Trà Xanh Tuyệt Đối Không Làm Thế Thân - Chương 58
Cập nhật lúc: 2026-05-29 03:30:31
Lượt xem: 210
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Từ lúc rời công ty, chỉ trong một buổi sáng mà Vân Dao nhận vô cuộc gọi và tin nhắn WeChat.
Tất cả đều vặn vẹo về tin đồn hẹn hò giữa cô và Quản Thanh.
Cô kiên nhẫn trả lời từng tin một, dù phiền c.h.ế.t . Vốn dĩ định đăng một status lên vòng bạn bè thông báo luôn cho gọn rằng cô và Quản Thanh hề yêu đương. nghĩ , đăng công khai như e là , cảm giác như cô đang hắt hủi Quản sư , sợ tổn thương lòng tự trọng của .
Cân nhắc qua , cuối cùng cô quyết định đăng nữa.
Thông cáo đính chính của công ty tung , group fan cũng tạm thời xoa dịu. Việc cô cần bây giờ là đợi. Đợi sóng êm biển lặng mới chính thức lên bài thanh minh.
Rời công ty, cô về thẳng nhà, thả phịch xuống giường nghỉ ngơi. Đêm qua ở tiệc nghiệp lỡ uống quá chén nên ngủ ngon giấc, sáng nay cái scandal trời rơi xuống dựng đầu dậy. Cô kiệt sức , hai huyệt thái dương đau nhức, giật từng cơn.
Trả lời xong tin nhắn thăm hỏi cuối cùng của một bạn, Vân Dao dứt khoát tắt nguồn điện thoại, nhắm mắt , lười chẳng buồn để ý tới nữa.
Nằm cuộn tròn chiếc giường êm ái, cô lúc nào .
Cô đúng là loại vô tư vô lo, trời sập cũng cản nổi giấc ngủ.
Chỉ là khi chìm giấc mộng, trong đầu cô thoáng xẹt qua suy nghĩ: Có nên chủ động nhắn tin giải thích chuyện với Thương Tễ nhỉ? cô gạt ngay. Cô và Thương Tễ chia tay , đường ai nấy từ lâu. Cô gì nghĩa vụ, cũng chẳng cần thiết thanh minh với gì. Lại càng việc gì ôm cảm giác tội .
Nghĩ thông suốt, Vân Dao ngủ một giấc ngon lành.
Cô cứ thế ngủ li bì ở nhà trọn một ngày.
Sang ngày hôm cô cũng chẳng thèm bước chân khỏi cửa, tận hưởng thời gian nghỉ ngơi hiếm hoi: cày phim, chơi game. Đến trưa thì lôi đồ cosplay "Sơn Hà Vạn Dặm" nghịch, đ.á.n.h thêm một giấc ngủ trưa.
Cô đ.á.n.h thức bởi tiếng sấm rền vang bên ngoài. Mở mắt , bầu trời xám xịt, vẻ sắp đổ mưa to.
Chiếc điện thoại đầu giường chợt reo lên ầm ĩ.
Vân Dao uể oải thò tay lấy điện thoại, liếc tên gọi bắt máy. Vài giây , cô cúp máy, cuống cuồng quần áo, đeo khẩu trang chạy tót xuống nhà.
Quản sư tự nhiên đến tìm cô, chuyện gì khẩn cấp.
Cô đoán chắc Quản sư đến bàn bạc cách giải quyết cái scandal , nhưng khi thấy ôm bó hoa hồng phấn lầu, cô lập tức linh cảm điều gì đó .
Tầm tám giờ tối, bóng đêm bao trùm vạn vật. Cộng thêm việc sắp mưa nên ai nấy đều vội vã về nhà, đường vắng hoe. Họa hoằn lắm mới vài xách túi rau rảo bước vội vàng.
Sợ trời đổ mưa bất chợt, hai nấp một mái vòm hóng mát khá yên tĩnh cách đó xa.
"Sư , cái là..." Vân Dao ngập ngừng lên tiếng .
Quản Thanh hề vòng vo, trịnh trọng đưa bó hoa về phía cô: "Đây là bó hoa hồng phấn nhất, kiêu kỳ nhất mà chạy tìm khắp mười mấy tiệm hoa ở Thành phố Nghi. Có như mới xứng với em. Hy vọng em sẽ thích."
"Lễ nghiệp của em xong mà." Vân Dao l.i.ế.m liếm khóe môi, viện một cái cớ để từ chối nhận hoa.
