Trà Xanh Tuyệt Đối Không Làm Thế Thân - Chương 43

Cập nhật lúc: 2026-05-29 01:08:38
Lượt xem: 215

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mười hai giờ đêm, Vân Dao vẫn đang hì hục sắp xếp đống quần áo và túi xách của .

Căn phòng của Hồ Thiến Thiến lớn, chẳng tủ kính trưng bày sang trọng nào cả. Đành ngậm ngùi, Vân Dao đành nhét tạm những chiếc túi xách hàng hiệu xinh của từng chiếc thùng nhựa xếp tầng trông khá bình dân. Khỏi cần Vân Dao xót xa, đến cả Hồ Thiến Thiến cảnh cũng thấy tiếc đứt ruột, hệt như ngọc quý lăn lóc phủ bụi .

Cô nàng đành một góc, hí hoáy tìm nhà thuê mạng cho Vân Dao. Chỗ tất nhiên Vân Dao thể ở lỳ đến tận cùng trời cuối đất, nhưng khổ nỗi căn hộ một phòng ngủ một phòng khách diện tích quá eo hẹp, ngay cả đồ đạc của Vân Dao cũng chẳng nhét nổi. Với mớ đồ hiệu khổng lồ , Vân Dao bét nhất cũng thuê một căn hai phòng ngủ một phòng khách thì mới mong xếp tạm .

Hồ Thiến Thiến dán mắt màn hình tìm nhà, lắng cô bạn tường thuật sóng gió ngày hôm nay. Khi đến đoạn "công chúa Dao Dao" lừa gạt dì Ngô để bỏ trốn, Hồ Thiến Thiến khỏi chậc lưỡi xót thương: "Dì Ngô coi bà như con cháu, thế mà bà nỡ lòng nào dùng mưu hèn kế bẩn với dì ?"

Vân Dao cất xong xuôi những chiếc túi xách, phủi phủi tay: "Hết cách , nếu lừa dì Ngô, ló mặt cửa là dì mật báo cho Thương Tễ ngay. Cũng tại dì Ngô cả, tuổi mà còn ham hố nội gián, đúng là giữ tiếng thơm cả đời bỗng chốc tan tành. bà yên tâm, với mấy chuyện vặt vãnh , Thương Tễ sẽ bao giờ trút giận lên đầu dì ."

Hồ Thiến Thiến gật gù đồng tình, bày vẻ mặt lo lắng: " mà bà chạy đến chỗ lánh nạn thì ích gì. Cỡ Sếp Thương, chắc tới một tiếng đồng hồ là moi địa chỉ nhà ." Nói gì thì , Hồ Thiến Thiến cảm giác như phim ngôn tình đang vận đời thực , màn " đuổi em chạy" xem cũng gay cấn phết. Cơ mà, thường thì nữ chính ngôn tình gì trốn thoát dễ dàng thế ? Mà thoát thì sớm muộn cũng tổng tài bá đạo tóm cổ lôi về thôi. Cú tẩu thoát của Dao Dao nhà xem chừng ... dễ dãi quá ?

Vân Dao lắc đầu đầy tự tin: "Không ."

Cô cố tình bỏ trốn một cách khoa trương như , cố tình lừa gạt dì Ngô, chính là để Thương Tễ hiểu rõ sự chán ghét và tránh xa đến mức nào, bằng giá cũng trốn thoát. Bị cô đem đùa cợt như thế, một kẻ mang lòng kiêu hãnh cao ngất ngưởng, chẳng bao giờ chịu cúi đầu như , chuyện hạ tìm cô cơ chứ.

Gắn bó hơn hai năm trời, Vân Dao cũng ít nhiều hiểu rõ con . Việc cô chạy trốn ngay mí mắt , sự từ chối mãnh liệt và kiên quyết như đủ để khẳng định thái độ của cô .

Trong mắt , cô luôn là kẻ ở , gần như ngang hàng với những món đồ sở hữu tùy ý thao túng. Trong tay nắm giữ sợi dây cương mang tên "Tiền bạc", gọi thì đến, đuổi thì . Được ban phát tiền tài, trong mắt là sự hạ để dỗ dành cô . Lẽ hiển nhiên, sẽ bao giờ chấp nhận nổi sự kháng cự hỗn xược và vượt ngoài tầm kiểm soát . Một kẻ vốn chẳng xem trọng cô, luôn mặc định cô nhỏ bé thấp hèn, chuyện chịu kiên nhẫn "dỗ dành" cô năm bảy lượt.

