Trà Xanh Tuyệt Đối Không Làm Thế Thân - Chương 22

Cập nhật lúc: 2026-05-28 13:46:58
Lượt xem: 205

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thực Vân Dao tỉnh khi Thương Tễ thức dậy, và cũng cố tình gác cả hai chân lên . Lúc thẳng tay hất chẳng chút thương xót, cô suýt nữa mở choàng mắt.

rốt cuộc cô vẫn đủ can đảm để lớn tiếng mắng mỏ Thương Tễ là đồ m.á.u lạnh, đành hèn nhát tiếp tục giả vờ ngủ. Đợi khỏi, cô mới lề mề bò dậy, đ.á.n.h răng rửa mặt rủa thầm tương lai đẻ tám đứa con trai, đứa nào cũng con ruột. Thế mới hả đôi chút.

Vào phòng đồ, cô lôi chiếc váy liền mới nhận . Thiết kế chiết eo càng tôn lên vòng eo vốn dĩ thon gọn của cô, vóc dáng yêu kiều thước tha. Vân Dao xinh xoay một vòng gương, tâm trạng lập tức sảng khoái. Quả uổng công cô đợi tận nửa tháng, váy thật đấy.

Mặc dù dạo gặp bao nhiêu chuyện bực , nhưng may là Vân Dao thuộc tuýp thích để bụng. Cô giỏi tự an ủi bản . Một chiếc váy , một bữa ăn ngon, những niềm hạnh phúc nhỏ nhoi trong cuộc sống cũng đủ cô vui vẻ trở .

Vừa trang điểm xong, cô bạn đồng nghiệp "phế vật" gửi tin nhắn Wechat đến.

Hồ Thiến Thiến: [Không chút nào, cứ nghĩ đến việc đến công ty kiếp trâu ngựa, ông họ sai sử, chân bủn rủn, bước nổi nữa .]

Hồ Thiến Thiến: [Chỉ bà mới hiểu tâm trạng của thôi.]

Vân Dao lướt tay thật nhanh: [ hiểu, nhưng với bà giống nhé.]

Vân Dao: [ nghĩ cách đ.á.n.h bại gã sếp thiểu năng đó .]

Hồ Thiến Thiến: [?]

Hồ Thiến Thiến: [Cũng , bà vẫn khác . Nếu bà thực sự vui, chỉ cần mách với vị nhà bà một tiếng là xong.]

Hồ Thiến Thiến: [À đúng , tối qua bà về... sếp Thương gì chứ? /Cười nịnh nọt.]

Nhắc đến chuyện , Vân Dao sôi máu.

[Cái đồ nghĩa khí nhà bà, còn mặt mũi nào mà hỏi? Bỏ một , lương tâm bà thấy c.ắ.n rứt ?]

Hồ Thiến Thiến: [Hiền lành ngoan ngoãn.jpg.]

Ngay giây , cô ả cứng họng: [Thì nào, dù gì thì bà vốn dĩ ngày nào chẳng gây họa, sếp Thương cũng gì bà .]

Vân Dao: [? Đây là tiếng ? Bà tối qua chịu tội thế nào !]

Hồ Thiến Thiến tin: [Thôi , sếp Thương thì bà chịu tội gì chứ.]

Cuộc trò chuyện bỗng chốc khựng . Ngăn cách qua màn hình, bầu khí dường như cũng trở nên kỳ quái.

Vân Dao chột , giả vờ như thấy, thèm trả lời.

Kết quả, Hồ Thiến Thiến với chỉ sắc lang cao ngất ngưởng đầy nửa phút phản ứng kịp: [Tối qua... bà chịu tội, mà là tinh hoa nhỉ /Cười xa.]

Vân Dao: [...]

Hồ Thiến Thiến: [Kể chi tiết , chi tiết .]

Vân Dao: [Xin , với loại não chứa màu vàng như bà, còn gì để .]

