Trà Xanh Tuyệt Đối Không Làm Thế Thân - Chương 42
Cập nhật lúc: 2026-05-29 01:08:37
Lượt xem: 253
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vân Dao ném mạnh xuống giường, vùi mặt lớp chăn mềm mại. Quanh quẩn đây dường như vẫn còn vương mùi hương gỗ tuyết tùng trầm ấm, thanh lãnh đặc trưng của Thương Tễ.
Tức giận, cô bật dậy, đẩy mạnh chiếc chăn rơi xuống khỏi giường, chỉ hận thể tránh xa nó càng . Mái tóc dài rối bời xõa tung vai, cô cứ thẫn thờ giường, cố gắng tiêu hóa những lời của Thương Tễ. Nỗi hoảng sợ mờ nhạt trong lòng cũng đang dần dần tan biến.
Cô đưa tay gạt giọt nước mắt vương nơi khóe mi. Thật hiểu nổi, ầm ĩ đến mức mà Thương Tễ vẫn chịu chia tay với cô. Nếu và Từ Nguyệt là "tình ý ", thì cô nhường vị trí cho họ, để hai nối tình xưa ? Hay là thực chất là một kẻ đạo đức giả, cái tiếc cái ? Vừa lưu luyến bạch nguyệt quang, nảy sinh chút tình cảm khác lạ với cái bóng thế gắn bó suốt mấy năm trời?
Đàn ông, đúng là cái giống loài "bác ái".
bất kể lý do là gì, Vân Dao cũng thể tiếp tục nữa. Cho dù thể trở thành thiếu phu nhân nhà hào môn thì ? Chẳng lẽ Vân Dao cô cứ nhất thiết bám lấy Thương Tễ mới sống nổi? Cô bằng lòng dâu nhà giàu, nhưng tuyệt đối chấp nhận một vợ sống trong uất ức, nuốt nhục trong như hóc xương cá.
Hơn nữa... nhớ những lời cuối cùng mà Thương Tễ . Trong giây phút căng thẳng như , vẫn thể dùng giọng điệu khắc nghiệt để mỉa mai sự hư vinh của cô. Có vẻ như đinh ninh rằng, cho dù đối xử tệ bạc đến , cô vẫn sẽ cúi đầu khuất phục quyền lực và sự giàu của , đinh ninh rằng cô bao giờ thoát khỏi lòng bàn tay .
Thật là một sự ngạo mạn cao ngất ngưởng, một d.ụ.c vọng kiểm soát đến đáng sợ!
Mắt cay xè, Vân Dao chạy phòng tắm rửa mặt. Nhìn đôi mắt đỏ hoe của trong gương, cô thấy bản mà đáng thương và yếu đuối đến .
Lần cô diễn, mà là cô thực sự tổn thương . Điều , . Vân Dao cô năm nay mới hai mươi ba tuổi, trời cao biển rộng, còn bao phong cảnh ngắm , bao món ngon thưởng thức. Cuộc đời rực rỡ chỉ mới bắt đầu, cô thể vì một đàn ông yêu mà sống c.h.ế.t tiều tụy ?
Cô đấu tranh , nhưng nếu vẫn lấy phí chia tay thì thôi , cô cần nữa. Thứ lấy thì cô từ bỏ. Người đàn ông thuộc về thì cô vứt . Đã thèm đến tiền của Thương Tễ nữa, thì đối với cô, chẳng còn một chút giá trị nào để lưu luyến. Lúc bỏ chạy, lẽ nào còn đợi qua năm mới?
Cái gã đàn ông tồi tệ còn dám giam lỏng cô, chắc chắn là nhiều tiểu thuyết tổng tài m.á.u ch.ó quá chứ gì? May mà đây là biệt thự Vân Thủy Sơn Trang ở vùng ngoại ô heo hút, việc trốn thoát còn khó khăn, chứ một căn hộ chung cư thế mà thoát thì dễ như trở bàn tay. Khóa cửa thì ? Cô gọi thợ đến phá khóa chắc? Bỏ chút tiền gọi thợ khóa thì gì khó?
