Trà Xanh Tuyệt Đối Không Làm Thế Thân - Chương 54

Cập nhật lúc: 2026-05-29 02:23:58
Lượt xem: 213

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Sao tới đây?"

Hai gần như đồng thanh thốt lên cùng một câu hỏi.

Khựng một giây, Vân Dao đưa tay phủi vội những hạt bụi vương váy áo. Đột nhiên, một tia sáng chói lóa lóe lên từ phía bên cạnh khiến cô giật . Cô phắt , bắt gặp Tăng Linh đang đưa điện thoại lên, ngón tay bấm phím chụp ảnh.

Vai trò của Tăng Linh chỉ đơn thuần là trợ lý theo sát gót chân Vân Dao. Cô nàng là một nhân tố "đa zi năng" kiêm luôn cả nhiệm vụ phim, chút ít về kỹ thuật lia máy và chỉnh sửa video.

Hình ảnh một đôi nam nữ cạnh - một bên là quý ông Anh quốc lịch lãm, một bên là mỹ nhân cổ trang tiên khí ngút ngàn - sự kết hợp tưởng chừng như lạc quẻ tạo nên một sự đối lập thị giác mang đậm tính nghệ thuật pha trộn Đông - Tây vô cùng cuốn hút. Bản năng nghề nghiệp của Tăng Linh trỗi dậy, linh cảm mách bảo đây chắc chắn sẽ là một bức ảnh "để đời", thế là cô nàng vô thức đưa máy lên bấm tách một cái. Thấy Vân Dao sang , Tăng Linh ngoan ngoãn, ngượng ngùng cất ngay điện thoại túi.

Vân Dao lờ câu hỏi của Thương Tễ. Và dĩ nhiên, Thương Tễ cũng chẳng buồn đáp lời cô.

Hai chìm sự im lặng ngột ngạt trong vài giây, cuối cùng Thương Tễ lên tiếng phá vỡ bầu khí: "Nơi đông qua , lộn xộn lắm. Tìm một chỗ yên tĩnh nghỉ một lát ."

Vân Dao cúi đầu vạt váy đạp bẩn mấy chỗ, cũng đành gật đầu đồng ý. Bộ Hán phục cô mượn của nhãn hàng, bẩn thế cũng chẳng giải thích cho . Hơn nữa, cứ chôn chân mãi ở đây nhỡ kéo theo một đám đông tò mò khác xúm xem, thà theo Thương Tễ tìm nơi lánh tạm còn hơn.

Lúc đầu cô cứ ngỡ Thương Tễ sẽ buông vài lời chế giễu bộ dạng tơi tả của cô lúc . , chẳng hé răng nửa lời, phớt lờ đám đông vây ráp hỗn loạn khi nãy.

Sự im lặng của khiến Vân Dao cảm thấy như trút gánh nặng. Vốn dĩ mắc bệnh "sĩ diện", cô cực kỳ ghét khác thấy những khoảnh khắc lúng túng, chật vật của bản . Càng mất công giải thích, gợi cái tình huống đáng hổ đó thêm nào nữa.

Ít nhất trong giây phút , cô thầm cảm ơn sự lịch thiệp, tế nhị, đúng hơn là sự lạnh lùng, xa cách, dửng dưng của Thương Tễ.

Vân Dao xách tà váy lẽo đẽo theo Thương Tễ, bước lên một tòa lầu các kiến trúc cổ kính với thiết kế bát giác mái cong, tọa lạc ngay giữa lòng hồ. Trước khi bước lên cầu thang, cô vô tình ngoái đầu , loáng thoáng nhận vài gã vệ sĩ với nét mặt lạnh tanh, nghiêm nghị ban nãy vẫn đang âm thầm trộn đám đông, cách đó một xa, ánh mắt luôn hướng về phía họ để canh chừng.

Quả nhiên là do Thương Tễ sắp xếp.

