Trà Xanh Tuyệt Đối Không Làm Thế Thân - Chương 47

Cập nhật lúc: 2026-05-29 01:08:42
Lượt xem: 229

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chỉ mới qua hơn một tháng ngắn ngủi, mà khi cô gặp , cảm xúc thể định đến thế, biểu cảm thể nhẹ nhõm, tự nhiên đến thế.

Chẳng hiểu , so với sự tĩnh lặng chút gợn sóng của cô, thà mong cô phản ứng một cách mãnh liệt và dữ dội hơn. Như , lẽ sẽ thêm đôi chút tự tin rằng thứ cô từng thích chỉ đơn thuần là tiền của .

Trên thương trường, Thương Tễ thắng đó, từng vấp trở ngại nào, nhưng trong chuyện tình cảm thì liên tục bó tay chịu trói. Điều chứng minh một sự thật: phụ nữ quả là sinh vật khó hiểu nhất trần đời, ít nhất thì Vân Dao là .

"Đưa tài liệu của cô cho ."

Giọng lạnh lùng đột ngột vang lên phá vỡ bầu khí tĩnh lặng trong xe.

Đến cả Triệu Dương cũng nhất thời theo kịp, khựng một nhịp, chẳng sếp đang đòi tài liệu gì.

Thương Tễ khẽ nhếch môi, kiên nhẫn lặp : "Bản tài liệu điều tra về Vân Dao."

"Vâng ạ." Triệu Dương bừng tỉnh, vội vàng mở máy tính bảng, gọi bộ thông tin về Vân tiểu thư mà dày công thu thập, tổng hợp dạo gần đây, cung kính đưa phía .

trong thâm tâm, nhịn mà sởn gai ốc. Hóa Sếp Thương vẫn luôn tỏng chuyện lén lút thu thập và theo dõi hành tung của Vân tiểu thư!

Thương Tễ nhận lấy chiếc máy tính bảng, lướt mắt qua những dòng thông tin chi tiết, dày đặc đó. Bản báo cáo tóm lược bộ quỹ đạo di chuyển và động thái công việc của Vân Dao trong suốt tháng qua, đủ để nắm bắt trọn vẹn tình hình cuộc sống của cô. Có thể thấy tốn ít tâm tư và thời gian.

"Là trợ lý riêng của , những việc xuất sắc, mà còn thông minh, nhạy bén, xa trông rộng." Anh tựa lưng ghế, ung dung ngước lên Triệu Dương, ánh mắt ánh lên sự tán thưởng: " tìm lý do nào để thăng chức cho ."

Rất hiếm khi Thương Tễ khen ngợi một thẳng thắn và trực diện đến thế.

Hô hấp của Triệu Dương chợt khựng , cảm giác m.á.u nóng cuộn trào trong huyết quản, lòng tràn đầy khích lệ. Cậu cố đè nén sự kích động đang dâng trào, trịnh trọng đáp: "Cảm ơn Sếp Thương, sẽ tiếp tục cố gắng."

Cậu mở to hai mắt, hàng đèn đường sáng rực rỡ bên ngoài, tự nhủ nhiêu đây là gì, chói lọi bằng cái tương lai đang rực sáng đến chói cả mắt của chứ!

...

Vân Dao tìm một phục vụ để dẫn đường. Phải vòng vèo qua hai hành lang mới tìm khu vực phòng VIP. Chính cô cũng tự cảm thán, nữ vương Thiến Thiến cấm sai, cô chạy giỏi thật đấy.

Đến khi tâm trí dần bình , cô bỗng nhận một điểm bất thường: một nhân vật thuộc tầng lớp thượng lưu như Thương Tễ, xuất hiện ở khu vực tầng hai nhỉ? thôi, mặc kệ .

Phòng VIP ở ngay mặt. Vân Dao định sang cảm ơn phục vụ, thì từ phía , hai giọng nữ hổn hển như ma đuổi lù lù bám theo: "Đứng ! Đã bảo thấy hả?!!!"

Toàn Vân Dao cứng đờ: "..."

Phải công nhận là hai cô nàng kiên trì thật đấy. Chạy đến nước mà vẫn rượt theo cô cho bằng !

Vân Dao quả thực còn sức mà chạy nữa, đành cam chịu xoay , chuẩn sẵn tinh thần "ba mặt một lời", giải thích rõ ràng với họ rằng cô là con quỷ hút m.á.u nào hết.

Thế nhưng, nhân viên phục vụ cạnh nhanh nhảu lên tiếng : "Thưa hai vị, thành thật xin , khu vực tự ý , mong hai vị thông cảm."

Hai cô fan rõ ràng là lẻn đây, chẳng thẻ khách của hội quán.