Rửa mặt xong, tâm trạng Vân Dao bình tĩnh hơn nhiều. Cô rón rén áp tai cửa, cẩn thận lắng động tĩnh bên ngoài. Nghe ngóng một lúc lâu, thấy bên ngoài im ắng, chút âm thanh nào.
Lẽ nào Thương Tễ ngoài ? Trời giúp !
Vân Dao rón rén mở hé cửa, thò đầu . Xác nhận ai, cô vui mừng mở toang cánh cửa, hiên ngang bước ngoài. Cô còn cẩn thận trái , tìm xem chiếc túi xách của đang ở để tiện bề gom luôn.
"Vân tiểu thư."
Một giọng mang theo sự cung kính bỗng vang lên từ phía phòng ăn.
Tưởng ai, Vân Dao giật nảy , suýt nữa đ.á.n.h rơi cả điện thoại.
dì Ngô bưng bát cháo tôm nấu xong bước , mỉm : "Sếp Thương bảo cô ăn gì, dặn nấu chút cháo cho cô. Cháo mới nấu xong đấy, cô ăn một chút . còn cả món cánh gà sốt trứng muối mà cô thích nhất nữa ."
Mùi hương hấp dẫn từ bát cháo bốc lên lan tỏa trong khí, khiến Vân Dao bất giác thèm thuồng. Thương Tễ ý gì đây, đ.ấ.m xoa ? Anh nghĩ chỉ cần sai dì Ngô nấu cho cô bát cháo là cô sẽ cảm động rơi nước mắt chắc?
dì Ngô hiền hậu, sự gần gũi vẫn trọn vẹn mười điểm như khi. Thế nhưng, đây là đầu tiên Vân Dao hề sự nhiệt tình cho cảm động.
Tối nay Thương Tễ buổi tiếp khách, việc thể trở về nhanh chóng như , chắc chắn đều nhờ "công lao" báo tin của dì Ngô. Còn bây giờ dì Ngô xuất hiện ở đây, dễ thì là Thương Tễ sợ cô đói nên bảo bà đến nấu cháo. Nói khó thì, đây chẳng là một hình thức giám sát ? Tuy thể bà hạn chế hành động của cô, nhưng chỉ cần cô bước chân khỏi cửa, e rằng Thương Tễ sẽ lập tức nhận tin báo.
Thực , Vân Dao cũng hề ý oán trách dì Ngô. Bà việc cho nhà họ Thương gần mười năm, là cũ của gia đình, việc bà tình cảm gắn bó và trung thành với Thương Tễ hơn cũng là lẽ đương nhiên. Hơn nữa, bà cũng chỉ là công ăn lương, cầm tiền thì việc, dì Ngô cũng hết cách mà thôi.
lẽ nào cô cứ thế thỏa hiệp, ngoan ngoãn để Thương Tễ khống chế? Anh nghĩ thể gì thì , xoay vần khác trong lòng bàn tay ? Rằng cô giống như con cá mắc trong lưới, thể trốn thoát, chỉ thể ngoan ngoãn mặc cho đùa giỡn?
Thực , đúng như lời Thương Tễ , chỉ cần cô chịu nuốt xuống cái gai mang tên Từ Nguyệt, cô vẫn thể tiếp tục sống bên cạnh như . Mỗi ngày đều tiêu tiền thả ga, vô lo vô nghĩ. Cuộc sống như quả thực dễ khiến sa ngã. Cô đắm chìm trong đó gần ba năm, sống trong giấc mộng xa hoa quyền quý, mãi tỉnh .
khi buông bỏ sự chấp niệm , buông bỏ vầng trăng sáng chót vót tưởng như thể với tới nhưng thực chất xa xôi vời vợi , cô chợt nhận : Mất vinh hoa phú quý cũng chẳng gì đáng để tiếc nuối.
