Trà Xanh Tuyệt Đối Không Làm Thế Thân - Chương 27
Cập nhật lúc: 2026-05-28 13:47:04
Lượt xem: 223
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ứng Hoan nửa đường thì bạn trai Trương Dương gọi điện báo chuyện giải quyết xong. Suy nghĩ một chút, cô quyết định xem Vân Dao bắt xe , nếu thì sẽ lái xe đưa bạn về.
Một phần vì Vân Dao hiếm hoi lắm mới đến Hải Thị một chuyến, cô cũng nên tròn đạo chủ nhà. Phần khác, chiếc xe cô đang là chiếc BMW Trương Dương mới tậu cho. Dù loại siêu đắt đỏ nhưng cũng thuộc hàng má, lái đường cũng mát mặt lắm chứ.
Ngờ , khi vòng , đập mắt cô là cảnh Vân Dao đang vui vẻ mở cửa bước thẳng lên chiếc Cullinan mà ban nãy hai lén lút chụp ảnh chung.
Ứng Hoan tức thì cảm thấy mặt như ai tát cho một cú vô hình, nóng ran và bỏng rát.
Rõ ràng Vân Dao quen chủ nhân chiếc Cullinan đó... Hoặc thậm chí, chiếc xe chính là của bạn trai cô.
Dù rơi trường hợp nào, việc thể kết giao với những nhân vật m.á.u mặt ở tầng lớp thượng lưu đỉnh cao như cũng đủ chứng minh Vân Dao còn là bình thường nữa.
Kết quả là... ban nãy cô bêu rếu, khoe khoang cái túi xách rẻ tiền hai ba vạn tệ mặt Vân Dao. Tệ hơn nữa, cô còn tự đắc cho rằng cuộc sống của hề thua kém, thậm chí là phần nhỉnh hơn bạn .
Giờ nghĩ , chắc lúc nãy trong lòng Vân Dao đang nhạo cô thê t.h.ả.m lắm.
Ứng Hoan c.ắ.n chặt môi. Vừa thấy hổ, cô càng thấy Vân Dao thật đáng tởm. Rõ ràng đang sống trong nhung lụa, leo lên tầng lớp thượng lưu, cặp kè với đại lão khiến khác chỉ dám xa , thế mà đạo đức giả khen cô sống , hùa theo cô chụp ảnh sống ảo với chiếc Cullinan .
Đem cô trò hề vui lắm ? Cố tình cô tự biến thành trò thú vị lắm chắc?
Ứng Hoan tức điên lên. Phẫn nộ rút điện thoại , cô chụp bóng lưng chiếc Cullinan đang dần khuất bóng trong màn đêm.
...
Hôm nay Vân Dao chơi vui. Được ăn ngon, chụp cả tá ảnh cùng Ứng Hoan. Quán cà phê mà Ứng Hoan chọn thực sự gu, lên hình cực kỳ đỉnh.
Cô đang mải mê lựa chọn xem nên đăng bức nào lên vòng bạn bè.
Tấm thì khí , nhưng tấm đường nét khuôn mặt rõ ràng hơn. Phân vân hồi lâu quyết , Vân Dao bèn nhào đến cạnh Thương Tễ, bắt chọn giúp: "Anh thấy tấm nào hơn?"
Tâm trạng hôm nay của cô siêu cấp tuyệt vời, ngờ Thương Tễ đích đến đón . Mặc kệ hiểu lầm tin nhắn của cô , tóm đến đón, thế là cô ưng cái bụng .
Thương Tễ lướt qua hai bức ảnh cô chọn, chỉ bức thứ hai. Anh cho rằng bức ảnh thấy rõ đường nét khuôn mặt trông hơn.
Vân Dao đem hai tấm so sánh một hồi.
Thực cô thấy tấm nào cũng , nhưng xét đến cái gu thẩm mỹ trai thẳng của , cô dứt khoát quyết định đăng... tấm thứ nhất. Vừa định thò tay giật điện thoại từ tay Thương Tễ, thì màn hình bỗng hiện lên hai tin nhắn WeChat.
Thương Tễ buộc thấy. Chưa kịp gì, điện thoại Vân Dao nhanh tay lẹ mắt cướp .
