Trà Xanh Tuyệt Đối Không Làm Thế Thân - Chương 74

Cập nhật lúc: 2026-05-31 12:14:40
Lượt xem: 102

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mối tình của Thương Tễ thấm thoắt kéo dài hai năm. Đến năm ba mươi mốt tuổi, cuối cùng cũng cơ hội mắt bố vợ tương lai.

Trên đường về quê Vân Dao, tài xế lái xe vô cùng êm ái.

Vân Dao tựa đầu lên vai Thương Tễ, mải mê nghịch điện thoại. Cô lướt trúng một video của một blogger phân tích tướng mạo. Người quả quyết rằng, những cô gái vẻ ngoài ngọt ngào như Vân Dao thường tính cách cực kỳ tồi tệ.

Tức , Vân Dao lướt tay ấn luôn nút "Không quan tâm".

là blogger rác rưởi, hươu vượn!

Tính cách cô , chu đáo, dịu dàng đáng yêu thế , tồi tệ ở chỗ nào chứ? Cứ thấy phán tính cách tồi, đây chẳng là một loại định kiến !

Thương Tễ cạnh xem tạp chí, cần ngẩng đầu, chỉ liếc khóe mắt cũng nhận cô nàng đang hậm hực. Anh bèn cất tiếng hỏi xem chuyện gì.

Vân Dao đưa ngay đoạn video cho xem: "Tên blogger dám bảo em tính tình tồi tệ, thế chẳng là tung tin đồn nhảm ?"

Thương Tễ liếc thu ánh mắt về, điềm nhiên đáp: "Khách quan mà thì..."

Vân Dao trợn tròn mắt trừng , cứ như chỉ cần miệng thốt một câu mà cô lọt tai là cô sẽ c.ắ.n ngay lập tức.

Thương Tễ: "..."

Vân Dao: "?"

Dưới bàn tay "rèn giũa" của cô, bản lĩnh nhắm mắt bừa của Thương Tễ tiến bộ ít: "Khách quan mà thì em cũng dịu dàng chu đáo, vô cùng thấu tình đạt lý. Anh thấy ai tính cách hơn em cả."

Bây giờ cô đích thị là "vua" trong nhà , nào dám nửa chữ "".

Lúc mấy lời , giọng đều đều, phẳng lặng, càng vẻ nhún nhường cam chịu hơn.

Vân Dao đắc ý. Thấy sắp về đến nhà, cô nàng bỗng tươi rạng rỡ, chọc chọc cánh tay : "Sắp tới nhà em đó nha. Lần đầu tiên gặp bố em, run ?"

Thương Tễ lật một trang tạp chí, giọng điệu vẫn thản nhiên: "Không run."

Vân Dao im lặng đ.á.n.h giá mất mấy giây.

Cô phát hiện đúng là run thật.

Anh tựa lưng ghế, khoác bộ âu phục cắt may thủ công kiểu Anh vặn, phong thái lịch lãm, điềm đạm, nét mặt bình thản, chẳng tìm lấy một tia căng thẳng nào.

Người đàn ông gì cũng toát lên vẻ vạch trù mưu lược, ung dung điềm tĩnh. Cô từng thấy hoang mang vì chuyện gì bao giờ.

thế thì cũng bình thản quá đấy!

Làm gì rể nào tới cửa mắt bố vợ mà căng thẳng chứ, đúng là quá tự tin .

Vân Dao bèn thử thăm dò: "Em cho nhé, em dễ chuyện đấy, cần em đỡ cho vài câu ?"

Ngờ Thương Tễ uyển chuyển từ chối ý của cô: "Em phá đám là thấy em hiền lành lắm ."

Vân Dao: "?"

Giọng Vân Dao bỗng vút cao: "Anh kiểu gì ? Vân Dao em là loại đó ? Em đang giúp cơ mà. ơn mắc oán, nhận lòng của khác!"

Thương Tễ bật , dùng tông giọng chút nhấp nhô lặp y nguyên câu của Vân Dao lúc gọi điện cho Hồ Thiến Thiến ngày hôm qua: "Làm gì rể nào qua ải bố vợ chứ. ngáng chân hiền lắm !"

Nói xong, sang, thong thả liếc Vân Dao, nhạt giọng bồi thêm: "Cô tổ tông của ơi, em còn lương tâm hả, còn định ngáng chân nữa ?"

Vân Dao mím môi, chột .