Nói một cách thực tế thì, chỉ chuyện nhân viên lóc van xin sếp đừng sa thải , chứ ông sếp nào lạy lục nhân viên đừng nộp đơn xin nghỉ việc. Nhân viên , tùy tiện vơ đại cũng tuyển khác thế. Cho nên, màn bỏ trốn , mối quan hệ giữa hai coi như đứt đoạn .

Đó chính là kết cục mà Vân Dao mong .

Cô thừa bản chỉ còn cách chiếc ghế Thương phu nhân trong gang tấc, một bước tiến thôi là đổi tầng lớp xã hội. đ.á.n.h mất cơ hội , cô cũng chẳng mảy may nuối tiếc.

Một phần vì sự hiện diện của Từ Nguyệt, cô thanh mai trúc mã mà Thương Tễ luôn trân trọng. Dù lên ghế Thương phu nhân chăng nữa, cô cũng chỉ là một vợ hờ nực và đáng thương. Thương Tễ, kẻ ban phát danh phận , sẽ vĩnh viễn bao giờ tôn trọng cô, trong lòng vĩnh viễn tồn tại bóng hình khác. Cô lẽ sẽ c.ắ.n răng chịu đựng, khúm núm nhún nhường để lấy lòng cả đời. Mà trớ trêu , dạo gần đây cô ngày càng để tâm đến thái độ của , còn đặt nặng vấn đề tiền bạc như nữa. Điều đồng nghĩa với việc, nếu bước chân cuộc hôn nhân đó, cô sẽ sống trong tủi nhục triền miên. Cô tự thấy thể chịu đựng cuộc sống ngục tù .

Mặt khác, ngay cái khoảnh khắc buông lời chia tay, cô ngỡ ngàng nhận bản hề sợ hãi tột độ như tưởng, hề hoảng loạn việc mất địa vị và tiền bạc. Ngược , một cảm giác nhẹ nhõm, thư thái khó tả lan tỏa khắp tâm trí.

Cô yêu tiền, điều đó sai. sự thèm khát vật chất của cô trong suốt hai năm qua dường như vượt quá giới hạn thông thường. Có lẽ, biến cố gia đình lừa gạt gieo rắc lòng cô nỗi ám ảnh tột cùng về cái nghèo. Nó như một phản ứng tự vệ: thà c.ắ.n răng chịu nhục cũng cố gả nhà giàu để đổi lấy sự an .

giờ , cô còn là cô sinh viên non nớt năm nào, cần rúc mãi vòng tay bảo bọc của gia đình. Cô sắp nghiệp, khả năng tự kiếm tiền nuôi sống bản , cần sống dựa Thương Tễ thì vẫn sống khỏe. Chắc chắn cô sẽ bao giờ lặp những ngày tháng bế tắc, cùng đường như nữa. Chỉ khi dũng cảm bước khỏi vỏ bọc an , cô mới nhận thế giới rộng lớn ngoài chẳng hề đáng sợ như cô sinh viên bé nhỏ từng tưởng tượng.

Gian nan đấy, nhưng cô vượt qua .

Yêu tiền, chuộng vật chất sai, sai ở chỗ cô nên đ.á.n.h đổi bằng cách bắt bản chịu đựng tủi nhục. Lời khuyên của dì Ngô lẽ sai. Cố nhịn một chút, là cô thể bước qua cánh cửa hào môn, đổi đời ngoạn mục - một cơ hội mà bao khao khát cũng chẳng , thế mà cô dễ dàng vứt bỏ.

Có thể , khi sống một cuộc đời bình lặng, cô sẽ chép miệng tiếc nuối cho quyết định bồng bột ngày hôm nay. thì chứ? Có ai tương lai? Cô chỉ cần , đây là lựa chọn thanh thản nhất cho ở thời điểm hiện tại.

Việc cô cần nghĩ đến bây giờ là hối hận, mà là tính xem chặng đường sắp tới bước như thế nào. Chẳng thể tiếp tục ăn bám đợi c.h.ế.t nữa. Dẫu tự xưng là phế vật, nhưng cô dư sức tự nuôi sống bản khi trường.

