Trà Xanh Tuyệt Đối Không Làm Thế Thân - Chương 33
Cập nhật lúc: 2026-05-29 01:08:28
Lượt xem: 200
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lưu Kim sa thải . Đối với thể Tổ Kế hoạch 1, đây đúng là một tin mừng loan báo, ai nấy đều hân hoan.
Lúc gã mang bộ mặt xám xịt, tay ôm thùng đồ cá nhân bước khỏi văn phòng, gã ngang qua chỗ Vân Dao và dừng liếc cô. Dù thừa chuyện đều do một tay Vân Dao sắp đặt, ánh mắt gã chẳng mang theo tia thù hằn nào. Ngược , gã với giọng điệu hòa nhã:
"Sự việc đến nước , cũng chẳng còn gì để . Trong quá khứ, lẽ sai vài chuyện, gây tổn thương cho cô, nhưng đó là chủ đích của . Vân Dao , chốn công sở là đấy, chẳng điều gì là tuyệt đối, cũng gì là . đến vị trí ngày hôm nay, cũng từng ức hiếp, cũng từng chèn ép, nếm trải bao nhiêu cay đắng mới trụ . Thật sự dễ dàng gì. cũng chính vì trải qua quá nhiều chuyện, dần đ.á.n.h mất cái tâm ban đầu. Qua biến cố , nghĩ sẽ nghiêm túc xem xét con đường tương lai. Cũng chúc cô công việc thuận lợi, ngày nào cũng vui vẻ."
Đã đến nước mà gã vẫn cố thanh minh cho bản . Một dáng vẻ nhún nhường, hạ cầu đến t.h.ả.m hại. Quyền lực quả là một thứ tuyệt vời. Nó thể khiến cho kẻ thù của bạn ngay cả sự oán hận cũng dám bộc lộ ngoài.
Lưu Kim với cô bao nhiêu lời dốc ruột dốc gan như , suy cho cùng cũng chỉ vì sợ cô tiếp tục nhắm gã. Không chỉ ở phạm vi Vân Đỉnh, Húc Hòa Group chính là ông lớn trong ngành Internet tại Thành phố Nghi. Để phong sát một trong giới chỉ là chuyện dễ như trở bàn tay. Lưu Kim sợ cô vẫn hả giận mà lệnh phong sát , nên mới bày trò bán thảm, nhiều lời lẽ đường mật đến .
Quả nhiên, dứt lời, gã liền khẽ ngẩng đầu, dùng ánh mắt thăm dò để quan sát biểu cảm của Vân Dao, xem cô vì những lời đó mà động lòng trắc ẩn .
Tất nhiên, Vân Dao... chẳng mảy may xúc động. Cô đến mức rảnh rỗi và cũng chẳng quyền năng để phong sát gã. Hơn nữa, cô quá quen thuộc với cái thói đạo đức giả của gã . Muốn đóng vai kẻ đáng thương mặt cô á? Gã đ.â.m đầu nhầm chỗ !
tất nhiên, cô cũng sẽ diễn vai "ác nữ" ngay giữa thanh thiên bạch nhật, khiến bản trở nên hung hăng ép , cậy thế bắt nạt kẻ yếu. Cô nở một nụ vô cùng ngọt ngào:
"Giám đốc Lưu, sai, gây tổn thương cho , mà chỉ đền bù bằng một câu xin thôi ? Nếu xin mà tác dụng, thì cần cảnh sát để gì? sa thải vì tội lừa gạt cấp , chèn ép cấp , còn gây sai sót nghiêm trọng trong sự kiện kỷ niệm cơ mà? Sao bất cẩn thế? Sau rời khỏi Vân Đỉnh, nhớ cho đàng hoàng nhé. Suy cho cùng thì ai..."
Khóe mắt cô cong lên ý , cô nhẩn nha trả từng chữ một cho gã: "... cũng hiền lành và bao dung như ."
Sắc mặt Lưu Kim ngay lập tức xám xịt như tro tàn. Gã cố gắng nặn một nụ gượng gạo để giữ chút thể diện cuối cùng, xoay rời .
Việc Lưu Kim đuổi việc giống như một phát s.ú.n.g mở màn. Phát s.ú.n.g báo hiệu vị giám đốc mới của bộ phận Kế hoạch chính thức tay chỉnh đốn nội bộ.
