Trà Xanh Tuyệt Đối Không Làm Thế Thân - Chương 26
Cập nhật lúc: 2026-05-28 13:47:03
Lượt xem: 220
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Từ ngày trở thành bạn gái của Thương Tễ, mỗi theo về nhà họ Thương, Vân Dao đều diễn vô cùng đạt vai một cặp đôi ân ái ngọt ngào, dính như sam, khiến bà nội ưng ý. Hơn một năm , trong một Vân Dao cùng Thương Tễ về thăm nhà cũ, khi cô đang trò chuyện cùng bà nội ngoài sân, bà kể cho cô một chuyện.
Dù nhiều năm trôi qua, nhưng khi nhắc , gương mặt bà lão vẫn giấu nổi vẻ bùi ngùi, xót xa.
Vân Dao vốn luôn đinh ninh rằng, một thiếu gia hào môn ngậm thìa vàng từ trong trứng nước như Thương Tễ, từ nhỏ ngoài chắc chắn vệ sĩ mở đường, cuộc sống luôn xuôi chèo mát mái. Cô chẳng thể ngờ, một vị thái t.ử gia ngàn cưng chiều, vạn kẻ săn đón như , từng nếm trải cảnh ngộ hoang đường đến mức bỏ rơi trong khách sạn.
Hơn nữa, còn ngay đúng lúc xảy động đất.
Bà nội kể, khi trận động đất qua , Thương Tễ - lúc bấy giờ mới tám tuổi - mới vệ sĩ bế từ một góc phòng. Khi , đồ vật nặng đè trúng đến mức ngất lịm . Về đến nhà, sốt cao liên miên suốt ba ngày ba đêm, suýt chút nữa là mất nửa cái mạng.
Người lớn đối mặt với động đất còn hoảng loạn tột độ, huống hồ là một đứa trẻ mới lên tám.
Vân Dao khó mà tưởng tượng nổi, đời những cha đến mức bỏ quên cả con ruột, vứt bỏ đứa trẻ bơ vơ trong phòng khách sạn. Ở nhà, tuy gia cảnh cô chẳng loại đại phú đại quý, nhưng từ nhỏ bố luôn xem cô như hòn ngọc quý tay, gì nấy. Hồi bé lỡ vấp ngã, cô cũng xót xa đ.á.n.h mạnh xuống sàn nhà mấy cái, mắng cái sàn hư đốn đau cục cưng của bà.
Thì , cái sự lạnh nhạt của tình chốn hào môn phim ảnh cũng là bịa đặt.
Cô thầm nghĩ, một đứa trẻ từng trải qua chuyện tày trời như thế, chắc chắn tâm lý ít nhiều sẽ mang bóng ma ám ảnh. Trận động đất 4.8 độ richter ở Hải Thị đối với bình thường lẽ chẳng thấm , nhưng với Thương Tễ thì ?
Vân Dao cảm thấy đây là cơ hội ngàn năm một để gõ cửa trái tim Thương Tễ. Thế là, cô dứt khoát nắm bắt thời cơ, vượt qua cả bản tính nhát gan sợ phiền phức của để đổi vé máy bay, bay đến Hải Thị sớm hơn một ngày để kề cạnh .
Suốt chuyến bay, cô soạn sẵn một bài diễn văn trong đầu: gì, tỏ lo lắng sốt sắng để thể hiện sự quan tâm, để Thương Tễ thấy cô chu đáo và thương đến nhường nào.
Thế nhưng, khi xuống máy bay, bước chân căn hộ ở Lan Thần Loan của Thương Tễ, đập mắt cô chỉ là một gian trống hoác, lạnh lẽo và tĩnh mịch. Đến khi Thương Tễ cất lời hỏi vì cô đến sớm, bao nhiêu lời lẽ sặc mùi công lợi nhằm lấy lòng bỗng chốc bay sạch, cô chẳng rặn nổi nửa chữ.
Không , và cũng .
Những lời an ủi vụ lợi, đối với Thương Tễ mà , tính là tấm lòng chân thật.