Kỳ thực tập tại Vân Đỉnh sắp kết thúc. Với " phận" đây của cô, việc chuyển lên nhân viên chính thức vốn dĩ chắc như đinh đóng cột. cô quyết định sẽ rời . Một mặt, cô cắt đứt với Thương Tễ, nếu còn ở Vân Đỉnh, đối mặt với ánh mắt sùng bái của đồng nghiệp "vị phu nhân tổng giám đốc tương lai" thì đúng là lố bịch vô cùng. Nhỡ vài lời đồn thổi về Từ Nguyệt lọt đến tai, cô khác nào chúa hề trò mua vui cho thiên hạ. Thế thì , mục tiêu sống của cô là giữ cho cái thể diện. Hơn nữa, qua mấy tháng việc, cô nhận bản hứng thú với nghề thiết kế game. Thế nên, dây dưa rễ má gì với Thương Tễ nữa cũng chẳng để gì.

Trải qua một màn suy tính kỹ lưỡng, Vân Dao cũng thấm mệt. mặt tâm lý thì đang trong trạng thái hưng phấn tột độ. Không rõ là do tràn trề hy vọng về tương lai, là dư âm từ trận cãi vã kịch liệt với Thương Tễ ban ngày.

Hồ Thiến Thiến cứ tưởng cô bạn đang buồn rầu nên cũng né tò mò hỏi nhiều. Cô nàng thoăn thoắt lảng sang chuyện khác, nhón lấy một chiếc váy trong vali lên ngắm nghía: "Wow, chiếc váy lấp lánh dã man! nhớ nó là mẫu mới nhất sàn diễn thời trang đợt đúng ? Bèo bèo cũng bảy tám ngàn tệ chứ ít ỏi gì." Tính sương sương thì cũng ngang ngửa hai tháng lương của cô ả .

Vân Dao lướt mắt : "Hơn thế nhiều."

Hồ Thiến Thiến đoán mò: "Đừng là tám vạn nha?"

Vân Dao chỉnh : "Làm gì giá rẻ thế, mười tám vạn đấy." (Hơn 600 triệu VNĐ)

Hồ Thiến Thiến: "..." Thôi, cạn lời.

Tự dưng cô nàng thấy tiếc hùi hụi vì công chúa Dao Dao chia tay. dẫu , là chị em cây khế, cô sẽ luôn ủng hộ quyết định của Vân Dao vô điều kiện!

Dọn dẹp xong đống đồ đạc thì kim đồng hồ nhích dần về mốc hai giờ sáng. Thế nhưng Vân Dao vẫn tỉnh như sáo, cứ trằn trọc lật qua lật giường, tay ôm khư khư lấy Hồ Thiến Thiến mà chẳng tài nào chợp mắt nổi.

Hồ Thiến Thiến dụi đôi mắt díp tịt vì buồn ngủ, lo cô bạn đạp chăn, quờ tay đắp thì thấy chăn vẫn đang đắp kín bưng. "Sao bà còn ngủ?" Hồ Thiến Thiến cố vớt vát chút tinh thần, bỗng nhiên nghiêm mặt hỏi: "Có tại chăn sợi polyester của thô cứng quá bà quen, xước cả làn da mỏng manh của bà ?"

Vân Dao: "..." Bà đang phun cái trích dẫn "bạn trai chiều chuộng" gì thế ...

Hồ Thiến Thiến vẫn tiếp tục lải nhải theo tư duy rập khuôn: " cho bà , bà chia tay hiền quá đấy! Cái chăn lụa tơ tằm xịn xò thế vác theo? Rồi tivi, nồi cơm điện, chảo xào, nồi đất, đến cả cái thau inox to tổ chảng, mì gói, trứng gà các thứ, gom hết mang chứ! Bà đúng là cái đồ chẳng vun vén gia đình. Chỗ đào mấy thứ xa xỉ đấy... Thôi bà chịu khó dùng tạm , ngày mai sẽ chi đậm mua một bộ chăn ga gối đệm cotton tinh khiết, mua đứt cho bà một ly Mixue, trả góp cho bà hai xiên xúc xích tẩm bột nướng. Sao hả, chị em đối xử với bà tệ chứ?"

Vân Dao dán mắt lên trần nhà, chiều trầm ngâm: "Bà... đối xử với quá ?"

