Trà Xanh Tuyệt Đối Không Làm Thế Thân - Chương 44

Cập nhật lúc: 2026-05-29 01:08:39
Lượt xem: 246

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngay từ khi sinh , Thương Tễ nuôi dạy để trở thành thừa kế xuất chúng. Vào ngày sinh nhật thứ mười tám, đ.á.n.h dấu cột mốc trưởng thành, món quà mà ông nội dành tặng chính là một phi vụ thâu tóm trị giá lên tới một tỷ tệ. Một cơ hội để "thử tay nghề".

Phi vụ thâu tóm thành một cách ngoạn mục. Dù còn trẻ, bộc lộ tài năng kinh doanh xuất chúng cùng nhãn quan nhạy bén với rủi ro vượt ngoài sức tưởng tượng. Một tư duy sắc sảo, chặt chẽ giúp luôn đưa những quyết định lý trí nhất. Trên thương trường, sự chính xác, tối ưu hóa hiệu quả và đặt lợi ích lên hàng đầu chính là tôn chỉ hoạt động của .

Đối với , hôn nhân cũng là một phần của sự nghiệp.

Vân Dao tuyệt nhiên bao giờ là hình mẫu lý tưởng để trở thành vợ . Cô thiếu sự tỉnh táo, dễ cảm xúc chi phối, chẳng chút hoài bão ý chí cầu tiến nào. Ngoại trừ nhan sắc nổi bật thì, dường như cô chẳng còn chút giá trị nào khác, ngược với tiêu chuẩn khắt khe mà đặt . Thậm chí, ngay cả chút tình cảm chân thành dành cho cũng chẳng bao nhiêu. Tình yêu cô dành cho khối tài sản của , lớn hơn nhiều so với tình cảm cô dành cho chính con .

Nhìn từ góc độ nào chăng nữa, việc cưới Vân Dao cũng là một quyết định thiếu khôn ngoan.

Thế nhưng, bất chấp lý lẽ, ngay khi kết thúc bữa tiệc mừng thọ, lúc bà nội hối thúc mau chóng chốt ngày cưới với Vân Dao, phản ứng đầu tiên vụt lên trong đầu là: Thôi .

Thôi , dẫu cô đáp ứng bộ tiêu chuẩn chọn vợ của cũng chẳng hề hấn gì.

Thôi , dẫu cô thực sự yêu , cũng chẳng bận tâm.

Thôi , cứ quyết định thế .

Việc thể đưa một quyết định ngược sự kiểm soát của lý trí, phá vỡ tiêu chuẩn và nguyên tắc của bản , khiến Thương Tễ trong giây phút cũng tự cảm thấy thực sự điên rồ. Sự lựa chọn quá đỗi xa lạ với , xa lạ đến mức chính bản cũng lý giải nổi nguyên do, và cho đến tận hôm nay, vẫn mơ hồ thể định hình rõ.

Triệu Dương báo cáo xong lịch trình công việc của ngày mai mà nhận bất kỳ phản hồi nào từ sếp. Anh âm thầm liếc Thương Tễ qua gương chiếu hậu.

Cố giữ giọng điệu điềm tĩnh nhất thể, báo cáo tiếp: "Sếp Tô bên đó báo , Vân tiểu thư chiều nay tất thủ tục nghỉ việc. Cô cũng thu dọn bộ đồ đạc cá nhân rời ạ."

Triệu Dương quả thực ngờ Vân tiểu thư thể dứt tình dứt khoát và lạnh lùng đến thế, dứt bỏ luôn cả công việc tại Vân Đỉnh, thể hiện rõ một thái độ dính dáng bất kỳ điều gì đến Sếp Thương nữa.

Và phản ứng của Sếp Thương... trống rỗng, dường như mối quan hệ với Vân tiểu thư cũng chỉ kết thúc đơn giản như .

Triệu Dương thu hồi ánh mắt. Trong lòng cuộn lên vô vàn suy đoán, nhưng tuyệt nhiên dám biểu lộ mặt.

Chẳng bao lâu, chiếc xe dừng bánh cửa "Túy Sắc", một quán bar mới khai trương do Lâm Kính chủ. Khi Thương Tễ bước phòng VIP, Trần Hội Ninh sẵn chiếc ghế sofa da đen bóng. Vừa thấy bóng , Trần Hội Ninh bật dậy ngay tắp lự, câu đầu tiên buột miệng hỏi chính là: "Cậu với Vân Dao chia tay ?"