Hai năm ở bên Thương Tễ, Vân Dao bao nhiêu lời đường mật chót lưỡi đầu môi, những trò giả tình giả ý cô cũng quá quen tay. Thế nhưng, ngay khoảnh khắc ôm chầm lấy , cô bỗng nhận , thực chất hề toan tính như bản vẫn tưởng.
Cô là thật tâm, thật ý đến đây để bầu bạn cùng .
Thế nên, đến cuối cùng, cô chẳng gì cả.
Hết cách , bản tính của cô vốn dĩ là tâm thiện mà. Chỉ tiếc là cái tên trai thẳng c.h.ế.t tiệt Thương Tễ cảm nhận tấm lòng thiện lương chân thành của cô. Cô bảo nhớ , hỏi cô "nhớ chỗ nào", đè cô giường bắt cô "nhớ" một lúc thật lâu...
là mà!
...
Sau những dư chấn, thời tiết ở Hải Thị .
Ánh nắng ban mai rực rỡ xuyên qua lớp kính trong suốt của cửa sổ sát đất, rải xuống nền nhà một t.h.ả.m nắng ấm áp.
Giấc ngủ của Vân Dao khá trọn vẹn. Cô rửa mặt xong, dụi mắt lững thững bước ngoài. Tóc tai thèm chải chuốt, vài lọn tóc rối chổng ngược đỉnh đầu, trông lôi thôi lếch thếch chẳng khác nào một bà điên nhỏ.
Hơn hai năm quen , Vân Dao chẳng còn màng đến hình tượng mặt Thương Tễ nữa, đằng nào thì dáng vẻ nào của cô cũng thấy cả . Với , cô là một cơ mà, trang điểm thì vẫn là một vẻ khuynh nước khuynh thành, rõ !
Cô kéo ghế xuống, gắp một miếng sườn rán mềm ngọt mọng nước nhét thẳng miệng.
Thương Tễ cũng quá quen với bộ dạng lôi thôi lếch thếch của cô mỗi buổi sáng. Anh chỉ liếc một cái thu ánh mắt về, mở laptop kiểm tra email công việc.
Vân Dao cũng liếc . Hiếm khi thấy mặc đồ mặc nhà thường ngày thoải mái, tóc cũng rủ xuống trán, bớt vẻ sát phạt lạnh lùng chốn thương trường, thêm vài phần trưởng thành, ôn nhã. Thấy vẻ nhàn rỗi, cô nuốt xong miếng sườn tiện miệng hỏi:
"Hôm nay mặc vest, nghỉ ?"
Cô nghĩ chắc gì nghỉ, tiếp khách đ.á.n.h golf gì đó. Cuối năm là thời điểm bận rộn nhất, cuối tuần cũng ngập đầu trong những buổi tiệc tùng và xã giao. Vì thế, chuyến Hải Thị , Vân Dao bao giờ ý định đòi dành thời gian chơi với . Dù chỉ là một ý nghĩ thoáng qua cô cũng dám.
Ánh nắng buổi sớm rọi lên ấm áp, giọng điệu của Thương Tễ cũng đỗi bình thản: "Ừ, hôm nay nghỉ."
Hóa là nghỉ thật, đúng là chuyện hiếm .
Vân Dao nhấp một ngụm nước ép hoa quả tươi, bỏ đường nên chua chua, uống thêm ngụm nữa là xong bữa sáng. Liếc đồng hồ, tám giờ rưỡi. Cô dậy đẩy ghế, tiếp tục diễn vai cô bạn gái chu đáo, ngọt ngào : "Dạo vất vả , cứ ở nhà nghỉ ngơi thư giãn cho khỏe nhé." Lấy lệ xong hai câu, cô rảo bước nhanh về phòng ngủ.
Cô còn đang vội trang điểm!
Thương Tễ bóng lưng vội vã của cô, đuôi mày khẽ nhíu .
