Trà Xanh Tuyệt Đối Không Làm Thế Thân - Chương 70

Cập nhật lúc: 2026-05-29 03:30:44
Lượt xem: 264

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khi Thương Tễ hạ cánh xuống Thành phố Nghi thì đồng hồ điểm mười một giờ đêm.

Lúc , mười mấy tiếng trôi qua kể từ khi Vân Dao đàn bà mang khuôn mặt quỷ dọa cho khiếp vía.

Trên máy bay, Thương Tễ gọi điện yêu cầu Vân Dao thuật bộ ngọn ngành sự việc.

Vân Dao cho báo cảnh sát và xuống tận phòng bảo vệ để check camera an ninh, phát hiện phụ nữ đó tẩu thoát qua góc khuất ở cổng Tây.

Người đồng nghiệp ở phòng Marketing, chị Siêu nhờ chuyển quà, chỉ đến khu nhà Vân Dao khi đàn bà mặt quỷ rời nửa tiếng. Cô ngơ ngác, gì về sự cố xảy .

Vấn đề đặt là: Nếu đàn bà mặt quỷ đó việc đồng nghiệp phòng Marketing sẽ đến giao quà, còn thể xuất hiện đó, thì thế nào bà nắm bắt thông tin chi tiết và căn thời gian chuẩn xác đến ? Thậm chí, bà còn rõ mồn một địa chỉ nhà Vân Dao.

Theo lẽ thường mà suy luận, kẻ vụ việc chắc chắn là một nhân vật thuộc hàng nòng cốt trong nội bộ Vạn Phong, nên mới nắm rõ đường nước bước đến thế. Hoặc giả, bà một "nội gián" đang việc trong Vạn Phong.

Về phần cô đồng nghiệp phòng Marketing tự xưng là gì... e rằng sự thật cũng chắc "trong sạch" . Tuy nhiên, khi kết luận điều tra chính thức, Thương Tễ bao giờ đưa những phán đoán thiếu căn cứ.

Sau khi nắm rõ tình hình, Thương Tễ lập tức giao phó việc điều tra cho đội ngũ chuyên nghiệp trướng. Với mấy cái trò mèo , chẳng cần đến một ngày là bọn họ lôi cổ thủ phạm ánh sáng.

Điều khiến Thương Tễ giận dữ nhất chính là bản . Biết rõ hệ thống an ninh khu nhà cô đang ở lỏng lẻo, chủ quan, lơ là. Cô còn trẻ, kinh nghiệm sống nhiều, suy nghĩ thiếu chu thì đành, cớ một như cũng bất cẩn đến thế? Thậm chí, mấy ngày qua còn dỗi hờn, chiến tranh lạnh với cô.

Đứng đỉnh cao quyền lực mà bảo vệ nổi phụ nữ của , thì đó là sự bất tài của .

...

Để đảm bảo an tuyệt đối, Vân Dao ngay lập tức dọn đồ về Bác Quân Quan Nhã, mặc kệ đồ đạc còn ngổn ngang thu xếp xong. Cô chẳng dám ló mặt đường nửa bước, cứ hễ nhắm mắt là hình ảnh gớm ghiếc, đầy m.á.u me của đàn bà mặt quỷ đó hiện ám ảnh.

Sợ ở một , cô cứ lì ngoài phòng khách, bật tivi ầm ĩ. Ngay cả khi ăn cơm cũng nằng nặc đòi dì Ngô cùng.

Trôi qua hơn nửa ngày, thực tâm trạng của cô định hơn nhiều.

Bản tính cô đứa nhát gan, chỉ là khoảnh khắc đó quá bất ngờ, hình ảnh đập mắt quá sức kinh dị. Thêm đó, con gà ác hành hạ dã man, m.á.u me be bét như một lời đe dọa đầy man rợ.

kéo cả hàng xóm cùng đến đồn cảnh sát trình báo, nhưng cô vẫn giấu nổi sự hoảng loạn, run rẩy và lo sợ.