Nợ nần của gia đình trả xong, cô cũng sắp trường. Hoàn cảnh gia đình đang dần khá lên, cô cần phiền não vì tiền bạc nữa, cũng cần sống trong nỗi sợ hãi vì những khoản nợ trả nổi đám lưu manh quấy rối. Sau khi nghiệp, cô thể về quê thi công chức, hoặc tìm một công việc định để ở bên cạnh chăm sóc bố . Một cuộc sống bình yên, vững chãi như thế cũng tuyệt vời.
Người thường "lòng tham đáy", nhưng ngay từ ban đầu, cô vốn tham lam đến . Cô chỉ mải miết theo đuổi hàng hiệu trang sức cao cấp. Hồi xưa lượn đồ secondhand, tìm một chiếc lắc tay vài chục tệ nhưng thiết kế độc đáo, cô cũng thấy vui vẻ; mua một phần bánh kẹp áp chảo ngon lành bên đường, cô cũng ăn một cách ngon lành và hạnh phúc.
Cô phủ nhận thích tiền, nhưng ngoài tiền , cô cũng yêu tất cả những điều và bình dị khác. Hai năm qua, lẽ cô sự giàu sang mờ mắt, nhưng việc buông bỏ những thứ thuộc về , dường như cũng khó đến .
Vân Dao tính tình ôn hòa, khả năng đồng cảm cao, tinh tế hiểu chuyện. Bề ngoài, cô vẻ mềm yếu, xuôi theo chiều gió, chuyện gì cũng chẳng thèm tính toán chi li. thực chất, cô luôn rõ bản gì. Một khi nghĩ thông suốt, cô sẽ tuyệt đối đầu .
Hơn nữa, cô tuyệt đối chấp nhận việc khác khống chế.
Vân Dao đưa tay nhận lấy bát cháo tôm từ dì Ngô, hít hà một bảo: "Thơm quá, tay nghề của dì Ngô đúng là một." Cô giả vờ nhõng nhẽo, hờn dỗi thêm: "Cái tên Thương Tễ đáng ghét , vẫn còn nghĩ đến cháu, coi như cũng hết t.h.u.ố.c chữa."
dì Ngô thấy thái độ cô dịu , liền tranh thủ khuyên nhủ: " thế đấy Vân tiểu thư, cô nghĩ như là . Cặp đôi yêu nào mà chẳng lúc cãi vã, chuyện hợp tan là lẽ thường tình. Không giấu gì cô, với ông lão nhà hồi còn trẻ cũng suốt ngày vì mấy chuyện cỏn con mà cãi chí chóe, sống c.h.ế.t đòi ly hôn đấy chứ."
Vân Dao thổi cháo điềm nhiên hỏi: "Ồ, mà cuối cùng cô chú vẫn gắn bó với ngần năm, chứng tỏ chú nhà chắc hẳn nhiều ưu điểm."
" , ông tuy cái miệng độc địa, nhưng đối xử với . Kiếm bao nhiêu tiền đều đưa hết cho tiêu..." Nói đến đây, dì Ngô kéo ghế sát bên cạnh Vân Dao, dùng giọng điệu của từng trải để khuyên nhủ: "Dao Dao , dì Ngô lớn tuổi , sóng gió nào mà từng trải qua, nhận nhiều chuyện cũng thấu đáo hơn bọn trẻ các cô. Lần dì Ngô thật lòng, cô khuyên một câu. Người đàn ông tài sản, địa vị và danh tiếng bậc nhất như Sếp Thương, bao nhiêu phụ nữ ngoài thèm lao . Chúng nắm thì đừng dại gì mà buông tay, để cho kẻ khác chiếm tiện nghi. giữa cô và Sếp Thương xảy mâu thuẫn gì, nhưng vấn đề thì giải quyết là xong. Nếu , cứ bắt Sếp Thương mua quà tạ , thế nào cũng , nhưng tuyệt đối đừng dễ dàng lời chia tay. Dao Dao , cô xinh , trẻ trung, là một cô gái đáng yêu. một câu thực tế nhé, nếu cô chia tay, tìm một đàn ông như sẽ dễ . Bây giờ kinh tế khó khăn, công việc thì khó tìm, tiền bạc khó kiếm, con gái một một đừng tự khổ bản . Chỉ cần là chuyện gì quá đáng, nhẫn nhịn một chút cũng qua. Đàn ông nào mà chẳng tật , nhất là những tiền. Nhiều kẻ cưới vợ mà bên ngoài vẫn nuôi năm thê bảy . sếp Thương ít nhất vẫn giữ trong sạch, sẵn sàng vung tiền cho cô, như là lắm ."