Thật cũng hẳn là ngáng chân. Chỉ là đến mắt bố cô, chắc chắn qua ải của hai vị phụ . Phải qua ngũ quan trảm lục tướng, trải qua bao khó khăn thử thách thì mới rước cô báu vật tuyệt thế về nhà chứ. Nếu để lấy cô quá dễ dàng, thì cô chẳng mất mặt lắm ?

Hơn nữa, với phận và địa vị của rành rành đấy, nhà cô ai mà dám thật sự ngáng chân cơ chứ.

Nghĩ đến đây, Vân Dao tràn trề tự tin. Cô hừ một tiếng, kiêu ngạo : "Ai bảo cứ nằng nặc đòi lấy em gì. Đường Tăng lấy kinh còn trải qua chín chín tám mươi mốt kiếp nạn, tưởng rước vợ về nhà mà dễ thế ?"

Thương Tễ bỏ cuốn tạp chí tay xuống, đưa tay xoa đầu cô, gật gù: "Muốn lấy em đúng là dễ dàng gì, so với Đường Tăng thì cũng vất vả chẳng kém là bao."

Có ai hai năm nay cầu hôn cô bao nhiêu cơ chứ.

cô vốn ham chơi, tuổi còn nhỏ, kết hôn sớm nên cũng thể thông cảm .

Chẳng họ yêu thêm hai năm nữa đó .

Nhắc đến chuyện , quả thực phần thể đợi thêm nữa.

Vân Dao rướn qua hôn một cái.

Cô bỗng nhớ lời Hồ Thiến Thiến tối qua: "Bà bàn tán thế nào ? Họ bảo bà là phụ nữ bản lĩnh nhất cả cái đất Nghi Thành đấy, dám từ chối lời cầu hôn của một Sếp Thương hô mưa gọi gió những ba ."

Bản Vân Dao " bản lĩnh nhất" cũng chẳng .

Con luôn như , khi yêu thương thì sẽ chút ngang bướng, nhõng nhẽo. Cứ hết đến khác đẩy , thực chất cũng chỉ là thử thách lòng bao dung và tình cảm chân thành của đối phương mà thôi.

thì Vân Dao cũng là như thế.

Mỗi Thương Tễ cầu hôn, trong lòng cô đều hận thể đồng ý ngay lập tức, nhưng cảm thấy thể để đạt quá dễ dàng, nên " mẩy" một chút. Thương Tễ cũng quen với tính khí đó của cô, vẫn luôn bao dung và chiều chuộng. Quả nhiên , luôn cân nhắc và tôn trọng cảm xúc của cô.

Chẳng mấy chốc, tài xế lái xe đến cổng khu chung cư nhà cô.

Vân Dao hạ cửa kính xuống, cất tiếng chào chú bảo vệ. Thanh chắn từ từ nâng lên, tài xế lái xe tiến trong.

Bố đợi sẵn ở lầu.

Ngoài bố , cả mợ cũng đến.

Mỗi khi nhà cô chuyện gì hệ trọng cần bàn bạc, cô đều gọi cả gia đình sang. Ai nấy đều ăn mặc chỉnh tề, đắn. Trên họ là những bộ quần áo mới tinh tươm. Bố cô và bình thường chỉ mặc áo may ô, mà hôm nay cũng diện cả vest, đủ thấy họ coi trọng dịp đến mức nào.

Chiếc Maybach sang trọng từ từ đỗ .

Chiếc xe siêu sang cỡ , bình thường dù giá chính xác thì logo cũng nó đắt tiền cỡ nào. Xe lái khu chung cư lâu năm lập tức thu hút vô ánh .

Một bà hàng xóm quan hệ khá với nhà họ Vân chợ về ngang qua, ngạc nhiên hỏi Vân: "Ô kìa, con gái bà dẫn bạn trai về mắt đấy ?"

Chỉ cần chiếc xe là đủ bạn trai của con gái nhà họ Vân dạng . Trước đây cũng từng loáng thoáng con gái nhà quen bạn trai giàu lắm, nhưng mãi chẳng thấy mặt mũi , cứ tưởng là c.h.é.m gió, ai dè hôm nay đến tận cửa thăm hỏi thật.

Bà hàng xóm tươi tiếp: "Nhà bà phúc quá cơ."

Mẹ Vân cũng đáp lời: "Vâng."

Chẳng khiêm tốn chút nào.

Bà hàng xóm bĩu môi, xách giỏ thức ăn lên lầu.

Cửa xe mở , Vân Dao bước xuống . Ngay đó, từ bên cửa xe, một đàn ông trẻ tuổi với dáng vẻ cao ráo, phong độ ngời ngời bước xuống. Anh vòng sang phía bên , nắm lấy tay con gái bà, chậm rãi tiến gần.