Vân Dao nảy cực nhanh. Đây chẳng là cơ hội tuyệt vời để hòa hoãn tình hình ? Cô vội vàng với phục vụ: "Bọn họ là bạn của đấy, chúng chỉ chuyện vài câu sẽ ngoài ngay."

Cậu nhân viên ngập ngừng Vân Dao, sang hai cô gái . Với phương châm "khách hàng là Thượng đế", cuối cùng cũng gật đầu, rời .

Vân Dao thở phào nhẹ nhõm. Cô giải vây cho họ, chắc sẽ hưởng khoan hồng chứ nhỉ?

Ai ngờ ngay giây tiếp theo, một chiếc điện thoại di động chĩa thẳng mặt cô: "Này, trả cô."

Vân Dao ngớ , sờ soạng khắp mới phát hiện bỏ quên điện thoại. Cô gái buộc tóc đuôi ngựa nhăn nhó, vẻ mặt đầy khó hiểu: "Đã bảo cô đợi cơ mà, cứ co giò chạy thế? Định bỏ luôn cả điện thoại ?"

Vân Dao nhận điện thoại, gượng gạo: "...Ồ ồ ồ." Cô rối rít cảm ơn: "Ngại quá, phiền hai bạn , cảm ơn, cảm ơn nhiều nhé."

Hóa họ đuổi theo chỉ để trả điện thoại, thế mà cô cứ tưởng họ nhận nên truy sát đến cùng. Thật là... Thì chỉ là hiểu lầm! Vậy thì qu...

"Khoan ." Cô gái tóc ngắn còn bỗng bước tới, nheo mắt Vân Dao chằm chằm: "Trông cô quen lắm nhé?"

Vân Dao: "..."

"Dao Dao!" Cô gái tóc ngắn đột nhiên trố mắt, hét toáng lên: "Cô chính là con nhỏ Dao Dao chuẩn ký hợp đồng với công ty ch.ó má Vạn Phong!"

Vân Dao: "..."

Là phúc thì họa, mà là họa thì thể tránh. Ông trời quả lừa . Cô chân thành và nghiêm túc giải thích: ", là . hai bạn yên tâm, sẽ c.ắ.n ch..."

"Tao mà, cô ở ngoài xinh thật sự, nhan sắc như xé sách bước . Ở ngoài đời trông còn hơn trong video nữa. Hóa video của cô xài filter chút nào luôn!"

"Công nhận." Cô gái tóc đuôi ngựa dán chặt mắt mặt Vân Dao, ngẩn ngơ gật đầu cái rụp.

"Xinh thế thì bọn chỉ cảnh cáo cô một chút bỏ qua thôi."

"Cũng hợp lý, mặt xinh thế thì chắc mang bụng xa ."

"Chuẩn luôn, lúc nãy cô còn giải vây cho bọn nữa, tâm địa ."

Hai cô gái cứ thế bơ luôn Vân Dao, tự biên tự diễn tâm sự với . Bàn bạc xong xuôi, cô nàng đuôi ngựa chốt vấn đề: "Cô là Dao Dao đúng ?"

Vân Dao gật đầu liên lịa như gà mổ thóc.

"Bọn là fan của Quản Thanh. Anh nhà lên dễ dàng gì, thế nên bọn cảnh cáo cô..." Cô gái tóc đuôi ngựa l.i.ế.m môi, gương mặt của Vân Dao, tự dưng cảm thấy nếu thêm một lời cay nghiệt nào với khuôn mặt thì thật là thiên lý bất dung.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tra-xanh-tuyet-doi-khong-lam-the-than/chuong-47.html.]

Cô nàng c.ắ.n răng, nhắm mắt liều, hạ giọng khẽ: "Nói chung là, cô... cô bớt ké fame nhà nhé."

Sức uy h.i.ế.p của lời cảnh cáo còn nhẹ tựa lông hồng. Nói dứt lời, hai cô gái liền kéo tay co cẳng bỏ chạy. Vừa chạy còn lẩm bẩm: "Tao nghi ngờ tin tức của chị Lam vấn đề !"

" đấy, vẻ hạng đó. Nói thẳng , với nhan sắc , cái gì chả thành công. Cùng một công ty, giúp đỡ cũng là chuyện bình thường thôi, miễn đừng chơi bẩn, đ.â.m lưng Thanh là ."

"Để lát về tao bấm theo dõi cô xem ... Phải theo dõi sát một thời gian mới phán xét ..."

Tiếng hai cô gái tan biến trong thang máy.

Vân Dao chôn chân tại chỗ, chớp chớp mắt. Không đến tìm cô tính sổ ? Thế mà ba câu chuồn êm luôn? Cô còn kịp giải thích đàng hoàng câu nào cơ mà.

