Trà Xanh Tuyệt Đối Không Làm Thế Thân - Chương 61

Cập nhật lúc: 2026-05-29 03:30:34
Lượt xem: 195

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vân Dao khệ nệ xách đống đồ bước lên lầu. Tầm chắc chắn Hồ Thiến Thiến tan về . Cô gõ cửa vài tiếng, thấy ai thưa bèn tự bấm mật khẩu bước .

Vừa bước , cô giật b.ắ.n khi thấy Hồ Thiến Thiến đang đực mặt sô pha, dáng vẻ thất thần.

"Woah, bà đóng vai gỗ ở đây đấy , gõ cửa mỏi tay mà chẳng thèm thưa."

Hồ Thiến Thiến lập tức bật : "Bà mới đóng vai gỗ , đang bận suy nghĩ, tư duy thâm sâu bà hiểu ? À mà thôi, chuyện với cái đồ mỹ nhân não phẳng như bà thì giải quyết gì. Thế giới của những bộ óc thiên tài như , bà hiểu nổi ."

Nói xong, ánh mắt cô ả chợt sáng rực lên khi thấy chiếc túi quà tay Vân Dao: "Cái gì đây, quà cho ?"

"Hán phục thời Minh đấy, mê ly luôn, ?" Vân Dao đưa chiếc túi lên lắc lắc.

"Muốn chứ, chứ!" Hồ Thiến Thiến vội vàng đưa tay đón lấy. Vừa rút bộ đồ khỏi túi ngắm nghía vài giây, mắt cô ả trợn tròn: "Trời đất ơi, bộ dã man, lộng lẫy quá, cứ như dát vàng lên ..."

"Hàng mới tinh của Thể Ngữ đấy. Nghe họ dùng công nghệ dập vân dán keo gì đó, cũng rõ lắm. Tóm là hàng tung thị trường , mặc để loè thiên hạ thì chuẩn bài ."

"Chuẩn quá chứ!" Hồ Thiến Thiến nóng lòng thử ngay, giả vờ quệt nước mắt cảm động: "Vẫn là công chúa Dao Dao thương nhất, đúng là bậc phụ mẫu tái sinh của đời ."

Vân Dao bĩu môi: "... chả rảnh ."

Vân Dao phịch xuống sô pha, bắt đầu kể chiến tích vẻ vang hôm nay của . Nhắc đến chuyện dạy dỗ cô ả Trang Dĩnh hống hách một bài học nhớ đời, giọng cô giấu nổi vẻ đắc ý.

Chẳng buồn hỏi han xem Trang Dĩnh gì, cũng bất chấp đúng sai, Hồ Thiến Thiến với tinh thần "bảo vệ chị em tới bến", gương mặt liền biến dạng, bày vẻ mặt kinh tởm tột độ: "Đáng đời! Cái thứ gì mà dám đối đầu với công chúa Dao Dao nhà , cứ đợi đấy mà c.h.ế.t ."

Vân Dao hùa theo: "Chuẩn luôn."

Cả hai cùng lúc trưng vẻ mặt độc ác, nham hiểm y hệt mấy bà ác nữ trong phim truyền hình. Mà buôn chuyện khác thì cứ gọi là hăng say, mãi mệt.

Vân Dao vô cùng mãn nguyện.

Bạn bênh vực bất chấp lý lẽ như thế chứ, còn cái bọn tí là đòi phân định rạch ròi đúng sai thì chỉ hợp dưng nước lã thôi.

Buôn chuyện đến mỏi cả hàm, Vân Dao mới giục Hồ Thiến Thiến: "Đừng mân mê bộ đồ mãi thế, mau cho xem mặc lên trông thế nào ."

Hồ Thiến Thiến ướm chiếc váy mã diện lên , bỗng dưng thở dài tiu nghỉu: "Công chúa Dao Dao , eo to quá. Bà xem, thì nhan sắc tầm trung, dáng vóc chẳng mấy thon thả, liệu ma nào thèm yêu ?"

" dám mơ ước xinh như bà, chỉ là... chỉ là thấy nhạt nhòa quá, ném đám đông là mất hút luôn... Mặc cái váy lộng lẫy thế chắc cho thối mũi mất."

