Trà Xanh Tuyệt Đối Không Làm Thế Thân - Chương 25
Cập nhật lúc: 2026-05-28 13:47:02
Lượt xem: 210
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tối qua Vân Dao ngủ sớm, sáng thức dậy mới thấy Thương Tễ phá lệ bình luận bài đăng vòng bạn bè của . Đây là đầu tiên! Lúc thấy, cô suýt tưởng tỉnh ngủ.
Thân là kim chủ kiêm bạn trai, con Thương Tễ m.á.u lạnh vô tình, chẳng lấy một đức tính của mẫu bạn trai hai mươi bốn hiếu. Anh bao giờ thả tim bình luận vòng bạn bè của bạn gái, tích chữ như vàng, chẳng mang chút giá trị cảm xúc nào. Đôi khi Vân Dao còn nghi ngờ khi chẳng thèm bấm vòng bạn bè của cô xem luôn chứ.
Không ngờ xem vòng bạn bè của cô thật. Lại còn ... nếm thử ... Không hiểu , Vân Dao cứ cảm giác vi diệu: Ba chữ ngắn gọn cứ toát lên vẻ "bán thảm" đáng thương nào đó, một thứ cảm giác vốn thuộc về loại lạnh nhạt vô tình như Thương Tễ.
Chắc là ảo giác ?
Một mang phong thái của kẻ bề mạnh mẽ m.á.u lạnh, bá đạo ngông cuồng như Thương Tễ - lúc nào cũng cả thế giới thần phục chân - thể tỏ vẻ đáng thương cơ chứ? Ảo giác, chắc chắn là ảo giác.
Vân Dao lắc đầu, vứt bỏ cái suy nghĩ thực tế khỏi đầu, đáp bằng hai chữ: [Hi hi.] Rồi vui vẻ rời giường chuẩn . Mặc kệ Thương Tễ đang bán t.h.ả.m , việc thấy vòng bạn bè và cô chọc tức là cô thấy vui lắm . Cuối cùng cũng cho nếm mùi vị " xem trả lời" là thế nào. Đáng đời!
Sự kiện kỷ niệm của "Sơn Hà Vạn Dặm" kết thúc. Tuần công việc phần nhẹ thở hơn, cuối cùng cũng ngày nào cũng tăng ca. Nói thật lòng, Vân Dao cảm thấy việc 8 tiếng 5 ngày một tuần đối với một đứa cá muối lười biếng như cô là vất vả . Ngày nào cũng tăng ca thế thì ai mà chịu cho thấu? Bảo dân văn phòng gọi là "trâu ngựa", thế còn khổ hơn cả trâu ngựa chứ. Trâu ngựa 996 cơ chứ.
Rốt cuộc là ai phát minh cái chế độ ?
Vân Dao cực kỳ thiếu vắng cái gọi là tinh thần chịu thương chịu khó. Đi hai ngày là nghỉ ngơi. Thậm chí cô còn chẳng buồn tốn sức ngày nào cũng trang điểm lộng lẫy đến công ty. Sáng nào cố gắng bôi lớp kem chống nắng lót thì coi là chăm chỉ lắm . Tất nhiên, may là cô bẩm sinh, trang điểm cũng như tiên nữ.
Trạng thái sống dở c.h.ế.t dở cứ kéo dài đến tận thứ Sáu. Đi đến mức tinh thần hoảng hốt, xương cốt rệu rã. Lúc kiệt sức nhất, cô thậm chí còn xin Thương Tễ cho nghỉ việc luôn. Đời thủa nhà ai chuyện bình hoa cũng cơ chứ? cứ nghĩ đến việc hễ cầu xin là sẽ mỉa mai, coi thường cô thế nào, cô nuốt ngược những lời đó trong bụng.
Thời đại phát triển , giờ đến chim hoàng yến cũng chịu thương chịu khó. Đám sinh viên gen Z như cô đúng là chẳng hưởng chút phúc lợi thời đại nào.
Trải qua buổi sáng khó khăn, buổi chiều nghĩ đến chuyện ngày mai chơi, Vân Dao cũng lấy chút tinh thần. Thậm chí cô còn lên kế hoạch xem đến Hải Thị sẽ mua những gì.
Buổi chiều thứ Sáu chính là thời điểm xả tuyệt vời nhất của đám trâu ngựa công sở. Lúc khu vực pha chế rót nước, Vân Dao thấy mấy đồng nghiệp đang túm tụm buôn chuyện. Đang rảnh rỗi nên cô cũng vểnh tai hóng hớt. Bọn họ đang về drama của một chị đồng nghiệp bên bộ phận phát hành mới lấy chồng.