Sợ hãi rằng đàn bà mặt quỷ vẫn còn những thủ đoạn tàn độc khác chực chờ giáng xuống đầu . Ngay khoảnh khắc yếu lòng nhất, cô bỗng nhiên khao khát đến điên cuồng, thèm rúc vòng tay vững chãi của Thương Tễ, dẫu đang ở một nơi xa xôi cách trở ngàn dặm. Cô thầm nghĩ, giá như ở đây, cô sẽ chẳng còn sợ bất cứ thứ gì đời nữa.

Cô nôn nóng, cồn cào chỉ thấy giọng quen thuộc của . Đến mức cô mặc kệ sự đời, bỏ qua việc đang giải quyết hàng núi công việc bề bộn, cư xử như một đứa trẻ vô lý, ích kỷ, lóc đòi bay về ngay lập tức.

Chuyến bay từ Los Angeles về Thành phố Nghi kéo dài đằng đẵng gần mười hai tiếng đồng hồ. Thật , khi về đến nơi, thể cô bình tĩnh .

Thậm chí, chẳng cần đích bay về, chỉ cần một cú điện thoại, cũng thể dễ dàng sắp xếp một đội ngũ vệ sĩ hùng hậu đến bảo vệ cô nghiêm ngặt.

đối với cô, sự hiện diện của mang một ý nghĩa khác biệt.

Đó là sự an ủi về mặt tinh thần mà bất kỳ thứ gì thể thế .

Vân Dao cứ ngỡ một luôn đề cao sự lý trí, điềm tĩnh và giải quyết vấn đề hiệu quả như Thương Tễ, sẽ lựa chọn một phương án an và thiết thực hơn. Thế nhưng, chẳng lời nào dư thừa, chỉ nhẹ nhàng dỗ dành cô nín , cam kết sẽ bay về ngay lập tức.

Chính câu ngắn gọn đó của khiến Vân Dao càng thêm tủi , những giọt nước mắt cứ thế tuôn trào kiểm soát.

Người thường , khi chịu uất ức, nếu ai dỗ dành thì thôi, chứ hễ an ủi là nước mắt thi tuôn rơi.

Vì cô , những giọt nước mắt của cô xót xa, thương xót.

Đến lúc , Vân Dao thể dối lòng thêm nữa. Cô thực sự, thực sự gặp Thương Tễ ngay lập tức.

Màn đêm buông xuống ngày càng tĩnh mịch, đồng hồ điểm canh khuya.

dì Ngô khuyên cô nghỉ ngơi, nhưng Vân Dao nhất quyết lắc đầu, cứ ôm gối chờ đợi ở phòng khách với một sự cố chấp đến lạ.

Cô bảo còn sợ nữa, khuyên dì Ngô cứ ngủ .

dì Ngô hết cách, đành về phòng.

Vân Dao vặn volume tivi to hết cỡ, tiếng đùa rộn rã từ chương trình tạp kỹ vang lên lấn át bầu khí tĩnh lặng. Cô cũng cố gắng gượng , ép bản hòa những trò tấu hài màn hình.

Giữa mớ âm thanh hỗn tạp , một tiếng động khẽ - tiếng lách cách mở cửa - vang lên từ phía ngoài.

Hàng mi Vân Dao khẽ chớp, cô vội vã xỏ dép lê, chạy như bay huyền quan.

Bóng dáng cao lớn xuất hiện cửa, chính là Thương Tễ. Anh trải qua chuyến bay dài đằng đẵng mười mấy tiếng đồng hồ, vội vã trở về với vẻ mệt mỏi vương nét mặt.

Vì rời ngay giữa cuộc họp, vẫn mặc nguyên bộ âu phục chỉn chu. Vừa cởi áo khoác, tiếng bước chân, ngẩng đầu lên, nét mặt toát lên sự dịu dàng hiếm thấy. Khóe môi khẽ cong lên thành một nụ ấm áp: " về đây."

Vân Dao kìm nén nữa, lao tới ôm chầm lấy .