Sống lưng Vân Dao khẽ giật giật, linh cảm điều gì đó . Cô bật dậy như lò xo: "Ai dám bảo bà nhạt nhòa? Cú tát của bà dư sức hạ đo ván một con lợn, thế mà gọi là nhạt nhòa ?"

"Với , bà chỉ là lười chải chuốt thôi, chứ tầm thường. Ngũ quan hài hòa, dáng cân đối, chỉ cần dặm chút phấn, quả tóc xịn xò là thành Lưu Diệc Phi phẩy đấy! Váy lộng lẫy đến mấy cũng chỉ sinh để nền, tôn lên nhan sắc của bà thôi. Nếu thì sự tồn tại của nó vô giá trị, mắc mớ gì mà sợ !"

Đôi mắt Hồ Thiến Thiến sáng lấp lánh, ngượng ngùng hỏi: "Thật hả?"

"Thật vàng mười! Bà hiểu là dù vạn vật lung linh đến thì cũng chỉ là phông nền cho chúng thôi, bản chúng mới là trân bảo quý giá nhất. Đừng bao giờ thấy hổ khi mặc . Ngày mai sẽ dẫn bà lột xác, đảm bảo bà sẽ hiểu. Con gái chỉ cần điệu một chút là khác biệt một trời một vực ngay. Mặt bà bầu bĩnh, góc c.h.ế.t, ngũ quan sắc sảo, siêu cấp đáng yêu luôn. Ủa mà nãy giờ nhảm gì đấy, tên dở nào dám tiêm nhiễm mấy lời xàm xí đầu bà ?"

Cái tính vô lo vô nghĩ, ngày ngày chỉ cắm mặt đam mỹ và nghiên cứu 300 cách chế biến thịt lợn của Hồ Thiến Thiến thì chuyện tự ti về ngoại hình . Chắc chắn là kẻ nào đó rỉ tai ăn xằng bậy với cô nàng .

Dù là ai chăng nữa, buông lời miệt thị ngoại hình với một cô gái đáng yêu như thế là tội ác tày trời, tuyệt đối thể tha thứ.

Nhìn cái điệu bộ hầm hầm như đ.á.n.h ghen của Vân Dao, Hồ Thiến Thiến vội can ngăn: "Chuyện nhỏ xíu thôi mà, dám chê giống đàn ông, bà yên tâm, đ.ấ.m cho gã một trận nhừ t.ử . là cái đồ thần kinh, đ.ấ.m trượt phát nào."

Nghe , Vân Dao mới thở phào nhẹ nhõm. Biết đ.á.n.h trả là , ít chứng tỏ não bộ vẫn hoạt động bình thường.

Hồ Thiến Thiến lằng nhằng chuyện nữa, vội vàng bẻ lái: "À , dạo bà với sếp Thương liên lạc gì ?"

Vân Dao thẳng thừng: "Liên lạc gì? Bọn chia tay ."

Hồ Thiến Thiến hỏi gặng: "Tuyệt giao thật luôn ? Sếp Thương... cũng thèm tìm bà nữa ?"

là hoàng thượng vội mà thái giám nháo nhào, câu sinh là để dành cho Hồ Thiến Thiến. Chuyện Vân Dao cãi với Thương Tễ cô ả sốt ruột như đống lửa.

Sếp Thương tuy bề ngoài vẻ lạnh lùng, nhưng những hành động dạo gần đây của - nào là tung tài nguyên hỗ trợ, nào là tặng hoa, tặng quà - rõ ràng là vẫn còn quan tâm đến Vân Dao. Hơn nữa, Vân Dao cũng cạn tình với sếp Thương. Khó khăn lắm mới gặp tình, cô ả dĩ nhiên mong mỏi hai họ thể "gương vỡ lành". Tất nhiên, nếu cô bạn tìm bến đỗ mới, cô cũng sẽ ủng hộ cả hai tay hai chân.

Thái độ của Vân Dao cực kỳ kiên quyết: "Ừ, tuyệt giao luôn. Anh cũng sẽ bao giờ tìm nữa ."