Thoát khỏi Wechat ngay lập tức để phòng ngừa việc thêm mấy lời bẩn thỉu của Hồ Thiến Thiến, Vân Dao xách túi khỏi nhà.

môi trường công sở nào cũng thế : Sợ lãnh đạo đì, thật mà ngày nào cũng vuốt đuôi nịnh nọt. Cô thì vài lời mật ngọt đấy, nhưng bắt với sếp thì xin , cô kiên nhẫn. Cô chứ nhận sếp bố . Làm bao nhiêu hưởng bấy nhiêu, chẳng nợ ai cả. Dẻo miệng thì trả thêm tiền nhé. Chuyện lợi, cô .

Cùng lắm thì nghỉ việc, gì to tát , cô cũng thiếu ngần lương. Còn chuyện tự lập, thể chỉ một sớm một chiều.

Vân Dao suy nghĩ thoáng. Mọi chuyện cứ để bản vui vẻ là chính, "trâu ngựa" ở chốn công sở cũng , nhưng quyết con trâu con ngựa nuốt giận bụng, nhẫn nhục cầu . Nếu công việc chỉ đấu đá ghen tỵ, chuốc lấy đau khổ, vì mang ý nghĩa, rèn luyện bản trưởng thành, thì thà cô , thà tự lập còn hơn.

Chẳng để giá trị cuộc sống nâng tầm ? đấu trí đấu dũng với tên sếp tiểu nhân thì hiện thực hóa giá trị gì? Trưởng thành điều gì chứ?

Nghĩ đến đây, cô càng chẳng còn sợ hãi điều gì.

Đến công ty, nhiều đồng nghiệp mặt. Chào hỏi Tiền Lệ ở phía đối diện, Vân Dao về chỗ, bật máy tính.

đó... mở máy để đấy, việc gì . Chán quá, cô bắt đầu mở trình giả lập, chơi "Sơn Hà Vạn Dặm", nhiệm vụ hôm nay cô còn xong.

Trong giờ việc, Lưu Kim đến, gọi các đồng nghiệp trong nhóm giao nhiệm vụ cho hôm nay, theo thường lệ điểm danh Vân Dao, nhận xét báo cáo công việc của cô hôm qua đủ nội dung, và đưa vài ý kiến "khách quan". Sắc mặt tự nhiên, vẻ gì là thù dai vì những lời cô ngày hôm qua.

Bất kỳ ai cũng thể bắt bẻ . thường thì những con "hổ mặt " giỏi ngụy trang thế mới là kẻ gian xảo nhất. Cho nên mới , đắc tội ai chứ đừng đắc tội kẻ tiểu nhân.

Sự kiện kỷ niệm của "Sơn Hà Vạn Dặm" sắp diễn , đoạn video quảng bá (PV) sẽ chính thức mắt các nền tảng ngày mai. Bộ phận phát hành cuối cùng đưa hai bản thảo cần duyệt chốt. Trước nay Vân Dao vẫn phụ trách khâu chạy vặt kết nối việc . Nhận hai bản, cô xem một lượt, nhận thấy hướng tuyên truyền của bản thứ hai hơn, nhưng quyết định cuối cùng vẫn cần Lưu Kim duyệt.

Vân Dao sang gửi hai bản phương án cho Lưu Kim: "Đồng nghiệp bộ phận phát hành đưa hai bản phương án tuyên truyền, cần chốt, dùng bản một bản hai?"

Hơn nửa tiếng , Lưu Kim đáp một chữ: "Ừ."

Ừ?

Anh chữ hả cái đồ thiểu năng ? Một hai mà khó trả lời đến thế ? lúc đó, đồng nghiệp bên phát hành giục.

Tiểu Nhân: "Chị em ơi, chốt ? Ngày mai là bắt đầu đăng , thời gian gấp gáp lắm, phiền bạn phản hồi sớm giúp , cảm ơn nha."

Tiểu Nhân: "Chốt xong bên còn sắp xếp công việc tiếp theo nữa, thực sự gấp."

Vân Dao: "Ok bạn, sẽ phản hồi sớm nhất thể."

Trực tiếp dậy, cô định sang văn phòng Lưu Kim hỏi thẳng, kết quả tin họp. Cô đành chờ họp xong.