Hít hà mùi hương tuyết tùng thuộc hòa lẫn ấm tỏa từ lồng n.g.ự.c , cô cảm thấy bao nhiêu sợ hãi, hoảng loạn chất chứa suốt một ngày qua dường như tìm nơi nương tựa vững chãi.

mặt Thương Tễ, cô theo thói quen giở thói nũng nịu vô lý. Ôm chặt lấy , cô bĩu môi trách móc đầy uất ức: "Em đợi lâu lắm đấy, về chậm rì !"

Thương Tễ chỉ khẽ , vòng tay ôm trọn cô lòng, bàn tay lớn nhẹ nhàng vuốt ve tấm lưng đang run rẩy của cô, dỗ dành: "Là của ."

Vân Dao nhắm mắt , một cảm giác bình yên, an tuyệt đối lan tỏa khắp cơ thể.

Cô thầm nghĩ, ý nghĩa đích thực của một bạn đời chính là đây. Khi sóng gió ập đến, sẽ gạt bỏ tất cả để về bên cô che chở; khi cô chịu thiệt thòi, sẽ ở bên an ủi, dỗ dành. Dẫu cuộc sống chung sẽ tránh khỏi những lúc xô xát, cãi vã. Bởi hai cá thể với hai lối sống khác biệt, khi chung sống một mái nhà, tránh khỏi những ma sát, bất đồng. nếu chỉ vì những mâu thuẫn vụn vặt đó mà cô nhụt chí, lùi bước, thì quả là quá ngốc nghếch.

Một kẻ luôn đặt tham vọng sự nghiệp lên hàng đầu như Thương Tễ, nay sẵn sàng đặt cô lên vị trí ưu tiên, vượt cả công việc, thì cớ nghi ngờ tình yêu dành cho ?

Mọi sự do dự, bất an trong cô giờ đây tan biến .

Vân Dao nhận rằng, cô cũng yêu Thương Tễ, cô sẵn sàng trao trọn trái tim chân thành cho .

...

Buổi tối lúc tắm, Vân Dao nhất quyết mở toang cửa phòng tắm, bắt Thương Tễ ở vị trí mà cô chỉ cần liếc mắt là thấy ngay thì mới an tâm.

Khi ngủ, cô như một con sam bám chặt lấy buông, hít hà mùi hương quen thuộc cơ thể . Cứ thế, nhắm mắt , cô chìm giấc ngủ lúc nào chẳng .

Thương Tễ ôm trọn cô lòng, nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng cô. Dưới ánh đèn ngủ mờ ảo, nhận đôi môi cô nhợt nhạt, tái nhợt. Trông hệt như một cánh hoa hải đường vắt kiệt sinh khí, nhăn nhúm, nhợt nhạt, đ.á.n.h mất vẻ căng mọng thường ngày.

Gió từ chiếc điều hòa trong phòng ngủ vẫn đều đặn phả lạnh dễ chịu.

Thương Tễ kéo chăn lên một chút, đắp kín tấm lưng gầy gò, mỏng manh của cô.

Cô gầy quá , gió thổi mạnh chút chắc bay mất tiêu. Phải ăn uống bồi bổ thêm mới .

ngặt nỗi cô nàng mắc bệnh sợ béo, ăn thêm miếng socola thôi cũng nhảy dựng lên như đỉa vôi, ép cô ăn nhiều chứ. Đành để để mắt tới cô nhiều hơn .

Thương Tễ trầm ngâm suy nghĩ một lúc, cảm nhận nhịp thở của cô dần đều đặn, khẽ cúi xuống, đặt một nụ hôn nhẹ nhàng, trân trọng lên trán cô.

Vân Dao cứ ngỡ đêm nay sẽ thức trắng vì ám ảnh, sợ hãi, hoặc sẽ những cơn ác mộng kinh hoàng hành hạ. , cả hai điều đó đều xảy .

Cô ngủ một giấc cực kỳ ngon lành, một mạch đến tận sáng hôm .