Vân Dao dành trọn một tiếng đồng hồ chăm chút cho bản . Lớp trang điểm hảo, kết hợp cùng áo cổ lông đen, boot cao cổ qua đầu gối, đội thêm chiếc mũ nồi và điểm xuyết đôi khuyên tai vòng tròn bản to. Trông cô toát lên vẻ sành điệu, cá tính của một "hot girl" thời thượng nhưng hề quá lố phô trương.
Hôm nay cô gặp bạn cũ ôn chuyện xưa, chẳng việc gì đắp hàng hiệu lên cho giống mấy kẻ trọc phú thích khoe khoang. Nhỡ lúc đó bạn học gượng ép nịnh bợ vài câu thì khó xử bao. Cứ ăn mặc trẻ trung năng động thế là chuẩn nhất.
Sửa soạn xong xuôi thì mười giờ, thời gian gấp gáp. Vân Dao xách túi, đẩy cửa phòng ngủ cắm mặt nhắn tin cho Ứng Hoan, rảo bước ngoài. Đi hai bước, cô ngoắt , tiến đến chỗ Thương Tễ, cúi đầu in một nụ hôn lên đôi môi mỏng của : "Em ngoài nhé."
Thương Tễ đang tựa lưng sô pha, đôi chân dài vắt chéo, bỗng nhạt giọng cất tiếng hỏi: "Buổi trình diễn thời trang là ngày mai ?"
Vân Dao ngờ chuyện cũng , liền gật đầu: " ạ, nên hôm nay em rủ bạn chơi. Em cô bạn cấp ba đang ở Hải Thị, em đến đây nên rủ em ăn chung."
"Bắt buộc ?"
"Dạ?" Vân Dao khó hiểu : “Sao , chuyện gì ? Em hẹn bạn mà." Trước giờ từng hỏi han xem cô chơi ở bao giờ.
"Không g..." Tiếng chuông điện thoại bàn reo lên cắt ngang lời Thương Tễ. Anh thêm gì nữa, chỉ dặn dò một câu: "Đi , nhớ về sớm." dậy máy.
Vân Dao ngoan ngoãn gật đầu: "Vâng ." Cô chẳng mảy may suy nghĩ, vui vẻ tung tăng khỏi cửa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tra-xanh-tuyet-doi-khong-lam-the-than/chuong-26.html.]
Vân Dao và Ứng Hoan là cùng quê, là bạn cấp ba nên quan hệ khá . Thi thoảng hai vẫn nhắn tin trò chuyện WeChat, cũng tương tác vòng bạn bè.
Ứng Hoan đang thực tập tại Hải Thị, thấy Vân Dao đăng trạng thái sắp đến đây chơi, cô lập tức nhiệt tình rủ rê gặp mặt.
Hai hẹn ở một quán cà phê. Vân Dao tới, Ứng Hoan bật dậy, vòng quanh cô một vòng chép miệng xuýt xoa: "Lâu lắm gặp, hoa khôi của lớp chúng ngày càng xinh rạng rỡ quá!"
Vân Dao cũng đáp : "Cậu cũng xinh lắm nha, đúng chuẩn quý cô thành thị , cách ăn mặc khí chất luôn á."
Hai cô nàng tung hứng khen ngợi một hồi mới xuống gọi đồ uống.
Lúc gọi món, Ứng Hoan lén quan sát trang phục của Vân Dao. Dễ dàng nhận bộ đồ Vân Dao đang mặc tuy hàng hiệu xa xỉ nhưng chất liệu , túi xách cũng là hàng nội địa cao cấp. Nhìn qua là cô đang sống sung túc.
Nhan sắc quả nhiên là loại tiền tệ giá trị nhất trong xã hội . Vân Dao xinh đến nhường , mệnh chắc chắn sẽ bao giờ quá tệ. Trước đây đồn bố cô lừa đảo đến mức khuynh gia bại sản, mất trắng gia tài, thỉnh thoảng còn chủ nợ tới tận nhà phiền. Thế mà mới chớp mắt qua hai năm, cô bây giờ xem, cuộc sống vẫn nhung lụa như thường.
