Trà Xanh Tuyệt Đối Không Làm Thế Thân - Chương 56

Cập nhật lúc: 2026-05-29 02:24:01
Lượt xem: 217

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

" gì khiến em ảo giác rằng, là một kẻ vô tư và thích cống hiến vì khác ?" Thương Tễ siết chặt lấy những ngón tay của cô, giọng chậm, trầm, mang theo một luồng áp bách khiến cảm giác như mang gai lưng: "Ngoại trừ em , Vân Dao, từng khoan dung độ lượng với bất kỳ ai."

"Trần Hội Ninh lỡ lời khiến em hiểu lầm, liền cắt đứt dự án hợp tác quan trọng nhất năm nay của . Từ Nguyệt gây sóng gió giữa chúng , lập tức đuổi cô khỏi dự án. Những kẻ lãng phí thời gian của , sẽ từ thủ đoạn nào để trả đũa. Em vẫn còn thấy là kẻ rộng lượng ?"

"..."

Tâm trí Vân Dao chấn động. Cô rụt rụt ngón tay nhưng rút , đành mím môi đáp: "Cũng bắt thế."

từng yêu cầu những chuyện .

chẳng còn bận tâm đến "bạch nguyệt quang" gì đó nữa , cô chỉ chấm dứt triệt để mối quan hệ với mà thôi. Trước , bây giờ cũng thế. Cho dù thích cô chăng nữa, cô cũng đầu .

" tất cả những gì đều là vì em." Thương Tễ lẳng lặng cô: "Vậy thì Vân Dao, em cho , em còn thế nào nữa, thì em mới chịu về bên ?"

" kiêu ngạo, cao cao tại thượng, thái độ coi thường và mỉa mai của khiến em vui, đó là của , phủ nhận. điều đó nhằm em. Xuất và những trải nghiệm từ nhỏ nhào nặn nên con như ... là kẻ thấu tình đạt lý, sự đồng cảm, lười giải thích và càng bao giờ cúi đầu. hiện tại, đang cúi đầu em. Vân Dao, hy vọng em cho một cơ hội để bù đắp, một phương án để cứu vãn. Bất kể là yêu cầu gì, cũng sẵn lòng ."

Khóm tường vi vách tường khẽ đung đưa theo gió.

Dưới tán lá ngô đồng xum xuê, những vệt nắng chiếu xuống tạo thành những đốm sáng nhạt nhòa.

Vân Dao im lặng hồi lâu, những ngón tay siết chặt đến trắng bệch. Cuối cùng, cô khó nhọc lên tiếng: " chẳng còn yêu cầu gì ở nữa , Thương Tễ."

Anh cần níu kéo, cũng chẳng cần xin .

Chỉ cần lùi vị trí của một bạn bình thường, hoặc một dưng nước lã là .

Im lặng vài giây, cô c.ắ.n răng tiếp: " thích . Quá khứ lời ngon tiếng ngọt cũng , chịu đựng tủi cũng , tất cả đều là vì chính bản , vì tiền của , vì bản tận hưởng một cuộc sống hơn. Chỉ mà thôi."

"Có thể những lời sẽ khiến tức giận, nhưng vốn dĩ thấu bộ mặt thật của từ lâu cơ mà. , là kẻ đê tiện như thế đấy. Hai năm qua, chỉ đang thực hiện đúng bổn phận của , chứ từng thích , Thương Tễ . Khoảng cách và mối quan hệ của chúng hiện tại, chính là vị trí nhất và thích hợp nhất cho cả hai. hy vọng, cứ giữ nguyên mối quan hệ như bây giờ là ."

Vân Dao cũng lấy can đảm để những lời .

mạnh mẽ, nghiêm túc và một cách trọn vẹn.

Không dối trá, sự luồn cúi giả tạo.

"Hy vọng ?" Nghe Vân Dao thích , Thương Tễ chẳng hề tỏ bất ngờ hụt hẫng, chỉ gằn một tiếng: "Vậy thì xin , hy vọng của em định sẵn là tan vỡ ."

Anh dừng hai giây.

Thương Tễ buông tay cô , từ từ nghiêng , ngước ánh mặt trời đỉnh đầu: " quan tâm. cần em yêu thích , chỉ cần em ở bên cạnh là đủ."

Việc cô thích , đoán từ . Đối với , đó chẳng là chuyện gì đáng để nổi giận.

Anh từng , thấu tình yêu, tán thưởng tình yêu, và cũng chẳng cần đến tình yêu.

Từ nhỏ đến lớn, thứ tình cảm gọi là "yêu" vẫn luôn khuyết thiếu trong cuộc đời , và nó tiếp tục khuyết thiếu cũng chẳng cả.