Có lẽ cô mạnh mẽ hơn tưởng, cái tính vô tư, não cá vàng giúp cô vượt qua bóng ma tâm lý dễ dàng. Cũng thể là vì Thương Tễ ở bên cạnh, cô cảm thấy chẳng còn gì sợ hãi nữa.

chỗ dựa vững chắc, cái đàn bà mặt quỷ chẳng mấy chốc sẽ tóm gọn, vấn đề sẽ giải quyết êm .

Ai bảo bạn trai cô là "thổ hoàng đế" nắm quyền sinh sát ở Thành phố Nghi cơ chứ.

Đội ngũ trướng Thương Tễ việc quả nhiên thần tốc.

Sáng sớm hôm , kết quả điều tra gọn lỏn trong hòm thư của .

Vân Dao cuống quýt đòi xem, cô tò mò tột cùng đàn bà mặt quỷ đó là ai, rốt cuộc thâm thù đại hận gì với cô mà tay độc ác như .

Kết quả... Màn hình hiện lên một gương mặt phụ nữ xa lạ, tên là Lam Khiết.

"Em quen cô ?" Thương Tễ thấy vẻ mặt ngơ ngác của cô, cất tiếng hỏi.

Vân Dao lắc đầu quầy quậy: "Chưa gặp bao giờ luôn."

Chưa từng gặp mặt, đào thâm thù đại hận ghê gớm đến mức ?

"Hay bà là anti-fan của em nhỉ?"

Thương Tễ: "Chúng đến đồn cảnh sát một chuyến là rõ ngay. Em là nạn nhân, dù cũng lấy lời khai."

Vân Dao gật đầu lia lịa.

Cô cũng nóng lòng rõ trắng đen vụ .

...

Tại đồn cảnh sát, đàn bà tên Lam Khiết tẩy sạch lớp trang điểm m.á.u me gớm ghiếc, để lộ một khuôn mặt với đường nét thanh tú, nước da trắng trẻo. Ngồi co rúm mặt cảnh sát điều tra, bà trông vô cùng yếu ớt, nhút nhát. Bề ngoài , chẳng ai dám tin bà thể gây những hành động cực đoan, điên cuồng đến .

Vừa thấy Vân Dao bước , ả trừng mắt phóng những tia đầy căm phẫn, oán độc. ngay tắp lự, ả giấu nhẹm , thu trong vẻ rúm ró, hèn nhát giả tạo.

Lấy lời khai xong, Vân Dao mới bàng hoàng nhận phận thật sự của ả Lam Khiết : Ả từng là trợ lý của Quản Thanh, nhưng Vạn Phong sa thải vì tội kích động fan hâm mộ lập hội tẩy chay Vân Dao.

Đó chính là "chị Lam" - nhân vật cộm cán mà hai cô bé fan cuồng của Quản Thanh từng nhắc tới ở tầng hai khu Hoa Lan Các hôm cô đến ký hợp đồng.

Dẫu cho Vân Dao quen ả, chẳng ân oán gì, nhưng chỉ cần mang danh là "tiểu sư " Quản Thanh nâng đỡ, ả Lam Khiết sẽ tìm cách triệt hạ cô.

Từ lời khai của ả, Vân Dao mới ngã ngửa: Hóa hàng loạt báo cáo vi phạm nhắm tài khoản TikTok của cô thời gian qua đều do một tay ả giật dây. Khủng khiếp hơn, ả âm thầm theo dõi cô từ lâu, nắm rõ địa chỉ nhà cửa. vì Vân Dao cẩn thận, nhờ giao hàng gửi ở chốt bảo vệ, nên âm mưu khủng bố của ả vẫn cơ hội thực hiện. Lần , nhân cơ hội một đồng nghiệp phòng Marketing - mà ả vốn quen - mang quà đến cho Vân Dao, ả vung tiền mua chuộc cô với lý do gặp Vân Dao để tạ . Sự việc bại lộ, cô nhân viên sợ liên lụy nên chối bay chối biến là gì.