Lần , bọn họ chấm dứt .

Vân Dao quyết đoạn tuyệt là đoạn tuyệt, vương vấn, cũng chẳng buồn để tâm đến nữa.

Dù... dù rằng trong sâu thẳm tâm trí, thỉnh thoảng vẫn gợn lên một cảm giác là lạ khó tả, nhưng cô tin thời gian sẽ là liều t.h.u.ố.c tiên chữa lành tất cả.

Từ thuở chập chững bước đời, gặp Thương Tễ, cô vốn hề ấp ủ giấc mộng "chim hoàng yến" an phận thủ thường, sống dựa dẫm để chống lưng bề. Cô phủ nhận, dẫu tính khí phần khó ở, nhưng nhiều mặt đối xử với cô t.ử tế. Chu cấp tiền bạc, giúp cô dọn dẹp rắc rối. Lâu dần, cô sinh thói ỷ . cái thói quen , cô thể cai nghiện .

bao giờ nghĩ sẽ dính líu gì đến Thương Tễ nữa. dường như mệnh thích trêu đùa con .

Hay đúng hơn, những tay trợ lý thích giở trò khôn lỏi, khó khác.

...

[sếp Lâm, hy vọng ông thể thấu hiểu cho nỗi khổ của , nếu thì khoản đầu tư đợt hai bao giờ giải ngân, dám đảm bảo nhé.]

Đọc xong tin nhắn Wechat, Lâm Sâm sập màn hình điện thoại, đầu đau như búa bổ.

Ý đồ của vị Trợ lý Triệu , ông còn lạ gì nữa. ngặt nỗi, Vân Dao nhà cũng thuộc hàng "xương xẩu" khó nhằn. Đâu cứ lệnh là cô ngoan ngoãn lời.

Dạo phong phanh cô nàng đang chiến tranh lạnh nảy lửa với Quản Thanh, ông còn chẳng dám hé răng can thiệp. Kể từ khi Húc Hòa rót vốn là vì nể mặt Vân Dao, Lâm Sâm càng lá gan đắc tội với "bà cô tổ" . Tuy mang tiếng là sếp, nhưng ông quyền ép buộc cô. Giờ Trợ lý Triệu khó, bắt ông cử Vân Dao đến Húc Hòa đưa tài liệu, ông mở miệng khuyên nhủ thế nào đây?

Ông mù tịt về mâu thuẫn giữa Vân Dao và Sếp Thương, nhưng sự việc nghiêm trọng tới mức Trợ lý Triệu chinh mặt tạo áp lực, thì chắc chắn đây là một bài toán hóc búa .

Giữa lúc còn đang vò đầu bứt tai, Vân Dao gõ cửa hai tiếng bước : "Sếp Lâm, tìm em ạ?"

" đúng đúng." Lâm Sâm vội vàng bật dậy, ân cần mời cô xuống sô pha, còn bản thì đối diện. Ông mở lời bằng một câu hỏi thăm đầy vẻ quan tâm: "Dạo công việc của em vẫn suôn sẻ chứ? Mấy lời đàm tiếu mạng em cứ phớt lờ , công ty sẽ lo liệu thỏa, em cứ an tâm sáng tạo nội dung là ."

Vân Dao đáp lời: "Cảm ơn sếp Lâm."

Lâm Sâm xoa xoa mấy ngón tay, vẻ mặt đầy bối rối: "Chuyện là thế ... Vân Dao , dạo công ty phát triển khá , nhưng dẫu thì cũng nuôi một bộ máy nhân sự khổng lồ. Có mang về doanh thu như em, nhưng cũng những bù lỗ. Phần lớn là những trường hợp lăng xê mãi nổi, khi ném cả núi tiền PR mà chẳng thu chút tiếng tăm nào. Kinh tế khó khăn, thị trường bão hòa, việc duy trì bộ máy quả thật vô cùng nan giải..."

Vân Dao thẳng vấn đề: "Sếp Lâm gì cần dặn dò cứ thẳng, cần em dẫn dắt mới em cũng sẵn sàng hợp tác."