Mẹ Vân vội vỗ vỗ vai bố Vân, đon đả bước tới đón.

...

Tài xế giúp xách quà cáp lên lầu xong liền rời .

Đủ các loại quà cáp quý giá, mỗi một món đều do chính tay Thương Tễ chọn lựa, xếp la liệt chiếm gần nửa phòng khách.

Căn hộ nhà Vân Dao mua ngót nghét hai mươi năm. Bố Vân sống ở đây quen, cộng thêm vị trí gần cơ quan, tiện đường , nên dẫu Vân Dao mua cho hai một căn nhà sang trọng hơn, họ vẫn lười chuyển .

Căn hộ ba phòng ngủ một phòng khách rộng hơn trăm mét vuông, năm ngoái mới sửa sang trông cũng khá khang trang. Có điều gian tính là rộng rãi, đống quà cáp bày khiến căn nhà trông phần chật chội.

Bố Vân cầm bộ ấm chén Thương Tễ tặng, cứ lật qua lật ngắm nghía mãi, thích đến nỗi nỡ buông tay.

Bố Vân . Bộ ấm chén bằng gốm sứ Thanh Hoa với họa tiết rồng bay sóng nước nước men cực kỳ mịn màng, hoa văn tinh xảo, vô cùng quý giá. Bố Vân chỉ cần liếc mắt một cái là ngay giá trị của nó hề nhỏ.

Mẹ Vân trừng mắt ông, hiệu bảo ông mau bỏ xuống, đừng mất mặt con gái.

Nói thì , nhưng giữa một phòng khách là bậc trưởng bối, ngay cả và mợ của Vân Dao bên cạnh cháu rể tương lai phong thái cao quý , nhất thời cũng mở lời thế nào.

Vốn dĩ của Vân Dao cứ tưởng cháu rể chỉ tiền thôi, ai ngờ lúc đường đến đây con gái "phổ cập kiến thức" cho một chút, bản ông cũng cảm thấy chút chấn động.

Cuối cùng vẫn là Thương Tễ chủ động bắt chuyện, hỏi han sức khỏe các bậc bề , khách sáo lẽ nên đến thăm hỏi sớm hơn.

Bố Vân hài lòng với thái độ của Thương Tễ, hào sảng xua tay: "Thanh niên thì công việc vẫn là quan trọng nhất. Chỉ cần tình cảm của cháu và Dao Dao , bậc cha như chúng cũng chẳng ý kiến gì."

Mợ Vân Dao lập tức tiếp lời: " thế, giới trẻ bây giờ ai mà chẳng bận rộn công việc. Cháu chuẩn nhiều quà cáp thế , tiểu Thương đúng là lòng ."

Bầu khí câu chuyện từ đó mở .

Mẹ Vân cũng ân cần hỏi han vài câu, khí vô cùng hòa thuận, vui vẻ.

Bữa trưa do đích bố Vân và Vân Dao xuống bếp. Biết Thương Tễ đến, bố Vân chợ từ lúc trời còn sáng để mua đồ ăn: cua đồng, thăn bò, cá bơn, tôm hùm loại to, ốc hương, hải sâm, bào ngư... tóm món gì ngon và đắt đều mua cho bằng hết.

Tài nấu nướng của ông còn ngon hơn cả đầu bếp ở mấy nhà hàng bình thường, buổi trưa dọn nguyên một bàn đầy ắp thịnh soạn.

Thương Tễ cũng cách tung hứng, cũng đáp lời , còn chủ động gợi vài chủ đề thường ngày, khiến bữa ăn diễn trong khí rôm rả, vui vẻ.

Bố Vân thầm nghĩ, ban đầu ông còn tưởng thuộc giới tài phiệt như sẽ kiêu ngạo, trịch thượng, ngờ là một vô cùng khiêm tốn. Ông thậm chí còn để ý thấy "tiểu Thương" chỉ rõ con gái ông thích ăn món gì, mà bóc tôm xong còn tiện tay bỏ luôn bát con bé... Con gái ông sai bảo cũng tự nhiên, đủ thấy tình cảm của hai đứa thực sự .

Đã yêu thương thật lòng như , bố Vân cũng xua tan vài phần lo âu, chẳng còn lý do gì để phản đối nữa. Chỉ cần con gái ông thích là .

Nói cũng , gia đình ông thể vượt qua cơn khốn khó, phần lớn cũng là nhờ sự giúp đỡ của tiểu Thương. Tự đáy lòng, bố Vân thể bới móc khuyết điểm nào ở con rể tương lai . Gia thế , ngoại hình sáng, tính tình nhiệt thành, còn đối xử vô cùng với con gái ông.