Mở xem, là tin nhắn của Ứng Hoan gửi đến.
Ứng Hoan: [Hình ảnh]
Ứng Hoan: [Tớ thấy lên chiếc xe . Đây là xe bạn trai , sớm? Cậu thế vui lắm ? Xe bạn trai thì cứ thẳng, giả mù sa mưa chụp ảnh chung với , cố tình đùa giỡn đúng ? Nhìn nhảy nhót khoe khoang như một con hề mặt chắc đắc ý lắm nhỉ?]
Ứng Hoan: [Mới mấy năm mà ngờ biến thành con như thế .]
Vân Dao ngay là cô hiểu lầm, vội vàng gõ chữ giải thích:
[Không , chụp ảnh xong mới phát hiện đó là xe bạn trai đấy chứ, cố ý giấu . Anh là Thành phố Nghi, Hải Thị, chiếc xe với biển gặp bao giờ nên nhận . Anh thấy hai đứa đang chụp ảnh nên ngại dám quấy rầy...]
[Với , thấy khoe khoang gì , bao giờ coi thường cả, bản cũng thích khoe khoang mà! Cậu sẵn lòng tâm sự những điều đó, thấy vui lắm, vì nó chứng tỏ đang chia sẻ cuộc sống với . Thấy bây giờ sống như , còn đang tiếc hùi hụi vì hôm nay xách theo cái túi xách đắt nhất để khoe với đây .]
[Tớ thề tất cả những gì đều là sự thật. Nếu lừa , ch.ó luôn!!!]
Thương Tễ thói quen soi mói đời tư của khác, nhưng câu chót cô lẩm bẩm thành tiếng.
là đồ học sinh tiểu học. Muốn khác tin mà dùng cái kiểu thề thốt ấu trĩ đến thế .
Tin nhắn WeChat của bạn cô, ban nãy vô tình lướt qua một chút là đoán đại khái sự tình.
"Cô bạn của em phân rõ trắng đen vội vàng chất vấn, mạt sát em. Có thể thấy cô cũng chẳng xem em là bạn bè thực sự, cần tốn công giải thích gì."
Vừa thích khoe khoang thích vu khống, loại bạn bè thế chẳng đáng để kết giao sâu sắc, càng đáng để em gánh chịu những cảm xúc tiêu cực lời buộc tội vô lý từ cô .
"Không ." Vân Dao vẫn cúi gập mặt tiếp tục nhắn tin giải thích với Ứng Hoan, bấm : "Cậu ý , bản chất hề , chỉ là tính tình quá thẳng thắn, nghĩ gì nấy, giấu giếm thôi. Hơn nữa, rơi cảnh đó thì ai mà chẳng hiểu lầm. Cậu phát hiện em lên xe chắc chắn là vì định đưa em về mà! Cậu bận việc thế mà vẫn sẵn lòng đưa em về đó thấy !"
Còn một điều nữa, tâm lý thích khoe khoang cuộc sống hiện tại của Ứng Hoan, cô thấu hiểu. Cô cho rằng Ứng Hoan đơn thuần chỉ khoe mẽ, mà sâu xa hơn là chứng minh rằng đang sống , còn là cô học trò nghèo khó ngày nào sống nhờ tiền quyên góp của . Cô chỉ đang cố bù đắp lòng tự trọng từng tổn thương mà thôi.
Vân Dao vẫn nhớ như in, năm lớp 11, thể giáo viên và học sinh trong trường quyên góp tiền cho Ứng Hoan. Sự việc rầm rộ đến mức Ứng Hoan đại diện cho học sinh nghèo vượt khó lên bục phát biểu cảm ơn trường sân chào cờ.
Ngày hôm đó, Ứng Hoan mặc bộ đồng phục giặt đến mức sờn bạc, nghẹn ngào kể về cảnh khó khăn của gia đình, về những chật vật trong cuộc sống mưu sinh, và bày tỏ lòng ơn sâu sắc đến nhà trường cùng các bạn học. Từng câu từng chữ vô cùng khẩn thiết, là cô từ tận đáy lòng.