Thương Tễ phóng cho bạn một ánh lạnh như băng. Anh cực kỳ căm ghét việc khác xen bàn tán chuyện tình cảm cá nhân của .

Trần Hội Ninh gãi mũi ngượng ngùng. Hiểu rõ tính nết Thương Tễ là bao giờ chấp nhận nổi sự dối trá, quyết định thành thật nhận : "Chuyện , xin . Người em, dạo lỡ lời chuyện với Từ Nguyệt vài câu, vô tình để Vân Dao thấy. chắc vì mấy lời đó mà cô mẩy với ..." Anh ngập ngừng giây lát tiếp: " cố ý để Vân Dao thấy . thú thật, luôn thấy Từ Nguyệt xứng đôi lứa với hơn."

"Thật thể , Từ Nguyệt luôn tình ý với..."

"Trần Hội Ninh." Thương Tễ ngắt lời một cách thiếu kiên nhẫn, thèm thêm. "Làm bạn ngần năm, còn rõ giới hạn của ? Từ lúc trưởng thành đến giờ, một ai tư cách can thiệp, chỉ trỏ chuyện riêng của . hy vọng đây là đầu tiên, và cũng là cuối cùng."

Sống lưng Trần Hội Ninh thoáng căng cứng. Chơi với từ tấm bé, đương nhiên hiểu rõ tính nết của Thương Tễ, đó cũng là lý do tự đến "nhận tội". Bằng , cái tình bạn coi như đứt gánh.

Anh hậm hực đáp: " , đảm bảo ." ánh mắt vô tình hướng về cái bóng lấp ló nấp bức bình phong. Lưỡng lự một giây, quyết tâm hỏi cho nhẽ, cho đang nấp : " nhớ hồi còn học, ngưỡng mộ mẫu phụ nữ như Từ Nguyệt, cô hội tụ đủ tiêu chuẩn chọn vợ của ... Huống hồ, hai còn là thanh mai trúc mã, gắn bó với từ nhỏ."

Thương Tễ lúc đ.á.n.h mất hứng thú tranh luận. Anh thừa sức nhận ánh mắt của Trần Hội Ninh hướng về phía bức bình phong. thực chất, sự quan tâm của dành cho vấn đề nhạt nhẽo đến mức chỉ dứt điểm một cách dứt khoát, chừa bất cứ ảo mộng nào:

"Thế thì ?"

"Ngoài đầy rẫy những phụ nữ đạt chuẩn của , những phụ nữ khiến ngưỡng mộ cũng hiếm. Vài câu tán dương xã giao, sự ngưỡng mộ thể bắt gặp ở bất cứ , gì đặc biệt ? Còn cái gọi là 'tình nghĩa từ nhỏ'... cũng chỉ là tình bạn mà thôi."

Cái bóng bức bình phong khẽ lảo đảo.

Trần Hội Ninh luôn Thương Tễ vô cùng thờ ơ với tình cảm nam nữ, nhưng đây là đầu tiên, thấm thía một cách rành rọt cái sự lạnh lùng tàn nhẫn . Há miệng định gì đó, cuối cùng chỉ buông một tiếng thở dài ủ rũ: " hiểu , là do lo nghĩ dư thừa. Xin ."

"Biết thì lo mà ngậm miệng ."

Thương Tễ buồn tốn thêm lời, xoay lưng sải bước rời . Anh chẳng rảnh rỗi mà ném thời gian dăm ba cái chuyện tầm phào vô giá trị .

Vừa lúc xe đỗ chung cư Bác Quân Quan Nhã, tin nhắn Wechat của Trần Hội Ninh gửi đến.

Trần Hội Ninh: [Chuyện lo chuyện bao đồng, một nữa chân thành xin . Là em chí cốt bao năm, cũng chẳng bào chữa nhiều. Tính nết thế nào rõ nhất, thề cố tình bày trò. Thành thật xin ... Có điều, từ bé đến lớn, quả thực chẳng ai thấu rõ suy nghĩ thật sự của .]

Trần Hội Ninh: [ với tư cách là một bạn, hỏi câu cuối: Nếu ngay cả với Từ Nguyệt, cũng chỉ giữ mức ngưỡng mộ đơn thuần, gọi là tình yêu. Thế thì... còn cô Vân tiểu thư - hề khớp với bất kỳ tiêu chuẩn nào của , chẳng nhận sự ngưỡng mộ từ thì ?]