"Tạm thời thì cần em." Lâm Sâm ấp úng, tỏ vẻ khó xử: "Dòng tiền của công ty đang gặp chút rắc rối. Khoản giải ngân đợt hai từ Húc Hòa mãi thấy . Ý là... em với Sếp Thương vốn dĩ chút giao tình, em thể nể mặt... thúc giục giúp công ty một tiếng ? Anh cũng phiền em , nhưng quả thật hết cách ."

Sắc mặt Vân Dao sa sầm .

"Sếp Lâm, đây là yêu cầu của ai?"

Lâm Sâm vấp: "Ai... ai yêu cầu ."

Vân Dao thẳng tuột: "Là ý của Triệu, là của Thương Tễ?"

Lâm Sâm im lặng một lúc, thành thật thú nhận: "Phía Trợ lý Triệu đ.á.n.h tiếng hy vọng em thể ghé qua Húc Hòa một chuyến. Chỉ cần em tự tay giao tài liệu, khoản tiền đợt hai sẽ chuyển ngay lập tức."

Hết cách , ông đành thẳng thôi, hy vọng Trợ lý Triệu đừng để bụng chuyện .

Vân Dao nhíu chặt đôi lông mày.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tra-xanh-tuyet-doi-khong-lam-the-than/chuong-61.html.]

Cái gã Trợ lý Triệu ý gì đây, định dò đoán tâm tư của Thương Tễ nữa ? Chẳng lẽ gã cô và Thương Tễ đoạn tuyệt ? Thế mà vẫn to gan dám xúi giục cô đến Húc Hòa?

Vân Dao vốn chẳng thiết tha gì chuyện , nhưng nếu cô , tiền đợt hai của Húc Hòa sẽ treo vô thời hạn. Lại còn cái gã Trợ lý Triệu nữa, nhỡ lưng Thương Tễ gã bày trò mèo gì, sớm muộn cũng dứt điểm chuyện .

Vậy thì chẳng thà cô đích đến đó giải quyết thứ trong một cho xong.

"Được."

Giọng rõ ràng, rành mạch của Vân Dao vang lên giữa gian tĩnh lặng của văn phòng.

Lâm Sâm thở phào nhẹ nhõm, tảng đá đè nặng trong lòng cuối cùng cũng gỡ bỏ.

Vân Dao là kiểu , hành sự nhanh như chớp. Ngay buổi chiều hôm đó, cô chinh đến trụ sở Tập đoàn Húc Hòa.

Lại là Trợ lý Triệu đích xuống tận nơi nghênh đón. Vừa chạm mặt, ánh mắt gã sáng rực lên sự ơn, cứ như thể đang thấy ân nhân cứu mạng của đời .

"Vân tiểu thư, cô chịu đến đây thật sự là một tin lành. sếp Thương hiện đang ở trong văn phòng, phiền cô chuyển giúp tập tài liệu trong nhé." Triệu Dương cẩn trọng đưa tập hồ sơ cho cô.

Vân Dao nghiêng đầu liếc gã một cái, bỗng nở nụ kỳ quái, cất tiếng hỏi mỉa mai: "Trợ lý Triệu, lấy khoản giải ngân đợt hai gây sức ép với sếp chỉ để ép đến đây đưa dăm ba tờ giấy lộn , Thương Tễ chuyện ? Đây là chủ ý của , là chỉ thị của Thương Tễ?"

Triệu Dương thầm than vãn, nếu mời bằng "bà cô tổ" tới thì cũng tiêu đời với công việc luôn.

Vân tiểu thư và Sếp Thương cãi , đám dân văn phòng quèn như mới là lãnh đủ hậu quả chứ ai.

Mấy ngày nay, độ "lạnh sống lưng" của Sếp Thương công ty tăng vọt theo chiều thẳng , ai nấy đều nơm nớp lo sợ. Vì tương lai sự nghiệp của bản , đành đ.á.n.h liều một phen .

" tin tưởng Vân tiểu thư thể giúp giải tỏa muộn phiền, nên đành mạn phép mời cô đến đây." Triệu Dương bày tỏ một cách vô cùng thành khẩn.