Dì Ngô thực lòng giãi bày suy nghĩ của , khuyên nhủ cô gái trẻ .
Vân Dao ăn cháo im lặng hồi lâu, dường như đang chìm suy tư. Vài phút , cô vội vã và từng ngụm lớn, ăn sạch bát cháo đặt xuống bàn. Như thể nghĩ thông suốt, cô gật đầu quả quyết:
"Dì Ngô, cháu dì là vì cho cháu. Thực cháu cũng nghĩ giống dì, là do cháu quá cố chấp thôi. Cảm ơn cô khuyên bảo cháu nhiều như , cháu hiểu ... dì Ngô, dì Thương Tễ đang ở ? Cháu tìm để chuyện cho rõ ràng ngay bây giờ."
dì Ngô mừng rỡ: "Sếp Thương đang ở thì rõ, nhưng chú Trịnh tài xế chắc chắn . Để gọi ông đón cô nhé?"
Vân Dao xua tay: "Không cần dì, lát nữa cháu tự gọi cho bác Trịnh hỏi là ."
Nói , cô đặt đũa xuống, dậy, chỉ lấy mỗi chiếc túi xách nhỏ mà đụng đến vali hành lý. Đi đến cửa, cô bỗng , đưa tay lên miệng hiệu giữ bí mật với dì Ngô: "Dì Ngô, bây giờ cháu tìm Thương Tễ để cho một bất ngờ. dì giữ bí mật cho cháu đấy nhé, thì mất vui. Chuyện của hai , vẫn là để tự chúng cháu giải quyết thì hơn."
Thấy cô chỉ xách theo chiếc túi nhỏ mà để hành lý, dì Ngô đinh ninh rằng cô nghĩ thông suốt nên gật đầu lia lịa: "Đi , chuyện t.ử tế với Sếp Thương nhé."
Vân Dao mỉm : "Dạ, cháu ."
...
Kiến trúc của Hoa Lan Các bài trí vô cùng thanh nhã. Nó giữ nét chạm trổ tinh xảo, trang trọng của kiến trúc phái Huy Châu, khéo léo dung hòa với phong cách hiện đại mềm mại, thời thượng. Có thể thấy, việc thiết kế và trang trí ở đây tốn nhiều tâm huyết.
Chủ tịch Dương của tập đoàn Âu Hằng là gốc Huy Châu. Dù định cư ở Hải Thị mấy chục năm, nhưng trong xương tủy ông vẫn giữ nguyên vẹn tình yêu sâu đậm dành cho quê hương từ thuở thiếu thời. Những ký ức thời niên thiếu thể ảnh hưởng đến cả một đời . Câu , phần lớn mà xét thì hề sai.
Hôm nay, Thương Tễ lịch đàm phán một dự án hợp tác quan trọng với vị Chủ tịch Dương . Triệu Dương chọn một địa điểm vô cùng khéo léo. Cảnh vật gợi nhớ quê hương giúp Chủ tịch Dương mở lòng, vui vẻ kể cho Thương Tễ nhiều câu chuyện thú vị thời ấu thơ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tra-xanh-tuyet-doi-khong-lam-the-than/chuong-42.html.]
Hai sô pha, thong thả nhâm nhi ly rượu. Thương Tễ thong dong trò chuyện, bề ngoài vẻ như chỉ đang hùa theo câu chuyện, nhưng thực chất, quyền chủ đạo trong cuộc trò chuyện vẫn luôn chắc trong tay .
