Trà Xanh Tuyệt Đối Không Làm Thế Thân - Chương 7
Cập nhật lúc: 2026-05-25 04:09:29
Lượt xem: 400
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mấy gặp mặt, bà cô Thương lúc nào cũng trưng cái bộ mặt khinh khỉnh, trịch thượng với cô, cô chẳng chấp gì. giờ dám vu oan giá họa bảo lưng cô ôm hết lợi lộc từ Thương Tễ, chuyện cô nhịn nổi nữa .
Vân Dao lau miệng, đặt đũa xuống, lả lướt tựa đầu vai Thương Tễ, nở một nụ rạng rỡ với Thương Lan Quân: "Cháu thấy cô út đúng lắm ạ, Thương ơi, giúp em họ Văn Ngạn sắp xếp một chức vụ mà."
Thương Tễ đầu sang, vặn chạm ánh mắt của Vân Dao. Đôi mắt hồ ly lanh lợi của cô đang nhấp nháy những tia sáng tinh nghịch, mỉm đầy ẩn ý với .
Khóe môi mỏng khẽ nhếch lên, nhấp một ngụm , thuận theo lời Vân Dao mà tiếp chiêu: "Vậy cô út thấy cháu nên sắp xếp cho em họ chức vụ gì thì hợp lý ạ?"
Thương Lan Quân ngờ Vân Dao chỉ một câu khiến Thương Tễ lung lay dịu giọng. Bà liếc Vân Dao, thầm nghĩ trong lòng con bé xem cũng điều đấy, về phía bà .
"Năng lực của Văn Ngạn là , chỉ là tuổi đời còn trẻ thôi. Cũng cần chức vụ cao sang gì , cứ tùy ý cho nó một vị trí Trưởng phòng là , rèn luyện cọ xát một chút dẫu cũng mà." Thương Lan Quân mỉm .
"Trưởng phòng á?" Vân Dao xong liền kinh hãi thốt lên: "Em họ Văn Ngạn giỏi giang đến cơ ạ? Cháu Trưởng phòng bên Vân Đỉnh là nhân tài xuất sắc nghiệp từ các trường danh tiếng, lương năm bèo nhất cũng cả triệu tệ. Em họ Trưởng phòng, xem năng lực thực sự đáng nể . Kinh nghiệm việc đây của em chắc hoành tráng lắm nhỉ, Trưởng phòng liệu uổng phí tài năng ạ? Em họ từng việc ở công ty nào ạ? Tốt nghiệp trường đại học danh tiếng nào thế cô?"
Thương Lan Quân nghẹn họng: "... Văn Ngạn nó khi nghiệp vẫn luôn cân nhắc định hướng sự nghiệp, dạo gần đây mới tìm mảng thực sự hứng thú."
Vân Dao điệu bộ hốt hoảng bịt miệng: "Hả? Nghĩa là chút kinh nghiệm việc nào luôn ạ? Chưa kinh nghiệm việc mà công ty Trưởng phòng luôn ạ? Thế liệu cô, nhân viên cấp chắc chắn sẽ bất mãn cho mà xem. Đến lúc đó họ xì xào bàn tán bảo Thương thiên vị nhà cửa , nhỡ em họ ăn sơ suất gây họa gì, Thương sẽ khó xử lắm đó ạ. Lúc đấy em họ cũng khổ tâm lắm chứ bộ."
Thương Lan Quân nếu giờ còn cái chiêu "lấy lùi tiến" đầy ranh mãnh của Vân Dao thì bao năm qua coi như sống uổng phí .
Sắc mặt bà lập tức sầm xuống: "Thương Tễ, cháu ý gì đây? Cô chẳng qua chỉ cháu tạo chút điều kiện thuận lợi cho em họ cháu thôi mà. Văn Ngạn từ nhỏ sống trong nhung lụa, chẳng nhẽ bắt nó công ty chân sai vặt chạy vặt ? Cho nó cái ghế Trưởng phòng thì là gì chứ? Đều là một nhà cả, chút chuyện nhỏ nhặt gì mà khó khăn giúp nổi. Cô hạ mở miệng thế , thì , thì thôi. Mắc mớ gì để bạn gái cháu buông lời móc mỉa cô như thế?"
