tễ: "..."

Vân Dao mượn thế cố tình , đè nặng lên , dùng giọng điệu vô cùng ngây thơ : "Anh hung dữ cái gì? Em chỉ một bộ tiểu thuyết nên lòng chia sẻ với thôi. Anh xem nam chính trong truyện ? Quan tâm bạn gái, dỗ dành bạn gái, bao giờ thô bạo với bạn gái, chỉ cần bạn gái vui thì cái gì cũng thể cho. Thế mới là một bạn trai đủ tư cách chứ!"

Cô đặc biệt nhấn mạnh hai câu cuối, ý tứ nhắm thẳng Thương Tễ.

Kết quả, chỉ khẩy một tiếng, xoay , vuốt ve bờ môi sưng đỏ của cô: "Thô bạo ? Em vẫn thế nào mới là thô bạo ." Nói xong, rút tay về, nhắm mắt , lạnh: "Cái gọi là bạn trai như em mong đợi, thực sự . Nếu chỉ để dỗ em vui mà cái gì cũng cho em, thì tiền của gặp nguy hiểm quá."

Vân Dao: "..."

Nếu g.i.ế.c tù, cô nhất định sẽ nấu một bát canh độc đặc đắng cho cái đồ m.á.u lạnh vô nhân tính uống, để độc câm luôn cái miệng cay nghiệt của !

...

Tờ mờ sáng.

Đồng hồ sinh học của Thương Tễ chuẩn xác, đúng sáu giờ là mở mắt. Giây phút lý trí về, như thường lệ cảm nhận một chiếc chân yên phận đang vắt ngang hông .

Vân Dao bề ngoài trông thì ngoan ngoãn, nhưng tướng ngủ thì "hiện nguyên hình", cực kỳ bất trị. Hôm nay cô thậm chí còn lấn tới, gác cả hai chân đè nặng lên , cứ như đang phát tiết sự bất mãn ngay trong giấc ngủ.

Thương Tễ chẳng thèm thương hoa tiếc ngọc, ném thẳng chân cô dậy bước xuống giường.

tám giờ, tài xế đỗ xe nhà. Hôm nay Thương Tễ sẽ đến Đại học Nghi để bàn bạc về dự án phát triển trí tuệ nhân tạo với nhóm của Giáo sư Vu.

Triệu Dương cũng đợi sẵn bên ngoài biệt thự từ sớm, lên xe báo cáo cặn kẽ lịch trình công việc trong ngày. Báo cáo xong, liền giữ im lặng. Việc tán gẫu với cấp thể xảy ở những vị sếp hòa đồng, chứ tuyệt đối bao giờ xuất hiện ở một lãnh đạo lạnh lùng, kiệm lời như Sếp Thương.

Không khí trong xe yên ắng. Triệu Dương mắt mũi, mũi tim, đang chuẩn sắp xếp tài liệu phòng hờ thiếu sót thì bất chợt thấy giọng trầm tĩnh từ hàng ghế vang lên: "Công việc của Vân Dao ở Vân Đỉnh thế nào ?"

Trong đầu Triệu Dương xẹt qua một tia ngạc nhiên, nhưng may mắn là chuẩn : "Việc chấm công của Vân tiểu thư , công việc hẳn là vấn đề gì. Ngài sự sắp xếp gì cho Vân tiểu thư ? thể ngay."

Sếp Thương vốn luôn công tư phân minh, bao giờ ngoại lệ. Bây giờ định phá lệ đặc biệt chiếu cố Vân tiểu thư ? Xem Vân tiểu thư rốt cuộc vẫn sự khác biệt.

Triệu Dương thầm mừng vì bản để tâm hơn một chút đến chuyện của Vân tiểu thư, nếu hôm nay sếp hỏi mà trả lời , thì đúng là việc tắc trách.

Đang dở, chiếc xe chầm chậm dừng tòa nhà giảng đường của Đại học Nghi, nhóm của Giáo sư Vu nhiệt tình chờ sẵn bên ngoài.

Thương Tễ lên xuống xe, quăng một câu: "Không cần."

Lúc , Giáo sư Vu cùng những khác bước tới đón, chủ đề cũng theo đó mà lướt qua.

 

Loading...