Khi cuộc chuyện dần đến hồi kết, Chủ tịch Dương vẫn còn đôi chút đắn đo về tỷ lệ phân chia lợi ích. Thương Tễ hề tỏ nôn nóng. Anh đặt ly rượu xuống, liếc đồng hồ dậy một cách ung dung nhàn nhã:
"Khoản đầu tư hàng chục tỷ tệ là một con nhỏ, hiểu những băn khoăn của Chủ tịch Dương. Thế nhưng, miếng bánh thị trường của ngành chỉ bấy nhiêu, những kẻ đang thèm khát tranh giành tính bằng hàng trăm. Đã xác định tham gia cuộc đua, thì chỉ khi giành phần thắng mới thực sự là chiến thắng, sớm muộn cũng sẽ kết quả đền đáp. Còn nếu ngay từ đầu cạnh tranh , thì tính toán đến lợi ích phân chia lúc e là sớm. Nếu Chủ tịch Dương nhã ý, luôn sẵn sàng chờ đợi. Thời gian còn sớm, còn chút việc bận, xin phép cáo từ ."
Bước khỏi Hoa Lan Các, tài xế lái xe và chờ sẵn bên lề đường. Thương Tễ lên xe, đưa tay day nhẹ sống mũi, nhắm mắt dưỡng thần. Đi nửa đường, điện thoại bỗng đổ chuông. Giọng của Triệu Dương vang lên từ đầu dây bên : "Sếp Thương, Chủ tịch Dương ký hợp đồng ."
"Ừ." Thương Tễ đáp một tiếng lạnh nhạt. Giành một dự án hợp tác với nguồn vốn khổng lồ như nhưng mặt hề lấy một tia vui mừng phấn khích, cứ như thể thứ gọn trong tính toán từ . Chỉ là, việc hao tâm tổn trí đấu trí đấu dũng trong thời gian dài khiến cảm thấy mệt mỏi.
Báo cáo xong, Triệu Dương ý cúp máy ngay, phiền sếp thêm nữa. Nói thật, cuộc đàm phán diễn suôn sẻ thế cũng trong dự đoán của . Ngay từ những màn thăm dò tâm lý đầu tiên, Chủ tịch Dương thua . Lúc ông thao thao bất tuyệt, vô tình bộc lộ sự coi trọng đối với dự án hợp tác .
Triệu Dương nhận tâm trạng tối nay của sếp cho lắm, lẽ là do trận cãi vã ban ngày với Vân tiểu thư. đáng sợ ở chỗ, ngay cả trong cảnh như , sếp Thương vẫn thể giữ cái đầu lạnh tanh, tính toán lòng một cách thấu triệt, đòn nào là chí mạng đòn đó. Ngay cả bản Triệu Dương cũng rõ, một đàn ông dường như bao giờ cảm xúc chi phối, luôn giữ sự lạnh lùng và tự chủ tuyệt đối như , rốt cuộc nên gọi là một kẻ mạnh mẽ, là một sự tồn tại đáng sợ nữa.
...
Một tiếng , chiếc xe dừng tại khu chung cư Bác Quân Quan Nhã. Thương Tễ ngả lưng ghế, từ từ mở mắt nhưng vội lên lầu.
Anh chắc liệu cảm xúc của Vân Dao định , nhưng chắc chắn một điều: tạm thời, tiếp tục cãi vã với cô.
Màn đêm trở nên kỳ ảo những ánh đèn mờ ảo lấp lánh. Bóng cây lắc lư trong gió, mang theo cảm giác hiu quạnh và m.ô.n.g lung. Anh cho rằng bản gì sai đến mức thể tha thứ, chỉ là bản năng mách bảo những cuộc cãi vã vô nghĩa khiến phiền não.
Anh vốn thói quen giải thích dông dài, huống hồ khi cô đang cảm xúc chi phối, thì việc nhiều đến mấy cũng hiệu quả bằng việc để thời gian tự lắng đọng thứ.