Lòng ơn của cô là thật, nhưng cảm giác nhục nhã khi phơi bày sự nghèo khó của bản hàng ngàn ánh mắt săm soi, phán xét cũng là thật. Vân Dao tận mắt thấy cô khi bước xuống bục, nấp một góc khuất, nước mắt tuôn rơi nức nở.
Cái nghèo thực sự thể tước đoạt lòng tự trọng của con , nhưng . Vân Dao thật lòng mong mỏi cô gái sẽ một tương lai xán lạn, đường đời thênh thang, bao giờ chịu cái khổ của sự nghèo đói thêm nào nữa.
Bây giờ Ứng Hoan cuộc sống sung túc hơn, khoe khoang những chiếc túi hàng hiệu, mời cô ăn uống cà phê sang chảnh để thể hiện sự tươm tất của bản , thì gì sai ? Cô cũng thực sự mừng cho bạn mà.
Cô cũng từng trải qua tháng ngày cơ cực, nếm trải đủ mùi cay đắng của cái nghèo. Cô thấu hiểu rằng cái nghèo dễ sinh những hoài nghi, hờn ghen và bất lịch sự khó kiểm soát - đó là thứ mà chẳng ai thể tránh khỏi.
Tại cứ áp dụng tiêu chuẩn rạch ròi đen trắng để đ.á.n.h giá một con ? Con trắng đen rõ ràng như thế. Ai mà chẳng ưu, khuyết, thể chỉ vì một khuyết điểm nhỏ về mặt đạo đức mà quy chụp là kẻ . Cô thấy Ứng Hoan chơi cũng , nên chắc chắn giải thích cho đàng hoàng.
Vân Dao gửi một tràng tin nhắn dài ngoằng kín cả màn hình.
Khoảng mười phút , Ứng Hoan mới nhắn : [Tớ hiểu .]
[Đã hiểu lầm , ngại quá. cứ tưởng... cảm xúc đẩy lên cao trào, xin nhé.]
Thấy Ứng Hoan hồi âm, Vân Dao mới thở phào nhẹ nhõm. Còn chuyện Ứng Hoan thực sự buông bỏ khúc mắc , cô cũng chẳng rõ. hết nhẽ là , cô ép hiểu 100%.
Thấy dáng vẻ trút gánh nặng như giải quyết xong đại sự đời của cô, Thương Tễ đầu tiên nhận ... vẻ như cô nhạy cảm và thấu tình đạt lý hơn tưởng tượng nhiều.
Bề ngoài lúc nào cũng tỏ ngang ngược vô lý, nhưng ẩn sâu bên trong là một thế giới tinh thần vô cùng phong phú và độc đáo.
...
Đi chơi cả ngày trời, trải qua một trận chiến tâm lý căng thẳng, Vân Dao chùng xuống là cảm giác như sinh lực rút cạn. Giờ thì đến thôi cũng thấy mệt.
Cô sang Thương Tễ, miệng lẩm bẩm "Mệt quá " như một lời rào đón . Sau đó, hề khách sáo, cô ngả ngớn dựa thẳng , cả hình mềm nhũn như xương chui tọt lòng . Đôi tay vòng qua bá cổ, cô bắt đầu nhõng nhẽo: "Chú Thương, em buồn ngủ , ôm em ."
Chỉ một giây khi dứt lời, mí mắt cô từ từ sụp xuống. Cứ thế, cô ngoan ngoãn rúc trong vòng tay lúc nào .
Tài xế lái xe êm ái, lướt đều đặn giữa màn đêm rực rỡ ánh đèn.
Nhiệt độ điều hòa trong xe vặn, gian im ắng tĩnh mịch. Cô ngủ say, nhưng nhịp thở đều đều, khẽ khàng lọt tai mang một sức nặng hiện diện đến lạ lùng, khiến thể lơ.
Mới vài giây mà ngủ say sưa thế , đúng là vô tư đến vô tâm.
Thương Tễ lặng lẽ gương mặt say giấc của cô mà mang chút biểu cảm nào. Hàng mi dài, dày và cong vút rủ xuống, in hằn một vệt bóng mờ ảo mí mắt. Sống mũi thanh tú cao vút. Bờ môi mềm mại, căng mọng tựa cánh hải đường chớm nở, mang sắc đỏ rực rỡ mà đằm thắm. Một nhan sắc chỉ cần liếc qua cũng đủ sức hút trọn ánh .