Ăn trưa xong, Vân Dao dẫn Thương Tễ về phòng . Vừa đóng cửa , cô liền ép Thương Tễ cửa, ngẩng đầu , tủm tỉm: "Sao nào, nhà em cũng dễ chuyện đấy chứ? Chẳng khó chút nào luôn. Hời cho nhé, để rước em về dễ dàng thế cơ mà."

Thương Tễ: "Nếu thật sự dễ dàng như thì ."

Người thực sự tiếng trong nhà họ Vân vẫn hề nới lỏng thái độ.

Vân Dao chớp chớp mắt, dường như cũng nhận vấn đề: "Mẹ em cũng dễ tính lắm mà... chỉ là... đây lúc chúng cãi đòi chia tay, em buồn, nên em mới chút ác cảm với thôi. Anh cố lên nhé, Thương. Em mà hiền lành một chút, thì chẳng gây thêm rắc rối, ngáng đường ."

"Thật vô cùng cảm kích."

Vân Dao xua xua tay: "Chuyện nhỏ chuyện nhỏ thôi mà."

"Khen em một câu mà em lên mặt đấy." Thương Tễ khẽ .

, dám em hả. Bây giờ em ngoài với em ngay đây..."

Thương Tễ vội kéo tay cô trong phòng: "Em tha cho . Anh hận thể đội em lên đầu để thờ đây , dám em chứ."

"Lại đây, dẫn tham quan phòng em một vòng nào."

Phong cách phòng của Vân Dao và cách bài trí của cô ở Bác Quân Quan Nhã cũng khác là mấy, đều theo tông màu hồng chủ đạo.

Thương Tễ ngủ ga giường màu hồng suốt mấy năm trời, sớm thấy quen mắt, chẳng lấy lạ.

Có điều, hàng khung ảnh đặt bàn thu hút sự chú ý của . Anh cầm một khung ảnh lên, là bức ảnh chụp Vân Dao hồi tiểu học. Mái tóc dài ngang vai, để mái bằng, ngũ quan thanh tú vẫn phát triển thiện, non nớt hơn bây giờ nhiều, nhưng thấp thoáng nét kiều diễm. Đôi mắt sáng lấp lánh, hai má ửng hồng, đáng yêu như một con búp bê Tây.

Thương Tễ ngắm nghía lâu.

Vân Dao ghé cằm lên lưng , thò đầu từ phía , đắc ý khoe: "Hồi bé em xinh lắm đúng ? Mẹ em bảo, lúc nhỏ em là ngôi nhí của cả khu chung cư đấy, ai gặp cũng xoa đầu khen."

Vân Dao câu chẳng ngoa chút nào.

Cô xinh từ bé, lúc nào cũng nổi bật nhất trong đám trẻ con. Khi những đứa trẻ khác chỉ mới dừng ở mức "đáng yêu", thì cô thoáng nét rực rỡ, quyến rũ của một trưởng thành . Nói tóm là nhan sắc nở rộ từ sớm.

Vân Dao tựa cằm lên vai Thương Tễ, dùng ngón tay chỉ chỉ khuôn mặt trong bức ảnh, đột nhiên hứng chí : "Thương Tễ, nếu chúng sinh con gái, chắc chắn con bé sẽ xinh đến mức kinh thiên động địa luôn!"

Cô thì xinh xắn, Thương Tễ trai ngời ngời thế .

Kết hợp những nét của cả hai , bé gái sinh sẽ tuyệt trần đến nhường nào chứ!

Tấm lưng Thương Tễ chợt khựng . Anh ngờ Vân Dao nghĩ đến chuyện con cái sớm như . Anh giơ tay véo nhẹ má cô: "Em đừng mà dụ dỗ ."

Con của họ sinh đương nhiên sẽ xinh .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tra-xanh-tuyet-doi-khong-lam-the-than/chuong-74.html.]

tuổi cô vẫn còn trẻ, hai năm tới Thương Tễ ý định để cô sinh con.

Hơn nữa, qua ải của vợ mới dám bàn đến chuyện con cái.

Vân Dao vẫn chịu buông tha, lèo nhèo gặng hỏi: "Thế rốt cuộc thích trẻ con ?"

Thương Tễ ngẫm nghĩ vài giây đáp: "Thích."

Trước đây từng nghĩ sẽ thích trẻ con. Nếu chỉ vì nối dõi tông đường mà sinh những đứa trẻ như cách bố từng , thì chúng sinh để gì cơ chứ?

