Trà Xanh Tuyệt Đối Không Làm Thế Thân - Chương 41
Cập nhật lúc: 2026-05-29 01:08:36
Lượt xem: 246
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Không , . , em thích tiền, tiền càng nhiều càng . Cho nên hai năm nay, nhà khinh bỉ, xem thường, em đều nhẫn nhịn. Anh tưởng em và bạn bè coi khinh em, đ.á.n.h giá em thế nào ? Nói dễ thì và em là trao đổi lợi ích: em cung cấp giá trị cảm xúc, giúp bia đỡ đạn chuyện giục cưới, còn cho em tiền. khó thì trong mắt , em chỉ là một món đồ chơi cũng mà cũng chẳng , là một con chim hoàng yến đối xử tùy ý, đáng tôn trọng. Em đều hết, chỉ là em quan tâm. Đây là cái giá của việc hám tiền, em cam chịu."
Biểu cảm của Vân Dao lúc vô cùng bình tĩnh.
"Anh đó là hiểu lầm, thì em cứ coi như là hiểu lầm . sự châm chọc, hạ thấp mà dành cho em là thật, và sự tán thưởng, công nhận dành cho cô cũng là thật. Vậy thì hiểu lầm , còn gì khác biệt nữa?"
"Anh thật cao ngạo, Thương Tễ. Đến cả lời giải thích của cũng mang theo sự ngạo mạn của kẻ bề . Giả sử hôm nay hiểu lầm là cô bạch nguyệt quang Từ tiểu thư , liệu chuyện với cô bằng thái độ ? Chắc chắn là ! Bởi vì trong lòng , em vốn dĩ hư vinh và thấp hèn, nên xứng để chuyện t.ử tế... , em cũng nhận điều đó . , em thực sự quan tâm nữa. Sự lựa chọn của em, em sẽ tự gánh vác hậu quả."
Sau một đêm dài tiêu hóa chuyện, cảm giác buồn nôn trong lòng Vân Dao thực chất vơi nhiều. Ban đầu, cô chỉ định lấy phí chia tay từ Thương Tễ rời . Thế nhưng, càng , những cảm xúc đè nén càng trào dâng mạnh mẽ.
Cô từng ảo tưởng rằng Thương Tễ chút tình cảm với . sự xuất hiện của Từ Nguyệt biến cô thành một con hề tự chuốc lấy nhục nhã, đ.â.m thủng mộng tưởng tự mãn của cô.
Hơn hai năm qua, giá trị của cô trong lòng Thương Tễ vì cô là Vân Dao, cũng chẳng vì cô là công cụ cản bước việc giục cưới, mà chỉ đơn giản là vì... cô giống Từ Nguyệt. Cô giống Từ Nguyệt, nên mới thể trở thành nơi để gửi gắm chút tình cảm còn dang dở.
Người thanh mai trúc mã Từ Nguyệt là ánh trăng sáng dịu dàng đối xử, trân trọng và tán thưởng. Còn cô, những kẻ thế , mà đến lúc chia tay vẫn hứng chịu sự khinh bỉ và những lời mỉa mai lạnh nhạt từ .
Cô quan tâm Thương Tễ yêu , nhưng thể trêu đùa cô như . Thật sự quá kinh tởm!
Dù thì cũng chia tay , cô chẳng còn gì e dè nhẫn nhục chịu đựng nữa. Cô trút hết uất ức kìm nén suốt hai năm qua một cách t.h.ả.m thiết: " Vân Dao dù tồi tệ, thấp hèn đến , cũng tuyệt đối thèm cái thứ thế rác rưởi cho cô thanh mai trí thức, thanh cao lạnh lùng của ! Em chẳng cần gì nữa, em tự động rút lui, nhường vị trí cho bạch nguyệt quang của , như đủ chu đáo ? Rốt cuộc còn em thế nào nữa? Hay là em đến cùng nhé: Nếu cô thanh mai của vì em mà ghen tuông, cả, cứ mạnh dạn với cô rằng, mặc dù hai năm qua lên giường với em, nhưng trong lòng chỉ cô thôi! Thể xác thì dơ bẩn, nhưng trái tim vô cùng trong sạch! Cái loại chuyện đồi bại giữ cái mác thanh cao, chính là đang đến loại đàn ông đê tiện, hổ như đấy!"
"Vân Dao!" Thương Tễ cuối cùng cũng nổi giận. "Em điên ? Cứ nhất thiết ầm lên cho khó coi, phơi bày hết bộ dạng xí mới chịu ?"
", em điên đấy! Em chính là kẻ xí như đấy! Chúc mừng , cuối cùng cũng thấy bộ mặt thật tồi tệ của em . Bây giờ em chỉ hận thể c.ắ.n c.h.ế.t , ai thèm cục cưng ngoan ngoãn của nữa!"
