Trà Xanh Tuyệt Đối Không Làm Thế Thân - Chương 76
Cập nhật lúc: 2026-06-01 05:30:41
Lượt xem: 87
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Năm Vân Dao hai mươi tám tuổi, sự nghiệp dần quỹ đạo định. Hiện tại, cô là một trong những cổ đông của Vạn Phong Giải Trí, đồng thời thương hiệu thời trang do cô tự sáng lập cũng đang hoạt động trơn tru và phát triển ngừng. Bởi , Vân Dao dần lui về hậu trường, hiếm khi tham gia các sự kiện công khai, ngoại trừ việc thỉnh thoảng lộ diện ở vài show diễn lớn hoặc các buổi tiệc từ thiện.
Cũng trong thời gian , Vân Dao cuối cùng nảy sinh ý định sinh con và bắt đầu tích cực bồi bổ, chuẩn mang thai. Dù thì nhà bọn họ cũng thực sự "ngôi vị hoàng đế" cần thừa kế mà. Vân Dao sinh quá nhiều, nhưng một đứa thì vẫn , dù là trai gái đều cả.
Bà nội Thương tin cô ý định sinh chắt thì vô cùng mừng rỡ. Người già mà, luôn coi trọng chuyện con cái nối dõi. Nhớ ngày , khi Vân Dao mới chỉ là bạn gái của Thương Tễ, bà nội ngày nào cũng treo chữ "kết hôn, sinh con" cửa miệng. Ấy mà ba năm kết hôn qua, bà nội hệt như đổi tâm tính, chẳng hề giục giã lấy một lời. Ngược , ruột cô thỉnh thoảng mới cằn nhằn vài câu, bảo sinh sớm thì cho cơ thể, tuổi còn trẻ phục hồi cũng nhanh hơn.
Vân Dao thấu hiểu tâm tư của lớn. Cô hề bài xích chuyện sinh đẻ, đây sinh chỉ đơn giản vì thấy còn quá trẻ. Bản cô còn chơi bời thỏa thích thì lấy thời gian và trách nhiệm để nuôi nấng một đứa trẻ. Có lẽ Thương Tễ cũng cùng chung suy nghĩ đó.
Chẳng Thương Tễ khéo thế nào với bà nội, tóm , từng để cô khó xử trong chuyện . Còn những khác trong họ thì càng tư cách chỉ trỏ. Ví dụ như bà cô ruột , ngày lúc nào cũng bằng mặt bằng lòng, xỉa xói cô đủ điều. Giờ đấu , bà đ.â.m e dè, thái độ cũng ngoắt sang niềm nở, hòa nhã. như lời Thương Tễ từng , ở cái nhà họ Thương , cô mới là nữ chủ nhân, cô mới là nắm quyền quyết định. Chẳng ai dám dại dột đắc tội cô, sắc mặt cô mà sống thì .
Tình trong chốn hào môn quả thực mỏng manh. Có gả cho Thương Tễ , Vân Dao mới thấu hiểu cuộc chiến tranh giành quyền lực tàn khốc đến mức nào. Chuyện m.á.u mủ ruột rà xâu xé, giẫm đạp lên là điều quá đỗi bình thường. Bà cô họ Thương từng liên thủ với chồng định tranh giành quyền lực với Thương Tễ, nhưng khi chèn ép đến mức thất bại t.h.ả.m hại, bà mới khoác lên bộ mặt của một cô hiền từ.
Trận chiến giữa con gái và cháu trai nội, bà Thương đều rõ mồn một. bà cách nào can thiệp, cũng thể bênh vực ai, chỉ đành chịu cảnh tiến thoái lưỡng nan. Thật bà cô tuyệt tình với cháu ruột, thậm chí hồi nhỏ Thương Tễ còn từng bà chăm bẵm. Chỉ thể , khi lợi ích khổng lồ, con đều trở nên m.á.u lạnh. Mối quan hệ giữa Thương Tễ và cô vốn dĩ nhạt nhòa, chỉ nể mặt bà nội nên mới cố gắng duy trì chút tình cảm bề ngoài, giữ gìn hình ảnh một gia tộc êm ấm. Tình chốn hào môn một khi vướng vòng xoáy kim tiền thì luôn phức tạp và bạc bẽo, tựa như một mảnh giấy mỏng manh, chỉ cần gió thổi nhẹ là bay tứ tán. Chẳng trách đây Thương Tễ đối với bất cứ chuyện gì cũng giữ thái độ hờ hững lạnh nhạt.
...
Gần đây, con gái của chú ba Thương Kiến Hoa là Thương Nhã Nhã mới nghiệp đại học, đang phiền não chuyện tìm việc . Thật cô nàng lo việc. Đường đường là tiểu bối nhà họ Thương, sinh ngậm thìa vàng, vạch đích ở ngay chân thì thể thất nghiệp ? Đơn giản là cô nàng lười, hệt như Vân Dao ngày , suốt ngày chỉ chực chờ chơi.