Thế nhưng con của và Vân Dao thì khác. Chắc chắn đứa bé sẽ sinh trong tình yêu thương và sự mong đợi của cả hai, sẽ là viên ngọc quý giá nhất nâng niu trong lòng bàn tay.

Vân Dao vòng tay ôm lấy cổ , cọ cọ má mặt , ngọt ngào: "Em cũng thích. Chú Thương, em nhất định sẽ sinh cho một đứa con đáng yêu và xinh xắn nhất đời."

Trái tim Thương Tễ mềm nhũn . Anh xoay ôm trọn cô lòng, đặt một nụ hôn lên má cô: "Anh mong chờ ngày đó."

...

Buổi tối, và mợ của Vân Dao về . Mẹ Vân dọn dẹp sẵn phòng khách cho Thương Tễ, trải một bộ chăn ga gối đệm bốn món sạch sẽ và mềm mại.

Thương Tễ thể nhận tâm ý của vợ. Dù cho hiện tại bà vẫn chấp nhận , nhưng tuyệt đối hề ý tiếp đón chậm trễ bạc đãi chút nào.

Đầu buổi tối, Vân Dao qua phòng chơi cùng một lúc, đến khi buồn ngủ díu cả mắt mới chịu về phòng ngủ.

Thương Tễ mở cửa bước ngoài, Vân vẫn ngủ, bà đang ngoài ban công.

Anh chậm rãi bước tới.

Màn đêm tĩnh lặng, ánh trăng vằng vặc như dòng nước.

Mẹ Vân đến, đầu mà cất giọng cảm khái: "Tiểu Thương, cháu giúp đỡ gia đình cô nhiều, bao năm qua luôn chăm sóc cho Dao Dao. Gia thế nhà cháu , thứ đều hảo, đến mức... thật với cháu... với phận như thế của cháu, gia đình cô thật sự khó mà trèo cao nổi."

Thương Tễ lẳng lặng lắng .

Giây tiếp theo, giọng của Vân vang lên: "Cháu là một đứa trẻ vô cùng xuất sắc, trầm tĩnh, tự tin, mạnh mẽ. Có lẽ cháu cũng cảm thấy với gia thế như , nhà cô lý do gì để đồng ý..."

"Dì ." Thương Tễ cuối cùng cũng lên tiếng: "Cháu phủ nhận gia thế của , ở vị trí cao lâu nên cũng chẳng chuyện gì khó cháu. Hầu như chẳng rắc rối nào là cháu giải quyết , việc gì cũng dễ như trở bàn tay. Thế nhưng đến thăm hai bác, cháu bắt đầu chuẩn từ một tháng . Cháu hỏi Dao Dao xem hai bác thích gì để tự tay chọn từng món quà . Cháu dời hết lịch trình công việc của cả tuần lễ tiếp theo, chuẩn vô cùng chu đáo. Ấy thế mà, cháu vẫn cảm thấy thấp thỏm lo âu. Bình thường mà , điều kiện của cháu điểm nào để chê trách, hai bác lý do gì để chấp nhận cháu. Thế nhưng, chỉ cần một phần trăm khả năng từ chối thôi, cũng đủ để khiến cháu bồn chồn, lo lắng . Cháu hề tràn đầy tự tin như dì nghĩ . Cháu cũng bất an, cũng sợ hai bác chấp nhận. Thậm chí cho đến ngày hôm qua khi tới đây, cháu vẫn còn đang trăn trở xem nên thế nào để dì thấu hiểu sự chân tâm thành ý của cháu. Chuyện quá khứ giữa cháu và Dao Dao, dì cũng một phần. Về những sai lầm đây, cháu biện minh, và cũng chẳng thể biện minh. cũng chính cãi vã dẫn đến chia tay đó khiến một kẻ ngu ngốc như cháu nhận tiếng gọi của trái tim . Cháu nghĩ, đời cháu thể sống thiếu cô . Quãng đời còn , cháu sẽ dùng tất cả những gì để yêu thương và che chở cho cô . Cháu sẵn sàng đ.á.n.h đổi tất cả vì điều đó. Dù , cũng chẳng thể lột tả dù chỉ một phần vạn tình cảm mà cháu dành cho Dao Dao."

"Cháu dài dòng như , thực chỉ bày tỏ một điều thôi..." Thương Tễ ngừng một nhịp, cất tiếng gọi: "Mẹ, con thật lòng yêu em . Xin hãy gả con gái cho con, con sẽ dùng tất cả khả năng của để bảo vệ, trân trọng em . Cùng em bách niên giai lão, trọn đời trọn kiếp."