Sự tình sáng tỏ một cách dễ dàng và nhanh chóng ngoài sức tưởng tượng.

Thấy Vân Dao cứ thẫn thờ lặng im, Thương Tễ nắm lấy tay cô, khẽ : "Em thấy đó, bà cũng chỉ là một phụ nữ tầm thường, yếu ớt. Vì những hành vi đen tối, cực đoan của , ả sẽ đối mặt với mức án ba năm tù giam. Từ giờ, ả còn cơ hội nào để hại em nữa ."

Nên cần sợ hãi, cũng đừng hoảng loạn nữa.

Vân Dao gật gật đầu. Lấy lời khai xong, cô chẳng thèm hé môi thêm một lời, kéo tay Thương Tễ thẳng, đến một cái liếc mắt cũng buồn bố thí cho ả Lam Khiết .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tra-xanh-tuyet-doi-khong-lam-the-than/chuong-70.html.]

Sự im lặng của cô khiến Thương Tễ khá ngạc nhiên. Anh cứ đinh ninh rằng, với tính cách của cô, ít nhất cô cũng sẽ xả một trận lôi đình, c.h.ử.i thẳng mặt ả Lam Khiết để hả giận chứ.

Vân Dao chỉ khẽ lắc đầu: "Có gì cũng vô ích thôi. Ả sẽ chẳng bao giờ vì những tổn thương, uất ức sự tức giận của em mà cảm thấy hối . Tốn nước bọt với hạng đó gì cho mệt. Thứ duy nhất khiến ả sợ hãi và hối hận bây giờ chính là bản án tù tội đang chờ đợi ả. Và em, tuyệt đối sẽ nương tay."

Bất cứ ai cũng trả giá đắt cho lầm của .

Lam Khiết trả giá, và Vân Dao cũng trả giá bằng một phen kinh hồn bạt vía vì sự bất cẩn của bản .

Bây giờ cô mới thấm thía lời nhắc nhở của Thương Tễ là chính xác. Khi lượng theo dõi ngày càng tăng, lượng anti-fan cũng sẽ mọc lên như nấm mưa. Những ánh soi mói, những toan tính đen tối rình rập trong bóng tối... Đáng lẽ , cô đề cao cảnh giác từ lâu mới .

Bước khỏi đồn cảnh sát, Vân Dao vẫn về nhà. Cô kéo tay Thương Tễ lang thang dạo phố cho khuây khỏa.

Trên đường , cô vẫn kìm cơn tức. Mặc kệ nguy cơ tăng cân vùn vụt, cô một mạch mua hẳn hai cây xúc xích bột mì tẩm đẫm tương cà để ăn cho bõ ghét!

Thương Tễ phì , trêu: "Không tính toán lượng calo nữa ?"

Vân Dao quả quyết: "Calo quan trọng bằng tâm trạng của em !"

Mạnh miệng là thế, nhưng ăn đến miếng cuối cùng, cô rén, dám nhét mồm nữa. Ngó quanh quất chẳng thấy cái thùng rác nào, cô đành tương luôn phần còn miệng Thương Tễ.

Nhìn vị chủ tịch cao ngạo, vốn xưa nay đụng tới đồ ăn nhanh đường phố, nay ngoan ngoãn nuốt trọn miếng xúc xích với vẻ mặt hậm hực dám hé răng, chẳng hiểu Vân Dao thấy sướng rơn. Cô còn cố tình chọc ghẹo: "Sao, thấy cái món xúc xích ngập tràn bột mì cũng hương vị đặc biệt lắm đúng ?"

Thương Tễ hừ lạnh một tiếng: "Ừ, đúng là đặc biệt thật."

Vân Dao: "Đặc biệt thế nào cơ?"

Thương Tễ: "Đặc biệt rẻ tiền."

Vân Dao: "..."

Đáng ghét thật, con đúng là chút tế bào bình dân nào cả!

Nhai nuốt xong miếng xúc xích "rẻ tiền" , Thương Tễ giơ tay xoa nhẹ đôi má phúng phính của cô. Thấy tâm trạng cô khá hơn nhiều, mới cất tiếng hỏi: "Tại lúc em cứ chần chừ chịu dọn về?"