Thương Nhã Nhã tự thấy nhà đủ giàu , cô chỉ cần an phận một thiên kim tiểu thư " mát ăn bát vàng", tận hưởng vinh hoa phú quý là . Không gây rắc rối cho xã hội, cứ ngoan ngoãn tiêu tiền đóng góp GDP nước nhà, đó là cống hiến vĩ đại nhất của một "phú nhị đại" như cô . Nhã Nhã cũng nghiệp Đại học Nghi, cô cảm thấy và bà chị dâu họ cực kỳ ăn ý, thế nên thường xuyên chạy sang nhà chính tìm Vân Dao chơi.
Trong phòng khách sáng sủa, sạch sẽ. Nay Vân Dao sang thăm bà nội, cái đuôi nhỏ Thương Nhã Nhã cũng tò tò bám theo. Cô nàng thỉnh giáo chị dâu bí kíp trốn việc. Vân Dao mặt mũi nào truyền thụ cái loại kinh nghiệm cơ chứ! Hơn nữa, năm xưa cô trốn việc thành công .
Thương Nhã Nhã chớp mắt tò mò hỏi: "Vậy công việc đó là do họ sắp xếp cho chị ? Chắc chắn là nhàn hạ lắm đúng ?"
Ai mà chẳng ông họ quyền cao chức trọng của cô nàng cưng chiều vợ đến mức nào. Nghe đồn hai họ yêu mấy năm trời, còn là tình đầu của . Chị dâu nhỏ hơn vài tuổi, trường công việc đầu tiên chễm chệ thẳng tập đoàn Vân Đỉnh, chắc chắn là do họ nhúng tay thu xếp .
Hôm nay Vân Dao mặc một chiếc áo khoác len cardigan thêu hoa, kết hợp cùng chân váy chữ A cùng tông màu. Mái tóc búi thấp hờ hững phía , kẹp hờ bằng một chiếc kẹp ngọc trai ngang. Khuôn mặt rạng rỡ như ráng chiều tắm trong vạt nắng nhạt, trông càng thêm kiều diễm, tỏa vầng sáng lấp lánh chói mắt. Thương Nhã Nhã ngắm chị dâu mà suýt nữa thì u mê.
Vân Dao thì sắp tiền đình đến nơi. Sau khi trả lời xong tin nhắn công việc điện thoại, cô sang Thương Nhã Nhã đầy nghiêm túc: "Nhã Nhã , em nghĩ họ em bụng đến mức sắp xếp công việc cho chị ?"
Thương Nhã Nhã ngẫm nghĩ một chút. Tuy ông họ tính tình lạnh lùng thật, nhưng chẳng ngày nâng niu chị dâu như bảo bối trong lòng bàn tay ?
Vân Dao nhẫn tâm đập tan ảo tưởng của cô em chồng: "Anh chỉ sắp xếp công việc cho chị, mà còn hận thể bắt chị độc lập tự cường, tay đ.á.n.h giặc, tự gây dựng cơ đồ chứ!"
Thương Nhã Nhã mắt chữ O mồm chữ A: "... Anh họ đối xử với chị nghiêm khắc ?"
Vân Dao xua tay, vẻ dĩ vãng nhạt nhòa buồn nhắc : "Chứ nữa, tàn nhẫn vô tình vô cùng! Cũng may là chị đây chỉ cái mã ngoài cà lơ phất phơ, chứ bên trong cực kỳ tài giỏi xuất chúng. Em xem, sự nghiệp của chị bây giờ chẳng thành công ? Vẻ ngoài lười biếng, ăn no chờ c.h.ế.t thực chỉ là lớp ngụy trang của chị thôi, hiểu ?"
Thương Nhã Nhã vội vàng gật đầu như giã tỏi: "Em hiểu, em hiểu ! Em cũng kiểu ' kêu thì thôi, một khi kêu khiến kinh ngạc' mới . Giờ em về rải CV tìm việc ngay đây, em cống hiến sức cho xã hội!"
Vân Dao vỗ tay tán thưởng: "Cố lên!"
Nhã Nhã khuất bóng, Vân Dao liền thở phào nhẹ nhõm. Cô thầm đắc ý vì bản nghiêm túc truyền cảm hứng thành công cho một thiếu nữ đang lạc lối. Thế nhưng, cũng chính vì nhắc "chuyện cũ", lòng hẹp hòi của cô nổi lên, bắt đầu tìm Thương Tễ để tính sổ.
Kể từ khi Vân Dao tuyên bố chuẩn mang thai, Thương Tễ càng bận rộn hơn. Anh cố gắng giải quyết cho xong bớt công việc để dành thời gian ở nhà bên cạnh vợ. Tuần , bay sang Mỹ để xử lý công việc của chi nhánh. Vân Dao bèn tự chế mấy cái meme từ hình Thương Tễ, ghép với cái mặt than lạnh lùng của tạo sức sát thương cực mạnh, trông buồn đáng yêu theo một cách kỳ lạ.
Vân Dao: [Tổng tài bá đạo mau trả lời.jpg]
Vân Dao: [Tổng tài bá đạo đang vui.jpg]
Phía bên Mỹ lúc đang là hơn tám giờ sáng, chắc chắn Thương Tễ dậy . Quả nhiên tin nhắn trả lời đến nhanh.