Gió đêm mơn man thổi qua ban công.

Mẹ Vân đầu , đầu tiên nghiêm túc quan sát rể "xuất chúng" .

Thứ mà bà , cũng chỉ là một lời đảm bảo của mà thôi.

"Cái thằng bé ." Mẹ Vân vui vẻ vỗ nhẹ lên vai Thương Tễ: "Có những lời của con, yên tâm ."

Thương Tễ mỉm nhẹ nhõm, đáp lời: "Con cảm ơn ."

Nụ gương mặt Vân càng tươi rạng rỡ hơn.

Vân Dao trốn ở phía lén , rõ hai họ đang gì. Cô thầm thắc mắc rốt cuộc Thương Tễ gì mà dỗ cô vui vẻ đến ?

...

Sáng hôm , khi Vân Dao vẫn còn đang say giấc nồng, Tùng Lâm chạy sang từ sáng sớm, lật tung chăn của cô lên, giọng phấn khích: "Chị! Nghe chị đưa rể về nhà hả? Người ? Em gặp rể."

Bị con bé ồn, Vân Dao đành ngái ngủ thức dậy. Bước sang phòng khách quanh chẳng thấy bóng dáng Thương Tễ , đúng lúc , từ ngoài cửa vọng tiếng mở khóa. Thương Tễ cùng bố cô chợ về, tay còn xách theo mấy con cá mới thịt.

Chậc chậc.

Có lẽ từ nhỏ đến lớn Thương Tễ từng đặt chân đến chỗ nào như khu chợ ẩm ướt đúng ? Vì rước vợ về dinh mà Sếp Thương thực sự bỏ công bỏ sức đây.

Tùng Lâm lúc nãy còn ầm ĩ đòi gặp rể, giờ phút im thin thít. Phải đợi Thương Tễ bếp , con bé mới dám ghé sát tai Vân Dao, thì thầm: "Chị ơi, rể lạnh lùng quá, cứ cảm giác gần gũi, bình dân cho lắm."

sếp lớn của giới tài phiệt ai cũng khí tràng mạnh mẽ, khó tiếp cận thế ?

Hơn nữa, Tùng Lâm nhớ rõ lúc chị họ từng kể bạn trai chị tính tình chẳng gì, còn mạnh miệng tuyên bố dạy dỗ một trận cơ mà.

"Chị, chị dắt rể về nhà thế , là 'dạy dỗ' xong xuôi hết hả?"

Vân Dao đắc ý vô cùng: "Đương nhiên , bây giờ đối xử với chị cực kỳ . Chị mà tiêu ít tiền một chút là hỏi hôm nay chị chịu đóng góp cho nền kinh tế của Nghi Thành thế, cứ cầu xin chị tiêu tiền cho đấy chứ!"

Tùng Lâm trưng vẻ mặt sùng bái: "Chị siêu thật đấy, rèn rể thành 'kẻ cuồng si' luôn ."

Vân Dao tiếp tục c.h.é.m gió chớp mắt: "Chị bảo sang đông, tuyệt đối dám sang tây! Bảo tiến lên thì đố dám lùi một bước!"

Tùng Lâm chợt im bặt.

Vân Dao đầu , phát hiện Thương Tễ đang dựa lưng tường, dùng ánh mắt nghiền ngẫm, nhàn nhã cô.

Vân Dao: "..."

Oái oăm , ngay lúc Tùng Lâm - cái đứa chẳng sắc mặt gì cả - còn buột miệng hỏi thêm một câu: "Thật thế hả rể? Anh đúng là sợ vợ ạ?"

Ánh mắt Thương Tễ liếc , bắt gặp ngay vẻ mặt đang trừng trừng đe dọa của Vân Dao.

Anh chẳng mảy may nghi ngờ gì nữa, nếu lúc phủ nhận thì ngay đó chắc chắn sẽ hứng chịu "cực hình" từ cô mất.

Thương Tễ đành gật đầu, thở dài: "Anh sợ chị lắm."

Tùng Lâm "Oa" lên một tiếng, gật gù liên tục, ánh mắt càng thêm vẻ sùng bái.

Vân Dao hếch cằm kiêu ngạo, vô cùng mãn nguyện.

...

Mặc dù từ nhỏ Tùng Lâm là fan cuồng của chị họ , nhưng con bé thừa sức rể chẳng sợ vợ gì sất. Chẳng qua là để chị họ mất mặt nhà nên mới hùa theo thôi.

Người đường đường là thừa kế của tập đoàn Húc Hòa, là thế lực tài phiệt đỉnh cao ở Nghi Thành, chuyện sợ vợ chứ.