Thương Tễ nhấn mạnh tay khóa màn hình điện thoại. Anh hạ cửa sổ xe xuống, mặc cho những luồng gió buốt lạnh lùa thẳng trong.

Chỉ vì Vân Dao, mấy ngày nay bao hành động mất kiểm soát và đầy ngốc nghếch. Tự bao giờ, Vân Dao khả năng chi phối cảm xúc và xáo trộn những quyết định lý trí của , thậm chí còn khiến liên tục bộc lộ sự mất bình tĩnh.

Cảm giác đối với quả thực quá đỗi xa lạ, tựa như một căn bệnh hiếm gặp, thể tìm nguyên nhân, cũng chẳng t.h.u.ố.c nào tự chữa khỏi. Đã là mầm bệnh, thì nhổ tận gốc rễ kịp thời. Nếu cô cho rằng ở bên chịu muôn vàn uất ức, nếu cô thể chịu đựng thêm giây phút nào nữa, thì... lẽ sự kết thúc triệt để là lối thoát nhất cho cả hai.

Đời chỉ vỏn vẹn ba vạn ngày, còn vô những việc quan trọng, ý nghĩa hơn cần thành. Trì hoãn, dây dưa rễ má trong một mối quan hệ chẳng mang lợi ích gì. Anh cũng tin đời thứ gì mà bản thể buông bỏ.

...

Làm kẻ nghèo rớt mồng tơi đúng là đáng sợ thật.

Mới nửa năm ăn cơm nhà ăn trường, mà phần cơm phủ thịt xào ớt chuông quen thuộc của nhà ăn 2 bỗng chốc đội giá lên tận một tệ! Cái nhà ăn điên ? Bọn họ nghĩ sinh viên là gì chứ, máy in tiền ? Một suất cơm thịt xào ớt chuông quèn mà dám c.h.é.m giá 13 tệ?

Vân Dao và một miếng cơm, nhai lẩm bẩm càu nhàu liên tục. Quan trọng hơn, giá thì lên mà chất lượng thì lao dốc thê thảm, khó ăn c.h.ế.t. Cô vẫn nhớ như in, tài nghệ món cơm thịt xào ớt chuông của bác đầu bếp nhà ăn 2 từng là "đỉnh của chóp" cơ mà, giờ tay nghề xuống cấp đến mức .

Hồ Thiến Thiến phát bực vì cô bạn lắm chuyện, thừa lúc cô để ý, lén kéo đĩa cơm của Vân Dao sang phía , hì hục lua lấy lua để, loáng cái đ.á.n.h bay sạch sẽ.

"Ngon bá cháy!" Hồ Thiến Thiến ợ một rõ to, xoa xoa cái bụng căng tròn. "Tăng giá thì thất đức thật, nhưng tay nghề của bác đầu bếp thì vẫn phong độ như xưa, xê xích chút nào . thấy bà bệnh 'kén cá chọn canh' do ăn sướng quen thì . Cơm sinh viên đại đọ mâm cao cỗ đầy do mấy dì giúp việc lương tháng mấy vạn tệ riêng theo khẩu vị của bà ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tra-xanh-tuyet-doi-khong-lam-the-than/chuong-44.html.]

Vân Dao: "..." Kể cũng đúng.

Lâm Quán cũng vặn dùng xong bữa, đặt đũa xuống sang hỏi dự định của Vân Dao: "Nghỉ việc ở Vân Đỉnh , chỉ còn hai tháng nữa là nghiệp, bà tính kiếm việc gì? Còn chuyện luận văn của hai bà đến hả?" Không cô tọc mạch , nhưng cái nết việc của hai thánh lầy thật sự chẳng đáng tin chút nào. Không réo gọi nhắc nhở thì kiểu gì đến phút chót vắt giò lên cổ mà chạy, ré lên cho xem.

Vân Dao hớp một ngụm nước, chống cằm đăm chiêu: " định theo nghề game planner nữa . Không tí hứng thú nào. Còn luận văn thì nộp bản nháp đầu tiên , cũng qua phần kiểm tra đạo văn êm xuôi."

Nghe thế, Hồ Thiến Thiến cũng lật đật tiếp lời: "Luận văn của cũng , thầy hướng dẫn chỉ bảo về chỉnh sửa chút xíu chi tiết thôi."