Chồng: [Sao thế?]
Chồng: [Chào buổi sáng, bảo bối.]
Vân Dao: [Hứ.]
Vân Dao: [Bảo bối đang vui.]
Chồng: [Cho hỏi kẻ nào mắt dám chọc giận vợ thế?]
Vân Dao: [Anh còn mặt mũi hỏi , còn tại !]
Vân Dao gõ phím lạch cạch: [Chưa từng thấy bạn trai nào nhẫn tâm như ! Hôm nay Nhã Nhã còn hỏi em, công việc lúc mới trường do lo lót cho . Tự nhiên câu đó em nhớ thù cũ hận mới! Anh thử xem, gì gã bạn trai nào ác độc như , thấy c.h.ế.t mà cứu!]
Dù bây giờ ngẫm cô cũng thấy tự kiếm việc ngầu, nhưng cương vị một bạn trai lúc bấy giờ, rõ ràng vô trách nhiệm, chẳng hề chu đáo chút nào! Càng nghĩ Vân Dao càng tức. Gần đây tính tình cô cũng thất thường, kiểu thể kiểm soát nổi , nên cứ hở là lôi Thương Tễ tính sổ. Hận thể bới móc hết mấy chuyện từ đời tám hoánh nào lên mà cằn nhằn một trận.
Thương Tễ ở đầu dây bên cũng chút bất ngờ, ngờ cô đào một chuyện xưa rích xưa răn để bắt bẻ. chuyện phủ nhận. Hồi đó, quả thực từng ý định tay tương trợ cô. Lúc đó nghĩ gì nhỉ... Anh nghĩ rằng, vợ dường như sắp chiều sinh hư, biến thành một con chim hoàng yến chỉ ăn no rửng mỡ thật . Nếu mạnh tay với cô một chút, chỉ miệng mà là bằng hành động thực tế lỡ một ngày nào đó Vân Dao rời xa , cô để vững ngoài xã hội?
Ngày , từng ngỡ rằng sẽ thể đồng hành cùng Vân Dao đến cuối con đường. Thế nhưng, trong lòng cứ trăn trở khôn nguôi về việc cô sẽ nếu , giống như thế nào cũng thể yên tâm buông tay. Mãi ... còn phiền não chuyện đó nữa. Bởi vì Vân Dao trưởng thành và độc lập vượt xa ngoài sức tưởng tượng của , cô cũng chẳng cần dựa dẫm nữa.
Kéo dòng suy nghĩ trở về, Thương Tễ nghiêm túc giải thích: [Không là thấy c.h.ế.t cứu, mà thấy em nên trang cho khả năng sống độc lập. Nếu lúc đó cứng rắn một chút, em coi lời như gió thoảng bên tai, chịu bao giờ . Hồi còn đau đầu mãi vì chuyện đấy.]
Vân Dao: [...]
Thôi , đúng là như thật. Dù cô khéo miệng, ngoài mặt ngoan ngoãn nhưng bên trong cực kỳ chủ kiến, quả thực ít khi lời .
Vân Dao hỏi: [Vậy bây giờ phiền não nữa chứ gì?] (Giờ sự nghiệp của cô đang thành đạt thế cơ mà!)
Thương Tễ: [Vẫn phiền não.]
Vân Dao: [?]
Thương Tễ lật xem xấp hóa đơn ghi nợ của tháng , hàng chân mày khẽ cau . Có gì đó sai sai.
Thương Tễ: [Vợ dạo lạ lắm. Cả tháng trời cộng chẳng mua sắm bao nhiêu món. Sao thế, cái túi xách nào ưng ý ? Hay chấm món trang sức nào?]
Thương Tễ: [Anh nhớ dạo ở Paris tổ chức một show diễn thời trang lớn, em cũng thích món nào ?]
Việc vợ tiêu quá ít tiền dạo gần đây, quả thực khiến ... phiền não.
Vân Dao: [...Chê em xài ít tiền quá chứ gì? Anh cứ chờ đấy, em sẽ vung tiền như nước cho xem!]
Chỉ vài giây .
Thương Tễ: [Thế thì quá, yên tâm .]
Vân Dao: [...]
Hết nổi, cạn lời thực sự. Chống cằm ngẩn ngơ một lúc, Vân Dao bất chợt bĩu môi, cuối cùng nhịn mà gửi tin: [Em nhớ quá, chồng ơi.]
Ngay giây tiếp theo, cuộc gọi video của Thương Tễ liền gọi tới. Vân Dao bắt máy, bối cảnh phía thì đoán đến công ty, chắc lát nữa cuộc họp. Qua màn hình điện thoại, Thương Tễ như đang cẩn thận quan sát nét mặt cô, cất giọng dịu dàng: "Anh cũng nhớ em, bảo bối. Đợi về nhé."
Vân Dao gật đầu lia lịa như gà mổ thóc: "Vâng ạ."
Thấy vẻ sắp việc, Vân Dao liền : "Thôi chuyện nữa, em thăm bà nội xong cũng về nhà đây. Khi nào bận xong gọi cho em, rõ ?!"
Thương Tễ bật : "Tuân lệnh."