Dù hiểu rõ là , nhưng Thương Tễ vẫn xoa xoa huyệt thái dương đang căng nhức, mở cửa bước xuống xe. Thang máy lên tầng , phòng khách đèn đuốc sáng trưng.
Dì Ngô đang dọn dẹp bát đũa trong phòng khách, thấy bóng liền lễ phép chào: "Thương về."
Bà đảo mắt phía lưng , kỳ lạ hỏi: "Vân tiểu thư về cùng ngài ?"
Thương Tễ nhíu mày: "Là cô bảo tìm ?"
dì Ngô rối rít đáp: "Vâng, cô mới một lát thôi. Vân tiểu thư bảo tìm ngài để chuyện t.ử tế. Cô bảo nghĩ thông suốt , còn dặn giữ bí mật, báo cho ngài."
"..."
Thương Tễ khựng một giây, vẻ mặt lạnh tanh lấy điện thoại , bấm thẳng của Vân Dao. Giây tiếp theo, bên tai chỉ truyền đến giọng nữ tổng đài vô cảm, máy móc: "Xin , thuê bao quý khách gọi hiện tắt máy, vui lòng gọi ..."
Gọi nữa, vẫn là câu thông báo quen thuộc đó.
Thương Tễ kiên nhẫn gọi gọi nhiều . Giọng nữ lạnh lẽo lặp lặp bên tai, cho đến khi tiếng "bíp" chói tai dứt khoát vang lên, báo hiệu cuộc gọi tự động ngắt kết nối.
Cả phòng khách trong nháy mắt chìm sự tĩnh lặng c.h.ế.t chóc.
Đêm về khuya, bóng tối dày đặc bao trùm lấy bộ thành phố. Bên ngoài khung cửa kính trong suốt, chỉ còn những bóng đen trập trùng, ẩn hiện. Thương Tễ rũ mắt chằm chằm màn hình điện thoại tối đen. Những ngón tay siết chặt lấy chiếc điện thoại, rõ đang nghĩ gì.
Lúc , dì Ngô cuối cùng cũng nhận điều bất thường. Bà lo lắng nép sang một bên, dám ho he một tiếng. Bà thực sự tin rằng Vân tiểu thư tìm Sếp Thương để lành. Vân tiểu thư là , xinh tấm lòng lương thiện, bao giờ tỏ thái độ bề , luôn sẵn sàng kiên nhẫn chuyện với những như bà. Lần , bà cũng tưởng rằng cô lọt tai những lời khuyên giải của , nào ngờ Vân tiểu thư chỉ cố tình ... thực chất là để tìm cách trốn . Thậm chí, vì sợ bà phát giác báo tin cho Sếp Thương, cô bỏ cả vali hành lý.
Ngay khi dì Ngô đang lo lắng tột độ vì nhận hỏng việc, thì Thương Tễ chẳng lời nào, lặng lẽ xoay bước về phòng ngủ.
Hôm nay, Thương Tễ thực sự kiệt sức. Dù trong quá khứ những lúc việc liên tục ngừng nghỉ, bay bay về giữa Los Angeles và Thành phố Nghi trong thời gian ngắn, cũng bao giờ cảm thấy mệt mỏi đến nhường .
Trong phòng tắm, dòng nước ấm từ vòi hoa sen dội thẳng xuống, giúp cơ thể đang cứng ngắc của thả lỏng đôi chút.
Biết sự thật Vân Dao lừa dối dì Ngô chỉ để trốn chạy, chặn bộ phương thức liên lạc, còn nôn nóng, tìm đủ cách thoát khỏi , Thương Tễ chỉ cảm thấy thật nực .
Anh cho rằng mối quan hệ giữa và Vân Dao cần đổi, nên mới hy vọng cô sẽ bình tĩnh suy xét và đưa một sự lựa chọn đúng đắn. Mọi thứ cô , đều thể cho. Thế nhưng, nếu cô khăng khăng từ chối, nếu cô chán ghét đến mức trốn chạy, thì... sẽ níu kéo.