Trở phòng VIP, Hùng lo c.h.ế.t, mặt đỏ bừng bừng vì rượu, thiếu điều nước mắt nước mũi tèm lem: "Trời ơi, cuối cùng em cũng về, còn tưởng em lạc mất , sợ hú vía." Nhỡ mà rơi rớt công chúa Dao Dao, chị Thiến Thiến nhà lột một lớp da mới lạ.

Vân Dao nhe răng tủm tỉm. Chậc chậc chậc, cái điệu bộ khép nép của Hùng xem, chị Thiến đúng là chị Thiến, huấn luyện đấy, haha. cũng đừng trách Hùng, cả ký túc xá của cô đều nhất nhất theo lời chị Thiến. Chị một, đố ai dám cãi hai. Về điểm , Vân Dao đồng cảm sâu sắc.

Quản Thanh cả buổi tối năng gì mấy, lúc cũng tiến tới hỏi han một câu. Vân Dao định kể chuyện fan của chặn đường, chỉ ngoài chơi một lát.

Quản Thanh gật đầu, mặt đỏ bừng, nửa ngày mới rặn một câu: "Sau chúng là đồng nghiệp , khó khăn gì em cứ đến tìm nhé."

Vân Dao tự thấy quá sức lanh lẹ và hiểu chuyện, bèn nâng ly rượu lên kính : "Vâng ạ, thì cảm ơn sư nhé."

"Không gì, tiểu sư ."

...

Tiệc tàn, Vân Dao và Hùng cùng gọi xe về trường. Anh Hùng chắc uống nhiều nên bắt đầu vẻ thâm trầm sâu sắc. Anh giúp cô một việc lớn như , Vân Dao vô cùng cảm kích: "Anh Hùng, hôm nay vất vả cho quá. Ngày mai em sẽ mời , chị Thiến và cả phòng em ăn một bữa trò nhé."

Anh Hùng thấy. Vân Dao định cất cao giọng, thì đột nhiên thấy lắc đầu nguầy nguậy, giọng điệu chắc nịch: "Có vấn đề, vô cùng vấn đề."

Vân Dao giật nảy , tưởng phát hiện hợp đồng điểm đáng ngờ, vội vàng hỏi: "Vấn đề gì cơ ? Đừng em sợ, giấy bán em lỡ ký !"

"Không chuyện hợp đồng." Anh Hùng đầu , vẻ mặt đầy tính hóng hớt: "Em nhận ? Cái hotboy mạng để ý em đấy! Anh cho em , giác quan thứ sáu của đàn ông bao giờ sai . Cậu chắc chắn là kết em , nhiệt tình và chủ động quá mức bình thường luôn!"

Vân Dao: "..."

Hết hồn con chồn, cô cứ tưởng hợp đồng vấn đề gì cơ chứ, hóa lảm nhảm chuyện . Cô cho rằng giác quan thứ sáu của Hùng chắc chắn vấn đề, tuyệt đối vấn đề!

Hơn nữa, ở cái độ tuổi đang dồn hết tâm trí cho sự nghiệp, mới ngoi lên từ hố b.o.m của gã yêu cũ cay nghiệt, cô chẳng còn chút tâm trí nào để dăm ba cái chuyện yêu đương vớ vẩn .

Dạo cô định tu đạo vô tình . Ngay cả chuyện chia tay Thương Tễ, bây giờ cô cũng chẳng mảy may thấy tiếc nuối nữa. Hôm nay gặp , tâm trạng cô cực kỳ bình thản. Cái gì mà tôn trọng, kiêu ngạo, bạch nguyệt quang... cô chẳng bận tâm nữa. Vốn dĩ từ đầu, mối quan hệ giữa cô và Thương Tễ chỉ là một cuộc giao dịch, sai. Giờ giao dịch kết thúc, gì mà tiếc nuối.

Vân Dao nghĩ ngợi nhiều, mở tài khoản của , bắt đầu phân tích những gì Dương Siêu tư vấn, nghiền ngẫm hướng cho tài khoản trong tương lai. Giờ đây, trong đầu cô chỉ ngập tràn những kế hoạch để phát triển kênh, trở thành hotgirl hàng đầu và bước lên đỉnh cao cuộc đời.

...

Thương Tễ trong xe, mở mở các video tài khoản của Vân Dao. Xem mãi cho đến khi hai mắt nhức mỏi vì mỏi điều tiết, mới nhắm mắt để giảm bớt sự khó chịu, khóa màn hình điện thoại.

Dưới ánh đèn đường, bóng cây lờ mờ lay động trong gian tĩnh mịch. Một môi trường yên tĩnh luôn giúp con suy nghĩ thấu đáo hơn. Một ý nghĩ lờ mờ nào đó dần dần trồi lên từ tiềm thức, hiện rõ hình hài.