Vân Dao hài lòng cúp máy. Ở đầu cầu Los Angeles, một dàn giám đốc cấp cao tề tựu đông đủ trong phòng họp. Thương Tễ cất điện thoại, lúc mới bước .
Về đến nhà, Vân Dao bận bịu trả lời vài email công việc. Loay hoay một lúc, thím Ngô nấu xong bữa tối liền gọi cô ăn. Kể từ ngày chuẩn mang thai, ba bữa một ngày của Vân Dao đều do chuyên gia dinh dưỡng lên thực đơn riêng, đảm bảo cung cấp đầy đủ các loại vitamin và dưỡng chất cần thiết. Thím Ngô nấu ăn cực kỳ ngon, điều dạo món ăn cứ nhạt dần đều. Khổ nỗi Vân Dao ăn uống , gắp miếng nào thím Ngô đều cẩn thận ghi chép hết để báo cáo cho Thương Tễ. Người đang tít tận Los Angeles, mà quản lý cũng chặt chẽ gớm!
Ăn tối xong, Vân Dao tắm. Vừa bước khỏi phòng tắm thì điện thoại reo. Cô cứ đinh ninh là Thương Tễ gọi, ai ngờ là Hồ Thiến Thiến. Thiến Thiến du lịch châu Âu về, hào hứng chia sẻ một loạt ảnh ọt cho Vân Dao, đó mới thỏ thẻ rằng cô nàng đang lấy chồng.
Vân Dao: [?]
Vân Dao: [Cậu định cưới ai cơ?]
Vân Dao: [Có duyên kỳ ngộ ở nước ngoài ?]
Hồ Thiến Thiến ngượng ngùng gửi tin nhắn thoại: "Chuyến du lịch tớ tình cờ gặp một đàn . Cậu còn nhớ ? Anh cán bộ hội sinh viên trường , đây tụi còn thí nghiệm chung cơ."
Vân Dao sực nhớ . Vị đàn là một học bá chính hiệu, tính tình hướng nội nhưng bụng. Nghe nghiệp xong cho một tập đoàn lớn, ba năm thăng chức quản lý. Bây giờ vị trí lẽ còn cao hơn, chuẩn tinh tinh hoa, tiền đồ xán lạn. Không ngờ hai họ vô tình chạm mặt. Thiến Thiến thì hướng ngoại, đàn thì trầm tính, tính cũng là một cặp bù trừ hảo. Thế nhưng...
Vân Dao vẫn tiêm liều t.h.u.ố.c phòng ngừa: "Cậu cẩn thận Tống Nhất Hành bám lấy như âm hồn bất tán đấy."
Hồ Thiến Thiến đáp: "Chắc . Chuyện chia tài sản giải quyết xong xuôi, dì út của tớ rời khỏi nhà họ Tống . Tớ với giờ chẳng còn liên quan gì nữa."
Vân Dao: "Không liên quan là ."
Hồ Thiến Thiến đầy vẻ ghen tị cất lời: "Tớ cũng thèm lấy chồng công chúa Dao Dao ạ. Nhìn và sếp Thương mà tớ ngưỡng mộ c.h.ế.t. Cuộc sống viên mãn, chuẩn cả em bé nữa chứ... Biết nhỉ, tớ mơ mộng cái đám cưới thế kỷ , tài lực của sếp Thương thì mấy ai sánh kịp? Tớ chỉ cần một hôn lễ theo đúng ý là đủ mãn nguyện ."
Còn về tình yêu, lẽ đó là thứ quý giá và khó tìm nhất đời. Bao nhiêu ngoài sống cả đời mà nào mùi vị tình yêu là gì . Nếu thực sự kiếm , cô cũng chẳng cố chấp cưỡng cầu nữa.
Vân Dao động viên: "Vậy một thời gian tiếp xúc, thấy đàn thế nào? Nếu cảm thấy , xác định đó là nắm tay đến cuối đời thì cứ mạnh dạn kết hôn . Tớ luôn ủng hộ ."
Vân Dao vỗ ngực: "Muốn cưới, tớ lo!"
Hơn nữa, bản Thiến Thiến vốn dư sức tự chỗ dựa vững chắc cho cuộc đời . Đó mới là điều kiện tiên quyết quan trọng nhất để bước cuộc sống hôn nhân. Hồ Thiến Thiến hăng hái "ừm" một tiếng thật to. Xong xuôi, cô nàng sang hóng hớt chuyện Vân Dao chuẩn m.a.n.g t.h.a.i , đùa: "Không cấn t.h.a.i luôn đấy chứ?"
Vân Dao vươn vai dài giường cực kỳ thoải mái, giọng điệu phần lười biếng: "Làm gì mà nhanh thế! Bọn tớ mới 'thả' tới hai tháng... Chắc chắn là ..."
Hồ Thiến Thiến chẳng thèm , tự biên tự diễn: "Trời ơi, hóng quá mất! Cứ nghĩ đến chuyện sắp dì là tớ hồi hộp kinh khủng."
Vân Dao than thở: "Người đáng lý hồi hộp nhất là tớ đây ... Cậu , bây giờ Thương Tễ quản lý luôn cả chuyện ăn uống của tớ ."