" khuyên em nên bình tĩnh một chút. Chửi mắng kiêng dè như , em chắc gánh nổi cái giá cho sự hỗn xược ?"
Hàng mi đang run rẩy của Vân Dao chợt cứng đờ. Sau đó, cô dùng hai tay ôm chặt lấy mặt, cúi đầu giấu cảm xúc đang mất kiểm soát.
, cô gánh nổi.
Thương Tễ dễ đối phó như Lưu Kim. Anh là nắm quyền của nhà họ Thương, là đầu cả tập đoàn Húc Hòa. Anh đỉnh cao nhất của kim tự tháp, mạnh mẽ đến mức chỉ cần tên thôi cũng đủ khiến e sợ. Cô lấy gan mà dám mắng c.h.ử.i như . Cô thật sự điên mất .
Còn sự phẫn nộ điên cuồng của cô, đối với , cũng chỉ là một trò vô thưởng vô phạt, thứ mà thể ép cô cúi đầu bất cứ lúc nào.
"Xin ..."
Xưa nay cô vốn giỏi nhất là việc nuốt giận trong, giờ nhún nhường thêm nữa cũng chẳng . Cô cố kìm nén giọng đang run rẩy, rũ mắt xuống, cầu xin bằng thái độ vô cùng thành khẩn: "Xin , những lời coi như em từng . Sếp Thương, sếp Thương, nể tình em vất vả hầu hạ gần ba năm qua, xin mở lòng từ bi, tha cho em một con đường sống."
Thương Tễ dáng vẻ khép nép của cô, còn chút to gan kiêu ngạo nào của ngày thường. Không hiểu , cảnh tượng khiến thấy vô cùng chướng mắt. Trái tim như một bàn tay vô hình bóp nghẹt, nặng nề xót xa.
" ý đó..." Anh vươn tay, định xoa lên mái đầu đang cúi gầm của cô.
giây tiếp theo, cánh tay cô dùng sức gạt phăng . Giống như chạm thứ gì đó kinh tởm, cô vội vã lùi hai bước để tránh né.
Ánh mắt Thương Tễ trong nháy mắt tối sầm .
Vẻ mặt Vân Dao lúc khôi phục sự tự nhiên. Cô giữ thái độ kiêu ngạo cũng siểm nịnh, đáp: "Nếu ý đó, chắc hẳn cũng cần em thêm lời nịnh nọt nào nữa."
Cãi một trận khiến cô gần như kiệt sức. Cô chẳng còn tâm trí, cũng chẳng tranh luận với xem ai mới là bạch nguyệt quang nữa. Khi một vấn đề đem tranh cãi xem đúng sai, thì đáp án thực quá rõ ràng .
Cô tranh giành nữa, thậm chí ngay cả phí chia tay cũng chẳng cần. Cô chỉ rời càng sớm càng . Dứt khoát buông xuôi, cô cố tình dùng giọng điệu châm biếm: "Người phụ nữ hư vinh, nông cạn chuyện rõ ràng với , bây giờ thể ? Một Sếp Thương từ bi như , chắc sẽ định níu kéo em nhỉ?"
Nói xong, cô kéo chiếc vali bên cạnh dứt khoát lưng bước .
Chỉ vài bước là tới cửa, cô dùng sức nắm lấy tay nắm cửa ấn mạnh xuống như để trút giận. Thế nhưng, tay nắm cửa nhẹ bẫng, lõi khóa hề nhúc nhích.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tra-xanh-tuyet-doi-khong-lam-the-than/chuong-41.html.]
Không mở .
Vân Dao dám tin, dùng sức thử mở cửa nữa. Cánh cửa lớn vẫn im lìm. Nó khóa chặt.
"Níu kéo? Em nghĩ cần níu kéo em ?" Giọng lạnh lẽo, trầm đục của Thương Tễ vang lên từ phía . "Em tưởng rằng nếu đồng ý chia tay, em thể bước khỏi cánh cửa ?"
Vân Dao khựng , phẫn nộ , run rẩy: "Anh đang giam cầm trái phép đấy!"
"Giam cầm?" Thương Tễ gật đầu: “ ."
Cuộc cãi vã kéo dài mà chẳng đến , cộng thêm việc cô hết đến khác đòi rời , sự kiên nhẫn của cuối cùng cũng cạn kiệt. Cảm xúc cuộn trào trong mắt , tựa như những đám mây đen đặc đặc kịt nén chặt nơi đáy mắt.
Anh cúi , chạm nhẹ lên má cô. , tuyệt đối cho phép cô vùng vẫy thoát .
" đàng hoàng giải thích với em, em chịu ? Có đợi hung dữ một chút thì em mới ngoan ngoãn lời? Hư vinh, hám tiền, đầu óc rỗng tuếch, sai điểm nào về em ? Chỉ vì một cái hiểu lầm chẳng đáng gọi là hiểu lầm, mà em ấm ức đến mức phát điên, một mực khẳng định đang trêu đùa chân tâm của em?"