Giá như cô dọn về sớm hơn, tránh cái tai bay vạ gió .

Anh thực sự hiểu Vân Dao đang băn khoăn điều gì, nhưng , đến lúc vướng mắc giữa hai .

Bước chân Vân Dao chợt khựng .

Cô cúi gằm mặt xuống.

Một lát , cô chậm rãi thú nhận một cách thành thật: "Không của , là do bản em thôi. Em cảm thấy... sợ hãi."

Thương Tễ gặng hỏi: "Sợ cái gì cơ?"

Vân Dao: "Sợ rằng chúng sẽ thể đối xử bình đẳng với . Anh đấy, tính đôi lúc độc đoán, cho phép ai cãi lời. Còn em thì... dường như quen với việc nhún nhường, chiều chuộng . Mở miệng 'bình đẳng' thì dễ, nhưng thực hành thì đơn giản."

"Ngày , khi em yêu , em chỉ nhắm túi tiền của , đối xử với em em cũng mặc kệ. bây giờ, khi em thực sự dành tình cảm cho , em trở nên so đo, tính toán đủ thứ. Em còn suy nghĩ vẫn vơ kiểu: chính tình yêu là thứ mong manh, chóng tàn, liệu yêu em mãi mãi ? Nếu một ngày lòng đổi thì ? Hai chúng vốn dĩ sự chênh lệch lớn... thôi bỏ , em tự tìm câu trả lời cho ."

Thương Tễ chợt im lặng, chẳng hiểu vì phản bác.

Vân Dao chớp chớp mắt.

Trút nỗi lòng, tâm trí cô cũng nhẹ bẫng nhiều. Đây từng là điểm mấu chốt khiến cô do dự, nay thành thật phơi bày tất cả mặt .

thực , từ cái khoảnh khắc Thương Tễ vội vã bay từ Los Angeles về, lo âu, bất an trong cô tan biến. Hiện tại, cô chỉ cảm thấy ngập tràn hạnh phúc.

Cô còn kịp lời cảm ơn đàng hoàng.

Vân Dao đột nhiên nắm lấy tay Thương Tễ, đôi mắt mở to, ngước với vẻ mặt cực kỳ chân thành và xúc động: "Cảm ơn vội vã bay từ Los Angeles về đây vì em. Em thực sự, thực sự cảm động. Chú Thương , chú cứ yên tâm, em sẽ đối xử thật với chú. Đợi đến khi chú già lụ khụ, em nhất định sẽ chăm sóc chú chu đáo."

Thương Tễ cạn lời: "...Cũng cần thiết thế ."

"Còn cãi! Về già thì chẳng dựa dẫm ai , chỉ bạn đời là chỗ dựa vững chắc nhất thôi, hiểu hả?"

"..."

Thương Tễ bất lực đưa tay véo nhẹ má cô. Đột nhiên, ánh mắt trở nên thâm trầm, tĩnh lặng lạ thường: "Vậy, gả cho nhé, Vân Dao."

"Gả cho , vợ . Dùng danh phận của , dựa thế lực của . Từ nay về , sẽ còn bất kỳ kẻ nào dám đe dọa em nữa. Quãng đời còn , chúng sẽ cùng sát cánh. Chia ngọt sẻ bùi, đồng cam cộng khổ. Cùng già , trở thành ' bạn đời' như em . Nghe cũng tồi chút nào."

Giữa con phố đông qua nhộn nhịp, những lời trầm ấm, rõ ràng và đầy tính trang trọng của Thương Tễ rót thẳng tai Vân Dao.

Vân Dao mừng rỡ, e thẹn, khóe môi bất giác cong lên một nụ rạng rỡ.

Chuyện Thương Tễ cưới cô, cô hề ngạc nhiên. Điều khiến cô bất ngờ là ngỏ lời nhanh đến thế.

cô vẫn chuẩn sẵn sàng tâm lý .