Chưa đầy một tháng đó, Hoàng Hạo cùng bộ vây cánh mà cất công nuôi dưỡng nhiều năm trong bộ phận Kế hoạch đều sa thải sạch sẽ. Nghe tổ thanh tra đến Vân Đỉnh rà soát suốt một tháng trời, lật tẩy hành vi giả liệu, biển thủ công quỹ và nhận hối lộ của nhóm Hoàng Hạo đến mức rõ như ban ngày. Sau khi tống cổ đám Hoàng Hạo, giám đốc Tô hành động như vũ bão, lập tức đề bạt trưởng nhóm 2 lên thế vị trí, đảm bảo công việc đình trệ, giảm thiểu thiệt hại xuống mức thấp nhất.
Đến lúc , mới bàng hoàng nhận vị giám đốc Tô mới nhậm chức là bù vô dụng, mà ông chỉ đang nín binh bất động để tung một mẻ lưới lớn. Và cái cớ để châm ngòi cho mẻ lưới đó, chính là bản rap công khai mỉa mai lãnh đạo của Vân Dao tại tiệc tất niên.
Hiện giờ, cả cái công ty Vân Đỉnh ai mà Vân Dao là bạn gái của tổng giám đốc Tập đoàn. Ai nấy đều ngớt lời tâng bốc cô. Ngay cả chuyện thanh trừng cũng thêu dệt, bảo rằng đây là "liên kế" mời vua tròng do cô và giám đốc Tô cùng giăng .
Vân Dao gì cái đầu mưu mô cỡ đó. cô hề ngốc, cô hiểu bản Tô Chí Thành đưa bẫy. Cái lão già xảo quyệt chắc hẳn tòng tong cô là bạn gái của Thương Tễ từ lâu, cố tình lợi dụng màn quậy phá của cô để cái cớ dọn dẹp đám sâu mọt.
Đã hiểu rõ sự tình, Vân Dao càng chẳng còn chút cảm giác tội nào về việc Vân Đỉnh rơi cơn bão dư luận. Nói , tất cả chỉ là trò đấu đá của tư bản, là thủ đoạn loại trừ kẻ bất đồng chính kiến mà thôi.
Nghe đồn Tô Chí Thành là do đích Thương Tễ cất nhắc từ một chi nhánh nhỏ lẻ lên. Bất chấp lời bàn tán , đưa ông "nhảy dù" thẳng chiếc ghế Giám đốc Kế hoạch của Vân Đỉnh. Có thể , quyết sách của Tô Chí Thành đều sự chỉ đạo ngầm của Thương Tễ. Hay cách khác, Thương Tễ ý định chỉnh đốn Vân Đỉnh từ lâu .
Cô cũng coi như mèo mù vớ cá rán, vô tình trở thành thanh đao sắc bén trong tay Thương Tễ. Hèn gì lúc cô quậy tung tiệc tất niên, chẳng hề thốt một lời quở trách nào. Vòng vèo mãi, hóa cô vẫn là may áo cưới cho kẻ khác.
...
Sau khi Lưu Kim đuổi, Tổ 1 đón một vị trưởng nhóm mới. Người cũng thuộc dạng "nhảy dù", đích mời về từ một công ty khác. Năng lực việc xuất sắc, tác phong quang minh chính đại, công tư phân minh, nhất nhất tuân theo quy tắc. Vị sếp hề dành cho Vân Dao bất kỳ sự ưu ái nào vì phận đặc biệt của cô, mà chỉ coi cô như một thực tập sinh bình thường.
Vân Dao rõ đây là chủ ý của Thương Tễ , nhưng cô cũng chẳng bận tâm. Cô mới dùng biện pháp mạnh tiễn "kẻ cửa " Trương Nhã Nhã , chẳng lẽ giờ chính hạch sách, đòi hưởng thụ đặc quyền ưu tiên?
Thế cũng . Chẳng còn ngày ngày đấu trí đấu dũng, tranh giành từng tấc đất với Lưu Kim, niềm vui chốn công sở tuy vơi ít nhiều, trả một cuộc sống công ăn lương bình dị, mệt mỏi chút xíu. ít còn đè nén, chèn ép, cô vẫn thể kiên trì tiếp tục công việc.
Tháng ngày cứ thế bình lặng trôi qua.
Trước thềm năm mới một tuần, Thương Tễ cuối cùng cũng kết thúc chuyến công tác và trở về Thành phố Nghi. là "tiểu biệt thắng tân hôn"*, mấy ngày về, Vân Dao vắt kiệt sức lực, sáng cũng " việc", tối cũng "tăng ca", mệt đến bở tai. Tần suất l..m t.ì.n.h của họ bao giờ dày đặc đến , cứ như thể "đói" quá lâu ở Hải Thị. đây những lúc công tác xa nhà lâu hơn thế , cũng đến mức cuồng nhiệt như chứ?