ánh mắt Quản Thanh vẫn kiên định và dịu dàng. Anh đẩy bó hoa về phía cô thêm chút nữa, ánh mắt ngập tràn hy vọng.
Vân Dao chần chừ. Không vị sư luôn cất công giúp đỡ bẽ mặt, cô đành nhận lấy, nhỏ giọng : "Cảm ơn sư , đừng tốn kém thế nữa nhé."
Quản Thanh bẽn lẽn: "Đâu tốn kém gì. Tiếp theo đây, vài lời với em. Những lời giữ trong lòng từ lâu , chỉ sợ em khó xử. bây giờ, sợ nếu sẽ vuột mất cơ hội. Anh vốn là điềm tĩnh, thế mà cứ mặt em lóng ngóng như một thằng nhóc vắt mũi sạch."
"Sư , em..."
"Cho một chút thời gian thôi, em?"
Đối diện với một luôn dịu dàng, lương thiện như Quản sư , Vân Dao đành lòng ngắt lời một cách phũ phàng. Dù định từ chối chăng nữa, thì tấm chân tình của sư cũng xứng đáng tôn trọng, thấu hiểu.
"Vâng ạ."
Vân Dao gật đầu.
Trong cơn gió đêm, Quản Thanh mỉm đầy hàm ơn.
"Vân Dao, thực là một kẻ chậm chạp, vụng về trong cách ăn . Ngoài chút năng khiếu nhảy múa , chẳng gì nổi bật. Có vị trí như ngày hôm nay, vô cùng ơn ông trời, chắc do ăn ở đức nên gặp may." Nhắc đến đây, nét mặt Quản Thanh thoáng buồn: " tự , trong cuộc sống thường nhật, chẳng sức hút gì cả. Từng ví như một cốc nước lọc, vô vị, nhạt nhẽo. Tóm là nhàm chán. Mới đầu thể thích, nhưng lâu dần sẽ sinh chán nản, cũng thấy ghét, thậm chí là... lưng phản bội ."
Nghe trải lòng, Vân Dao chợt nhớ đến câu chuyện cũ đ.â.m lưng: "Người sư nhắc đến là từng dẫn dắt đây ?"
" ." Quản Thanh thoáng chút đau lòng khi nhắc : "Anh đối xử với cô bằng cả tấm chân tình, dốc hết tâm can để giúp đỡ. Anh cứ ngỡ hai đứa tâm đầu ý hợp, trao trọn vẹn 100% tình cảm. cuối cùng... Có lẽ do lúc đó quá nhút nhát, thu , dám mở lời bày tỏ nên lỡ mất cô . Sau , vì mâu thuẫn trong việc phân chia tài nguyên của công ty mà hai đứa nảy sinh bất đồng... Cô rời công ty, cắt đứt liên lạc với ."
" hận cô , cũng từng oán trách nửa lời. Chỉ trách hai duyên phận. Nỗi đau đó cứ ám ảnh mãi, khiến chôn vùi cảm xúc suốt nhiều năm liền, cho đến khi gặp em... Vân Dao, sợ em , nhưng thực sự thích em. Chắc em , ngay từ đầu tiên chạm mặt, trái tim loạn nhịp . Anh rõ em tình cảm với , nhưng ít nhất chắc em cũng ghét . Vụ chụp lén , ngàn xin em, việc đính chính hứa sẽ phối hợp hết . Tối nay đến đây chỉ thổ lộ tấm lòng , dù em chấp nhận từ chối, cũng cả. Anh chỉ vì sự hèn nhát, vì dám cất lời yêu mà đ.á.n.h mất cơ hội thêm một nữa..."
Từng câu, từng chữ, Quản Thanh trút bầu tâm sự mà ấp ủ suốt mấy ngày qua, ánh mắt thiết tha xoáy Vân Dao.
Cành cây rung rinh trong gió.
"Sư , thực sự tuyệt vời. Mỗi một tính cách, sống nội tâm , cũng chẳng gì là nhàm chán cả. Anh đừng vì sự lòng đổi của khác mà tự hạ thấp bản . Em tin rằng, nhất định sẽ tìm một con gái nhận những điểm của , trân trọng và yêu thương ." Vân Dao nghiêm túc đưa lời hồi đáp.
Trải qua tổn thương mà Quản sư vẫn đủ dũng khí để yêu thêm nữa, điều đó hề dễ dàng. Vân Dao sư là một đàn ông , cô cũng tiếc nuối cho đoạn tình trường dang dở của .
hiện tại, cô ý định yêu đương.