Tuy vị rể bề ngoài tỏ hòa đồng, dễ gần, nhưng thế nào nhỉ, cái sự dễ gần dường như chỉ là vỏ bọc bên ngoài. Thực chất ở vẫn toát lên một cảm giác xa cách rõ rệt - sự lạnh nhạt, xa cách trời sinh giữa hai tầng lớp khác biệt. Lại cộng thêm vẻ ngoài lạnh lùng, khiến con bé tuyệt đối dám càn mặt .

Dùng một từ để hình dung thì chính là: Không vương khói lửa nhân gian.

Tùng Lâm cảm thấy suy luận của chính xác.

Đến giờ ăn trưa, bố Vân xong xuôi thức ăn, thò đầu từ trong bếp sai Tùng Lâm gọi : "Cháu gọi chị và rể về ăn cơm ."

"Vâng ạ."

Tùng Lâm cầm điện thoại gọi cho Vân Dao , bèn thẳng thang máy xuống lầu.

Chị bảo dẫn rể dạo phố cổ, giờ chắc cũng sắp về đến nơi .

...

Khu chung cư nhà Vân Dao tuy cũ, nhưng hệ thống cây xanh chăm chút khá .

Những cây ngô đồng già cỗi cao lớn rụng đầy lá xanh mặt đất, cơn gió nhẹ thổi qua mang theo chút bóng râm mát mẻ.

Vân Dao nâng chậu sen đá màu đỏ tía tay, ngắm nghía mãi thôi. Chủ quán bảo loại sen đá thể hoa với màu sắc ngẫu nhiên, nở những đóa hoa nhỏ màu hồng tuyệt .

Vốn dĩ Vân Dao thích màu hồng hơn, nên cô cứ cố xem liệu thể đoán nó sẽ hoa màu gì .

Thấy cô chăm chú như , Thương Tễ lên tiếng: "Em đừng ngắm nữa, mãi thì nó cũng chẳng nở hoa sớm hơn ."

Nghe , Vân Dao liền nhét luôn chậu sen đá tay .

Dọc đường, thỉnh thoảng vài hàng xóm ngang qua. Thấy Vân Dao và Thương Tễ, họ liền trêu: "Ây da, Dao Dao dẫn bạn trai về mắt đấy , trông trai gớm nhỉ."

Lần nào Vân Dao cũng ôm chặt lấy cánh tay Thương Tễ, nhiệt tình chào hỏi đáp lời.

Cũng vài hàng xóm thích lo chuyện bao đồng, dặn dò thêm: "Dao Dao giờ tiền đồ xán lạn , hiếu thuận với bố cho đấy nhé."

, cô vẫn hề tỏ phiền hà mà vui vẻ : "Cháu ạ."

Mãi đến khi ứng phó xong xuôi , cô mới sang với Thương Tễ: "Họ đều là hàng xóm lâu năm của nhà em đấy. Người lớn tuổi thường như , cứ thích hỏi han đông tây. Anh mà cái đình chừng một tiếng thôi, đảm bảo chuyện lông gà vỏ tỏi nhà nào cũng hết. Dân phong ở đây chất phác lắm, tiếng lành đồn xa, mà tiếng dữ thì đồn xa gấp chục ."

Thương Tễ khẽ : "Cũng thú vị đấy chứ." Rồi hỏi tiếp: "Bố cũng sắp đến tuổi nghỉ hưu , đợi ông bà về hưu, đón hai chuyển đến Nghi Thành sống em?"

Vân Dao khẽ thở dài: "Để xem . Trước đây em cũng từng nhắc chuyện với bố , nhưng hai bảo suy nghĩ thêm. Chủ yếu là vì bố em vốn tính hoài niệm, sợ đến nơi mới quen, chứ em thì khả năng thích nghi lắm."

Thương Tễ gật đầu, dịu dàng : "Không , cứ từ từ cũng . Nếu gì khó khăn thì cứ giao cho , ?"

Vân Dao định gật đầu thì chợt ngẩng phắt lên, chằm chằm : "Anh vẫn kể cho em , tối qua cách nào mà thuyết phục em thế hả? Bình thường em dễ dãi như . Ấy thế mà chỉ qua một đêm khiến bà đổi thái độ, hôm nay còn nhiệt tình với đến thế. Thảo nào chẳng căng thẳng chút nào, hóa nắm chắc phần thắng trong tay!"

Mặc dù Vân Dao thừa Thương Tễ việc gì cũng vô cùng xuất sắc, thậm chí nhiều lúc cô còn cảm thấy đời chẳng chuyện gì thể khó .