Hàng mi khẽ rủ xuống, chẳng ai đang nghĩ gì. Một lát , ngẩng đầu lên, với tay lấy chiếc chăn mỏng đắp cho cô, tiện đà vòng tay ôm cô chặt hơn một chút lòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tra-xanh-tuyet-doi-khong-lam-the-than/chuong-27.html.]
...
Lên xe là ngủ, xuống xe là tỉnh.
Khi tài xế đ.á.n.h xe về đến Lan Thần Loan, Vân Dao lập tức tỉnh dậy. Cố lết cái tàn tạ phòng tắm tẩy trang, gội đầu, tắm rửa skincare lỉnh kỉnh, thoắt cái ngốn đứt một tiếng rưỡi đồng hồ.
Lê bước khỏi phòng tắm, cô buông ném phịch xuống chiếc giường êm ái. Quơ lấy chiếc điện thoại, định bụng lướt WeChat xem gì hot, nhưng cơn buồn ngủ cứ thế ập đến mắt cứ díp . Lướt hai cái, cô bỏ cuộc, ném điện thoại lên tủ đầu giường nhanh chóng chìm giấc ngủ.
Lúc Thương Tễ đẩy cửa bước , đập mắt là cảnh cô đang rúc ở mép giường, cuộn tròn như một con tôm luộc, đến cái chăn cũng chẳng thèm đắp.
Tướng ngủ của cô lúc nào cũng khả năng thiết lập những giới hạn nhận thức của .
Tắt đèn, Thương Tễ xuống, vươn tay kéo cô lòng, tiện tay đắp chăn lên. Chẳng bao lâu, Vân Dao thấy nóng, trong giấc mộng khẽ hừ một tiếng, lật lăn xa. Lát thấy lạnh, cô lò dò chui rúc vòng tay .
Thương Tễ phiền vì cái thói ngủ yên phận của cô, nhưng hình như cũng thành thói quen. Nhắm mắt , vẫn dễ dàng đón lấy cơ thể mềm mại , ôm cô lòng và nhanh chóng chìm giấc ngủ.
Căn phòng tĩnh lặng và ấm áp, chỉ còn tiếng thở đều đều đan cài .
Trong màn đêm mù mịt, chiếc điện thoại của Thương Tễ đặt tủ đầu giường bên bỗng sáng bừng lên. Hai tin nhắn WeChat nối đuôi nhảy .
Từ Nguyệt: [Thương Tễ, hôm nay thực sự cảm ơn nhiều. Nếu , sếp Quách sẽ chẳng bao giờ đồng ý với đề xuất của . bận rộn lắm, ngờ hôm nay vẫn cố gắng sắp xếp thời gian giúp . Cậu đúng là trượng nghĩa, hổ danh là bạn từ thuở nhỏ.]
Từ Nguyệt: [Khi nào rảnh, mời bữa cơm nhé.]
Màn hình sáng lên một lúc, vì hồi âm nên dần lịm .
Ở đầu dây bên , Từ Nguyệt cũng chẳng trông mong gì việc sẽ trả lời ngay lập tức, vì lẽ giờ Thương Tễ ngủ say . Cô cố tình chọn giờ để gửi, với hy vọng sáng hôm thức dậy, điều đầu tiên thấy sẽ là tin nhắn của cô.
Hơn nữa... cô cũng rõ chuyện Thương Tễ bóng ma tâm lý từ trận động đất năm xưa. Hồi bé, Thương Tễ nghỉ dưỡng cùng bác trai bác gái về liền sốt cao li bì, bệnh tình cực kỳ nguy kịch. Bọn trẻ chơi cùng từ nhỏ như cô đều cả. Thương Tễ luôn giữ kín như bưng, bao giờ hé răng nửa lời về chuyện đó. Anh từ nhỏ là cứng rắn, cường thế, bao giờ để chìm đắm trong những nỗi đau quá khứ. Càng kẻ nào to gan dám nhắc đến chuyện đó mặt để chọc vảy ngược của .