Thật Thương Tễ cũng quản, kiểu như khuyên cô cố gắng bớt ăn mấy thứ đồ ăn vặt. bây giờ là trực tiếp giám sát cấm tiệt, chứ chẳng còn là nhắc nhở nhẹ nhàng nữa.
Trình độ an ủi khác của Hồ Thiến Thiến quả nhiên dở tệ: "Cậu đừng căng thẳng quá."
"Sếp Thương cũng chỉ cho thôi. Không chỉ sếp Thương , tớ cũng canh chừng đấy!"
"Với chúng cũng tuổi , thực sự thể ăn uống bạt mạng nữa . Bọn mà tiêu hóa nổi đống chất phụ gia nữa chứ, haha."
Vân Dao lập tức xù lông phản bác: "Cậu bảo ai tuổi cơ? Bà đây mới hai mươi tám tuổi, đầy ba mươi thanh xuân phơi phới, rực rỡ nhất cuộc đời nhé!"
Hồ Thiến Thiến chọc ngoáy: "Thế thử xem, dày bây giờ còn tiêu hóa nổi mấy cái thứ ngập tràn chất phụ gia, zero phần trăm tự nhiên nữa ?"
Vân Dao cứng họng dám cãi . Quả thật bây giờ cô ăn nổi mấy thứ đồ ăn rác đó nữa. Thèm lẩu cay, Thương Tễ sẽ bảo thím Ngô ngay tại nhà, sữa cũng . Hương vị chẳng kém cạnh ngoài hàng là bao, mà nguyên liệu đảm bảo tươi ngon, vệ sinh. Không chỉ "miễn dịch" với đồ ăn vặt, dạo cô còn cực kỳ buồn ngủ. Rõ ràng là định chờ điện thoại của Thương Tễ, thế mà đến tám giờ tối ngủ gục từ lúc nào .
...
Sáng hôm tỉnh dậy, Vân Dao mới tá hỏa phát hiện Thương Tễ gọi điện cho . Không thấy cô nhấc máy, chắc đoán cô ngủ nên chỉ để một tin nhắn WeChat.
Chồng: [Ngủ ngon nhé, bảo bối.]
Hai ngày nay cô thực sự vô cùng mệt mỏi và buồn ngủ, lẽ do lịch trình việc quá vất vả. Hết dự họp ở Vạn Phong, chạy sô dự tiệc từ thiện để quyên tiền, còn giải quyết hàng đống việc bên công ty riêng. Nào ai ngờ một ngày, Vân Dao cô bận rộn đầu tắt mặt tối vì công việc cơ chứ! Cả hai vợ chồng đều bận, đến mức tìm mỏi mắt cũng một thời gian trống khớp để gọi điện. Cũng may công việc bên Mỹ của Thương Tễ hòm hòm, dự tính một hai ngày tới sẽ về nước.
Vân Dao định ấn gọi cho chồng thì thím Ngô gõ cửa bên ngoài, báo rằng Thương Nhã Nhã sang tìm cô. Vân Dao vội vàng buông điện thoại xuống, chuẩn lên tinh thần để tiếp tục khai sáng nhân sinh quan cho cô sinh viên trẻ còn đang lạc lối.
Ai mà ngờ Thương Nhã Nhã sang đây là để tạ ơn, tay còn xách theo một đống đồ ăn vặt. Cô nàng khuôn mặt nghiêm túc tuyên bố rằng " chị dâu một buổi, hơn hẳn sách mười năm", bỗng chốc cảm thấy cuộc đời bừng sáng. Ôi chao, tuổi nhỏ mà miệng mồm ngọt xớt thế .
Thôi , Vân Dao thừa là Thương Nhã Nhã đang cố tình lố. Thế nhưng cô nàng thực sự cũng ngộ chút chân lý: "Ban đầu em còn đinh ninh cũng chẳng , chị dâu chính là tấm gương chói lọi của đời em. Kết quả, hóa chị thuộc cái kiểu lén lút lưng cắm đầu nỗ lực việc..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tra-xanh-tuyet-doi-khong-lam-the-than/chuong-76.html.]
Vân Dao chột đ.á.n.h gãy: "Chị đính chính một chút, dạo gần đây chị mới bắt đầu chăm chỉ thôi. Toàn bộ thành tựu hiện tại của chị đều là nhờ thiên phú bẩm sinh của chị, đúng hướng thôi. Với , chị hề lén lút nỗ lực lưng nhé."
Cô mà đạt chút thành tựu nào là hận thể loan báo cho cả thiên hạ để Thương Tễ khen ngợi , chuyện lén lút nỗ lực cơ chứ.
Đừng tự tiện gắn cho cô cái mác cuồng công việc.
Thương Nhã Nhã gật gù hiểu : "Tóm là em quyết định sẽ học tập chị dâu. Tuy em thể một phú nhị đại chỉ ăn no chờ c.h.ế.t, nhưng học hỏi thêm chút gì đó cũng việc ... Cùng lắm thì lúc nào chịu hết nổi tính tiếp."