Mãi đến hai giờ chiều, Tiểu Nhân giục. Vân Dao gửi email cho Lưu Kim nhưng mãi thấy hồi âm, gọi điện thoại cũng bắt máy. Cô sốt ruột tính .

ngốc, nhanh nhận Lưu Kim đang cố tình gây khó dễ, cuống cuồng lên. Đồng nghiệp bộ phận phát hành chờ mãi phản hồi cũng bắt đầu phàn nàn.

Tiểu Nhân: "Chị em ơi, vẫn xong ?"

Tiểu Nhân: "Mình lạy bạn luôn đấy."

Tiểu Nhân: "? Phiền bạn cho một câu trả lời chính xác ?"

Hết cách, Vân Dao soạn một email gửi Lưu Kim: "Anh mãi cho câu trả lời chính xác, bên bộ phận phát hành còn thời gian nữa, họ đang liên tục giục . Cá nhân thấy bản hai hơn, quyết định dùng bản hai."

Gửi xong email thông báo , cô chụp màn hình lưu trả lời Tiểu Nhân: "Xin vì để bạn đợi lâu, chốt bản hai nhé."

Tiểu Nhân: "OK."

Ba giờ chiều. Lưu Kim bước từ phòng họp, tay cầm một tập hồ sơ, tiến thẳng đến bàn Vân Dao, đập mạnh tập tài liệu xuống mặt bàn, vẻ mặt giận dữ: "Vân Dao, bộ phận phát hành bên , bảo cô dùng phương án một, quản lý cũng đ.á.n.h giá cao bản một, tại thông báo dùng bản hai? Những công việc đối ngoại đơn giản thế mà cô cũng sai, rốt cuộc cô mang theo não ?"

Vân Dao đang cố tình kiếm chuyện với . Suốt thời gian qua thèm trả lời cô, chẳng là vì đợi đến giây phút .

"Trưởng phòng, hỏi , chính đồng ý dùng bản hai, còn khen mắt của độc đáo nữa mà."

Vân Dao tươi như hoa, đôi mắt hồ ly khẽ cong lên kiều diễm động lòng . Lưu Kim nụ rạng rỡ của cô thì ngớ một chớp mắt, suýt nữa quên mất định gì tiếp theo.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tra-xanh-tuyet-doi-khong-lam-the-than/chuong-22.html.]

Khựng một giây, tiếp: " bảo cô dùng bản một khi nào? trả lời thế ? Rõ ràng ..."

"Rõ ràng ?" Khóe môi Vân Dao nhếch lên: “Rõ ràng thèm trả lời câu nào đúng ? Biết thừa bên bộ phận phát hành đang cần gấp, lúc hỏi dùng bản một bản hai, cố tình ném cho chữ 'Ừ'. Họ liên tục thúc giục , đùn đẩy trách nhiệm, đành tự trả lời họ thôi."

"Lúc đó đang họp, để ý. Cô đường hỏi ? Gửi email, gọi điện thoại đều , chút chuyện nhỏ thế mà cũng . Sinh viên thời nay học rốt cuộc học cái gì ." Lưu Kim vẻ cạn lời: “Làm sai thì ngụy biện, thật chẳng chút tinh thần trách nhiệm nào."

Vân Dao bình tĩnh đáp: "Điện thoại của gọi , email cũng gửi cho , là tự thèm xem."

Lưu Kim rút điện thoại , mở hòm thư công việc, đưa mặt cô: "Cô gửi email? Sao nhận ?"

Trong hòm thư công việc của , quả thực hề email nào Vân Dao gửi tới. Nhìn tình huống , rõ ràng Vân Dao vì đùn đẩy trách nhiệm mà dối. Thấy cô cứng họng, đẩy cô hố lửa, dùng cô bia đỡ đạn, sai bảo:

"Vân Dao, công ty nhà của cô. Làm việc thì mang theo não mà suy nghĩ, não hoạt động nhanh nhẹn . Liên hệ với bên phát hành, bảo họ đổi dùng bản một."

Giờ , công tác tuyên truyền bên bộ phận phát hành sắp xếp xong xuôi cả , giờ bắt họ sửa , Vân Dao sẽ c.h.ử.i bao nhiêu trận, mà chắc sửa . Chẳng bao lâu nữa, chỉ bộ phận kế hoạch mà cả bộ phận phát hành cũng sẽ : Một thực tập sinh bên kế hoạch việc đến nơi đến chốn, gây rắc rối lớn khiến cả hai bộ phận đổ sông đổ biển.