Hồ Thiến Thiến gạt phắt : "Thế là gì! Chia tay với Thương Tễ thì ? Còn Thiến Thiến của bà ở đây mà! thông báo cho bà , lương tháng hiện tại của chót vót tận bốn ngàn tệ, cộng thêm năm trăm tiền chuyên cần, tám trăm tiền hỗ trợ ăn uống. Bữa nào cũng tự tin quất thêm một cái đùi gà. Năng lực tài chính cỡ thì cần bàn cãi thêm nữa. Cứ theo chị đây, bà sẽ hưởng phúc..."

"Tên đàn ông tồi tệ như Thương Tễ, bỏ cũng chẳng tiếc! Hào môn mà khó chen chân quá thì dẹp luôn. Đám phế vật như tụi , chỉ cần sống lay lắt là một kỳ tích , tự khó bản gì. Gặp chướng ngại vật thì đầu hàng, thấy khó khăn thì lăn đùng ngủ. Khó khăn kịp đến ngay đơ , thì còn ai quật ngã nữa? Thay vì tự dồn chân tường, chi bằng tự cho một lối thoát. Cứ thế sống qua ngày chẳng sung sướng hơn ?"

Giọng lèm bèm, rủ rỉ rù rì, cứ như thể cô nàng đang mớ ngủ, mơ đến đến đó.

Vân Dao hết nổi, đành cắt ngang: "Bà im miệng ?"

Hồ Thiến Thiến nhếch mép đắc ý: "Sao? Bị những lời an ủi của cho tâm phục khẩu phục chứ gì?"

Vân Dao thở dài: "Không . Ý là, bà mà an ủi thêm câu nào nữa, chắc trầm cảm nhảy lầu mất."

Hồ Thiến Thiến: "..."

"Hay là ngủ , gì mai dậy hẵng tiếp nhé?" Hồ Thiến Thiến đề nghị.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tra-xanh-tuyet-doi-khong-lam-the-than/chuong-43.html.]

"Có lý." Vân Dao tán thành.

Nên ngủ thì hơn. Cứ để bạn Thiến Thiến an ủi thêm lúc nữa, chắc cô sẽ thấy tiền đồ của tối tăm mịt mù mất. Ban nãy hưng phấn bao nhiêu thì giờ cô thèm ngủ bấy nhiêu. Hai đứa vốn là tuýp "động vật đơn bào" sống đơn giản, sầu não bi thương là gì. Vừa nhắm mắt đầy hai phút, cả hai ngáy o o, ngủ đến trời long đất lở.

...

Sáng hôm , tại văn phòng yên tĩnh của Vân Đỉnh.

Nhận đơn xin nghỉ việc của Vân Dao, sắc mặt trưởng phòng Châu Hành trở nên cực kỳ căng thẳng. Sau một hồi suy xét cẩn thận, mới lên tiếng hỏi dò: "Vân Dao, em việc ở công ty vui ? Hay vấn đề gì khác, em cứ thoải mái chia sẻ, sẽ cố gắng thu xếp. Năng lực việc của em ấn tượng, chỉ cần đợi lấy bằng nghiệp là em chắc suất trở thành nhân viên chính thức . Giờ mà nghỉ việc thì uổng quá."

Vân Dao đối diện, dáng vẻ nghiêm túc đáp: "Em cảm ơn trưởng phòng. em suy nghĩ kỹ ạ, em thật sự đam mê với công việc thiết kế game. Em định hướng nghề nghiệp khác cho tương lai. Rất cảm ơn chiếu cố em trong suốt thời gian qua."

Châu Hành lật qua lật tờ đơn xin nghỉ việc, trong lòng phân vân quyết, ngập ngừng : " mà chuyện em nghỉ việc, e là thể tự quyết định . Phía bên Sếp Thương..."

Vân Dao chen ngang với điệu bộ nhẹ tênh: "Không , sẽ can thiệp chuyện . Bọn em chia tay ."

Nghe xong câu đó, thái dương Châu Hành giật giật liên hồi, cú nổ thông tin cho choáng váng mất mấy giây. Dẫu , chuyện tày đình cũng chẳng thứ mà một trưởng phòng nhỏ nhoi như thể tùy tiện quyết định. Bản tính luôn thận trọng, Châu Hành vẫn quyết định xin ý kiến của Giám đốc Tô .

"Vậy em đợi một lát, gọi cuộc điện thoại." Nói đoạn, Châu Hành mở cửa bước ngoài.