"À đúng , suýt nữa thì em quên mất. Đây là rượu nếp và mứt hoa quả tự tay em , bảo em mang sang cho chị nếm thử."
Vân Dao vui vẻ nhận lấy, "Wow" lên một tiếng: "Nhìn là thấy ngon , gửi lời cảm ơn thím giúp chị nhé."
Vì đang chuẩn m.a.n.g t.h.a.i nên cô đụng đến rượu nếp, chỉ mở túi mứt mơ đóng gói vô cùng tinh xảo, cẩn thận . Vân Dao chia cho Thương Nhã Nhã một nửa, tiện thể gọi cả thím Ngô cùng ăn.
"Ngon quá!" Vân Dao c.ắ.n một miếng, hai mắt liền sáng rỡ. Miếng mứt mềm dẻo, thơm ngọt, ngon hơn đồ bán ngoài tiệm cả trăm .
Thương Nhã Nhã cũng đắc ý lây: " , em món là dzách đấy!"
Vân Dao gật gù bốc thêm một viên nhét miệng. Đột nhiên, một cơn buồn nôn thể kiềm chế trào ngược từ lồng n.g.ự.c lên. Cô "ọe" một tiếng, nôn thốc nôn tháo bộ mứt nuốt xuống.
Đừng là Thương Nhã Nhã, ngay cả thím Ngô cũng dọa cho giật thót tim. Luống cuống mất một giây, bà mới hồn, vội vàng chạy gọi điện cho bác sĩ Tần.
Bác sĩ Tần là bác sĩ gia đình, nhưng Vân Dao cảm thấy lúc gọi bác sĩ gia đình cũng vô dụng, lẽ đến thẳng bệnh viện kiểm tra mới chắc chắn , nên cô ngăn thím Ngô .
Thương Nhã Nhã hoang mang cô: "Chị dâu... Chị thấy ngon quá nên nôn luôn ?"
Vân Dao xoa cằm, trong lòng lờ mờ suy đoán điều gì đó. Cô vẻ cao thâm, đáp: "Chắc là vui quá nên nôn thôi."
...
Dự cảm của Vân Dao hề sai.
Bước khỏi bệnh viện, tờ kết quả kiểm tra tay, Vân Dao vẫn còn đang trong trạng thái lơ lửng, nửa tỉnh nửa mê.
Cô vẫn khó tin, ngờ cấn t.h.a.i nhanh đến .
Kỳ kinh nguyệt của cô nào cũng trễ vài ngày, cộng thêm dạo công việc bận rộn, nên cô cứ tưởng mệt quá sinh thèm ngủ. Nếu nhờ trận nôn mửa đột ngột hôm nay, chính cô cũng chẳng kịp nhận thai.
Cô sắp .
Sảnh lớn bệnh viện khá đông qua . Thím Ngô cẩn thận dìu dắt, che chắn cho cô, khóe mắt ngập tràn ý : "Phen chắc chắn sẽ mừng rỡ lắm đây."
Vân Dao cũng vô cùng vui vẻ, cẩn thận cất gọn tờ phiếu siêu âm.
Đương nhiên , "cha già con", chả vui mừng đến phát điên lên chứ.
"Thím khoan hãy gọi điện cho nhé. Đợi về, cháu chính miệng báo cho tin vui ."
Thím Ngô tươi rói, gật đầu liên tục: "Dạ ."
Chú Trịnh đ.á.n.h xe cửa, Vân Dao lên xe bảo tài xế chạy thẳng đến nhà chính.
Cô đến bệnh viện thì kiểu gì bên chỗ bà nội cũng sẽ hỏi thăm. Tốt nhất cô nên đích đến báo tin vui cho bà, để già khỏi lo lắng.
Trong phòng khách, bà cụ Thương đang nhàn nhã tỉa tót cành hoa. Vừa thấy Vân Dao bước , tay còn cầm một xấp giấy tờ, bà liền vội vàng sai hầu cất kéo , sốt sắng hỏi: "Sao cháu?"
Vân Dao bước đến xuống cạnh bà, đôi mắt cong cong, tủm tỉm : "Có ạ."
Bà cụ Thương sững một giây, đó trút một tiếng thở dài nhẹ nhõm, miệng lẩm bẩm liên hồi: "Tốt, quá , là !"
Bà kéo lấy tay Vân Dao nắm thật chặt: "Cháu ngoan ngoãn dưỡng t.h.a.i nhé, cần gì cứ với bà nội. Con trai con gái cũng , cháu nào bà cũng thương."
Nói đoạn, bà liền sang dặn dò quản gia: "Ông Châu, mau lên lầu lấy cái hộp của xuống đây."
Chú Châu đáp: "Lão phu nhân vui quá đây mà, định lôi cả của riêng cơ đấy."
Nói ông xoay lên lầu, một lát ôm xuống một chiếc hộp gỗ màu đỏ thẫm, chạm trổ hoa văn phượng hoàng vô cùng tinh xảo và nhã nhặn.