*xa một thời gian ngắn tình cảm còn mặn nồng hơn lúc mới cưới.
Cũng may chuỗi ngày công nhân "giao ca" cả ngày lẫn đêm kéo dài quá lâu. Đã lâu về nhà, Vân Dao xin nghỉ phép ba ngày, chuẩn khăn gói về quê ăn Tết sớm.
Ban đầu, cô đinh ninh rằng với mức độ yêu thích mà Thương Tễ dành cho hiện tại, ít nhiều gì cũng sẽ tỏ lưu luyến nỡ xa. Ngờ , cô trình bày xong, phản ứng của cực kỳ nhạt nhẽo. Chỉ ừ hử một tiếng thôi.
Vân Dao thể chấp nhận sự thật là sức hấp dẫn của vẫn đủ để khiến mê mệt điên đảo. Chính vì , buổi tối lúc đang cặm cụi xếp đồ trong phòng đồ, cứ chốc chốc cô chạy tọt phòng ngủ để hỏi dò:
"Anh thấy em mang chiếc áo khoác về hợp ?"
"Còn cái túi xách nhỏ thì ?"
"Đồ đạc mang theo nhiều quá nhỉ?"
Thương Tễ mặc một bộ đồ ngủ lụa đen tuyền, dáng vẻ lười biếng, nhàn hạ tựa đầu giường tài liệu dự án. Những câu trả lời của vẫn nhất quán sự kiệm lời đến đáng sợ:
"Được."
"Không tồi."
"Không nhiều."
Cái kiểu tiết kiệm chữ nghĩa cứ như thể nếu hơn hai chữ là sẽ thu phí !
Thấy cứ lơ những lời gợi ý đầy ẩn ý của , Vân Dao tức tối mặt. Cô đeo luôn chiếc túi xách nhỏ chạy vọt , trèo hẳn lên giường và phịch xuống bên cạnh , nhấn mạnh từng chữ một: "Em là sáng mai em về nhà đấy nhé. Tính cả kỳ nghỉ Tết, em sẽ ở lỳ quê ít nhất là mười ngày tròn!"
Khuôn mặt cô biểu cảm lố, vẻ mặt vô cùng nghiêm trọng để tô đậm mức độ nghiêm trọng của vấn đề. Đàn ông bình thường nếu chút tình cảm với phụ nữ, xa mười ngày cũng chút lưu luyến chứ? Cớ cô chẳng tìm thấy nổi một chút luyến tiếc nào gương mặt của Thương Tễ?
Cuối cùng, Thương Tễ cũng buông tập tài liệu xuống, tháo gọng kính viền , đưa tay xoa nhẹ sống mũi. Anh cô bằng ánh mắt hờ hững, quan sát một giây lên tiếng: "Đây là thứ ba trong buổi tối hôm nay em nhắc chuyện đấy."
Vân Dao vẻ dè dặt, gật đầu cái rụp: "Hứ."
Rốt cuộc cái miệng vàng ngọc của cũng chịu nhả câu nào hồn .
Thương Tễ nhướng mày: "Với cái nết 'vô sự đăng tam bảo điện' của em, xem là đang gì đó cho em ."
Vân Dao khựng một nhịp: "Hứ." Nói thế cũng sai, cô thực sự xem phản ứng của thế nào mà.
Trên chiếc giường lớn êm ái rộng rãi, Vân Dao nép ở mép giường, nét mặt nghiêm túc, pha lẫn chút mong chờ. Cái điệu bộ ... rốt cuộc cô đang cái gì...
Thương Tễ thực sự tài nào hiểu nổi mạch não ngoằn ngoèo của cô đang nghĩ gì, và cũng chẳng thời gian để tìm hiểu. Tập hồ sơ dự án của còn xong cơ mà.
Tiện tay với lấy chiếc ví da tủ đầu giường, rút một chiếc thẻ đen quyền lực cùng một xấp tiền mặt dày cộm, nhét thẳng chiếc túi xách nhỏ của Vân Dao: "Mật khẩu là ngày sinh của em, về quê chơi vui vẻ nhé."