Tất nhiên, cô cũng sẽ dại dột mà nhắc đến chuyện đúng lúc đúng chỗ như . Nghĩ đến đây, Từ Nguyệt nhẹ nhàng đặt điện thoại xuống.
...
Vân Dao ngủ một mạch đến khi tự tỉnh. Lúc mở mắt , nửa giường bên trống trơn như khi. Cô ườn thêm vài phút để tỉnh táo hẳn với tay lấy điện thoại tủ đầu giường.
Mở WeChat, đập mắt là tin nhắn Ứng Hoan gửi từ tối hôm qua.
Ứng Hoan: [Chiếc Cullinan phiên bản giới hạn đó là xe của bạn trai , nghĩa là gia thế cực khủng đúng ?]
Ứng Hoan: [Ở Thành phố Nghi... thử tìm kiếm thông tin về giới siêu quyền quý ở Thành phố Nghi, lẽ là nhà họ Thương? chỉ tò mò xíu thôi, cũng . Tóm là Vân Dao , quen một bạn trai tài ba xuất chúng như thế, chẳng bao giờ thấy khoe vòng bạn bè , nở mày nở mặt lắm đó nha!]
Vân Dao sờ sờ mũi. Cô khoe chắc? Một kẻ hư vinh đầy như cô, hiển nhiên là đem khoe khoang khắp thiên hạ . Vấn đề là... cái gì để khoe ?
Mối quan hệ giữa cô và Thương Tễ trắng thì giống như một chiếc siêu xe cô mượn tạm, chứ đồ thuộc sở hữu của cô. Ngày nào đó hợp đồng hết hạn, chiếc siêu xe thuộc về ai thì trời mới . Thế thì khoe kiểu gì? Mặt mũi nào mà khoe?
mà sự thật thì mất giá quá, thế là cô đành màu rep : [Ây dà, quen khiêm tốn mà.]
[Tớ cũng kể cho bạn học nào . Bạn trai thích phô trương, giữ bí mật giúp nhé.]
Ứng Hoan: [Tớ hiểu hiểu, yên tâm .]
Vân Dao: [Đáng yêu.]
Vân Dao: [Thế bao giờ hai định cưới ?]
Hôm qua hai nhắc đến chuyện kết hôn. Bạn trai Ứng Hoan cầu hôn , nhưng cô vẫn còn lấn cấn bước hôn nhân ngay. Việc lấy chồng, sinh con sẽ khiến sự nghiệp của cô chững , đây là một vấn đề cực kỳ nan giải cần cân nhắc kỹ. Ứng Hoan vốn là một cô gái ưu tú, nhận offer từ một văn phòng luật sư danh tiếng. Cô phấn đấu cho sự nghiệp, nên chuyện kết hôn cứ dùng dằng mãi.
Ứng Hoan: [Tớ cũng đang định chuyện với Trương Dương, xem thể lùi vài năm nữa hẵng cưới .]
Ứng Hoan: [Còn thì , bao giờ thì định cưới?]
Kết hôn... chuyện Vân Dao từng mảy may nghĩ đến. Không vì lo sợ ảnh hưởng đến sự nghiệp, mà là vì... cô và Thương Tễ vốn dĩ sẽ chẳng bao giờ đến bước đó.
Nếu kết hôn, chắc hẳn là khi chia tay Thương Tễ, cô sẽ tìm một thật lòng yêu thương, tìm hiểu mới tiến tới hôn nhân chứ nhỉ? mà, chuyện tương lai ai , nghĩ ngợi chi cho nhức đầu.
Tám chuyện thêm vài câu, Vân Dao bò dậy vệ sinh cá nhân. Lúc bước phòng ăn, Thương Tễ ăn xong bữa sáng và đang cầm điện thoại bàn công việc. Anh lúc nào cũng những cuộc điện thoại bao giờ dứt.
Vân Dao cực kỳ điều phiền . Thong thả thưởng thức xong bữa sáng, cô lững thững sô pha ngả lưng, tiện tay lướt WeChat xem sót tin nhắn nào rep . Tin sót thì , nhưng trong group chat lớn của công ty, bộ phận nhân sự gửi thông báo về thời gian và địa điểm tổ chức tiệc tất niên từ tối thứ Sáu tuần . Bữa tiệc sẽ diễn tại Khách sạn Cảnh Xuyên ngay thứ Sáu tuần .