Vân Dao nhún vai thờ ơ. Cô thừa cuộc điện thoại của trưởng phòng Châu gọi cho ai khác ngoài hai nhân vật: Hoặc là trợ lý Triệu, hoặc là Giám đốc Tô. Cả hai đều là tâm phúc của Thương Tễ, câu trả lời của họ cũng chính là ý tứ của .

Mười phút , Châu Hành đẩy cửa bước , thở dài một cái, nét mặt lộ rõ vẻ tiếc nuối: "Vân Dao , Vân Đỉnh luôn trân trọng từng thực tập sinh năng lực. nếu em định hướng nghề nghiệp riêng, công ty cũng tôn trọng quyết định của em. Chúc em chặng đường sắp tới luôn thuận buồm xuôi gió, tương lai xán lạn."

Thế là xong, họ đồng ý. Vân Dao chẳng mảy may bất ngờ, mỉm đáp : "Vâng, em cảm ơn trưởng phòng Châu."

Thủ tục xin nghỉ việc của một thực tập sinh giải quyết nhanh gọn lẹ. Chưa đầy một ngày, thứ tất. Ngay cả mã nhân viên máy tính của cô cũng hủy. Sự kiện Vân Dao xin thôi việc tạo nên một cơn địa chấn trong nội bộ phòng Kế hoạch. Chưa đầy một tiếng đồng hồ, mười đồng nghiệp lân la đến hỏi lý do. Một nửa tò mò định về phu nhân nhà giàu , nửa còn bóng gió hỏi xem cô... dính bầu .

Bị hỏi nhiều đến phiền phức, Vân Dao dứt khoát công bố tin tức động trời: Mình chính thức gia nhập hội FA! Đằng nào thì khi cô nghỉ việc, với khả năng hóng hớt của đám đồng nghiệp , sự thật sớm muộn cũng đào bới thôi.

Nghe xong tin sốc, ai nấy đều bỗng chốc im bặt. Kế đó, họ bắt đầu dành cho cô những ánh mắt tiếc rẻ, thương xót, pha chút kiểu " ngay mà". Trong mắt họ lúc , cô hệt như một phụ nữ đáng thương ruồng bỏ, một vị phi tần đày lãnh cung đang chán nản sự đời.

Vân Dao việc ở Vân Đỉnh vỏn vẹn vài tháng, nhưng những giai thoại cô để thì cứ gọi là vang dội. Đến lúc nghỉ việc vẫn quên quăng một cái "drama" siêu to khổng lồ cho thiên hạ bàn tán. Phải công nhận, cô đúng là "bồ tát sống" của làng tạo nét.

Người ắt sẽ gặp chuyện . Hay tin cô nghỉ việc, những đồng nghiệp thiết đều chuẩn sẵn quà chia tay. Giữa chốn công sở, dù khó đến tình thâm nghĩa nặng, nhưng khi xung đột lợi ích, thì cũng chẳng rắp tâm hại . Suy cho cùng, ai cũng là những con bình thường bằng xương bằng thịt, tò mò bàn tán cũng là bản tính tự nhiên.

Thôi thì bỏ qua, đời cô khoảnh khắc nào chẳng đặc sắc, để cho họ bàn tán một chút cũng hề hấn gì.

Tiền Lệ tặng cô một chiếc cốc gốm do chính tay cô nàng nặn khi du lịch Cảnh Đức Trấn tháng . Hàng mới ship đến, vốn định giữ xài, nhưng tin Vân Dao nghỉ, cô nàng bấm bụng nhường để thể hiện sự luyến tiếc.

"Cũng tụi còn cơ hội gặp nữa." Tiền Lệ rơm rớm nước mắt . "Bỏ qua phận... 'cựu phu nhân tổng giám đốc' của bà thì thật lòng quý bà lắm. Đồng nghiệp gì mà nết, mà ghét cho nổi."

Vân Dao vỗ vai bạn, tếu táo an ủi: "Nhớ thì cứ chuyển khoản ting ting, rep liền."

Tiền Lệ đảo mắt, mắng: "Biến lẹ giùm cái, tiền để xài cho chứ bộ." Cô thừa Vân Dao thiếu tiền. Kể cả chia tay Sếp Thương, với độ chịu chơi của thì bèo bèo cũng đền bù khoản phí chia tay kếch xù, mà thèm khát dăm ba đồng bạc cắc của cô. Cô hiểu tòng tong, Vân Dao chỉ đang cố ý trêu đùa để xua tan bầu khí chia tay sướt mướt thôi.