Tình tiết thực rập khuôn. Tức là chị đồng nghiệp và chồng khi kết hôn ngày nào cũng ân ái ngọt ngào, chồng cực kỳ chiều chuộng chị, thường xuyên mua quà tặng hoa, là một đàn ông tinh tế. Hai là cặp vợ chồng ân ái tiếng của bộ phận. Kết quả, gần đây chị phát hiện chồng vẫn lén lút liên lạc với yêu cũ. Lúc nhắn tin ơi với tình cũ thì chị bắt quả tang. Đỉnh điểm là, chị mới chồng yêu cũ, cưới chị chỉ là phương án thoái lui. Những hành động lãng mạn, quà cáp, hoa hòe đều chọn theo gu thẩm mỹ của cô tình cũ. Có cảm giác như đang thông qua hình bóng chị để một khác... Bong bóng mật ngọt phút chốc vỡ tan, sự thật, chị đồng nghiệp dạo đang ầm ĩ đòi ly hôn. hiểu gã chồng sống c.h.ế.t chịu, hai bên bắt đầu diễn tuồng ch.ó má: cô dỗ, cô chạy đuổi.
Vân Dao xong chỉ thấy tên đàn ông thật đê tiện. Không quên yêu cũ mà cưới phụ nữ khác, thế chẳng là hủy hoại đời . Giờ còn trói buộc cho chị thoát khỏi bể khổ, đúng là tận cùng của sự vô liêm sỉ. Chẳng chút giới hạn nào, đúng là cặn bã.
Tuy nhiên, những chuyện yêu hận tình thù kiểu nhan nhản, Vân Dao vài câu thấy hứng thú nên về chỗ . Cô cuối cùng chị đồng nghiệp tha thứ cho chồng , nhưng nếu là cô thì c.h.ế.t cũng chấp nhận. Đối với Vân Dao, bản cô là độc nhất vô nhị thế giới . Mỗi là một cá thể khác biệt, mang linh hồn khác biệt. Cái kiểu đem tình cảm với gán lên một khác, chẳng khác nào đồng thời bôi nhọ cả hai linh hồn, còn ghê tởm hơn cả việc ngoại tình đơn thuần ( ý ngoại tình thì ghê tởm).
Cố nấu cháo thêm hai tiếng nữa, cuối cùng cũng đến giờ tan tầm, Vân Dao thở hắt , vui vẻ thu dọn đồ đạc về. Cô mua vé máy bay sáng mai, nên tối nay định gọi Thiến Thiến ngoài ăn lẩu.
Cầm điện thoại lên định nhắn tin, cô bạn gửi cho cô một đường link tin tức.
Hồ Thiến Thiến: [Khoảng 3h10 chiều, Hải Thị xảy trận động đất mạnh 4,8 độ richter, thành phố đều cảm nhận rung chấn...]
Hồ Thiến Thiến: [! Hải Thị thế mà động đất. Dao Dao, là bà tạm thời đừng nữa, khéo dư chấn, cảm giác nguy hiểm đấy.]
Hồ Thiến Thiến: [Tuy trận động đất mạnh lắm, nhưng công chúa Dao Dao nhà bà vốn nhát gan, sấm nổ ngang trời sợ c.h.ế.t khiếp. Ngoan , hẵng tới.]
Vân Dao nhấp bản tin xem thử.
Động đất 4,8 độ, tuy trận động đất mạnh, nhưng với những từng trải qua như cô thì mạnh yếu thế nào, chắc chắn sẽ hoang mang. Nỗi lo của Thiến Thiến lý. Một nhát gan như cô nhất nên mạo hiểm. Xem show mà, để cũng .
Vân Dao cân nhắc một chút định hủy vé máy bay. Vừa mở ứng dụng đặt vé , cô bỗng nhớ một chuyện bà nội từng kể đây. Suy nghĩ một lát... cô vẫn bấm , quyết định đổi vé.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tra-xanh-tuyet-doi-khong-lam-the-than/chuong-25.html.]
...
Hải Thị trong vùng hoạt động địa chấn thường xuyên, trận động đất 4,8 độ là mạnh nhất từ đến nay, cũng coi như hiếm thấy.
Lúc xảy động đất, Thương Tễ đang đường đến gặp đối tác. Rung chấn 4,8 độ rõ ràng, trong xe cũng cảm nhận xe lắc lư. Ngước lên ngoài, thấy những vật thể nhẹ lề đường đổ rạp, đám đông bắt đầu chút hỗn loạn. Thương Tễ thấy choáng váng, dứt khoát nhắm mắt .
Triệu Dương nhận điều bất thường, vội vàng tra cứu báo cáo: "Sếp Thương, là động đất, nhưng mạnh lắm, cao nhất là 4,8 độ."
Thương Tễ khựng một giây, đó mới lãnh đạm lệnh: "Tìm chỗ đất trống đỗ xe ."