"Em đồng ý, nhưng lúc ."

Thương Tễ khẽ mỉm : "Được."

...

Xử lý xong êm xuôi vụ của Lam Khiết, Thương Tễ sắp xếp đến phụ cô dọn dẹp chuyển nhà, lập tức bay sang Los Angeles.

Vân Dao trở về căn hộ ở Bác Quân Quan Nhã. Sự việc qua dường như chẳng để bóng ma tâm lý nào cho cô, ngược , đầu óc cô giờ đây chỉ luẩn quẩn những suy nghĩ về lời cầu hôn của Thương Tễ.

Cô còn cap màn hình, gửi group chat khoe khoang ầm ĩ với hội chị em cây khế, , thực chất là để "flex" thì đúng hơn.

Lâm Thiến: [Ối chà chà, sắp lên chức phu nhân Tổng tài thật kìa.]

Dương Linh: [Mày còn chờ cái khỉ khô gì nữa, gật đầu lẹ chứ á á á á!]

Hồ Thiến Thiến: [Hai đáng lẽ chốt đơn từ tám đời mới . Thấy sếp Thương mê mày như điếu đổ thế , bớt nhõng nhẽo má.]

Vân Dao: [Ai nhõng nhẽo? Phải giữ giá một tí chứ, tụi mày thì cái gì.]

Hồ Thiến Thiến: [Thôi bớt diễn giùm con cái . Tao lạ gì cái tính hám tiền của mày nữa. Chắc nghĩ đến cảnh vợ Sếp Thương, xổm núi vàng núi bạc, tối ngủ mơ cũng ngoác cả miệng chứ gì.]

Vân Dao: [ /chọt ngón tay/ Người là chân ái cơ mà, chỉ mày là trần tục hám danh hám lợi thôi!]

Vân Dao cầm điện thoại bước phòng khách rót nước uống. Uống xong, cô thả bộ đến ô cửa kính sát đất ngắm cảnh đêm.

Bức tranh đêm của Bác Quân Quan Nhã luôn khoác lên vẻ phồn hoa, lộng lẫy và kiêu hãnh của giới thượng lưu.

Nếu nhờ cuộc chạm trán định mệnh ba năm , lẽ cả đời cô cũng chẳng bao giờ với tới nơi .

Tiếng lạch cạch mở cửa vang lên. Vân Dao thấy nhưng vẫn yên bất động.

tỏng, việc đầu tiên Thương Tễ khi đặt chân về nhà chuyến công tác là chạy đến ôm cô. Cần gì cơ chứ.

Quả nhiên, chỉ vài giây , Thương Tễ vòng tay ôm trọn lấy cô từ phía . Giọng vẻ hờn dỗi: "Đứng ngẩn ngơ ngắm gì thế, đón ?"

Vân Dao chỉ tay ngoài cửa kính: "Em đang ngắm cảnh đêm. Em đang nghĩ, cái khung cảnh lộng lẫy, phồn hoa ngoài cuối cùng cũng sắp lọt tay em ."

Thương Tễ đưa mắt theo hướng tay cô. Hiểu ngay ý tứ sâu xa trong lời , khóe môi khẽ nhếch lên thành một nụ : "Nó vốn dĩ thuộc về em từ lâu ."

Từ ba năm , nó là của em .

"Lại đây."

Thương Tễ xoay , nắm tay dắt cô xuống ghế sofa, tiện tay đưa cho cô xấp tài liệu đang để bàn .

Vân Dao đón lấy với vẻ mặt ngơ ngác: "Cái gì thế ?"

"Thỏa thuận kết hôn."

"Em nghĩ xong , ép cưới thế !" Vân Dao lập tức nhảy dựng lên phản đối!

Thương Tễ tức : " bắt em ký ngay bây giờ ."

. Vậy tự nhiên đưa cho em gì."

Vân Dao ngoan ngoãn dịu giọng.