Anh níu kéo. Bất kỳ mối quan hệ nào đối với , cũng chỉ cần sự chừng mực, chuyện cứ để thuận theo tự nhiên. Thương Tễ , giờ bao giờ cưỡng cầu một đoạn tình cảm vốn thuộc về .
Tắm xong bước ngoài, lẽ do tác dụng của men rượu, đầu bắt đầu đau nhức, hai bên thái dương giật liên hồi.
Khi bước phòng đồ, gian vốn dĩ chật kín bởi đủ loại váy vóc, quần áo đủ màu của cô nay bỗng chốc trở nên trống trải lạ thường.
Vân Dao thích điệu và khoe khoang. Mỗi tậu đồ mới, cô nhất định lôi trình diễn mặt với vẻ mặt hớn hở, đó mới chịu cất gọn tủ. Cô ngoan ngoãn, ngọt ngào, đáng yêu nhõng nhẽo, dường như lúc nào ở mặt yêu, cô cũng tỏa sáng nhiệt thành và rực rỡ nhất.
Giờ đây, những bộ quần áo, túi xách màu sắc sặc sỡ còn nữa, chỉ còn những tông màu trầm buồn, xám xịt. Một sự đơn điệu đến mức... chút thiển cận.
Anh khẽ nhếch khóe môi, mặc chiếc áo choàng tắm màu xám bước ngoài.
Trong phòng ngủ, chiếc chăn vốn dĩ gấp gọn gàng nay vứt lăn lóc sàn nhà, nhàu nhĩ. Chỉ cần qua cũng đủ hiểu căn phòng trải qua chuyện gì. Anh chằm chằm vài giây, bước tới, tùy tiện kéo chiếc chăn lên.
Gió đêm se lạnh luồn qua ô cửa sổ mở toang, thổi , khiến cho cơ thể và dòng m.á.u mới ấm lên lập tức trở nên lạnh lẽo. Vừa kéo chiếc chăn lên giường, một mảnh giấy nhớ màu hồng nhạt từ trong nếp gấp trượt , rơi xuống thảm. Anh cúi xuống nhặt lên, lướt mắt qua.
Nét chữ giấy trẻ con, tròn trịa, nhỏ nhắn và vô cùng đặc trưng, đến mức chỉ cần lướt qua cũng nhận ngay đó là chữ của Vân Dao. Trên đó chỉ ghi vỏn vẹn vài dòng:
"Tạm biệt. À , bao giờ gặp nữa."
Từng nét bút, chiếc bút bi đen in hằn những vệt sâu lên mặt giấy. Có thể hình dung lúc đó cô dùng sức mạnh đến nhường nào, và sự quyết tuyệt của cô dứt khoát đến .
Thương Tễ chằm chằm dòng chữ một lúc, rũ mắt xuống, ném mảnh giấy thùng rác. Ánh đèn sáng tỏ hắt lên sườn mặt góc cạnh, lạnh lùng của , đôi môi mỏng gần như mím chặt thành một đường thẳng tắp.
Những chuyện xảy kể từ lúc trở về nhà, hết đến khác nhắc nhở rằng: Vân Dao đang rời xa đến mức nào, và quyết tâm chia tay của cô kiên quyết . Ngực như thứ gì đó đang rút cạn, trở nên trống rỗng và nghèo nàn.
Gió bên ngoài rít gào ngày một dữ dội hơn, thổi thốc phòng, tước đoạt chút ấm cuối cùng làn da. Nhiệt độ giảm mạnh đột ngột khiến cho dây thần kinh vốn căng như dây đàn của cuối cùng cũng "đứt phựt" một tiếng.
Anh khom lưng, nhặt mảnh giấy nhớ từ trong thùng rác. Từng chút một, siết chặt tờ giấy trong tay, và mệt mỏi nhắm nghiền hai mắt.
...
(Anh Tễ tiêu ời🤣)