Vân Dao theo chân bước một căn phòng VIP bài trí tao nhã. Cánh cửa sổ mở tung , mắt là khung cảnh mặt hồ mờ ảo sương khói, những chiếc thuyền hoa lộng lẫy từ từ lướt qua. Đây chính là vị trí đắc địa nhất để thưởng ngoạn cảnh thuyền hoa hồ ở cự ly gần nhất.

Lẽ thường mà , những vị trí VIP kiểu ban tổ chức bao trọn hoặc các khách VIP đặt chỗ kín từ sớm. Vậy mà ngay lúc , vẫn thể thong thả lấy một chỗ xịn xò đến thế.

Vân Dao nuốt ngược câu hỏi ngốc nghếch bụng. Tiền bạc sức mạnh vạn năng, điều đó đồng nghĩa với việc, một tài phiệt sở hữu khối tài sản khổng lồ như Thương Tễ, cũng nắm trong tay quyền năng vạn năng .

Trải nghiệm đây của cô lẽ hời hợt, chỉ mải mê vung tiền tiêu xài mà phớt lờ thứ xung quanh. Hoặc cũng thể, cô thực sự thấu hiểu mức độ giàu đến mức "nứt đố đổ vách" của Thương Tễ. Mỉa mai , chính khi dứt áo , thứ xung quanh liên tục nhắc nhở cô về sự thật phũ phàng , cứ như thể đang tát thẳng mặt cô rằng: Việc từ bỏ Thương Tễ là một quyết định ngu ngốc đến nhường nào.

Thấm mệt rã rời, Vân Dao cũng chẳng buồn giữ ý tứ e thẹn gì nữa. Cô thả xuống chiếc ghế cạnh cửa sổ, thong thả tựa lưng, thả hồn theo những chiếc thuyền hoa đang chầm chậm rẽ nước, lướt qua màn sương giăng mắc mặt hồ.

Dọc hai bên bờ, tiếng hò reo cổ vũ vang lên ngớt, ánh đèn flash chớp nháy liên tục như sa. Dàn nghệ sĩ thuyền nở nụ ngọt ngào, rạng rỡ, vẫy tay chào hỏi góc độ với khán giả, bầu khí bùng nổ, cuồng nhiệt vô cùng.

Ánh mắt của các ngôi hướng lên lầu cao, gửi gắm những biểu tượng trái tim và nụ rực rỡ nhất về phía những vị khách đang thưởng ngoạn. Những chọn tham gia lễ rước thuyền hoa đều là những ngôi , KOL tên tuổi, mỗi mang một vẻ sắc nước hương trời riêng biệt. Khi cả một dàn mỹ nhân tuyệt sắc đồng loạt thả thính, nháy mắt đưa tình với bạn, e là đến cả các bậc cao tăng cũng khó lòng giữ tâm thanh tịnh.

Lần đầu tiên, Vân Dao thấu hiểu cảm giác lâng lâng, sung sướng của Trư Bát Giới khi bao vây bởi ba cô vợ xinh . Cô cũng hòa khí, vẫy tay cuồng nhiệt đáp họ, ánh mắt ánh lên vẻ luyến tiếc khi những chiếc thuyền hoa dần trôi xa.

Lát , nhân viên phục vụ bưng lên những đĩa bánh ngọt tinh xảo. Từng chiếc bánh nhào nặn công phu, mềm mịn, tạo hình thành những đóa hoa đang bung nở vô cùng bắt mắt.

Vân Dao với tay lấy một chiếc c.ắ.n thử, hương vị ngon tuyệt. Ngay đó, một ấm hoa thơm lừng mang tới, ngay cả bộ tách cũng là đồ sứ thanh hoa đắt tiền. Chà, cảm giác lúc của cô chẳng khác gì một vị tiểu thư đài các chốn cung đình, hầu hạ chu đáo tận răng, bao nhiêu mệt mỏi cả về thể xác lẫn tinh thần đều tan biến hết sạch.