"Dù nữa," Tiền Lệ ôm chầm lấy Vân Dao: “Chúc bà thuận buồm xuôi gió, tương lai xán lạn nhé, chị em ."

Vân Dao khẳng định chắc nịch: "Đương nhiên ."

Ôm trọn những món quà chia tay đong đầy tình cảm, Vân Dao dọn dẹp sạch sẽ bàn việc cất bước rời khỏi công ty. Khoảnh khắc bước khỏi tòa nhà Vân Đỉnh, cô bất giác đầu ngoái một nữa. Tòa cao ốc đồ sộ, tráng lệ, ngập tràn thở của giới tinh hoa xa cách lạnh lẽo. Đây là công việc đầu tiên của cô, nay dứt áo , trong lòng ít nhiều cũng gợn lên chút xót xa.

Nghĩ mới thấy, những thứ tưởng chừng như chỉ cần vươn tay là với tới, hóa cách xa vạn dặm. Chia tay Thương Tễ, nghỉ việc ở công ty của , từ nay về , cô và thực sự cắt đứt mối liên hệ. Chẳng là lưu luyến đến nỡ rời xa, mà chỉ là tiếc nuối cho hai năm tuổi trẻ thanh xuân của . Cô bỗng cảm giác nghẹn ngào, hình như bản chẳng nhận gì, sắp sửa tay trắng trở về một kẻ nghèo rớt mồng tơi. Đánh mất "mỏ vàng" mang tên Mao Trạch Đông (tiền), ngậm ngùi cho .

nỗi sầu cũng chỉ vụt qua trong tích tắc. Rất nhanh chóng, Vân Dao dứt khoát gót, đưa tay vẫy một chiếc taxi. Một chiếc xe lập tức tấp mặt.

Có điều, chiếc taxi lạ lắm, mãi chẳng chịu mở cửa. Vân Dao còn tưởng dạo xui xẻo đến mức mấy bác tài cũng hùa bắt nạt , định tiến tới phàn nàn vài câu. Ai ngờ, kính xe bên ghế phụ đột ngột hạ xuống, một bó hoa hướng dương vàng rực rỡ, tràn trề sức sống chìa ngay mặt cô.

Vân Dao còn đang ngơ ngác, thì cửa xe cũng bung mở. Hồ Thiến Thiến lấp ló bước , tay ôm một bó "xúc xích nở hoa" thơm nức mũi. Bám gót ngay là Dương Linh, tay khệ nệ xách theo bốn ly sữa.

Lâm Quán nhét vội bó hướng dương vòng tay cô, miệng tươi như hoa: "Còn ngây đó gì, lên xe xõa thôi!"

Hồ Thiến Thiến kéo tuột cô lên xe, dúi ngay một cây xúc xích tay: "Nhanh lên nào, xúc xích nguội là mất ngon đấy, còn đặc biệt dặn thêm tương cà với dầu ớt bí truyền nữa cơ."

Dương Linh phụ họa: "Đừng bao giờ nghi ngờ cái gu ăn uống đỉnh cao của bạn học Hồ Thiến Thiến."

Lâm Quán hùa theo trêu ghẹo: "Cái danh 'Tây Thi thịt lợn' hư danh."

Hồ Thiến Thiến sấn sổ dọa nạt: "Còn nhảm nữa đ.ấ.m cho sưng thành đầu heo bây giờ!"

Cả chiếc xe bùng lên một tràng giòn giã. Bên ngoài, nắng vàng rực rỡ, hoa hướng dương kiêu hãnh vươn .

Bác tài xế mở một bản nhạc, giai điệu quen thuộc vang lên. Đó là bài "Đủ Yêu", ca khúc tủ của cả phòng ký túc xá.

"Thế giới cứ luôn, luôn biến đổi.

Trái đất vẫn ngừng xoay vòng.

Trong gian của , em từng hèn nhát lui bước."

Cúi đầu ngửi hương thơm ngát của bó hoa hướng dương trong tay, Vân Dao chợt nhận : Trở kẻ nghèo rớt mồng tơi... dường như cũng chẳng gì đáng sợ.

 

Loading...