Bài múa của cô vẫn tập xong, xem mấy hôm tới tranh thủ thời gian luyện tập thêm . Lần đầu tiên tham gia một buổi tiệc tất niên của tập đoàn lớn, nghĩ thôi thấy háo hức, chắc chắn sẽ hoành tráng lắm đây. Đến lúc đó, cô sẽ chộp vài tấm hình thật lung linh đăng lên vòng bạn bè, thế là tạo ngay cái mác "tinh chốn công sở" còn gì!
Con thường xu hướng phô trương những thứ thiếu. Giống như một đứa chỉ thích " ườn" như cô, cực kỳ đam mê việc đắp nặn cho hình tượng tinh hảo. Và tất nhiên, Hồ Thiến Thiến cũng chung một ý tưởng lớn. Hai đang bàn tán rôm rả về bí kíp xây dựng nhân thiết "tinh ".
"Em mà chuẩn đồ đạc ngay là trễ buổi trình diễn thời trang đấy." Giọng nhàn nhạt của Thương Tễ bỗng cất lên từ đỉnh đầu.
Vân Dao liếc đồng hồ, rời mắt khỏi màn hình điện thoại, tự tin đáp: "Không trễ , em kế hoạch cả ."
"À đúng , thời gian tổ chức tiệc tất niên công ty em chốt đấy, thứ Sáu tuần nha." Vân Dao khẽ lắc chiếc điện thoại, nheo mắt chia sẻ với .
"Ừ." Thương Tễ hờ hững ừ một tiếng xuống bên cạnh.
Chỉ "ừ" thôi á?
Vân Dao lén lút dịch m.ô.n.g gần , chớp chớp mắt đầy tò mò hỏi: "Anh tham gia ?"
Thương Tễ: "Không."
"Sao ? Vân Đỉnh cũng là công ty của cơ mà?"
"Anh rảnh để dự tiệc tất niên của một công ty con."
"..."
Chà chà, giá ghê cơ, cho đắc ý!
Vân Dao nhích m.ô.n.g lùi ngoài, kéo dài giọng vẻ nuối tiếc: "Thế ... Em cứ tưởng sẽ đến chứ, tiếc thật đấy."
"Tiếc?" Thương Tễ nhướng mắt liếc cô: “Nói thử xem, gì mà tiếc?"
"Tiếc vì chiêm ngưỡng màn múa đỉnh cao của em chứ . Em đăng ký một tiết mục đó nha, bạn gái sẽ khuấy đảo sân khấu bằng một vũ điệu uyển chuyển, rung động lòng ." Vân Dao kiêu ngạo hất cằm: “Sao nào, giờ 'rảnh' để đến ?"
Thương Tễ cô với bờ vai giữ thẳng, chiếc cằm vểnh cao, dáng vẻ vênh váo y hệt một con mèo nhỏ đang đắc thắng. Khóe môi khẽ nhếch lên, bật thành tiếng, buông gọn lỏn hai chữ: "Không rảnh."
Vân Dao: "..."
? Thái độ ch.ó má gì thế . Đã rảnh thì bày đặt hỏi " gì mà tiếc" cái quái gì? Đùa giỡn ? Cái tên đàn ông khốn khiếp tàn nhẫn, m.á.u lạnh vô tình !
Trong lòng Vân Dao gào thét rủa xả đến cả trăm , nhưng ngặt nỗi vốn từ vựng hạn hẹp của cô cứ lặp lặp quanh quẩn vài từ, mắng cả trăm mà vẫn xả hết cục tức. Oán khí của cô lồ lộ mặt, Thương Tễ giả mù cũng xong. Chẳng cô nàng đang thầm rủa những gì trong bụng.
Liếc đồng hồ, dậy chuẩn ngoài. Vốn dĩ chẳng bao giờ thói quen giải thích với ai, nhưng hai bước, bỗng khựng , nhàn nhạt : "Em đăng ký tiết mục cũng chẳng báo với . Thứ Sáu tuần vẫn còn kẹt ở Hải Thị với một đống công việc, chẳng lẽ em phân bay về xem em múa?"