Bất ngờ , cô và Thương Tễ hề nổ trận cãi vã nào. Thậm chí, họ còn bình phẩm dăm ba câu về hương vị của các món bánh.

Thương Tễ nhấp một ngụm nhỏ, nhận xét ngắn gọn: "Không tệ."

Vân Dao cũng nể mặt hôm nay tay giúp đỡ nên mới bắt chuyện vài câu, chứ thực tình cũng chẳng lấy chủ đề gì để buôn dưa lê tiếp. Nói dăm ba câu, cô ngoắt mặt ngoài ngắm nghía mấy chiếc thuyền hoa.

, một gương mặt quen thuộc lọt tầm mắt cô.

Quản Thanh xuất hiện ! Cậu diện một bộ trường bào màu đen mạnh mẽ với phần tay áo bo gọng, tóc buộc đuôi ngựa cao vút, buộc thêm dải lụa đỏ rực rỡ. Tạo hình mang đậm khí chất của một thiếu niên hiệp khách bôn ba giang hồ, ngập tràn sức sống thanh xuân, hệt như vầng trăng sáng giữa trời đêm. Khi chiếc thuyền hoa tiến đến giữa hồ, tiếng hò reo hai bên bờ đạt đến đỉnh điểm, xen lẫn những tiếng la hét phấn khích từ đám đông hâm mộ. Quản Thanh tình cờ ngẩng đầu lên, và ánh mắt chạm ánh mắt của Vân Dao đang tầng lầu.

Vân Dao kích động vẫy tay liên tục, mấp máy môi hô to: "Sư cố lên!"

Khóe môi Quản Thanh khẽ nhếch lên, tạo thành một nụ mỉm ấm áp. Thế nhưng, nụ kịp nở trọn vẹn thì bỗng dưng tắt lịm khi phát hiện sự hiện diện của đàn ông mặc âu phục chỉnh tề, toát khí chất uy nghiêm, vững chãi đang đối diện Vân Dao. Người đàn ông đó khẽ nghiêng đầu, buông một ánh lạnh lùng, vô cảm xuống phía .

Quản Thanh sượng trân mất một nhịp. Cậu từng chạm mặt đàn ông đang cùng Vân Dao, nhưng một trực giác nhạy bén mách bảo rằng, gã đàn ông đó tuyệt đối loại tầm thường. Cái khí chất toát từ , chắc chắn thuộc về một kẻ bề nắm giữ nhiều quyền lực.

Lý do gì Vân Dao chung với ?

Nụ rạng rỡ, vô tư lự của Vân Dao kéo Quản Thanh thoát khỏi dòng suy nghĩ m.ô.n.g lung. Từ ban công tầng hai, cô ngừng vẫy tay về phía . Chiếc ống tay áo rộng lùng thùng của bộ Hán phục bay lượn phấp phới trong gió, tựa như đang trêu đùa, khuấy động cả một vùng gian.

Quản Thanh nhanh chóng lấy phong độ, mỉm và nhiệt tình vẫy tay đáp lễ.

Vân Dao hào hứng hò hét, cổ vũ nhiệt tình cho "sư " của . Nụ tươi rói nở rộ môi cô, chẳng khác nào một fan cuồng thứ thiệt, hòa đám đông hâm mộ cuồng nhiệt bên .

Chứng kiến cảnh tượng , Thương Tễ bỗng dưng thấy chướng mắt vô cùng, nụ môi cô lúc như một cái gai đ.â.m mắt . Chẳng buồn gây sự với cô thêm, hậm hực cúi đầu nhâm nhi tách , tự nhủ "mắt thấy thì tim đau".

Khi chiếc thuyền hoa dần khuất bóng, Vân Dao vẫn nhanh tay giơ điện thoại lên chụp với theo một tấm, định bụng sẽ gửi cho Quản Thanh.

"Em vẫn diễn đủ ?"

Bức ảnh kịp gửi , giọng lạnh lùng, sắc bén của Thương Tễ đột ngột vang lên cắt ngang.