Lâm Quán nhướng mày kinh ngạc. Thật ngờ, qua vài tháng bôn ba thực tập, hai con sâu lười chững chạc lên thấy rõ. Làm việc kế hoạch, bớt cái thói hấp tấp bốc đồng, thật sự bằng con mắt khác. Hình như... ai cũng trưởng thành hơn một chút .

Thật , tuổi trẻ chẳng cần ôm đồm quá nhiều âu lo, cũng chẳng cần tự thúc ép bản chạy thục mạng về phía , hối hả ép lớn. Con , ai cũng sẽ trưởng thành, chỉ là sớm muộn mà thôi.

Dương Linh thì mang quan điểm lạc quan hơn hẳn: "Chuyện công ăn việc thì gấp gáp gì chứ, cứ từ từ. Cứ yên tâm , 'cơm áo gạo tiền' chạy mà sợ mất phần, phần khổ ai cũng phần. Hiếm lắm mới thời gian rảnh rỗi thế , tranh thủ bung lụa xả stress ."

Vân Dao cực kỳ tán thành với quan điểm . Cô hào hứng móc điện thoại từ trong túi khoe khoang: "Cho nên tậu sẵn vé máy bay Maldives đây nè!"

"Đù má!"

Hồ Thiến Thiến suýt nữa thì nôn luôn đĩa cơm bình dân mới nhồi nhét bụng. Cô ả ôm chặt lấy cánh tay Vân Dao mà lắc lấy lắc để: "Bà... bà tính Maldives du hí hả? Bà còn là ? Tụi đang nai lưng trâu ngựa, còn bà thì tung tăng biển Maldives? Đổi ý kiếm việc giùm con má, van bà đó, xin bà đấy! Chứ bà mà Maldives thì... cũng thèm quá !!!"

Lâm Quán và Dương Linh đồng loạt lắc đầu ngán ngẩm độ lầy lội của hai đứa . Mặc kệ hai bà tướng trò mèo, hai cô gái lên thu dọn khay ăn rảo bước về ký túc xá .

Hồ Thiến Thiến cũng chẳng ghen ăn tức ở gì với việc Vân Dao du lịch ... À , cô ả ghen tị thật đấy! Ghen tị nổ đom đóm mắt! Cô ả cũng ngoài hít thở khí trời, cuộc sống kiếp trâu ngựa đúng là khắc nghiệt quá sức chịu đựng!

Hôm nay thời tiết thật , gió hiu hiu thổi, nắng vàng ươm chứ hề gay gắt. Hai cô gái thong dong sải bước con đường rợp bóng cây xanh mát của khuôn viên trường. Giờ sinh viên đang trong lớp học cả, nên đường sá khá vắng vẻ, tĩnh lặng.

Hồ Thiến Thiến giấu nổi sự tò mò: "Sếp Thương xì tiền chia tay cho bà nữa hả? Không thì bà đào tiền mà bao nguyên chuyến Maldives sướng ?"

Cô ả còn đinh ninh rằng, khi thuê cái nhà trọ xong thì ví của Vân Dao chắc cũng nhẵn thín cơ, còn bụng định rút hầu bao cho bạn vay tạm tháng lương còm cõi của để cầm cự qua ngày.

thật, bảo Vân Dao túng thiếu thì chắc chắn là chuyện viển vông. Nhìn cái đống đồ hiệu của cô , túi xách, trang sức,... tùy tiện mang thanh lý một món thôi cũng dư sức bằng cả chục năm ròng rã cày cuốc của bình thường. Vân Dao còn sở hữu vài sợi dây chuyền giá trị lên đến hàng chục triệu tệ, kể chiếc vòng tay mà cô nàng cũng rõ giá trị khủng khiếp cỡ nào. Hôm phụ Vân Dao dọn đồ, tay chân Hồ Thiến Thiến cứ run rẩy lẩy bẩy, nơm nớp lo sợ lỡ mạnh tay hỏng món nào thì mà "bán " trâu ngựa cho công chúa Dao Dao cả đời cũng đền nổi.