Vân Dao ngẩn tò te chiếc túi xách của nhét đầy ứ hự. Cô... cô ý ... Sao tự dưng rằng nhét tiền cho cô ? Cái hình tượng hám tiền của cô ăn sâu tiềm thức của Thương Tễ đến mức ?
"Em ý..." Cô mở miệng, chậm nửa nhịp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tra-xanh-tuyet-doi-khong-lam-the-than/chuong-33.html.]
Hàng mi Thương Tễ khẽ nhướng lên, như bừng tỉnh ngộ: "Không xin tiền tiêu vặt ?" Anh gật đầu, vươn tay định lấy chiếc thẻ.
Vân Dao hít một ngụm khí lạnh, đau lòng đến mức cảm giác như trái tim cũng sắp rút theo chiếc thẻ. Cô lập tức đè c.h.ặ.t t.a.y , giọng điệu vô cùng kiên quyết và chắc chắn: "Phải! Ý em chính là như !"
Đứng mặt đồng tiền, thì cũng là ! Ai bảo yêu lớn tuổi là ? Động tí là ném tiền cho tiêu thế thì yêu lớn tuổi đúng là tuyệt vời ông mặt trời! Nam lớn tuổi , nam lớn tuổi diệu kỳ, nam lớn tuổi đỉnh của chóp!
...
Sáng sớm hôm , Vân Dao sân bay. Đến mười một giờ, máy bay hạ cánh. Bố cô chầu chực sẵn ở cửa từ sớm.
Thấy con gái kéo vali bước , bố Vân nhanh chân bước tới đón lấy hành lý và túi xách, cẩn thận đ.á.n.h giá con gái một lượt bắt đầu càm ràm: "Sao con gầy nhiều thế ? Con gái con lứa, đừng suốt ngày nghĩ đến chuyện giảm cân. Eo tròn trịa một chút, mặt tí thịt mới xinh."
"Bố ơi, con giảm cân, ngày nào con cũng ăn nhiều mà!" Vân Dao trả lời bố, hí hoáy nhắn tin báo bình an cho Thương Tễ qua Wechat.
Nhắn xong, cô nhào ngay vòng tay của , nũng nịu cọ cọ: "Mẹ ơi, con nhớ c.h.ế.t, nhớ con ?"
Mẹ Vân vuốt ve mái tóc con gái, trách yêu: "Nhớ mà kỳ nghỉ lễ Quốc Khánh con cũng chẳng thèm vác mặt về? Bố ngày nào cũng chằm chằm điện thoại, chỉ đợi con nhắn tin báo sẽ về nhà thôi đấy."
Vân Dao thè lưỡi trêu chọc: "Kỳ nghỉ Quốc Khánh con bận chơi biển với mấy đứa bạn cùng phòng mà."
Bố Vân kéo vali dẫn đường bãi đỗ xe, quên quan tâm đến chuyện công việc của con: "Còn một học kỳ nữa là con nghiệp . Bố nhờ bạn cũ kiếm cho con một công việc định ở quê, trường thì dọn về đây. Con cứ lủi thủi bên ngoài mãi, bố yên tâm ."
Vân Dao tròn xoe mắt ngạc nhiên: "Công việc gì bố? Có đáng tin cậy ? Bố đừng để lừa đấy nhé, bố đưa tiền cho họ ?"
Bố cô cái gì cũng , chăm chỉ ăn, hết lòng vì gia đình, ngặt nỗi đôi khi nhiệt tình quá, thiếu cảnh giác nên lợi dụng lừa gạt.
"Không ." Mẹ vỗ vỗ lên mu bàn tay cô an ủi. "Là một bạn cũ của bố con giới thiệu. Yên tâm , cũng hỏi han kỹ , chỗ uy tín lắm. Lần con than thở ở công ty game vui, bố con mới hỏi thăm giúp con đấy. Về quê cũng , ở gần bố hơn."
Ánh mắt Vân lướt qua con gái. Bà là thiếu hiểu . Từ đầu đến chân con gái bà, chẳng món đồ nào là rẻ tiền. Quần áo Chanel, túi xách Hermès, còn cả sợi dây chuyền đính kim cương lấp lánh cổ tay... Bà chẳng dám đoán giá trị thực sự của chúng là bao nhiêu. Bộ đồ , dù bố cô nhịn ăn nhịn mặc gom góp mười năm tiền lương cũng chẳng thể nào mua nổi.