Vân Dao khó hiểu ngước mắt : "Em cơ?"

Thương Tễ đặt mạnh tách xuống bàn, buông lời lạnh nhạt: " cất công đưa em đến đây là để em nghỉ ngơi, thảnh thơi thưởng thức màn biểu diễn, chứ để em hóa thành fan cuồng thiếu não của gã nào đó."

"Fan cuồng thiếu não gì chứ? Người qua là sư cùng công ty với đấy! cổ vũ, hò reo ủng hộ một chút thì , động chạm gì đến ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tra-xanh-tuyet-doi-khong-lam-the-than/chuong-54.html.]

"... Sư ? Em sức hò hét, cỗ vũ cho tên 'sư ' bụng của em, trong khi đang tắm trong hoa tươi và tràng pháo tay, nào mảy may nhớ đến cô 'tiểu sư ' cùng công ty nếm trải những gì."

"Thì ? Anh bớt dùng cái giọng điệu mỉa mai, châm chọc để chọc gậy bánh xe . Người cũng bận rộn với công việc riêng của , dựa bắt nhớ đến , quan tâm chăm sóc ? Người nghĩa vụ đó chắc?" Vân Dao ngần ngại đáp trả từng câu từng chữ.

Mỉa mai, châm chọc? Chọc gậy bánh xe?

Thương Tễ gằn. Anh bao giờ nghĩ ngày hai cụm từ gán cho , biến thành một gã đàn ông hẹp hòi, ghen tuông mù quáng: "Em bênh vực chằm chặp, tỏ hiểu chuyện gớm nhỉ. Cớ mặt , em chỉ giỏi bù lu bù loa lên thế?"

" bù lu bù loa cái gì?"

"Chẳng em từng tuyên bố dõng dạc lợi dụng ?" Thương Tễ ngả tựa lưng ghế, ánh mắt thâm trầm, dò xét: " vẫn luôn chờ xem, em định giở trò gì để lợi dụng đây."

Câu của như dội gáo nước lạnh ngọn lửa đang hừng hực trong lòng Vân Dao, khí thế của cô bỗng chốc xẹp lép. Cô chọn cách im lặng, đáp .

sếp Lâm và chị Siêu kịch liệt phản đối ý định mang Thương Tễ "bàn đạp" tạo scandal của cô. Cô cũng thể cứng đầu, vì lợi ích cá nhân mà kéo cả tập thể Vạn Phong xuống nước. Vậy nên, cái ý định "lợi dụng" Thương Tễ đành gác , chỉ mãi là một ý tưởng giấy.

Biết tòng tong cô chẳng dám manh động, còn cố tình nhắc chuyện để gì? Trêu tức cô ?

"Anh thấy cái lời tuyên bố dõng dạc đó của nực lắm đúng ?" Vân Dao ngước mắt lên, hỏi với chất giọng đều đều, chậm rãi.

"Em nghĩ ?" Thương Tễ phản đòn bằng một câu hỏi ngược.

Bất kỳ ai khi Vân Dao tuyên bố một câu như thế, lẽ phản ứng đầu tiên sẽ là ném cho cô một nụ khẩy, cho rằng cô quá đỗi ngây thơ và ảo tưởng sức mạnh. Duy chỉ Thương Tễ là duy nhất kiên nhẫn chờ đợi, thực lòng xem cô sẽ xoay xở thế nào để lợi dụng .

Anh thừa cô to gan lớn mật, chẳng kiêng dè ai và đôi lúc hành động liều lĩnh đến mức nào.

Thực , Thương Tễ hờ hững thốt : "Từ lúc trưởng thành đến giờ, một ai dám trắng trợn, thèm che đậy ý đồ đe dọa như thế. Em đúng là đầu tiên mở hàng đấy, thật khiến bất ngờ."

"..." Vân Dao cạn lời.