Thương Tễ nắm lấy tay cô, tiếp tục bước : "Anh là chứ thần tiên , dĩ nhiên là cũng căng thẳng ."

Vân Dao bĩu môi: "Sao em chẳng chút nào ?"

Thương Tễ im lặng đáp.

Vân Dao bắt đầu vắt óc suy nghĩ xem hai ngày nay bộc lộ sự căng thẳng ở chỗ nào. Nghĩ nghĩ , cô chỉ nhớ tới cái đêm cuồng nhiệt khi về quê...

"À..." Cô như bừng tỉnh ngộ: "Cho nên căng thẳng, nên mới lôi em giày vò..."

Chưa kịp hết câu, Thương Tễ giữ vẻ mặt vô cảm, đưa tay bịt kín miệng cô .

Bị bịt miệng, nhưng ý vẫn giấu mà tràn từ ánh mắt Vân Dao.

Bỗng nhiên, cô nàng giở trò ăn vạ, xổm xuống đất hừ một tiếng: "Thôi , nếu như thì trong mắt phụ , em đây cũng coi như góp một phần công sức nhỏ đấy. Anh còn mau cảm ơn em ."

"Mấy lời thế mà em cũng miệng cho ." Thương Tễ điềm nhiên đáp.

Vân Dao nước tới, mặt dày mặt dạn bảo: "Ai bảo da mặt em dày quá chi." Nói , cô dang rộng hai tay về phía : "Cõng em về ."

Thương Tễ nhíu mày, cảm thấy đây là một ý : "Em lớn chừng mà còn đòi cõng ? Quanh đây là hàng xóm láng giềng quen em cả, sợ chê ?"

Vốn dĩ, là kiểu thích thể hiện sự mật thái quá ở nơi công cộng.

Vân Dao hùng hồn lý lẽ: "Em là vợ cơ mà, sợ ! Nhanh lên, cõng em, nếu em thèm dậy ."

Khi thấy hai chữ "vợ ", tâm trạng Thương Tễ bỗng chốc trở nên cực kỳ , khóe môi mỏng bất giác cong lên: "Em đúng là chẳng đạo lý gì cả."

"Thì vốn dĩ em bao giờ đạo lý ."

Bị cái sự mạnh miệng chẳng ngượng của cô chọc , Thương Tễ cuối cùng vẫn chịu thua, xoay xổm xuống: "Lên đây."

Vân Dao vui vẻ nhào lên lưng , hai cánh tay ngoan ngoãn vòng qua ôm chặt lấy cổ.

Đoạn đường về nhà chẳng còn bao xa. Vân Dao nhoài tấm lưng vững chãi của , hai chân thong thả đung đưa qua . Thương Tễ vỗ nhẹ bắp chân cô, nhắc nhở: "Đừng quậy."

Vân Dao vốn mang trong một "phản nghịch", lời cô chẳng những mà còn đung đưa chân mạnh hơn. Cô đắc ý tuyên bố: "Thương Tễ, tiêu đời , đây là do cầu xin để cưới em đấy nhé. Đợi đến khi rước em về nhà, em nhất định sẽ leo lên đầu lên cổ để tác oai tác quái cho mà xem!"

Cảm nhận cơ thể mềm mại của cô đang áp sát lưng , Thương Tễ thấy cô nhẹ, cõng lưng chẳng tốn chút sức lực nào. Lại thêm thở ấm nóng của cô phả bên tai, khiến bất giác bật thành tiếng: "Còn đợi đến lúc cưới em về ?"

"Dạ?"

"Chẳng em leo lên đầu lên cổ tác oai tác quái từ lâu đó ?"

Vân Dao ngẫm nghĩ một chút: "Cũng đúng ha."

Ánh nắng chan hòa, cơn gió nhẹ hây hẩy lướt qua, mang theo tiếng vui vẻ của hai truyền xa.

Từ đằng xa, Tùng Lâm cầm điện thoại lén chụp một bức ảnh, đó bước thang máy.

Hóa chị gái hề c.h.é.m gió, chị thực sự nắm thóp rể .

Một rể thoạt vẻ lạnh nhạt, xa cách và thiếu tình , thế mà khi mặt chị gái trở thành một con khác. Nhất là lúc chị chọc tức đến bật , những cung bậc cảm xúc gương mặt bỗng trở nên vô cùng sống động và phong phú. Chẳng còn chút lạnh lẽo nào nữa, mà toát lên đầy vẻ dịu dàng, đầy ắp "tình ".

Loading...