Cứ như , ấn tượng về việc năng lực việc của Vân Dao yếu kém đóng đinh trong mắt , cô càng cửa vượt qua kỳ thực tập.

Dặn dò xong, Lưu Kim về văn phòng. Các đồng nghiệp cũng thu ánh mắt hóng hớt, ngay ngắn về chỗ của . Trông thì vẻ ai cũng đang bận rộn với công việc, nhưng thực chất bàn phím gõ lách cách liên hồi là buôn chuyện; kẻ xem náo nhiệt thì xem náo nhiệt, xem trò hề thì xem trò hề.

Sếp luôn là cái đức hạnh : Chỉ thị đưa bao giờ rõ ràng, cứ mập mờ nước đôi. Đợi xảy chuyện, mới tiện đường đùn đẩy cho cấp , chỉ trích nhân viên việc cẩn thận. Kiếp trâu ngựa nghẹn khuất là thế đấy. Mọi đều đoán rằng Vân Dao chỉ còn cách cõng cái nồi đen thôi.

Lưu Kim xóa luôn email nhận , đổ tội Vân Dao phối hợp trong công việc. Đây cũng là chiêu trò cũ rích. Thường thì những nhân viên quèn ngậm đắng nuốt cay, nếu tiếp tục việc thì mắng vài câu cũng đành nhẫn nhịn, chứ chẳng ai dám lớn chuyện cá c.h.ế.t lưới rách với sếp.

Thế nhưng, tất cả đều ngờ tới, Vân Dao bình thường.

Gần đến giờ tan sở, tâm trí đều rệu rã, đây chính là cao điểm của việc lười biếng. lúc , trong nhóm chat Wechat lớn của bộ phận đột nhiên xuất hiện vài bức ảnh chụp màn hình. Nhóm của họ hơn trăm , bình thường chỉ dùng để thông báo công việc phát lì xì, chẳng ai rảnh rỗi mà lên đây tán gẫu.

Mấy bức ảnh tung , bấm xem, ngọn lửa hóng hớt bỗng chốc cháy bùng lên như cỏ khô gặp lửa.

Tổ kế hoạch 1 - Vân Dao: [/Hình ảnh /Hình ảnh /Hình ảnh]

Tổ kế hoạch 1 - Vân Dao: [Trưởng phòng Lưu Kim, kịp thời liên hệ với , úp hết lầm lên đầu . Vậy cho hỏi, những email và cuộc gọi gửi cho ai? Bộ phận chúng còn một nào khác tên là Lưu Kim nữa ?]

Tổ kế hoạch 1 - Vân Dao: [Lúc đó hỏi là một hai, kết quả trả lời chữ 'Ừ' là ý gì? Xin hỏi nhờ việc giả điên giả khùng mới leo lên vị trí trưởng phòng ?]

Tổ kế hoạch 1 - Vân Dao: [ gửi những bức ảnh ý gì khác, chỉ để chứng minh đúng trách nhiệm của . Thực tập sinh cũng là , nghĩa vụ gánh tội . liên hệ với bộ phận phát hành, với họ rằng vì sai lầm của nên đổi phương án. họ bảo thứ sắp xếp xong, thể đổi nữa. Vậy thì thôi, chính vì sự mập mờ, vô trách nhiệm của và các đồng nghiệp bên phát hành đều gặp rắc rối. Những vấn đề phát sinh , hy vọng thể tự nhận trách nhiệm, giống như một đàn ông nhé.]

Tin nhắn của Vân Dao trong nhóm lớn liên tục nhảy lên. Mặc dù ai dám ho he phụ họa lấy một câu, nhưng cô , đều đang dán mắt màn hình phía lưng. Chuyện coi như cô xé tung .

Lúc Vân Dao gửi ảnh nhóm, Lưu Kim đang nhàn nhã uống trong văn phòng. Mười phút mới thông báo rằng Vân Dao đang buông lời ngông cuồng trong nhóm, ngăn cản cũng muộn. Chiếc tách tay suýt ném vỡ vụn, mặt tái mét vì giận.