Vân Dao gật gù chiều hiểu.

Thì đúng là tên Trợ lý Triệu tự tung tự tác. Quả hổ danh là cánh tay đắc lực Thương Tễ trọng dụng nhất, đúng là lên bằng thực lực khác.

Chỉ điều, nước của gã chắc chắn sẽ xôi hỏng bỏng . Sự xuất hiện của cô e rằng chỉ đổ thêm dầu lửa, khiến Thương Tễ điên tiết hơn mà thôi. Kẻ ranh ma như Trợ lý Triệu, cũng ngày sẩy chân ngã ngựa.

Mong vụ , gã đày đảo xa.

"Anh cứ chờ xem kịch ."

Ném một câu nỗi đau của khác, Vân Dao giật lấy tập tài liệu từ tay gã thẳng thang máy.

Triệu Dương mặt nhăn như khỉ ăn gừng thầm nhủ: Chờ thì chờ. Sếp Thương còn cô hành cho lên bờ xuống ruộng, huống hồ gì là . Hơn nữa, ngay từ đầu Sếp Thương rót vốn Vạn Phong chẳng là để dọn đường theo đuổi Vân tiểu thư , thế cũng gọi là " quên sứ mệnh ban đầu" đấy chứ!

Trong căn phòng việc của Tổng giám đốc sáng sủa, rộng rãi.

Một tập hồ sơ ném thẳng xuống chiếc bàn việc màu đen tuyền với tiếng "bộp" chói tai, vô cùng thiếu tôn trọng.

Thương Tễ mang theo vẻ mặt lạnh lùng ngẩng đầu lên, định xem kẻ nào to gan dám vô lễ với như . Nào ngờ, đập mắt là hình ảnh Vân Dao đang khoanh tay ngực, vênh váo, hống hách trơ trơ đó.

"..."

Thương Tễ sững sờ trong giây lát, ngay đó cảm giác huyệt thái dương bắt đầu giật liên hồi: "Sao em còn dám vác mặt đến gặp ? Giờ , em nhất là nên tránh xa một chút."

Vân Dao chẳng thèm đoái hoài đến lời cảnh cáo của , bĩu môi đáp trả: " chỉ nhận lệnh mang tài liệu đến cho thôi, chứ ai thèm tự nguyện đến đây gì."

"Ai bảo em mang đến?" Thương Tễ cau mày, bỗng bật nhạo báng: "Bảo em mang tài liệu đến cho á? Sao, em là cái thá gì, khác mang đến thì gì khác biệt ?"

"Ồ, tất nhiên là khác . Người khác dám cho ăn tát."

Vân Dao "xì" một tiếng rõ to: "Tưởng thèm đến đây chắc."

"Thế thì ngoài." Thương Tễ bực dọc nhắm nghiền mắt , thẳng thừng lệnh đuổi khách.

Sắc mặt lạnh lẽo vô cùng, nhưng sự lạnh lẽo lấn át bởi vẻ mệt mỏi hằn sâu.

Vân Dao liếc thêm một cái, liền nhận hình như dạo nghỉ ngơi đầy đủ. Gương mặt phờ phạc, quầng thâm lộ rõ mắt, thần sắc sa sút t.h.ả.m hại. Một lúc nào cũng chỉn chu, chau chuốt như , nay chiếc áo sơ mi cũng phần nhàu nhĩ.

Trong lòng cô chợt trào dâng một cảm giác khó tả. Ngực cứ thấy bức bối, ngột ngạt.

Đối với cô, Thương Tễ dường như luôn là hiện của sự mạnh mẽ, ngạo nghễ, chẳng việc gì khó . Đây là đầu tiên cô chứng kiến bộ dạng suy sụp, tiều tụy đến của .

Vân Dao mím chặt môi, ý bỗng trỗi dậy, quyết tâm chọc tức thêm một phen: "Thế thì dặn dò gã trợ lý bụng của bớt cái trò dùng quyền lực chèn ép sếp . Anh tưởng đến gặp lắm , thấy mặt thấy ngứa mắt ."