Tình cảm là thứ mong manh, nhỏ bé và khó để duy trì lâu dài. Bây giờ yêu nghĩa là sẽ luôn yêu; bây giờ yêu cũng chẳng nghĩa là sẽ yêu. Đã là thứ dễ đổi, thì yêu yêu quan trọng gì?

Tình yêu quá hư vô, nhưng tiền bạc thì khác.

Anh thể đảm bảo bản sẽ vĩnh viễn tiền, thì thể đảm bảo Vân Dao vĩnh viễn ở bên cạnh , đến lúc c.h.ế.t cũng sẽ chôn chung một chỗ.

Vật chất luôn vững chắc và vĩnh cửu hơn những thứ tình cảm viển vông.

Vân Dao cảm thấy thật quá đỗi ích kỷ: "Anh cần tình yêu, quan tâm việc yêu , nên trói buộc bên cạnh, tước đoạt luôn quyền yêu khác của ?"

"Yêu khác?"

Thương Tễ thu dời ánh mắt, trong đôi mắt tĩnh lặng thoáng hiện lên một tia rạn nứt u ám: "Em yêu ai?"

Vân Dao khựng một nhịp: " chỉ ví dụ thôi. Ý là, thế là công bằng với ."

Hiện tại tuy cô tìm thích, nhưng cô quyền trải nghiệm tình yêu, trải nghiệm cảm giác yêu và yêu.

Cô thích tình yêu, sẵn sàng yêu khác, và cũng mong khác yêu thương.

Cô và nay bao giờ là chung một đường.

Dựa mà cô trói buộc cuộc đời với một kẻ bạc tình như , để trải qua một cuộc đời nhạt nhẽo, chút gợn sóng?

Thương Tễ lẳng lặng dò xét cô vài giây.

Nhìn ánh mắt thản nhiên cùng vẻ mặt điềm tĩnh phản bác lời của cô, hiểu rằng cô chỉ cảm thấy công bằng, chứ vì đang để tâm đến một đàn ông khác mà bất mãn.

Chẳng hiểu , một Thương Tễ luôn suy nghĩ đa nghi nay hiếm hoi cần Vân Dao cho một câu trả lời khẳng định.

"Cái tên Quản Thanh, sư cùng công ty của em đó, em suy nghĩ gì về ?"

Vân Dao mím khóe môi, ngước mắt : "Tự dưng nhắc đến gì? Quản sư , quan hệ giữa cũng khá."

"Quan hệ khá, nhưng trông em giống fan cuồng của hơn đấy."

"Anh bảo ai là fan cuồng? Anh mới là fan cuồng ! , chỉ đang cổ vũ động viên thôi."

"..."

Thương Tễ hỏi thêm nữa, cũng lười cãi cọ với cô. Anh gật đầu, lùi một bước, mặt cảm xúc : "Được , là ."

Vân Dao: "..."

Anh cần qua loa như ? Thật là.

Tóm , Vân Dao cũng chẳng còn gì để với nữa. Cô ôm bó hoa định rời , thì khóe mắt chợt liếc thấy bức tường mọc đầy hoa hồng leo, một ống kính máy ảnh đen ngòm đang chầm chậm thò .

Dạo gần đây chụp lén quen , nên cô nhạy bén với ống kính.

Cô vội vàng đầu, kéo tay Thương Tễ vòng sang phía bên chiếc xe để che khuất tầm của kẻ lén.

Thương Tễ để mặc cô kéo , tiếng nào.

"Có chụp lén đấy." Vân Dao thì thầm: "Anh mau , lỡ chụp thì phiền phức lắm."

"Có gì mà phiền phức." Thương Tễ hiểu, giọng điệu nhạt nhẽo.

Vân Dao lập tức ngẩng đầu lên, tung một lời đe dọa đầy ác ý: "Bị chụp , sẽ bảo chị Siêu mang xào xáo tạo scandal khắp nơi. sếp Thương cao quý, giữ trong sạch bao nhiêu năm nay, chắc hẳn cũng cùng lên trang nhất báo giải trí, để scandal tình ái bay rợp trời nhỉ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tra-xanh-tuyet-doi-khong-lam-the-than/chuong-56.html.]

Cô nhớ rõ cái hạng như là ghét nhất việc đời tư phanh phui, đem bàn tán.

Quả nhiên, ánh mắt Thương Tễ tối sầm .

Lần đầu tiên đe dọa , trong lòng Vân Dao đắc ý vô cùng, khóe mắt chân mày đều hếch lên, hệt như nắm yết hầu điểm huyệt của .