Nói thật lòng, cả đời Hồ Thiến Thiến bao giờ chiêm ngưỡng những món đồ xa xỉ đến . Đáng lẽ mấy món bảo vật chễm chệ trong két sắt hạng nặng mới đúng, thế mà bây giờ vứt chỏng chơ trong căn phòng trọ nhỏ bé giá hai ngàn tệ/tháng của cô. Cứ mỗi đêm ngủ, cô vòng quanh kiểm tra cửa sổ, cửa chính khóa chốt đến ba bốn , chỉ lo lũ trộm cướp dòm ngó.

Tuy nhiên, cô công chúa Dao Dao chắc chắn sẽ đời nào chịu đem cầm cố đống đồ hiệu yêu quý . Đồ lộng lẫy thế , mà nỡ bán cho đành. bán, thẻ đen của sếp Thương thì "đóng băng" , thế tiền để du lịch xa hoa thế ?

Vân Dao vẻ mặt đắc ý, vênh mặt tự hào: " lương đàng hoàng nhé! Lương thực tập sinh của cũng rủng rỉnh lắm đấy, vả , đợt tiệc tất niên còn biểu diễn rap, rinh luôn giải tiết mục xuất sắc nhất, ẵm trọn 10 vạn tệ tiền thưởng cơ mà!"

Cộng thêm đủ khoản lặt vặt khác. Hồi khi trao tay chiếc thẻ đen, Thương Tễ cũng thường xuyên b.ắ.n tiền ting ting qua tài khoản, nên dư sổ tiết kiệm của cô cũng " dạng ". Có thể tự tin rằng, miễn là cô dính cờ bạc, nướng tiền khởi nghiệp, trai lừa, và cai luôn cái thói vung tiền mua túi hiệu, sắm đồ thiết kế vô độ như ngày xưa, thì tiền dư sức đảm bảo cho cô một cuộc sống thoải mái, sung túc.

Hồ Thiến Thiến mắt chữ O mồm chữ A: "... Ôi trời! Bà quậy cái công ty Vân Đỉnh suýt sập tiệm, cổ phiếu tuột dốc phanh, thế mà vẫn thưởng cho bà tận 10 vạn tệ? Đỉnh cao thật sự!"

Cô ả cứ tưởng là do sếp Thương lương tâm trỗi dậy, chuyển thêm một khoản phí chia tay hậu hĩnh cho công chúa Dao Dao nhà cơ chứ. Nghĩ nghĩ , Hồ Thiến Thiến cũng thấy cấn cấn. Sếp Thương tuy tính khí cục súc, lạnh lùng, nhưng khoản chi tiền cho Vân Dao thì bao giờ hẹp hòi, gọi là nấy. Hơn nữa, với vị thế quyền cao chức trọng như , sự lịch thiệp, phong độ dường như ăn máu, chút tiền chia tay thì bõ bèn gì? Ấy thế mà keo kiệt đưa một cắc?

Dĩ nhiên, ý bảo chia tay là bắt buộc trả phí bồi thường, chỉ là thấy chuyện phần khó hiểu. Dường như sếp Thương loại tuyệt tình cạn nghĩa đến .

Những thắc mắc rối rắm của Hồ Thiến Thiến cũng chính là điều khiến Vân Dao đau đầu suốt thời gian qua. Cô từng ảo tưởng rằng hai thể nhẹ nhàng lời chia tay, đường ai nấy êm . Ngờ đến phút cuối ầm ĩ lên, thậm chí còn diễn luôn cái trò giam lỏng m.á.u ch.ó như phim truyền hình dài tập. Anh thẳng thừng tuyên bố, chia tay thì đừng hòng mơ mộng lấy một đồng phí bồi thường. Chỉ khi nào an phận ở bên , ngoan ngoãn Thương phu nhân, thì mới ngập trong nhung lụa.

là nực . Anh nghĩ cô còn tha thiết bám víu cái danh phận chim hoàng yến bé nhỏ, ngoan ngoãn lời dám hó hé một câu nữa ? Dù nữa, suy nghĩ của thế nào cũng chẳng liên quan gì đến cuộc đời cô từ nay về .

May mắn , dù "nhè" một cắc tiền mặt nào, Thương Tễ cũng giữ lời hứa, dặn trợ lý Triệu giao tận tay cô chiếc túi hiệu và sợi dây chuyền giá trị liên thành mà đấu giá thành công.

Thấy Vân Dao cứ thẫn thờ, Hồ Thiến Thiến huơ huơ tay mặt bạn : "Bà đang nghĩ gì mà ngẩn ngơ thế?"