Nhìn dáng vẻ Thương Lan Quân đến câu cuối cùng chút nghiến răng nghiến lợi , Vân Dao bèn rụt rè đáp: "Cô út giận cháu ạ? Cháu xin , cháu thực sự ý đó ạ. Cháu chỉ cô thế, cứ ngỡ em họ Văn Ngạn siêu phàm lắm nên mới tò mò hỏi thêm vài câu thôi mà. Cháu cứ nghĩ em họ xuất sắc thế thì trao cho chức vụ cao hơn nữa mới đúng, ai mà ngờ kinh nghiệm việc... Nói câu phép, nếu là ngoài những lời , cháu chắc chắn sẽ nghĩ họ đang dùng đạo đức để tống tiền, cố tình khó Thương đó ạ ...”
Lời bỗng khựng như sực nhận điều gì, cô vội vàng sang Thương Tễ, rụt rè nhỏ: "Em xin Thương, em lỡ lời sai cái gì ?"
Bề ngoài thì vẻ như đang cúi đầu nhận , nhưng thực chất là đang vạch trần bộ mặt cậy già lên mặt, tham lam vô độ của Thương Lan Quân khi nhét thằng con trai vô dụng của Vân Đỉnh hòng trục lợi.
Vân Dao dạo cũng đang chơi trò Sơn Hà Vạn Lý, đương nhiên cô tựa game hiện tại hái tiền kinh khủng đến mức nào. Con game mobile năm ngoái mắt hai tháng chễm chệ ngôi đầu bảng xếp hạng game trả phí, doanh thu một năm vượt mốc hai mươi tỷ tệ. Tiền thưởng và phần chia lợi nhuận của nhân viên trong studio game cao đến mức leo thẳng lên hot search luôn. Thương Lan Quân tuy thiếu tiền, nhưng tất cả đều dựa phần cổ tức chia hàng năm từ Húc Hòa.
Công ty của chồng bà - nhà họ Lương - thì tình hình kinh doanh ngày một bết bát, mấy dự án đầu tư đều đổ sông đổ biển sạch. Bà nhét con trai Vân Đỉnh Trưởng phòng, mỗi năm chỉ ẵm trọn mức lương hàng chục triệu tệ, mà đồng thời còn ý định mạ vàng cho bản lý lịch của Lương Văn Ngạn, thế chẳng là đang chiếm món hời siêu to khổng lồ của nhà họ Thương là gì. Đã thế, cầu xin khác mà thái độ chẳng dáng cầu xin, mở mồm là bảo đây là "chuyện nhỏ", tư thái cao ngạo ngút trời.
Vân Dao ngoài mặt tỏ sợ hãi, nhưng thực chất lột sạch dã tâm của Thương Lan Quân ánh sáng, khiến bà tức đến mức mặt mũi xanh lét như tàu lá chuối. Cô vốn chẳng buồn nhúng tay chuyện nội bộ nhà họ Thương gì, ai bảo bà cô dám hất nước bẩn lên đầu cô cơ chứ. Cô đành tay tiên phong dọn đường cho vị kim chủ đại nhân của .
"Được ."
Thương Tễ âu yếm vuốt ve mái tóc của Vân Dao: "Em đấy, năng chẳng chừng mực gì cả, đúng là chiều hư . cô út giờ luôn là bề rộng lượng, chắc chắn sẽ chấp nhặt với cô bạn gái nhỏ của cháu nhỉ."
Giọng của bình thản, ôn tồn, ngữ điệu chút lên xuống thất thường nào, nhưng mang một sức nặng cho phép ai quyền bác bỏ.