Bà cụ Thương đỡ lấy chiếc hộp chậm rãi mở . Bên trong mà là một chiếc mũ phượng dát vàng khảm ngọc điểm thúy, kèm theo một đôi vòng tay bằng vàng nguyên khối. Bà móm mém, ôn tồn giới thiệu với Vân Dao: "Chiếc mũ phượng là bảo vật gia truyền từ đời tổ tiên nhà bà để , vô giá lắm đấy, bình thường gánh vác nổi . Dành cho chắt của bà là hợp lý nhất, cháu nhất định cất giữ cẩn thận đấy. Còn đôi vòng vàng là do ông nội cháu tự tay khi qua đời... Đợi đứa bé chào đời thì đeo cho chắt của bà..."
Bà cụ thực sự quá đỗi vui mừng, tiếp: "Còn nữa, chút cổ phần trong tay bà già mới là thứ giá trị nhất, bà cũng sẽ để hết cho chắt của bà."
Nhìn nụ thể giấu nổi gương mặt hiền từ của bà nội, Vân Dao khẽ phì . Cô thầm nghĩ, giờ xem phim truyền hình thấy các phu nhân hào môn m.a.n.g t.h.a.i là trưởng bối ban thưởng cho đủ thứ tài sản. Hóa chuyện đó là thật.
Cô trịnh trọng nhận lấy chiếc hộp trang sức bằng gỗ đỏ nặng trĩu: "Cháu cảm ơn bà nội. Những món đồ cháu xin nhận, nhưng còn cổ phần thì..."
Vân Dao định lên tiếng từ chối, nhưng bà cụ Thương gạt : "Cứ cầm lấy , vốn dĩ cũng định để phần cho cháu mà... Có điều... cháu cũng tính cô của cháu đấy, mấy năm nay nó cứ oán trách bà thiên vị. Thực bà nào thiên vị ai, nó và A Tễ đấu đá bà đều thấy hết. Đứa nào cũng là khúc ruột của bà, nên bà bênh vực ai cả. Chỉ cần nhà họ Thương , hòa thuận là . Bất kể tranh giành thế nào thì cũng vẫn là một nhà, vẫn chung mâm cơm, tuyệt đối ầm ĩ cho ngoài chê . Đó chỉ là thể diện của gia tộc, mà còn liên quan đến hình ảnh của cả tập đoàn. Cháu hãy nhớ kỹ những lời bà ngày hôm nay. Những thứ , ai nắm quyền chủ gia đình thì bà sẽ để cho đó, cháu cần chối từ nữa. Sau cái nhà do cháu chủ , các cháu sống với là bà yên lòng... Đứa cháu trai của bà mà, bố nó tình cảm mặn nồng mất sớm. Nó cô đơn lạnh lẽo từ nhỏ, đến bây giờ mới thể coi như là viên mãn trọn vẹn..."
Vân Dao xong cũng bất giác trầm ngâm.
Chốn hào môn lẽ đều như , bên trong dù đấu đá sứt đầu mẻ trán đến thì bề ngoài vẫn giữ bộ dạng dĩ hòa vi quý. Chưa đến bước đường cùng, tuyệt đối xé rách mặt .
Có nhiều chuyện, dẫu là tàn khốc vô tình, nhưng cũng chẳng còn cách nào khác.
Gả nhà họ Thương ba năm, Vân Dao ngày càng thấu hiểu sự khác biệt một trời một vực giữa gia đình danh gia vọng tộc và nhà bình thường. Ít nhất là về mặt tình , chốn hào môn vĩnh viễn bao giờ sự thuần túy trong sáng như thường. đó là hiện thực thể né tránh.
Cha Thương Tễ qua đời sớm, bản bước cuộc chiến giành quyền lực với chính cô ruột thịt. Chẳng trách đây luôn mang dáng vẻ hờ hững, lạnh lùng đến . Một từng đón nhận tình yêu thương, thì học cách yêu khác cơ chứ.
...
Trở về nhà, Vân Dao cẩn thận mở chiếc hộp gỗ quý giá , tỉ mỉ chiêm ngưỡng chiếc mũ phượng giá trị liên thành . Tuy là đồ cổ, nhưng điều đó cũng chẳng thể lu mờ sự cao quý, tao nhã của nó. Ngược , trải qua sự lắng đọng của thời gian, chiếc mũ càng ánh lên vẻ cổ kính, trầm mặc. Món đồ quý giá thế vẫn nên cất thì hơn. Vân Dao đóng nắp , khóa cẩn thận mang cất két sắt.
Đợi con đời, đeo đôi vòng tay vàng cho con là .
Vân Dao phòng khách xuống, thím Ngô vội vàng bưng bát súp gà hầm suốt cả buổi chiều lên.
Bây giờ cô m.a.n.g t.h.a.i , càng bồi bổ cẩn thận hơn mới .
Vân Dao nhâm nhi súp gà, đưa tay sờ lên chiếc bụng phẳng lì của . Bụng xẹp lép thế , mà bên trong một sinh linh bé nhỏ ư.
Đến tận lúc cô vẫn cảm thấy lâng lâng khó tả, dùng từ gì để diễn tả cảm giác kỳ diệu .
Cầm điện thoại lên, cô vô thức mở khung chat với Thương Tễ, trong lòng ngứa ngáy chỉ báo tin ngay cho ... hiện tại bên Los Angeles đang là rạng sáng, e rằng say giấc nồng .