Quản Thanh hàm ý từ chối trong lời của cô, khẽ khổ: "Vẫn ? Người trân trọng ... thể là em ?"
Thấy vẻ mặt thất vọng của , Vân Dao chút chạnh lòng.
Cô thích Quản Thanh, đó là sự thật hiển nhiên. đối với vị sư dịu dàng, luôn hết lòng giúp đỡ , cô nỡ buông lời tàn nhẫn. Huống hồ, bước khỏi bóng đen của sự phản bội, khó khăn lắm mới góp nhặt đủ dũng khí để tỏ tình. Dù từ chối, cô cũng sát muối vết thương của .
"Quản sư ..."
Vân Dao kịp hết câu, Quản Thanh bỗng tiến lên một bước, nét mặt đau khổ tột cùng: "Dao Dao, thực sự thích em. Em từ chối , vì đủ ? Anh em ghét việc dùng chuyện tình cảm để đ.á.n.h bóng tên tuổi, lời đề nghị sáng nay của quả là đường đột. Là của , do suy nghĩ thấu đáo. Em tha thứ cho , xin em đừng ghét ."
Anh vô cùng ân hận, tự trách .
Vân Dao an ủi thế nào. Thực đây cũng của , chỉ là một lời đề nghị thôi mà.
Quản Thanh tỏ hèn mọn như , nhưng con gái yêu thương, kiểm soát bản , cứ thế bộc lộ hết sự lúng túng, ngốc nghếch. Lấy hết dũng khí tỏ tình chuốc lấy thất bại, khó trách chút suy sụp.
Nhìn Quản Thanh vốn điềm đạm, kín tiếng nay trở nên như , Vân Dao tiếp tục cự tuyệt . Một như vì cô mà tổn thương, khiến cô sinh lòng trắc ẩn. Cô hiểu, để một hướng nội thu hết can đảm những lời khó khăn đến nhường nào. Cô chậm rãi : "Quản sư , em ý , cũng chỉ nhã ý đề xuất thôi, em sẽ vì chuyện mà ghét ."
Chẳng hiểu Quản Thanh khựng một nhịp: "Cảm ơn em, Vân Dao."
Anh chỉ nghĩ, tình cảm dành cho cô thì nên để cô , nên mới như .
"Nếu em ghét ..." Quản Thanh bỗng bước tới ôm nhẹ cô một cái, khóe môi nở nụ ơn nhạt nhòa: “Vậy thì quá ."
Vân Dao sững một giây, kịp phản ứng thì Quản Thanh lùi .
"...Vậy cứ thế nhé, Quản sư về..."
Giọng Vân Dao chợt khựng , ánh mắt lóe lên khi thấy cánh cửa của chiếc xe đỗ cách đó xa, bóng đêm che khuất, từ từ mở .
Màn đêm đen kịt cũng thể tan chảy sự lạnh lẽo toát từ đàn ông . Anh sải bước dài từ trong bóng tối bước , khuôn mặt khó đoán hỉ nộ dần hiện rõ.
Bầu trời đêm mây đen vần vũ, cuồn cuộn ép xuống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tra-xanh-tuyet-doi-khong-lam-the-than/chuong-58.html.]
Thương Tễ bước lên bậc thềm, hai đang trong đình, đưa tay vỗ nhè nhẹ, tạo những tiếng vỗ tay khẽ nhưng cực kỳ rõ ràng: "Hai đúng là đồng bệnh tương lân, thấu hiểu quá nhỉ."
Ánh mắt lia sang Vân Dao: "Thì em hề khắt khe với chút nào. Dù mạo phạm em cũng chẳng , em dễ dàng tha thứ như cơ mà."
Trái tim Vân Dao bỗng chốc chìm nghỉm.
Cô phần nào hiểu rõ con Thương Tễ. Bề ngoài càng tỏ bình thản, cảm xúc, chứng tỏ bên trong càng đè nén, càng cuồng nộ dữ dội.
Trực giác báo động khiến cô co giò chạy ngay lập tức, nhưng Quản Thanh vẫn còn đang đây.
Cô đành c.ắ.n răng ở , giải quyết cho xong chuyện.
"Đây là chuyện của chúng , liên quan gì đến ."
Thương Tễ bước trong đình, mặt cảm xúc, đôi mắt giấu kín những tia phức tạp: "Ồ, xong , chuyện của hai ."
Vân Dao c.ắ.n môi đáp.
Thương Tễ: "Nói xong còn lên nhà?"