Vân Dao hồn, vội xua tay: "Có gì , đang tính toán lịch trình Maldives thôi. Nghe đồn bên đó biển xanh cát trắng như tranh vẽ, chụp hình chắc chắn là bao 'sống ảo' luôn. Với cả, đang đau đầu chọn khách sạn đây, mấy cái villa biển nổi lềnh bềnh đó, book một đêm chắc sướng rơn ."

Hồ Thiến Thiến: "..." là tổn thương mà! Biết thế đừng hỏi còn hơn.

Cái tính cách của Vân Dao, cô guốc trong bụng : Tiêu tiền như nước lã, chẳng bao giờ khái niệm "tiết kiệm" "lên kế hoạch" gì sất. Mấy cái villa biển nổi lềnh bềnh đó là thấy "mùi tiền" nồng nặc . Cô khỏi lo lắng, lải nhải càu nhàu: "Với chút xíu tiền gửi ngân hàng đó của bà, vài chuyến là cạn đáy. Chẳng thẻ đen chống lưng nữa, khuyên bà nhất là tiêu xài chừng mực . Nếu thì sớm muộn gì bà cũng ôm đống túi cưng của tiệm cầm đồ mà sống lây lất qua ngày thôi."

Vân Dao đung đưa ngón trỏ: "Chuyện cần lo. Bà nghĩ chơi đơn thuần chỉ để xõa thôi ? tính toán sẵn hết !"

Mắt Hồ Thiến Thiến sáng rực: "Vậy ? Bà tính toán kế hoạch gì thế?"

"Bà phân tích xem khả thi nhé..."

Thế là hai "nữ tướng" dạt dào sinh lực bắt đầu chụm đầu , thảo luận kế hoạch một cách sôi nổi, rôm rả.

...

Chuyến du lịch Maldives của Vân Dao chỉ để tận hưởng mà còn gánh vai một "sứ mệnh" lớn lao: Cô dự định kết hợp du lịch, vlog, sản xuất vài video về thời trang, dạy trang điểm khi chơi, chính thức đặt chân con đường tự truyền thông.

Sở hữu nhan sắc nghiêng nước nghiêng thành thế , chỉ cần trau chuốt hình ảnh một chút, việc trở thành một beauty blogger dư sức nuôi sống bản . Thật , cô cũng từng lóe lên ý nghĩ từ lâu. bản tính lười biếng, cuộc sống quá đỗi an nhàn sung túc, chỉ chuyên tâm hưởng thụ, nên cô chẳng tìm thấy chút động lực nào để chăm chút cho kênh riêng.

Bây giờ thì thời thế khác. Cô động lực để phấn đấu.

Mấy ngày nay, cô vắt óc suy nghĩ xem nên chọn lối nào. Làm game planner thì cô "chê" . Còn ... cô lý tưởng cao cả, mục tiêu hoài bão niềm đam mê rực cháy nào ? Nói thật lòng là hề. Sở thích duy nhất của cô là tận hưởng cuộc sống: ăn chơi xả láng, ăn mặc lộng lẫy, vung tiền cần nghĩ và vi vu khắp chốn. Vậy thì... đây chính là con đường phù hợp nhất?

Trong cái thời đại mà "lượt view là vua" như hiện nay, còng lưng công ăn lương thì mấy đồng? Thà thử sức dấn con đường tự truyền thông xem .

Hai năm qua, mỗi dạo phố, cô đều bắt gặp mấy tay cò mồi, quản lý nghệ sĩ lẽo đẽo theo dúi danh tay. Chỉ cần tung vài tấm ảnh lên mạng xã hội, chẳng cơ man nào là công ty chuyên đào tạo hot girl, KOL gửi lời mời ký hợp đồng tới tấp. Trước đây cô chỉ là buồn bận tâm, cảm thấy chẳng cần thiết dấn chốn xô bồ đó. Con đường dấn showbiz chua cay, gian khổ trăm bề, cô "mù" tịt khoản diễn xuất, mới chập chững mắt ngày đầu chắc chắn sẽ cộng đồng mạng ném đá tới tấp, ngậm ngùi "bay màu" khỏi giới ngay. Vậy nên, trở thành một beauty blogger chuyên chia sẻ bí quyết , mỹ phẩm... xem là sự lựa chọn hảo nhất với cô lúc .

 

Loading...