Bất ngờ cái nỗi gì, rõ ràng là đang chế giễu cô thì . Chẳng lẽ cất công lặn lội ngàn dặm đến tận đây chỉ để dằn mặt cô thôi ?

thì cô cũng chẳng sợ, tỏ vẻ bất cần đáp lời: "Ồ. Vậy cũng thể đe dọa xem sợ đến chớp mắt một cái ."

" đe dọa em ?"

"Chẳng ý ?" Vân Dao ngại lấy sự ác ý tột cùng để suy đoán . Cô chớp chớp mắt, bất chợt chống hai tay lên bàn, rướn về phía , nở nụ gian xảo, ranh mãnh: "Hay là... đang cổ vũ , mong mỏi hãy mau chóng lợi dụng ?"

Khoảng cách giữa hai bỗng chốc thu hẹp . Gương mặt xinh , kiều diễm của cô kề sát đến mức Thương Tễ chỉ cần khẽ nhướng đầu là thể cảm nhận rõ ràng từng thở ấm nóng của cô phả mặt.

"Thương Tễ, rốt cuộc thì tại cứ nhất quyết bám lấy buông? cố gắng vạch rõ ranh giới, giữ cách với , cũng chẳng hề tơ hào mảy may lợi dụng điều gì. Thế mà cứ như âm hồn bất tán, còn lặn lội bám theo đến tận đây? Chẳng lẽ... thích ? Hay là, 'thích' cơ thể ?"

Ngoài hai khả năng đó , cô thực sự tìm bất kỳ lý do nào khác.

thừa nhận chút nhan sắc, tuổi trẻ phơi phới, vóc dáng nuột nà. Việc mê đắm cơ thể cô cũng là chuyện dễ hiểu. Cảm xúc của đàn ông vốn dĩ hời hợt, thứ trung thực nhất với họ chính là d.ụ.c vọng thể xác.

Cách đặt câu hỏi của Vân Dao mang theo sự cay nghiệt, cố tình hạ thấp Thương Tễ, ám chỉ chỉ là loài động vật hành xử theo bản năng tình dục, bám đuôi cô chỉ vì thỏa mãn những ham thể xác.

Tuy nhiên, Thương Tễ chẳng hề bực tức sự khiêu khích đó. Giọng vẫn điềm nhiên, chút xao động: "Em lời thật lòng ?"

"Dĩ nhiên."

"Lời thật lòng chính là, cả hai."

Thương Tễ bao giờ chối bỏ d.ụ.c vọng mà cơ thể dành cho cô: "Em là một trưởng thành, khả năng suy nghĩ lý trí , em nghĩ tình yêu và nhục d.ụ.c thể rạch ròi tách biệt ?"

Vân Dao cố tình châm ngòi: "Vậy chứng minh thể tách biệt?"

Dưới ánh đèn dịu nhẹ, khuôn mặt nhỏ nhắn của cô trắng mịn, rạng rỡ tì vết. Hàng lông mi dài cong vút, đôi môi đỏ mọng mềm mại tựa đóa hải đường chớm nở. Ngay cả khi cô mang vẻ mặt khiêu khích, ương bướng, nét mong manh, quyến rũ toát từ cô vẫn khiến mềm lòng, chẳng nỡ giận hờn so đo tính toán.

"Ngay lúc , em bước tới hôn một cái, sẽ bỏ qua sự xấc xược, vô lễ của em từ nãy đến giờ. Đó chính là minh chứng cho sự hòa quyện thể tách rời giữa tình yêu và nhục d.ụ.c mà dành cho em."

Thương Tễ thẳng cô, ánh mắt sắc sảo, chút né tránh. Giọng lạnh lùng, trầm tĩnh nhưng mang sức sát thương mạnh mẽ. Bầu khí tĩnh lặng bao trùm lấy hai trong màn đối mắt trực diện. Cuối cùng, Vân Dao là chớp mắt , hàng mi khẽ rung lên, và cô vội vã lảng tránh ánh của .