Hai năm , con gái tâm sự rằng đang quen một bạn trai con nhà giàu . Cậu thanh niên đó , chỉ giúp gia đình giải quyết khoản nợ nần, mà còn bao trọn luôn cả học phí cho con gái. Tình cảm của hai đứa mặn nồng. Mẹ Vân bao giờ nghi ngờ khả năng con gái tìm một đàn ông đối xử với . Dao Dao nhà bà tính tình đáng yêu, dẻo miệng xinh . Trong khu phố, mười con trai thì hết tám đem lòng thầm thương trộm nhớ con bé. Con gái bà gặp thích, việc tìm một bạn trai điều kiện , hết lòng yêu thương và sẵn sàng chi tiền vì con bé, bà chẳng lấy lạ.
Bà xem qua ảnh, là một trai trẻ tuổi, khôi ngô tuấn tú, cạnh Dao Dao nhà bà cũng khá xứng đôi. Hơn nữa, bà cũng bạn trai vô cùng phóng khoáng. Cả cây hàng hiệu con gái hiện tại, tuyệt đối thứ mà bố cô thể với tới.
Giai đoạn gia đình gặp khó khăn, đành nhận sự giúp đỡ của cũng là chuyện bất đắc dĩ. trong suốt một năm qua, kinh tế của hai ông bà cũng phục hồi. Các khoản nợ nần đều thanh toán, hai cũng những công việc mới định. Tiền học phí và sinh hoạt phí hàng tháng, họ đều gửi đều đặn cho con gái, chỉ mong con bé đừng phụ thuộc tài chính nữa. Nào ngờ, con gái cưng phang một câu xanh rờn: "Tại xài? Tiền đó vốn dĩ là đưa cho con mà."
Giọng điệu còn hùng hồn hơn cả lúc xin tiền bố đẻ.
Mẹ Vân đinh ninh tình cảm của hai đứa sâu đậm, sớm muộn gì cũng tính đến chuyện trăm năm, nên cũng chẳng buồn ý kiến thêm. Thế nhưng Tết năm nay, bạn trai vẫn động tĩnh gì về mắt gia đình, Vân bắt đầu sinh nghi.
Vừa lên xe, bà liền nắm tay con gái gặng hỏi: "Cái bạn trai của con khi nào thì nghỉ Tết? Nhân dịp bố rảnh rỗi, kêu đến nhà dùng bữa cơm, cũng coi như để gia đình cảm ơn vì giúp đỡ trong lúc hoạn nạn."
Vân Dao trải qua chuyến bay mệt mỏi, lên xe ngả đầu vai nhắm mắt dưỡng thần: "Anh gì thời gian rảnh rỗi hả . Ngày nào cũng bận tối mắt tối mũi."
Đừng là thời gian, mà cho dù ... thì với tình hình hiện tại, Thương Tễ cũng sẽ đời nào đến thăm bố cô .
Mẹ Vân: "Bận rộn thế cơ , thế con nhớ dặn chú ý giữ gìn sức khỏe nhé."
"Vâng ạ." Vân Dao ngoan ngoãn gật đầu, ôm chặt cánh tay nũng nịu: "Mẹ ơi, con thèm ăn cánh gà sốt trứng muối quá, lâu lắm ăn, thèm c.h.ế.t ."
"Mẹ tỏng con thèm món đó nên chuẩn nguyên liệu sẵn hết , về đến nhà là cho con ăn ngay."
"Mẹ là nhất đời!"
Bố Vân đang cầm vô lăng lái xe cũng khỏi ghen tị: "Chỉ là nhất thôi ? Bố ?"
Vân Dao tít mắt: "Bố cũng , bố cũng tuyệt vời lắm ạ."
"Thế mới ngoan chứ."
...
Không khí Tết đang đến gần, khắp các con đường ngõ hẻm đều ngập tràn những món đồ trang trí rực rỡ mang sắc đỏ hân hoan. Ngày qua ngày, dư vị của mùa xuân ngày càng trở nên đậm đà.
Ngay cả tòa nhà trụ sở chính của Tập đoàn Húc Hòa cũng điểm xuyết thêm vài chi tiết trang trí, mang đến chút khí ngày Tết. Tuy nhiên, sàn nhà sáng bóng đến mức thể soi gương cùng những bức tường kính trong suốt rực rỡ ánh đèn vẫn toát lên một vẻ lạnh lẽo, vô tình đặc trưng của giới tinh hoa.
Cuộc họp cổ đông kéo dài suốt ba tiếng đồng hồ cuối cùng cũng kết thúc. Cánh cửa kép bằng gỗ màu đen tuyền của phòng họp mở , Thương Tễ là đầu tiên dậy rời khỏi ghế.