Ứng Hoan hề ghen tị. Dù ít liên lạc nhưng dẫu cũng là bạn học cũ, thấy Vân Dao sống , cô cũng thật lòng mừng . Hương vị của cái nghèo khó nuốt trôi , cô hiểu rõ hơn ai hết. Quan trọng nhất là cô chẳng việc gì ghen tị, bởi lẽ cuộc sống hiện tại của chính cô cũng chẳng hề tệ.
Cuối năm ngoái về quê xem mắt, một vị lãnh đạo ở cơ quan giới thiệu cho cô một thiếu gia xưởng mộc. Anh tính tình thật thà, ngoại hình bình thường nhưng gia cảnh cực kỳ vững chãi. Nhà ba chiếc ô tô, ba căn hộ, xưởng ăn phát đạt, tài sản bét nhất cũng chục triệu tệ, còn chịu chi vì cô. Tuần sinh nhật, mua tặng cô một chiếc túi Chanel.
Ứng Hoan vô cùng hài lòng. Nhan sắc cô lộng lẫy bằng Vân Dao, tìm mối như thế là cực hạn cô thể với tới .
Quán cà phê là một "bảo bối" mà Ứng Hoan tình cờ phát hiện . Từ môi trường, cách trang trí đến bầu khí đều vô cùng tuyệt vời. Nhạc bật trong quán cũng nhã nhặn, khác hẳn với những quán xá đại ngoài .
Họ say sưa kể cho về tình hình dạo gần đây, chia sẻ những câu chuyện vụn vặt trong cuộc sống. Bầu khí vô cùng vui vẻ.
Ứng Hoan nhắc đến bạn trai của : "Anh đúng là một khúc gỗ, ngoài việc chịu chi tiền thì chẳng lấy một lời đường mật nào. Lần giận, đó, mua cái túi để nhận đấy."
Cô đưa chiếc túi cầm tay màu hồng phấn bên cạnh cho Vân Dao xem: "Người thì thật thà, nhưng gu thẩm mỹ cũng phết nhỉ."
Vân Dao cầm lấy ngắm nghía: "Đẹp lắm, cũng thích mẫu ." Rất hiếm trai thẳng nào con mắt thẩm mỹ thế , xem bạn trai Ứng Hoan gu cũng khá đấy.
"Thật thà thì , miễn là chịu tiêu tiền vì là ." Vân Dao thật lòng. Đàn ông mà, giá trị lớn nhất trong tình yêu chẳng là tiêu tiền cho phụ nữ .
Thấy Vân Dao vẻ thích chiếc túi của , Ứng Hoan mỉm đắc ý: " thế, cũng nghĩ ."
Hai trò chuyện nhiều, ôn cả những chuyện hổ thời cấp ba ôm bụng ngặt nghẽo. Cùng ăn trưa, đó dạo phố mua sắm. Vân Dao chỉ ưng mắt mua đúng một chiếc váy nhỏ, còn Ứng Hoan mua sắm khá nhiều.
Thời gian trôi qua thật nhanh. Ăn tối xong bước khỏi nhà hàng thì đồng hồ chỉ gần tám giờ, Vân Dao định gọi xe về.
Ứng Hoan định mở miệng bảo sẽ lái xe đưa cô về thì ngẩng mắt lên, bỗng phát hiện bên đường đang đỗ một chiếc Rolls-Royce Cullinan mui bạc. Chẳng là của vị siêu đại gia nào nữa.
Vân Dao quá quen với dàn siêu xe trong gara của Thương Tễ nên thấy cũng bình thường: "Hải Thị nhiều giàu mà, Cullinan cũng hiếm."
Ứng Hoan lắc lắc ngón tay, phổ cập kiến thức cho cô bạn: "Hoàn khác đấy! Chiếc là bản giới hạn, cả đất Hải Thị tìm chiếc thứ hai . Cậu biển kìa, tiến, tiền bình thường là mua nổi , bét nhất cũng là cỡ siêu đại lão đếm đầu ngón tay ."