"Vậy cái gọi là 'chân tâm' từ miệng em, rốt cuộc là vì yêu , vì tiền của , là vì leo lên một Thương phu nhân cao cao tại thượng? Em tưởng cái dã tâm vụng về và nực đó của em thể giấu giếm ? từng vì chuyện đó mà chất vấn em, Vân Dao ạ. Đời khó lúc hồ đồ, chúng cứ sống tiếp như ?"
Những ngón tay thon dài, khớp xương rõ ràng của từ từ siết , bóp nhẹ cằm cô với một lực đạo đủ để cô thể trốn thoát.
" đối với em đủ khoan dung . Sự dối trá giả tạo của em, đều bận tâm. Em chỉ cần ngoan ngoãn bám lấy , dỗ dành , sẽ dâng chiếc ghế Thương phu nhân đến tận tay em. Chỉ vì một cái tội danh , rốt cuộc em còn loạn đến bao giờ?"
Sống lưng Vân Dao chợt lạnh toát, cơ thể cô bất giác run lên.
Từ đến nay, cô từng thấy một Thương Tễ áp đảo đến mức đáng sợ như thế . Quanh bao trùm một luồng khí u ám thể xua tan, giống như một con rắn độc m.á.u lạnh, âm thầm kiểm soát thứ và biến gian xung quanh thành một cái lồng giam giăng sẵn.
Đầu óc cô trống rỗng, đến mức việc cất tiếng cũng trở nên khó khăn.
Nhìn khuôn mặt đang hoảng loạn của cô, Thương Tễ nhắm nghiền mắt , cố gắng bình sự thất hố của bản . Hơn hai năm qua, cô luôn ngoan ngoãn lời , mà giờ đây thoát khỏi sự kiểm soát, giải thích thế nào cũng lọt tai. Điều thực sự khiến vô cùng bực bội.
Cố nén xuống sự ngang tàng, bạo liệt trong lòng, Thương Tễ ý định dọa nạt cô. Anh dịu giọng điệu vốn đang lạnh lẽo: " cũng đối xử với em như . Chỉ mong em hãy suy nghĩ thật kỹ xem bản thực sự gì. Không em Thương phu nhân ? Không em gả cho ? Ngoan ngoãn một chút, em gì cũng thể cho em."
Giọng của trở về vẻ bình tĩnh như ngày thường. Nhờ , Vân Dao mới như tìm thở. Ngực cô phập phồng dữ dội như kẻ kiệt sức. Dưới sự sợ hãi tột độ, nước mắt cô kìm mà trào .
Anh dám đe dọa cô... Tên khốn kiếp ! Những kẻ quyền thế, thật sự lợi hại đến .
Chưa bao giờ Vân Dao cảm thấy phẫn nộ mà hoang mang như khoảnh khắc . Cô thực sự tức giận. Sự kinh hoàng và tủi bủa vây lấy cô, trong đầu chỉ là một mớ bòng bong thể nào suy nghĩ nổi.
Trong cơn phẫn nộ cần kiêng dè, cô dùng hết sức ném thẳng chiếc túi xách mặt , đó chạy thẳng về phòng ngủ, đóng sầm cửa và khóa trái. Tiếng đóng cửa chát chúa cùng chiếc túi xách chỏng chơ sàn nhà như đang cô lên sự phẫn nộ và kháng cự mãnh liệt.
Bầu khí trong phòng khách vẫn còn vương tàn dư của cuộc cãi vã, tĩnh lặng đến mức bức bối.
Thương Tễ đưa tay sờ nhẹ lên vết đỏ gò má do chiếc túi đập trúng, nhưng cũng mấy để tâm. Anh nhặt chiếc túi đất lên, đặt ngay ngắn sang một bên khôi phục chốt khóa cửa chính. Lúc những việc , sắc mặt nhạt nhòa, dường như hề nhận bản hành động mất kiểm soát đến mức nào.
Tất nhiên, hề ý định hạn chế tự do của cô. Anh chỉ cần cô bình tĩnh , suy nghĩ xem lựa chọn nào mới là lợi nhất cho bản , vì để cảm xúc chi phối hành động cố chấp.
Trong gian tĩnh lặng đến gần như ngưng trệ của phòng khách, một tiếng chuông điện thoại đúng lúc bỗng reo vang. Thương Tễ liếc màn hình, là Triệu Dương.
Anh bấm nút . Vài giây , lạnh nhạt đáp một tiếng: "Ừ."
Anh vẫn còn một buổi tiếp khách. Quay đầu cánh cửa phòng ngủ đang đóng chặt, vẻ như cô sẽ thêm bất kỳ sự vùng vẫy vô ích nào nữa. Cô đủ thông minh, cô sẽ lựa chọn thế nào.
Cúp điện thoại, Thương Tễ cầm lấy chiếc áo khoác sô pha xoay rời .