Mãi đến bảy giờ tối, Triệu Dương mới đợi Thương Tễ bước . Anh vội vàng tiến tới, hai tay cung kính đưa bản báo cáo tiến độ dự án do nhóm Giáo sư Vu gửi sang.
Thang máy thẳng xuống bãi đỗ xe tầng hầm. Thương Tễ bước xe, ngả tựa lưng ghế nhắm mắt nghỉ ngơi vài phút. Sau đó, rút điện thoại , liếc dòng tin nhắn Wechat Vân Dao gửi, hờ hững gõ một chữ "Ừ" để trả lời. Khóa màn hình điện thoại, bắt đầu lật xem tập tài liệu tay.
Không gì ngạc nhiên, tiến độ dự án vô cùng suôn sẻ. Ngay từ lúc ngỏ lời mời Giáo sư Vu tham gia đội dự án, Thương Tễ thực hiện công tác khảo sát và nghiên cứu vô cùng kỹ lưỡng. Anh bao giờ đ.á.n.h những trận chiến mà nắm chắc phần thắng. Anh tin tưởng rằng, Giáo sư Vu sẽ mang đến cho một kết quả mỹ mãn. Và sự thật chứng minh điều đó.
Từ nhỏ đến lớn, trong bất kỳ việc gì, triết lý sống của Thương Tễ luôn là sự ung dung tự tại dựa nền tảng của sự kiểm soát tuyệt đối. Mọi kết quả đều trong dự tính của , hiếm khi chuyện gì chệch khỏi quỹ đạo mong đợi. "Không chắc chắn" - ba chữ đối với Thương Tễ là những khái niệm cực kỳ xa lạ.
Anh lật giở từng trang tài liệu, gian trong xe tĩnh lặng đến mức nặng nề.
Triệu Dương thầm tự trách bản , dạo điều tra kỹ càng chuyện liên quan đến Vân tiểu thư. Ngay cả việc cô chèn ép ở Vân Đỉnh lớn như mà cũng hề . Để Vân tiểu thư chịu thiệt thòi, đó là sơ suất trong công việc của . Dù đó Sếp Thương hề truy cứu trách nhiệm, nhưng thừa hiểu, với mức độ xem trọng mà sếp dành cho Vân tiểu thư hiện tại, nếu , e rằng chiếc ghế trợ lý tổng giám đốc giữ nổi nữa.
"Sếp Thương, đây là catalogue của buổi đấu giá mùa xuân tại Hong Kong tháng tới. nghĩ trong vài món đồ Vân tiểu thư chắc chắn sẽ thích." Triệu Dương chủ động đưa chiếc máy tính bảng cho Thương Tễ.
Anh đang lập công chuộc tội, bù đắp những thiếu sót trong chuyện của Vân tiểu thư lúc . Vì thế, chú ý đến buổi đấu giá ở Hong Kong để thể báo cáo cho Sếp Thương sớm nhất.
Trước đây, sếp Thương cũng từng mua đấu giá vài món đồ cho Vân tiểu thư. Gần đây, lượng quà cáp sếp mua cho cô chỉ tăng chứ giảm. Điển hình như chiếc vòng tay đính kim cương của Harry Winston, chính là quà sếp mang về tặng Vân tiểu thư chuyến công tác ở Hải Thị.
Đàn ông tặng quà cho phụ nữ, ngoài việc cô vui vẻ thì chẳng còn mục đích nào khác. Vì , đoán Sếp Thương chắc chắn sẽ hứng thú với buổi đấu giá tại Hong Kong . Thế là cả gan mở sẵn cuốn catalogue điện t.ử do ban tổ chức gửi đến.
Chiếc Maybach vẫn lăn bánh đều đều, êm ái đường. Thế nhưng, khí bên trong xe dường như đông cứng trong tích tắc.
Thương Tễ im lặng chiếc máy tính bảng mà Triệu Dương đưa tới, nhưng đưa tay nhận lấy. Ánh mắt dừng trang hiển thị của màn hình, tình cờ , đó là hình ảnh của một chiếc túi Birkin đắt đỏ đến từ thương hiệu Hermès.
Đắt tiền, tuyệt và vô cùng hào nhoáng.
Thật nực , phản ứng đầu tiên nảy trong đầu Thương Tễ là: Vân Dao chắc chắn sẽ thích.