Biết trời đổ mưa bất chợt, cứ giằng co ở đây cũng chẳng giải quyết gì. Vân Dao sang với Quản Thanh: "Quản sư , về , cũng muộn ."
"Cậu đợi ." Thương Tễ rũ rèm mi, ung dung xắn ống tay áo: " còn chuyện với ."
Vân Dao thấy khó hiểu: "Hai quen gì , chuyện gì để mà ?"
"Bênh vực đến thế ? Nói vài câu sẽ quen thôi, ?"
"Thương Tễ..."
"Còn chịu lên lầu ?"
Thương Tễ mất hết kiên nhẫn, lạnh lùng ngắt lời.
Lúc , Quản Thanh bước tới : "Dao Dao, em lên nhà . Anh sẽ chuyện đàng hoàng với bạn em, em đừng lo."
Vân Dao là lo, cô chỉ thấy bất an. Dường như cô từng thấy dáng vẻ của Thương Tễ bao giờ... lạnh lùng mà phẫn nộ, nét mặt tĩnh lặng như tờ, nhưng tỏa sự nguy hiểm gấp trăm ngàn lúc nổi nóng.
"Nếu là vì vụ scandal , thể giải thích với ..." Vân Dao rốt cuộc vẫn nhượng bộ, nuốt nước bọt: "Tất cả chỉ là tin đồn nhảm, chuyện đó ."
Mặc dù cô thấy nghĩa vụ giải thích chuyện với , là gì của cô, lấy tư cách gì mà quản chuyện của cô. chẳng hiểu , theo phản xạ tự nhiên, cô vẫn rõ chuyện.
Sắc mặt Thương Tễ hề d.a.o động, thậm chí thể là dửng dưng, giọng điệu nhạt nhẽo: "Nói xong ?"
Vân Dao im bặt. Quả thật cô chẳng còn gì để nữa. Cô , chậm rãi bước từng bước về phía tòa nhà.
Vừa bước chân sảnh, cô vô thức ngoái đầu , đồng t.ử bỗng co rút dữ dội.
Thương Tễ với khuôn mặt vô cảm, khi xắn xong nếp tay áo phẳng phiu, sạch sẽ, chẳng buồn chớp mắt, vung tay đ.ấ.m thẳng một cú trời giáng mặt Quản Thanh.
Quản Thanh lãnh trọn cú đấm, loạng choạng ngã nhào xuống đất, khóe miệng rỉ máu, mùi tanh tưởi xộc lên tận cổ họng.
Đừng là Quản Thanh, ngay cả Triệu Dương đằng xa cũng sững sờ cú đòn của Sếp Thương.
Thương Tễ loại thích động chân động tay. So với bạo lực thể xác, chuộng việc tra tấn tinh thần, đẩy đối thủ cảnh sống dở c.h.ế.t dở mà cần vấy máu. Hơn nữa, bao năm nay vị trí độc tôn, kẻ dám đắc tội với đếm đầu ngón tay. Chưa từng ai thấy Thương Tễ tự động thủ, ít nhất là Triệu Dương từng thấy.
Trong màn đêm u ám, mây đen vần vũ đỉnh đầu.
Quản Thanh khó nhọc chống tay bò dậy, nhổ toẹt ngụm m.á.u tươi trong miệng , bật cợt nhả: "Thương , ngài là nhân vật tầm cỡ, hô mưa gọi gió. dù quyền thế đến cũng thể tùy tiện đ.á.n.h vô cớ chứ? Sư Vân Dao thích ngài, chúng cạnh tranh công bằng, ngài lấy tư cách gì mà đ.á.n.h ?"
Không khí nồng nặc mùi bùn đất ẩm ướt pha lẫn chút mùi m.á.u tanh hờ hững.
Thương Tễ xoay xoay cổ tay, vung tay bồi thêm một cú đ.ấ.m nữa. Sau đó, rút chiếc khăn tay từ túi ngực, thong thả lau vệt m.á.u vấy bẩn các khớp xương, coi sự khiêu khích yếu ớt của Quản Thanh như muỗi đốt inox, coi như cá thớt mặc sức xẻ thịt. Anh đưa tay rút một tờ séc từ chỗ Triệu Dương, ném nhẹ xuống chân Quản Thanh: "Đánh thì cần gì tư cách, thích thì đ.á.n.h thôi. Tiền viện phí bao nhiêu cứ tự điền , coi như bù đắp cho hai cú đ.ấ.m ."