Thương Tễ liếc vẻ mặt đắc ý của cô, bỗng nhiên cúi xuống, thẳng mắt cô, buông một câu nhẹ bẫng: "Nếu , thì đó quả là vinh hạnh của ."

"..."

Vân Dao men theo con đường nhỏ cửa về ký túc xá, tay vẫn ôm khư khư bó hoa .

Cuối cùng, cô vẫn gạt bỏ ý định dùng Thương Tễ để tạo scandal. Dù điều đó đồng nghĩa với việc thu hút một lượng traffic khổng lồ, giúp cô mở rộng độ nhận diện nhanh nhất thể.

hiện tại cô bắt đầu nổi tiếng , các hợp đồng quảng cáo cứ nối đuôi mà đến, chính là lúc đang đà phát triển mạnh mẽ, chẳng cần thiết lôi chuyện nam nữ để đ.á.n.h bóng tên tuổi.

Đợi đến lúc sự nghiệp xuống dốc, lấy cái để "cải t.ử sinh" thì còn .

Bó hoa hồng Floyd rực rỡ quá lớn, phần nào che khuất tầm khiến Vân Dao suýt chút nữa thì đ.â.m sầm đường.

"Xin , xin nhé." Vân Dao rối rít.

Trên con đường rợp bóng cây, qua nhiều.

Quản Thanh mặc một chiếc áo sơ mi trắng sạch sẽ, vóc dáng gầy gò, cao ráo. Chiếc khẩu trang mặt to đến mức gần như che khuất hơn nửa khuôn mặt, nhưng Vân Dao vẫn nhận ngay lập tức: "Quản sư , tới đây?"

Quản Thanh bó hoa tay cô, chút ngại ngùng, nhưng vẫn đưa bó hoa cất công đến tiệm chọn lựa kỹ càng mặt cô: "Hôm nay đến công ty tìm em, chị Siêu hôm nay em nghiệp, nên ghé qua tặng em bó hoa. Chúc em nghiệp vui vẻ nhé, Vân Dao."

"Cảm ơn , Quản sư , chu đáo quá." Vân Dao đưa tay định nhận lấy, nhưng bó hoa của Thương Tễ quá bự, cô chẳng còn tay nào để ôm thêm bó thứ hai.

Quản Thanh tâm lý: "Không , để cầm giúp em nhé, cần xách lên tận ký túc xá cho em ?"

Quản Thanh đeo khẩu trang, cô cũng đeo khẩu trang, chắc sẽ ai nhận . Vân Dao liếc vài bạn sinh viên lướt qua mà chẳng mảy may để ý, thầm nghĩ .

"Vâng ạ, phiền ."

Hai cố gắng chọn những con đường ít qua , trò chuyện thoải mái.

Chủ yếu vẫn là xoay quanh chuyện công việc.

Ánh mắt Quản Thanh thỉnh thoảng liếc bó hoa tay Vân Dao. Những bông hồng nhung với độ bão hòa màu cao, lãng mạn mãnh liệt, chỉ cần xuất hiện là chiếm trọn sự chú ý.

Nó khiến bỗng nhớ đàn ông thấy tầng hai đêm diễn Lễ hội Hán phục.

Mạnh mẽ, lạnh lùng, áp đảo.

Bó hoa là do đàn ông đó tặng ?

Trong lòng Quản Thanh chút lo lắng, nhưng Vân Dao trả lời, giờ nếu gặng hỏi thì e là bất lịch sự. Đây là chuyện riêng của cô, cũng tư cách gì để xen .

, chuyện bàn với em." Quản Thanh chợt lên tiếng: "Có một nhãn hàng mỹ phẩm lớn tìm đóng quảng cáo, nhưng mấy phương án đưa họ đều ưng. Anh... đang nghĩ, em thể cùng 'collab' để cái quảng cáo ? Đương nhiên, về phần thù lao em cần lo, chắc chắn sẽ chia phần trăm thỏa đáng cho em."

Vân Dao đối với chuyện tiền bạc thì cũng , dù chia cho cô, cô cũng sẵn lòng giúp Quản sư chuyện : "Vậy kịch bản quảng cáo ạ? Em xem qua nhé, hoặc nội dung đại khái là về cái gì?"

Quản Thanh: "Kịch bản vẫn đang thiện, đại ý là bạn trai tặng quà cho bạn gái."

"Á... thiết lập nhân vật kiểu ." Vân Dao bắt đầu do dự. Vốn dĩ fan của Quản Thanh gai mắt vì cho rằng cô "ké fame" của quá nhiều, giờ còn cái thể loại quảng cáo với , kiếp, fan c.h.ử.i cho sấp mặt mới lạ!