Tài xế vội vàng theo, đồng thời bật đèn khẩn cấp. May là cơn chấn động tan nhanh, sự rung lắc chỉ kéo dài vài phút dần định trở .
*
Kết thúc buổi tiếp khách, Thương Tễ mang theo một mệt mỏi rã rời. Anh bảo Triệu Dương hủy bỏ các cuộc họp buổi tối và yêu cầu tài xế lái xe thẳng về vịnh Lan Thần.
Có lẽ vì uống rượu, cộng thêm di chứng rung lắc lúc chiều, đầu vẫn còn ong ong. Ngồi xuống ghế sofa, ngả , nhắm mắt nghỉ ngơi.
Đây đầu tiên trải qua động đất. Trận động đất 20 năm kinh khủng hơn nhiều. Lần đó đôi vợ chồng giả vờ hòa thuận đưa nghỉ dưỡng, vun đắp tình cảm. Lúc , vẫn còn ôm chút kỳ vọng về bố .
khi động đất ập đến, thì đang ở ngoài đàm phán hợp đồng, thì chạy gom góp tài liệu y tế cá nhân. Chẳng ai nhớ tới con trai nhỏ còn đang kẹt trong phòng, chẳng một ai tới tìm . Động đất khiến hệ thống điện của khách sạn hỏng hóc, cửa phòng kẹt chặt thể mở. Cậu bé nhỏ tuổi cứ thế nhốt trong phòng một , tựa như đang kẹt trong lồng giam chực rơi xuống địa ngục.
Lúc bố Thương bàn xong việc về, đối diện với vợ con trải qua t.h.ả.m họa, ông cũng lười dành tặng lấy một câu quan tâm an ủi. Bọn họ tình yêu, gì cái gọi là "kết tinh tình yêu". Chẳng qua chỉ là màu bên ngoài, diễn cho thiên hạ thấy một cuộc hôn nhân hạnh phúc viên mãn.
Một cuộc hôn nhân hào nhoáng vô cùng đạo đức giả.
Thực , lâu lắm nhớ về chuyện quá khứ. Có lẽ vì hôm nay men rượu bốc lên khơi dậy chút suy tư vương vấn. Phòng khách rộng lớn chìm trong im lặng tĩnh mịch đến nao lòng.
Cảnh đêm bên ngoài cửa sổ vẫn sầm uất lấp lánh, đáng tiếc Thương Tễ chẳng còn tâm trạng để chiêm ngưỡng, dậy phòng tắm.
Mười hai giờ đêm. Sự ồn ào của ánh đèn neon dần bóng đêm dày đặc nuốt chửng, một màu tối sẫm lan tràn.
Thương Tễ tắm xong, đẩy cửa bước phòng ngủ, tiện tay bật đèn. Ánh sáng chói lọi bừng lên, xua tan tăm tối trong căn phòng. Trong gian tĩnh lặng, thấp thoáng thấy một tiếng rên rỉ nhỏ trong giấc ngủ. Đưa mắt sang, chiếc giường rộng lớn gồ lên, đang ngủ ở đó. Bị ánh đèn bất chợt phiền, đó vươn tay dụi dụi mắt.
Thương Tễ bước nhanh tới. Lúc Vân Dao cũng tỉnh hẳn. Nghe thấy tiếng động, cô , thấy , đôi mắt long lanh nước mở to ánh lên vẻ mừng rỡ. Cô vội vã bật dậy khỏi giường, dang rộng hai tay. Đợi đến gần, cô tựa như chú chim non tìm về tổ, chẳng ngần ngại mà lao thẳng lòng .
Thương Tễ đành giữ chặt lấy cô để khỏi ngã. Trực tiếp chui từ trong chăn , cô vẫn còn vương vấn ấm, mềm mại, nóng rực như một cái lò sưởi nhỏ.
"Sao đến đây, chẳng sáng mai mới bay ?" Thương Tễ vòng tay ôm eo cô, giọng đều đều chẳng chút cảm xúc.
Vân Dao quàng hai tay ôm chặt cổ , tựa như sợi dây leo quấn quýt vươn dài. Cô ôm chặt, chặt, chịu nới lỏng một chút nào. Giọng mềm ngọt như kẹo bông tan chảy: "Tự dưng em nhớ quá, nhớ, nhớ. Em đến tìm , ở bên cạnh ."
Trong khí dường như cũng đang tỏa mùi vị ấm áp ngọt ngào.
Thương Tễ im lặng cảm nhận cơ thể mềm mại đang nép chặt . Rất lâu . Anh chậm rãi đưa tay lên, cúi ôm lấy cô, khảm sâu lồng ngực, hạ giọng thì thầm đáp .
"Ừ."