Thương Tễ nhớ lúc xuống tầng hai Hoa Lan Các hôm nay. Câu định với Vân Dao lẽ là "Dạo sống thế nào?", chứ là tiếng "Cô Vân" lạnh lùng, xa cách.

Cô luôn khả năng khuấy động cảm xúc của . Nói đúng hơn là, cô luôn cách tức điên lên.

Trở về nhà chính thì gần chín giờ tối. Giờ , đèn phòng khách vẫn sáng rực. Bà nội đang uống nước trong phòng khách, mà vẫn ngủ.

"Chuyện với Dao Dao vẫn giải quyết êm xuôi ?" Thương lão phu nhân đến tận bây giờ chỉ để đợi về.

Thương Tễ sải bước nhà, nét mặt hờ hững: "Bà nội, chúng cháu chia tay ."

Không là cãi giận dỗi. Cũng chẳng là một vấn đề thể giải quyết dăm ba câu.

Thương lão phu nhân thở dài: "Một cô gái như Dao Dao, cháu đưa đến dự tiệc thọ của bà , bà cứ tưởng cháu hạ quyết tâm... Cô bé , bà mới đầu thấy ưng bụng ."

Bà ngước mắt lướt đứa cháu trai, đột nhiên hỏi: "Không cháu cũng thích con bé ?"

Thương Tễ đưa áo khoác cho dì giúp việc, thì khựng , phủ nhận cũng chẳng khẳng định, chỉ bà với ánh mắt khó hiểu.

Thích... Với , đó quả thực là một từ quá đỗi xa lạ.

Thương lão phu nhân lắc đầu: "Sau khi ông nội cháu mất, cái nhà nếu ai là thấu hiểu cháu mấy phần, thì e là chỉ còn cái già thôi. Cháu tưởng bà cứ giục cháu và Dao Dao kết hôn là vì ham hố cái đứa chắt ruột thịt còn thấy bóng dáng ở ?"

Thương Tễ im lặng, ánh mắt trầm tĩnh như mặt nước mùa thu.

Thương lão phu nhân chậm rãi khơi gợi chuyện cũ: "Hồi nhỏ tính tình cháu trầm như bây giờ. Năm năm tuổi, chẳng nhặt về một con mèo hoang, lem luốc, bẩn thỉu. Cháu nhất quyết cho dì giúp việc đụng , khăng khăng tự tay tắm rửa cho nó, giấu tiệt trong phòng, cặm cụi bón từng hạt thức ăn cho mèo cứ như lớn thực thụ. Mỗi nhà trẻ về, việc đầu tiên cháu là nhào ngay phòng cho nó ăn. Cháu chê nó rụng lông, chê nó bám , nhưng tối nào cũng ôm nó ngủ, sống c.h.ế.t chịu cho ai. Ông nội cháu cháu hình thành tính cách ủy mị, thiếu quyết đoán... Một ngày nọ, ông âm thầm đem con mèo nhỏ của cháu cho. Từ đó về , cháu bao giờ hé răng với bất kỳ ai là thích thứ gì nữa."

"Cô bé Dao Dao , giống hệt như chú mèo con thứ hai mà cháu thích . Cháu đem cất giấu , ai , cũng kiên quyết chịu thừa nhận là thích."

Nói xong những lời , Thương lão phu nhân cũng thấm mệt. Bà thêm lời nào, chống gậy lên trở về phòng.

Thương Tễ cũng bước lên lầu hai. Từ khi , hiếm khi về nhà chính ngủ. căn phòng của vẫn dì giúp việc dọn dẹp sạch sẽ, cách bài trí hầu như đổi. Trên tủ bày vài ba bức ảnh chụp từ nhỏ đến lớn.

Bức ảnh chụp chung với chú mèo con năm xưa đặt ở tầng cùng. Cái đầu tròn xoe, chiếc mũi hồng hồng, trông vô cùng lanh lợi. Đó là một chú mèo tam thể tuyệt . Ngày Thương Tễ nhặt nó, nó thua trong một trận đ.á.n.h với lũ mèo khác, trông thê t.h.ả.m và đáng thương vô cùng. Sau khi mang về nhà, nó bỗng dưng bám đến lạ lùng. Anh nó theo đó, thế là giấu nó phòng, biến nó thành báu vật độc quyền của riêng .

Thương Tễ xổm xuống, nhấc tấm ảnh cũ kỹ lên, lẳng lặng ngắm hồi lâu, ánh mắt ngày càng tối sầm . Rất hiếm khi thực sự thích một thứ gì đó.

giờ đây, chú mèo nhỏ mà yêu thích hình như sắp vuột khỏi tầm tay mất .

Loading...