Cái tầm , nếu Thương Lan Quân còn dám hé răng trách móc một câu thì chính là bà hẹp hòi, ích kỷ. Bà còn gì đây nữa.
"Văn Ngạn kinh nghiệm, để nó nhảy dù xuống Trưởng phòng quả thực thỏa đáng. Còn nếu bắt nó chân sai vặt chạy vặt thì nhục nó, thực sự khó sắp xếp." Thương Tễ Thương Lan Quân, thong thả : "Cô út chắc hẳn cũng sẽ khó cháu."
Khóe miệng Thương Lan Quân giật giật một cách khó coi, gượng gạo gật đầu: " là khó giải quyết thật, thì thôi bỏ ."
Lão phu nhân khẽ lắc đầu, cũng chẳng năng gì.
Một bữa tối kết thúc trong bầu khí ngột ngạt, ai nấy đều vui vẻ gì gượng gạo về.
Vân Dao thấy khuôn mặt tức đến xanh mét của Thương Lan Quân thì tâm trạng vô cùng phơi phới. Dẫu Thương Lan Quân cũng ưa gì cô , đắc tội thì đắc tội luôn sợ gì. "Cấp " trực thuộc của cô là Thương Tễ, chỉ cần Thương Tễ ơn cô là đủ . Lát nữa cô tìm Thương Tễ để đòi công lĩnh thưởng mới .
Ăn xong bữa tối, Thương Tễ một cuộc điện thoại nên phòng sách, lão phu nhân ngủ sớm nên cũng về phòng nghỉ ngơi.
Vân Dao rảnh rỗi chẳng việc gì , bèn tìm bác Chu xin ít thức ăn cho cá bờ hồ cho cá ăn.
Mấy con cá trong hồ bà nội nuôi quá, con nào con nấy béo mầm chắc nịch. Vừa thấy thức ăn là chen chúc cái đầu béo múp míp lao tranh giành, buồn đáo để.
Vân Dao đang cho cá ăn vui vẻ thì tài xế của Thương Lan Quân đ.á.n.h xe đậu bên vệ đường đợi sẵn, Thương Lan Quân từ phía lưng Vân Dao bước qua.
Vân Dao lịch sự vẫy tay: "Cô út thong thả ạ."
Thương Lan Quân nghênh ngang bước hai bước bỗng nhiên phắt Vân Dao. Ánh mắt săm soi đổ dồn chiếc kẹp tóc đầu Vân Dao, ngay lập tức bà khinh bỉ khẩy một tiếng: "Thương Tễ cho cháu tiền tiêu xài ?"
Vân Dao ngơ ngác, hiểu bà cô chuyện đó.
Dạo gần đây Thương Tễ đúng là cho cô tiền thật mà.
Ánh mắt Thương Lan Quân mang theo sự khinh miệt hề giấu diếm: "Bám theo cháu trai cô hai năm trời mà vẫn sửa nổi cái thói tiểu dân thành thị , tiết kiệm chút tiền mua cái kẹp tóc hàng nhái, đúng là cái loại thấp kém ngóc đầu lên nổi bàn tiệc lớn."
Nói xong, Thương Lan Quân thô lỗ lườm một cái cháy mắt bỏ . Bà chẳng hiểu nổi nghĩ cái gì nữa, dùng loại phụ nữ để trói chân Thương Tễ.
Đợi xe của Thương Lan Quân khuất dạng, Vân Dao mới lóng ngóng gỡ chiếc kẹp tóc đầu xuống, đặt lòng bàn tay ngắm nghía kỹ lưỡng.
Cái gì cơ? Chiếc kẹp tóc là hàng nhái của thương hiệu lớn á? Không thể nào chứ?
Sực nhớ điều gì, cô chụp một bức ảnh chiếc kẹp tóc tra cứu mạng. Kết quả hiện khiến cô c.h.ế.t lặng tại chỗ, quả thực là mẫu mã của một thương hiệu cao cấp danh tiếng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tra-xanh-tuyet-doi-khong-lam-the-than/chuong-7.html.]