Anh lao ngoài định tìm Vân Dao tính sổ, nhưng cô sớm phủi đ.í.t tan mất dạng từ lâu.

Còn những tin nhắn Vân Dao gửi trong nhóm lớn, vì chẳng ai dám mặt gì, nên cứ chình ình ở vị trí trung tâm màn hình, mặc cho cả bộ phận chiêm ngưỡng. Mãi đến hai mươi phút , mới vài đồng nghiệp ló mặt gửi tin liên quan đến công việc - chắc hẳn là tai mắt của Lưu Kim - cuối cùng cũng đẩy mấy bức ảnh màn hình trôi .

chẳng tác dụng gì. Cả bộ phận sớm tỏng chuyện.

Pha xử lý chấn động của Vân Dao quả thực là một hai trong lịch sử Vân Đỉnh. Ở chốn công sở, mức độ "động trời" của nó thể sánh ngang với việc Tôn Ngộ Không đại náo thiên cung. Đám "trâu ngựa" sếp o ép bấy lâu nay thấy đều hả vô cùng. Chuyện của Lưu Kim sẽ còn là trò râm ran bàn tán của trong một thời gian dài.

Và Vân Dao nghiễm nhiên trở thành đầu tiên tại Vân Đỉnh dám lên chỉnh đốn chốn công sở. Ngoài sự nể phục, cũng thầm đoán, đắc tội Lưu Kim nặng nề như , ngày nào đó cô sẽ vì "bước chân trái công ty " mà sa thải.

...

Hành Lưu Kim một trận, Vân Dao vui, cực kỳ vui, tâm trạng vô cùng sung sướng. Cô chia sẻ chiến tích oai hùng của nhóm bạn cùng phòng.

Vân Dao: [Nghe một đồng nghiệp kể, lúc Lưu Kim bước từ văn phòng, mặt mũi xám xịt, c.h.ế.t mất.]

Dương Linh: [Đờ mờ, sướng vãi!]

Dương Linh: [ sẽ phong bà Thần Trâu Ngựa!]

Hồ Thiến Thiến cũng ngoi lên trong nhóm: [Chậc chậc chậc, phụ nữ chỗ dựa vững chắc khác, ngầu vãi, chẳng sợ cái gì. Còn gì nữa, Thần Trâu Ngựa vạn tuế!]

Lâm Thiến: [Cảm giác mấy bà đến phát điên hết .]

Lâm Thiến: [Có một vẻ kiểu ngộ độc cỏ , out nhóm ghê.]

Lâm Thiến: [Nói cũng , Dao Dao thế thật sự chứ? Lỡ tên trưởng phòng trả thù thì ?]

Hồ Thiến Thiến cho rằng cô bạn lo bò trắng răng: [?]

Hồ Thiến Thiến: [Cái tên Lưu Kim đó thì tính là cái thá gì, mà đòi trả thù công chúa Dao Dao nhà ? Bỏ Sếp Thương của chúng ?]

Dương Linh: [Công ty game Vân Đỉnh chỉ là một chi nhánh nhỏ xíu xiu trực thuộc Tập đoàn Húc Hòa thôi. Phu nhân tổng giám đốc của chúng hạ cố đến Vân Đỉnh thực tập sinh, cần cù chăm chỉ , đại khai sát giới ở đó tác oai tác quái là nể mặt tên sếp thối nát đó lắm OK? Trêu đùa một chút thôi, cũng sa thải , như đủ nể mặt ?]

Hồ Thiến Thiến: [ thế, đúng thế.]

Nói đến đây, trí tưởng tượng của hai cô nương kìm hãm nữa. Đem kinh nghiệm đắm chìm trong các kịch bản phim ngắn nhiều năm , hai bắt đầu mường tượng viễn cảnh: Vân Dao để lộ phận mặt ở Vân Đỉnh, dọa cho tất cả sợ đến tè quần - một kịch bản vả mặt sảng văn cổ lỗ sĩ và sượng trân!