"Em thử nữa xem." Thương Tễ mở trừng mắt, hít một thật sâu kìm nén cơn giận.

" đách thèm đến, là do trợ lý của khẩn khoản cầu xin đến. Anh ơn đừng khó dễ trợ lý của , cũng đừng gây phiền phức cho nữa ?" Vân Dao cố tình gào to hơn, hận thể để cho cả công ty ngoài thấy.

Cô chính là ngang ngược, hống hách như đấy. Quyết tâm chọc Thương Tễ tức điên lên để hả hê cục tức đe dọa.

Sắc mặt Thương Tễ giờ đây khó coi đến cực điểm.

Anh bất ngờ bật dậy, sải bước dài tiến về phía Vân Dao, nắm chặt lấy cánh tay cô: "Giỏi, giỏi lắm. Vậy để đích tiễn Vân tiểu thư cửa."

Vân Dao cắm chặt hai chân xuống đất, sống c.h.ế.t chịu . Cổ tay vùng vằng giật mạnh một cái là thoát , cô tiếp tục khiêu khích: " còn hết . Ồ, sếp Thương nổi nóng ? Sao lúc nào cũng là lửa giận thế, sợ mau già nếp nhăn xếp lớp mặt ?"

Cô còn ung dung dạo vài vòng quanh văn phòng, ngó nghiêng ngó dọc, cứ như đang dạo trong vườn hoa nhà , nhất quyết đóng cọc ở đây.

Lệnh đuổi khách của Thương Tễ đối với cô vô tác dụng.

chịu , Thương Tễ cũng đành bất lực bó tay, nén giận nửa ngày mới rặn hai chữ nặng nề: "Vân, Dao."

Sớm muộn gì cũng cô chọc tức đến đổ bệnh mất thôi.

Triệu Dương lấp ló ngoài cửa, thấy đoạn hội thoại mà tim đập chân run, thầm nghĩ cái cô "tổ tông" đúng là cái gì cũng dám phát ngôn, chán sống . Đã thế Vân Dao còn chẳng sợ là gì, tiếp tục bóng gió mỉa mai: " cứ đấy. Mời thần thì dễ, tiễn thần mới khó, ?"

"Đấy Thương Tễ thấy , giờ thì mới thấm thía cái cảm giác khác mỉa mai cay nghiệt nó khó chịu đến mức nào. cho , đây mới chỉ là một phần nhỏ công lực của thôi, còn vô những lời cay độc hơn tung đấy."

Thao thao bất tuyệt một tràng dài, Vân Dao cuối cùng cũng thấy hả .

"Thôi thôi , nhạt nhẽo quá. Kẻo chọc tức hộc m.á.u thật, xin phép cáo từ đây."

Vân Dao đắc thắng nghênh ngang rời khỏi văn phòng Thương Tễ. Cứ nghĩ đến cái khuôn mặt tái mét vì tức giận của , tâm trạng cô bay bổng lạ thường.

Đi lướt qua vị Trợ lý Triệu đang toát mồ hôi lạnh ròng ròng, cô còn mỉm rạng rỡ ném một câu: "Thấy Trợ lý Triệu, cảnh báo sẽ hối hận mà. Bỏ ngay cái thói tài lanh tự tiện khó sếp nhé, hiểu ?"

"Anh bảo đến gặp Thương Tễ, đến . Trợ lý Triệu chắc nuốt lời chứ nhỉ, khoản tiền đầu tư đợt hai giải ngân đúng ?"

"Chắc, chắc chắn ."

Lúc , trong lòng Triệu Dương chỉ đọng một tiếng thở dài ngao ngán.

Vân tiểu thư , công nhận là "đỉnh của chóp". Chỉ thiếu điều leo thẳng lên đầu Sếp Thương chễm chệ nữa thôi.

Bất chợt, nhớ đến con ch.ó Beagle nhà hàng xóm. Nó vui cũng sủa, mà buồn cũng sủa. Người hàng xóm nuôi nó đầy một năm mà trông tiều tụy già cả 5, 6 tuổi.

 

Loading...