Mẹ kiếp, cái tên nhà thiết kế c.h.ế.t tiệt dám gạt cô, bảo đây là thiết kế độc quyền của cơ chứ?
Mặc đồ nhái ở ngay giữa chốn hào môn danh gia vọng tộc, còn Thương Lan Quân bắt quả tang chế giễu, cô đúng là muối mặt đến mức độn thổ cho xong.
Nói cũng , do cô tiếp xúc với đồ hiệu cao cấp đủ lâu nên thể nhạy bén phân biệt thật giả. chuyện cũng thể trách cô , cô mới đặt chân cái giới bao lâu , so với đám tiểu thư khuê các từ nhỏ xem đồ hiệu như cơm bữa nước uống hàng ngày.
Thương Lan Quân chế giễu cô dã tâm lớn trèo cao, khinh thường gia thế bần hàn của cô, mấy cái đó cô thấy chẳng cả. Cái gọi là hào môn đa phần đều kiêu ngạo coi thường bình thường, đỉnh cấp hào môn càng kinh khủng hơn. Hơn nữa, cô với Thương Tễ cho cùng cũng chỉ là một cuộc giao dịch tiền bạc sòng phẳng, khinh miệt vài câu thì cứ coi như gió thổi bên tai, cô chẳng thấy gì là đáng nhục nhã. bảo cô kiến thức, nghèo nàn quê mùa thì chuyện thực sự chạm tự ái, đ.â.m trúng nỗi đau thầm kín của cô .
Cô từng một thời gian kẻ nghèo kiết xác, nên cực kỳ nhạy cảm với mảng . Đã thế còn mất mặt một vố đau đớn mặt Thương Lan Quân nữa chứ.
Vân Dao ôm cục tức hậm hực lên phòng sách ở tầng hai.
Thương Tễ đang tập trung trả lời email công việc, thấy tiếng mở cửa cũng chẳng thèm ngẩng đầu lên, theo thói quen coi cô như khí.
Tiếng gõ bàn phím lạch cạch vang lên đều đều trong gian tĩnh lặng của phòng sách.
Vân Dao cố tình "Hứ" một tiếng thật to, tạo tiếng động mà chỉ cần điếc thì chắc chắn sẽ thấy.
Những ngón tay thon dài rõ khớp của Thương Tễ gõ xuống ký tự cuối cùng, khi email gửi thành công, mới gập máy tính . Lúc mới thong thả xoay liếc cô một cái, giọng điệu hờ hững lên tiếng: "Lại nữa đây, công chúa Dao Dao."
Khi thốt ba chữ "công chúa Dao Dao", chút cưng chiều nào, ngược ngữ điệu phẳng lặng, chút cảm xúc, qua đem cảm giác vô cùng lạnh nhạt và thiếu kiên nhẫn.
Anh mà cũng phiền ?!
Vân Dao mới mỉa mai là nghèo nàn quê mùa, ngóc đầu lên nổi bàn tiệc lớn, giờ thấy ba chữ "công chúa Dao Dao" lọt tai càng thấy chướng tai gai mắt vô cùng.
Vân Dao càng thêm tức giận, cô dùng lực ném phăng chiếc kẹp tóc khiến mất mặt xuống đất, dùng sức giẫm mạnh lên. Tiếc là chiếc kẹp tóc dẫu cũng tiêu tốn của cô ba trăm tệ, chất lượng khá , giẫm một cái cũng chẳng hề hấn gì, nhưng chừng đó đủ để biểu thị sự phẫn nộ tột cùng của cô .
Thương Tễ: "Cái kẹp tóc đó đắc tội gì em ?"
Nửa tiếng cô còn vui vẻ hớn hở kẹp nó đầu, chớp mắt một cái bày bộ dạng hận thể băm vằn băm nát nó thế . Tâm tư đàn bà đúng là đổi thất thường, tài nào hiểu nổi.