Hàm ý trong lời của Thương Tễ... chẳng khác nào một lời tỏ tình gián tiếp, thừa nhận lòng cô? Thật thể tin nổi. Có mơ cô cũng ngờ một ngày nào đó, từ chính miệng một kẻ kiêu ngạo, luôn bằng nửa con mắt như Thương Tễ, thể thốt chữ "Yêu".

"Tuyệt đối khả năng đó." Cô đáp, giọng điệu dứt khoát, thậm chí còn mang theo nét khinh khỉnh, bất cần.

Thật , Thương Tễ chẳng lầm gì với cô cả. Anh hề cô "bạch nguyệt quang" nào trong bóng tối, điều khoản hợp đồng đều thực hiện nghiêm túc, chu cấp tiền bạc đầy đủ. Ngoại trừ cái tính ngạo mạn, hách dịch đôi lúc khiến cô phát bực, thì chung đối xử với cô khá . Là do chính cô tiếp tục kéo dài những ngày tháng sống kiếp tầm gửi, vô định đó nữa. Cho dù nhảy lầu từ tầng hai xuống, cô cũng quyết hạ khúm núm mặt , bao giờ vết xe đổ ngày .

Bị từ chối thẳng thừng, Thương Tễ vẫn giữ nguyên vẻ điềm tĩnh, hề nổi giận: "Em dứt khoát đến thế ?"

"." Vân Dao gật đầu xác nhận.

Thương Tễ khẽ gật đầu, điệu bộ như đang thấu hiểu: " hiểu. Em bất chấp tất cả để cắt đứt liên lạc với , là bởi em cảm thấy coi thường em, cho rằng quá khứ giữa chúng chẳng lấy gì . Vừa chia tay xong, em vội vã chứng minh sự tự lập, kiên quyết gạt bỏ sự hỗ trợ từ . Em khẳng định rằng , em vẫn sống , rằng việc em rời xa là một quyết định chính xác. Vân Dao , độc lập đồng nghĩa với việc em biến thành một ốc đảo đơn độc. Thành công lên từ hai bàn tay trắng cũng chẳng khiến ai trở nên cao cả hơn. Bất kỳ ai bước lên đỉnh vinh quang đều cần những đồng hành, hỗ trợ chặng đường đó. Trong bữa tiệc tất niên của Vân Đỉnh, em còn mượn danh để oai, cớ bây giờ tự bó buộc thế? Tuy chúng chỉ là tình cũ, nhưng nể tình quá khứ từng gắn bó, sẵn lòng giúp em một tay. Em cần trầy trật bắt đầu từ con . trao tài nguyên cho em, đòi hỏi em báo đáp bất cứ điều gì. Em cứ coi đó như một khoản bồi thường... vì những thiệt thòi em chịu khi còn ở bên ."

"Em vốn thông minh lanh lợi, thừa sức hiểu rằng bao giờ ý định đe dọa em."

Đối diện với những rắc rối tình cảm, Thương Tễ là một "tay mơ", thiếu kinh nghiệm trầm trọng. Trước , Vân Dao luôn là chủ động dỗ dành, chiều chuộng . Điều khiến lúng túng, phản ứng trong những trận cãi vã với cô. Lúc , thể dùng tiền để giải quyết êm thấm mâu thuẫn. giờ đây, tiền bạc mất sức mạnh, và thực sự bế tắc, xử lý mớ bòng bong thế nào.

Anh nghiệp vô khóa học dành cho giới tinh hoa kiệt xuất, nhưng từng tham gia bất kỳ khóa học nào dạy cách níu giữ trái tim một phụ nữ.

Cô nàng miệng mồm lanh lẹ, cứ một câu là cô sẵn sàng bật mười câu. Anh thực lòng đẩy sự việc xa hơn, tranh cãi thêm nữa, nhưng đôi khi cơn giận bùng lên mất kiểm soát. Anh chẳng màng việc cô lợi dụng . Chỉ cần cô đừng tự dồn ép bản đến mức thê thảm, ấm ức như , cô cũng sẽ chiều theo ý cô.

 

Loading...