Vân Dao ngoan ngoãn gật gù chiều hiểu.
Thấy chiếc Cullinan cứ đỗ im lìm ai xuống xe, Ứng Hoan ngó nghiêng tứ phía thấy ai để ý, liền vội kéo Vân Dao gần, tựa hông xe nhét điện thoại tay bạn: "Dao Dao, chụp giúp một kiểu ."
"Được thôi." Vân Dao cầm điện thoại, căn góc, chụp cho cô nàng mấy tấm liên tiếp mới đưa : “Đẹp lắm, cực kỳ gu luôn!"
Nghĩ ngợi một lát, Vân Dao cũng lấy điện thoại của , nhờ Ứng Hoan chụp cho vài kiểu. Không cô ham hố gì việc chụp ảnh cùng chiếc Cullinan giới hạn , mà là sợ Ứng Hoan chụp một sẽ thấy ngại. Dù hiện tại Ứng Hoan cởi mở hơn nhiều, nhưng Vân Dao vẫn nhớ hồi cấp ba cô khá khép kín. Nếu hùa theo, chắc chắn tâm lý cô sẽ thoải mái hơn. Hơn nữa, hai rủ chơi, thể bạn cụt hứng .
Thấy Vân Dao cũng chụp, Ứng Hoan nhiệt tình bấm máy liên tục: "Tấm nào cũng xuất sắc luôn nha."
"Cảm ơn ." Vân Dao nhận điện thoại, lướt xem kỹ càng, quả nhiên tấm nào cũng lung linh.
lúc , điện thoại Ứng Hoan đổ chuông, chắc là bạn trai gọi. Cô máy vài câu sang bảo: "Dao Dao, ngại quá, bạn trai bảo việc gấp cần tìm. đưa về , lát gọi xe xong nhớ gửi biển cho nhé, về đến nơi thì nhắn một tiếng."
Vân Dao đáp lời ngay: "Ok ok, ."
Ứng Hoan xoay rời .
Vân Dao đợi cô bạn khuất mới lôi điện thoại định gọi xe. Bỗng nhiên, cửa kính hàng ghế của chiếc Cullinan mui bạc vốn đang im lìm mặt từ từ hạ xuống. Qua lớp kính tối màu, một sườn mặt góc cạnh, mang vẻ kiêu kỳ, xa cách dần hiện . Giọng trong trẻo, nhàn nhạt quen thuộc của Thương Tễ lọt thẳng màng nhĩ cô:
"Còn ngây đó gì? Xe của bạn trai mà cũng nhận ?"
Vân Dao khựng mất một giây, bước lên một bước mới dám chắc nhầm. Là Thương Tễ thật. Cô tì hai tay lên cửa xe, khóe môi cong lên một nụ rạng rỡ: "Sao ở đây?"
Trong gara của Thương Tễ đúng là một chiếc Maybach, nhưng chiếc ở Thành phố Nghi mui bạc, biển cũng thế . Làm cô đây là xe của , càng thể ngờ xuất hiện ở đây.
Thương Tễ lặng nụ kinh ngạc và đầy rạng rỡ khuôn mặt kiều diễm của cô, nụ như bừng sáng ngay cả màn đêm mờ mịt.
Ban đầu cứ thấy bản đúng là rảnh rỗi sinh nông nổi, bỏ cả đống công việc dang dở chỉ để đích đến đón cô. ngay giờ phút , đôi mắt cong cong như vầng trăng khuyết , chợt nhận ... chút thời gian bỏ cũng tính là lãng phí.
Cơn gió chiều mơn man thổi qua.
"Không em gửi vị trí cho , bảo đến đón ?" Thương Tễ nhẹ bẫng buông một câu.
Vân Dao ngẩn .
Cô chỉ báo cáo lịch trình bình thường thôi mà, gì ý đó ?
Hơn nữa... bây giờ dễ dãi thế cơ , bảo đến đón là đến đón luôn?