Nhìn tờ séc rơi chân, Quản Thanh cảm thấy sỉ nhục nặng nề. Mặt lúc xanh lúc đỏ, uất ức đến cực điểm: "Thương cớ gì nhục khác đến ? Dù hèn mọn đến mấy cũng thể chịu đựng sự sỉ nhục . Ngài tưởng thể một tay che trời ở Thành phố Nghi ..."
"Thương Tễ!" Tiếng thở hổn hển của Vân Dao từ xa vọng tới. Cô chạy hộc tốc về phía họ, thấy vết m.á.u rỉ từ khóe miệng Quản Thanh, tức giận tột độ: "Anh cái quái gì ? Anh lấy quyền gì mà đ.á.n.h ?"
Cô tức đến nghẹn họng, cảm thấy chẳng còn gì để với cái kẻ kiêu ngạo, hống hách nữa, định chạy tới xem tình hình của Quản Thanh: "Quản sư , chứ..."
Giây tiếp theo, cổ tay cô một bàn tay tóm chặt lấy thương tiếc, kéo giật với một lực siết mạnh đến mức khiến cô đau điếng.
Gương mặt Thương Tễ lạnh như băng, một tia ấm áp, nắm chặt cổ tay cô, lôi xềnh xệch về phía tòa nhà.
"Anh buông ." Vân Dao theo kịp bước chân của , lảo đảo chực ngã, sức giãy giụa. Tay cố bấu víu, cào cấu cổ tay hòng thoát , mặt đỏ bừng vì tức giận và gắng sức.
Quản Thanh định lao tới cản , nhưng những gã vệ sĩ to con vạm vỡ từ chui chặn đường của .
Thương Tễ một tay kìm chặt cổ tay Vân Dao, ánh mắt sắc lạnh như vực thẳm lớp băng tuyết ngàn năm: "Em thử giãy giụa thêm một nữa xem, đảm bảo sẽ chỉ cho ăn hai đ.ấ.m đơn giản ."
Lồng n.g.ự.c Vân Dao phập phồng dữ dội vì giận dữ. Đáy mắt rơm rớm nước, những ngón tay siết chặt đến mức đầu ngón tay trắng bệch.
Cô thể vì mà để khác rước họa thêm nào nữa.
Cái loại như Thương Tễ gì đạo lý. Độc tài, hống hách, ngang ngược mới là bản chất thật của .
Nghĩ đến đó, Vân Dao từ từ buông thõng tay, ngừng giãy giụa.
Thấy cô quả thực vì cái gã Quản Thanh mà suy nghĩ, vì mà nuốt nhục chịu đựng, thậm chí từ bỏ cả việc phản kháng.
Thương Tễ nhắm nghiền mắt , bật một tiếng hừ lạnh lẽo. Anh nắm chặt cổ tay cô, lôi thẳng thang máy.
Thang máy lao vút lên, nhanh dừng cửa phòng cô.
"Mở cửa." Giọng Thương Tễ lạnh lẽo đến mức đóng băng cả khí.
Vân Dao cảm thấy từ thuở cha sinh đẻ đến giờ, bao giờ cô tức giận đến mức , tức đến nỗi lao đ.á.n.h tay đôi với Thương Tễ luôn. Cô sợ ! Cô vung mạnh tay hất , lầm lì ấn vân tay mở khóa, bước .
Tiếng đóng cửa đ.á.n.h "sầm" một cái rõ to từ phía .
Vân Dao c.ắ.n chặt răng, xoay ngoắt : "Thương Tễ, tưởng là ai, dựa mà..."
Chùm chìa khóa tủ giày va chạm rơi loảng xoảng xuống đất.
Vân Dao đẩy mạnh ép sát lưng tủ giày, những lời chất vấn đắng ngắt nuốt ngược trở cổ họng. Thân hình cao lớn của Thương Tễ đè ép xuống với một áp lực thể chối từ, một tay giật lỏng chiếc cà vạt cổ.
"Tức giận lắm ?" Anh bóp chặt hai bên má cô, mặt hằn rõ sự bạo ngược tàn nhẫn, nhưng chất giọng bình thản đến mức ma mị: " đ.á.n.h , em tức giận đến thế cơ ? Nóng lòng bảo vệ đến ?"
"Em nghĩ em bảo vệ nổi ? Nếu xử , cả trăm ngàn cách."
Trái tim Thương Tễ đập dồn dập, loạn nhịp trong lồng ngực.
Anh cảm thấy, bản sắp phát điên thật .