Hai chat trong nhóm sôi nổi vô cùng, Vân Dao cản cũng chẳng cản nổi hai phụ nữ đang lên cơn phấn khích . Thêm đó, cô vốn là mắc bệnh phù phiếm, mặc dù thể nào trở thành phu nhân tổng giám đốc Húc Hòa , nhưng nghĩ thử mà xem, nhập tâm phận vả mặt Lưu Kim thực sự sướng.

, Vân Dao chỉ giả vờ cản lấy lệ một câu: [Không , mấy bà đừng bậy.] Sau đó, cô say sưa theo dõi cốt truyện vả mặt mà bọn họ bịa . Chẳng hạn như: Một đồng nghiệp nào đó cố ý nhắm cô, còn lớn tiếng dọa sẽ đuổi việc cô, kết quả đầu phát hiện phận thật của cô liền sợ đến mặt mày trắng bệch, quỳ rạp xuống cầu xin, lóc t.h.ả.m thiết, vân vân và mây mây... là những tình tiết cẩu huyết cũ rích.

Bọn họ tung hứng rôm rả trong nhóm, Vân Dao xem chán, chẳng mấy chốc đến Bác Quân Quan Nhã.

Cũng vì chột vì gì, cô lập tức tắt điện thoại, thoát khỏi nhóm chat.

Thang máy thẳng lên, bước trong cô phát hiện Thương Tễ đang ở nhà. Anh đang mặc áo sơ mi và quần âu, cửa sổ sát đất, lưng phía cửa, đang điện thoại.

Anh vô cùng kỷ luật, vai rộng eo hẹp, hình cao ngất. Chiều cao 1m88 vốn tỏa áp bách cực lớn, cộng thêm xuất hiển hách, khí chất cao quý bẩm sinh nuôi dưỡng cùng với dã tâm bừng bừng, khiến luồng khí tức xung quanh tỏa một sự áp đặt và ung dung cần cũng .

Không thể phủ nhận, là một đàn ông trưởng thành và vô cùng hấp dẫn. Đã thế mỗi tháng còn cho cô nhiều tiền, thôi thì miệng lưỡi sắc mỏng cay độc cô cũng đành nhịn.

Lúc tâm trí Vân Dao còn đang bay bổng mây, Thương Tễ cúp điện thoại, với lấy chiếc áo vest sofa, trông vẻ chuẩn ngoài.

Theo lẽ thường, Vân Dao sáp tới, nũng hỏi , khi nào thì về . Tất nhiên, cô chẳng hành trình thực sự của gì, chủ yếu là để thể hiện sự nhiệt tình, cung cấp giá trị cảm xúc đầy đủ thôi.

chuyện đêm qua cô vẫn quên... Bị đè xuống cái chuyện đó, nghĩ vẫn thấy nhục nhã vô cùng, trong lòng cô chút thoải mái. Chẳng buồn những động tác ngoài mặt nữa, cô chu mỏ, tự rót cho cốc nước, giả vờ như thấy .

Hành động trong mắt Thương Tễ cực kỳ ấu trĩ.

Ấu trĩ đến mức hừ lạnh một tiếng giễu cợt. Chẳng buồn để tâm, chỉ bình thản buông một câu: " công tác ở Hải Thị, nửa tháng nữa mới về."

Đã cuối năm, Thương Tễ chỉ thúc đẩy dự án trí tuệ nhân tạo mới đầu tư, mà còn thị sát các chi nhánh, họp đại hội thường niên. Đây là thời gian bận rộn nhất. Lần công tác , ít nhất cũng nửa tháng. Bận rộn đến mức phân nổi, Thương Tễ chẳng mấy kiên nhẫn để bận tâm đến vấn đề cảm xúc của chim hoàng yến.

Vân Dao tin công tác cũng chẳng phản ứng gì. Cố tình rề rà, hờ hững đáp một chữ: "Ồ." Chẳng thêm câu nào. Hoàn giống với hình tượng cô bạn gái nhỏ nhắn, dẻo miệng, bám thường ngày.

Thương Tễ đang mẩy chuyện gì, chậm rãi cài cúc áo vest, cụp mắt xuống, khẽ chế giễu: "Sao, giờ đến giả vờ cũng lười giả vờ luôn ?"

 

Loading...