Vân Dao phồng má, hậm hực : "Chiếc kẹp tóc đắc tội em, cũng đắc tội em luôn! Anh rõ ràng chiếc kẹp tóc là hàng nhái của thương hiệu lớn, tại cho em ? Nhìn em mang đồ giả cố tình cùng cô út xem em trò đúng ? Cũng thôi, cô út giờ vốn chẳng coi em gì, chắc cũng thế, đúng ?"
"Em đang cái gì ?"
Thương Tễ khựng một giây, nhíu mày : "Làm một chiếc kẹp tóc của phụ nữ hàng nhái chứ."
Anh thừa thời gian để tìm hiểu mấy cái chuyện vặt vãnh chẳng liên quan .
Vân Dao chẳng thèm giải thích: "Thế thì cũng là của ."
Vân Dao thực sự quá đỗi tức giận, trận mỉa mai của Thương Lan Quân thực sự tổn thương lòng tự trọng ít ỏi của cô. Trò nũng nịu lấy lòng giờ tài nào diễn nổi nữa, chịu uất ức lớn như thế, cô chỉ bù can dở quẻ một phen thôi.
Quan trọng nhất là, cô nghĩ bản mới giúp Thương Tễ giải quyết một rắc rối, đoán chừng lúc Thương Tễ sẽ dung túng cho cô hơn ngày thường một chút, nên càng ôm cục tức chịu đựng nữa.
Thương Tễ quả thực ý định chấp nhặt với cô, vô cùng kiên nhẫn bình thản hỏi: "Vậy xin hỏi sai ở chỗ nào?"
"Nếu tại cắt xén tiền tiêu vặt của em, em thèm ham rẻ mua đồ của mấy nhà thiết kế ít tên tuổi để mua hàng giả ?" Vân Dao vô cùng đường hoàng đổ hết lầm lên đầu Thương Tễ: "Khiến bạn gái trở thành một trò thiên hạ, chuyện của thì là của ai?"
"..."
Nếu luận về khoản lý sự cùn, e là đời chẳng ai qua mặt nổi cô nàng.
Thương Tễ dậy khỏi ghế, từng bước một tiến đến mặt Vân Dao. Anh nâng cằm cô lên, chằm chằm mặt cảm xúc suốt mấy giây đồng hồ.
Anh xưa nay bao giờ là tính khí , nhưng lúc thần sắc vẫn bình thường như cũ, tài nào đang tức giận vì sự giận cá c.h.é.m thớt vô lý của Vân Dao .
Vân Dao ngược cho chút chột , càng chột thì giọng điệu càng cao hơn: "Nhìn cái gì mà , em đau đấy."
Trên khuôn mặt cô ngoài nhan sắc thì còn cái gì nữa chứ?
Thương Tễ khẽ khẩy, còn dùng lực cơ mà, đau cô . Ngón tay di chuyển từ cằm lên má cô, nặng nhẹ véo một cái: " đang xem, cái năng lực kiếm chuyện bới lông tìm vết của cái miệng của em quả thực là độc nhất vô nhị, xuất chúng vô song đấy. Có dạo gần đây quá nuông chiều em , khiến em ngày càng đằng chân lân đằng đầu, vô lý đùng đùng thế hả."
Nói xong liền buông tay , xoay sải bước ngoài.
Vân Dao ngây tại chỗ, kịp phản ứng gì.
Thương Tễ đến cửa thì khựng một chút: "Còn mau đây."
Vân Dao lúc mới hồn, vội vàng rảo bước đuổi theo: "Đi cơ chứ?"
"Em xem."
Vân Dao bĩu môi: "Làm em ."
Thương Tễ giọng điệu bình thản: "Tất nhiên là dẫn em mua món đồ chính hãng về , để khóa cái miệng gây chuyện vô lý của em ."