Quản Thanh cô đang e ngại điều gì, vội cam đoan: "Đây là công việc thương mại, fan của sẽ . Các fan cứng cũng sẽ dặn dò trong group để định hướng và xoa dịu , rõ là em đang giúp . Sở dĩ dùng thiết lập vì bên nhãn hàng yêu cầu cảm giác ngọt ngào của tình yêu. Cơ hội hiếm, đ.á.n.h mất hợp đồng , đành mặt dày nhờ vả em..."

Vân Dao suy nghĩ một lát, cuối cùng cũng gật đầu đồng ý: "Không , phiền gì ."

Quản sư dẫn dắt cô lâu như , còn coi trọng cái hợp đồng , đây chính là lúc cô nên đền đáp .

Gần đến lầu ký túc xá, bắt đầu đông dần lên.

Hai đang mải bàn bạc xem đến lúc đó quảng cáo thế nào, thì đột nhiên từ phía , một vật gì đó va mạnh cô. Dưới lực tác động bất ngờ, bó hoa hồng trong tay Vân Dao văng , vẽ một đường parabol rơi tuột xuống đất. Cả cô cũng lảo đảo chúi về phía , suýt chút nữa thì ngã sấp mặt. May mà Quản Thanh kịp thời đỡ lấy cô.

Bó hoa tay cũng rơi xuống đất, những cánh hoa rực rỡ tung bay lả tả.

Cánh tay ấm áp. Nằm gọn trong vòng tay Quản Thanh, Vân Dao thể cảm nhận rõ nhịp tim và thở dồn dập của .

Từng nhịp, từng nhịp đập nhanh.

Từ đằng xa, một nam sinh chạy tới, lớn tiếng xin : "Xin nha, ném bóng trượt tay, thương chứ?"

Những ánh mắt tò mò xung quanh bắt đầu đổ dồn về phía họ ngày một nhiều. Vân Dao vội vàng lùi khỏi vòng tay Quản Thanh, cúi nhặt bó hoa đất lên, nhanh: "Cảm ơn nhé sư , ở đây đông quá, em lên lầu đây. Chuyện quảng cáo để về công ty bàn kỹ hơn nha."

Quản Thanh dịu dàng đáp: "Được."

Lúc đó, Vân Dao chỉ đơn giản nghĩ rằng đó là một va chạm ngoài ý , ngờ gã paparazzi theo đuôi cô vẫn chịu rời .

dựa scandal tình ái để lên hot search, nhưng cuối cùng lên hot search theo một cách đầy bất ngờ.

...

Chụp xong ảnh kỷ yếu, buổi tối cô tham gia tiệc nghiệp của lớp, uống vài ly với đám bạn thiết, kính rượu từng thầy cô.

Bốn năm đại học trôi qua chớp mắt, cuộc sống sinh viên của cô đêm nay sẽ chính thức khép .

Nghớ những ngày tháng cùng bạn bè cắp sách lên giảng đường, một đứa vô lo vô nghĩ như Vân Dao cũng khỏi chút bùi ngùi.

Vài bạn đa sầu đa cảm ngay tại chỗ, hốc mắt đỏ hoe, tràn ngập sự lưu luyến. Sau khi rời khỏi ngôi trường , họ sẽ thực sự trở thành những trưởng thành, bất kể họ chuẩn sẵn sàng .

Đêm đó Vân Dao uống khá nhiều, về đến ký túc xá, cô tẩy trang qua loa ngã vật xuống giường ngủ .

đ.á.n.h thức bởi tiếng la hét thất thanh của Hồ Thiến Thiến. Đầu óc vốn đang choáng váng vì men rượu suýt chút nữa cô nàng lắc cho thành đống bột nhão: "Công chúa Dao Dao, mày đừng ngủ nữa! Trời đất thánh thần ơi, mày lên hot search kìa!"

Vân Dao mơ màng hé mắt, Hồ Thiến Thiến dí sát màn hình điện thoại thẳng mặt cô.

Dòng chữ to đùng của bảng xếp hạng hot search Weibo đập ngay mắt:

#Tin_đồn_hẹn_hò_Quản_Thanh_Dao_Dao#

Mắt Vân Dao nháy mắt trợn tròn như hai hòn bi, cô bật dậy, giật lấy điện thoại, dám tin mắt , .

Vừa mới bước chân khỏi cổng trường ngày đầu tiên, Vân Dao nếm mùi lợi hại của xã hội. Trái tim cô tức khắc chìm nghỉm.

Loading...