"Đưa cho em xem thử." Thương Tễ lật mở một trang trong xấp tài liệu, sang cô với ánh mắt vô cùng bình thản: "Những ngày qua suy nghĩ nhiều về những bất an của em. rõ định nghĩa thế nào mới là 'đối thoại bình đẳng' thực sự. thiết nghĩ, sự bất bình đẳng giữa chúng lẽ xuất phát từ cách gia thế và địa vị xã hội. Những thứ đó thuộc về xuất phát điểm, thể đổi, và cũng chẳng cần thiết đổi. một khi em gả cho , những rào cản đó sẽ biến mất."

"Nếu vấn đề ở tiền bạc, thì khi kết hôn, sẽ thủ tục công chứng tài sản hôn nhân. Điều đó đồng nghĩa với việc, một nửa khối tài sản khổng lồ của sẽ chính thức thuộc về em. Em cần vì cái gọi là tiền bạc địa vị mà khúm núm, luồn cúi nữa. Lúc nào vui, em cứ việc thoải mái nổi nóng, bực bội; mâu thuẫn thì chúng cứ cãi cho nhẽ. Lời thề thốt vốn dĩ là thứ viển vông, lời hứa suông quá đỗi nhạt nhẽo. nghĩ, chỉ cách mới là lời cam kết thiết thực và chân thành nhất mà thể dành cho em. Còn chuyện... lòng đổi ư? Em nghĩ thể lòng ?"

Thương Tễ khẽ nhíu mày, giọng điệu hờ hững nhưng cực kỳ nghiêm túc: "Trái tim trao trọn cho em , lòng kiểu gì nữa."

"Với phận và địa vị của , thì em cũng thừa , từ nhỏ đến lớn, lượng những phụ nữ xinh , xuất chúng vây quanh, ái mộ đếm xuể. Những cám dỗ mà cánh đàn ông bình thường thèm khát và dễ dàng gục ngã, đối với là chuyện quá đỗi bình thường, chẳng đáng bận tâm. Nói những điều chỉ để em hiểu rằng, Vân Dao , mất gần ba mươi năm cuộc đời mới tìm thấy em, và chắc chắn rằng em chính là đó. Mọi chuyện chẳng hề dễ dàng chút nào. Nghe vẻ sến súa, nhưng Vân Dao, em thực sự là phụ nữ duy nhất mà yêu trong cuộc đời . Yêu từ cái đầu tiên, cần lý do."

Vân Dao cúi đầu những dòng chữ đen in rành rành tờ giấy trắng tinh khôi, tầm bỗng chốc nhòa vì nước mắt. Cô chớp mắt liên hồi để ngăn những giọt lệ tuôn rơi, khẽ : "Hóa vẫn luôn suy nghĩ về những lời em ."

Thương Tễ đưa tay nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của cô lên: " cưới em vợ, đương nhiên giải quyết rào cản đang ngáng đường chúng chứ."

"Bây giờ, em chỉ cần cho , em còn gì nữa, đều thể đáp ứng tất cả."

Vân Dao sụt sịt mũi, giọng điệu nũng nịu, mẩy: "Bất cứ thứ gì cũng ? Thương Tễ, em là một kẻ vô cùng tham lam, hám danh hám lợi còn ngang ngược vô lý, rõ mà."

"Em cứ thử xem. Chỉ cần em gật đầu đồng ý vợ , thể dâng cho em thứ em ."

Vân Dao thể kìm nén cảm xúc thêm nữa, vứt toẹt xấp thỏa thuận kết hôn xuống bàn, nhào tới ôm chầm lấy . Cô vòng tay siết chặt cổ , đôi mắt long lanh ngập tràn ý : "Thế thì em , chỉ cần mỗi thôi. Ông xã Thương."

Phòng khách rộng lớn chìm trong một gian tĩnh lặng, nhưng ấm áp đến lạ thường.

Thương Tễ thoáng sững sờ, cũng bật rạng rỡ: "Vậy thì, nguyện vĩnh viễn thuộc về em, bà xã Vân."

--- HOÀN CHÍNH VĂN ---

Loading...