Hơn nữa, cô vẫn đợi về để chính miệng thông báo tin mừng.
Còn ba cô nữa, nếu chuyện chắc chắn hai ông bà cũng vui mừng khôn xiết. Cô là con gái một trong nhà, ba mong ngóng cháu ẵm bồng từ lâu lắm .
Đang mải uống súp, ngoài cửa đột nhiên vang lên tiếng lách cách mở khóa.
Giờ mà...
Như linh tính mách bảo, Vân Dao khựng một nhịp, lập tức đặt thìa xuống, xỏ dép lẹp xẹp chạy vội hành lang.
Vậy mà là Thương Tễ thật!
Anh đang cởi chiếc áo dáng dài xuống. Đường nét khuôn mặt tuấn tú sắc sảo vương chút mệt mỏi, toát lên vẻ phong trần của trải qua một chuyến dài.
Anh về nhanh ? Cô cứ đinh ninh ít nhất ngày mai mới về, về sớm thế ?
Thấy cô ngây như phỗng tiếng nào, Thương Tễ khẽ nhướng mày, buồn trêu chọc: "Sao đơ thế ? Mới mấy ngày mà nhận chồng ?"
Vân Dao bất chợt bĩu môi, lao đến ôm chầm lấy . Cô ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên, hỏi: "Sao về sớm thế? Bên đó xong việc hết ạ?"
Thương Tễ dang tay ôm lấy đôi bờ vai gầy gò của vợ, khẽ "ừ" một tiếng.
Mấy ngày qua, thấy Vân Dao lúc nào cũng ngủ từ sớm, ngợm cứ uể oải ỉu xìu, cẩn thận nhẩm tính chu kỳ sinh lý của cô thì trong lòng lờ mờ đoán . dám chắc, thế nên hai ngày nay bán mạng việc liên tục nghỉ để kết thúc sớm chuyến công tác, vội vàng về định dẫn cô khám xem .
Thương Tễ lựa lời cẩn thận, dịu dàng xoa đầu vợ hỏi: "Bảo bối, hẹn sẵn một đội ngũ bác sĩ chuyên nghiệp , chúng đến bệnh viện kiểm tra chút nhé?"
Nào ngờ Vân Dao đột nhiên bật "phụt" một tiếng: "Có nghi em t.h.a.i ?"
Hóa còn tinh ý nhận những biểu hiện bất thường của cô cả chính cô, thảo nào gấp gáp chạy về ngay trong đêm như .
Thương Tễ thành thật đáp: " là suy đoán đó."
"Không cần ." Vân Dao khụt khịt mũi, chậm rãi nhả từng chữ.
Thương Tễ mà cũng lúc não bộ nhảy chậm: "...Sao ?"
Vân Dao siết chặt vòng tay ôm , trêu: "Đương nhiên là vì em tự khám xong . Thương Tễ... sắp bố đấy!"
Không ngờ vị tổng tài bá đạo cũng ngày ngớ phản ứng kịp.
Toàn Thương Tễ chấn động, tâm trí bỗng chốc trống rỗng.
Trái tim trong lồng n.g.ự.c dường như cũng đang đập liên hồi như trống bỏi.
Hóa đoán sai. Vợ , thực sự m.a.n.g t.h.a.i .
Giọng trong trẻo, mang theo ý của Vân Dao vang lên bên tai: "Được cha muộn màng, chú Thương , chú vui ?"
Thương Tễ mất một lúc mới thoát khỏi cảm giác chân thực . Vòng tay đang ôm lấy Vân Dao bỗng trở nên rụt rè, dám dùng sức.
Anh cúi đầu hôn nhẹ lên trán cô, mãi một lúc mới cất giọng khàn khàn: "Vui, vui lắm."
Vân Dao kiễng chân lên, nũng đòi bế.
Thương Tễ dứt khoát khom lưng, động tác vô cùng cẩn trọng, bế thốc cô lên về phía phòng khách.
Vân Dao tựa đầu khuôn n.g.ự.c rắn rỏi của , ríu rít kể lể chuyện xảy trong ngày.
Thương Tễ chăm chú lắng , thỉnh thoảng ừ hữ hùa theo.
"À đúng , hôm nay bà nội giao bảo vật gia truyền cho em đấy. Anh là gì ? Là một chiếc mũ phượng cực kỳ lộng lẫy và đắt giá."
"Đó là của hồi môn của bà nội, hồi nhỏ cũng mới chỉ thấy một ."
Thương Tễ nhẹ nhàng đặt cô xuống sô pha, cẩn thận ôm trọn cô lòng.
"Bà nội bảo, từ nay về cái nhà do em chủ. Bà còn kể cho em một chuyện trong nhà nữa." Vân Dao bất chợt thở dài, vòng tay ôm lấy cổ , thủ thỉ: "Từ nay về , ngôi nhà em, con của chúng . Chồng ơi, quãng đời đằng đẵng phía , con em sẽ mãi đồng hành cùng ."
Có lẽ vì quá đỗi hạnh phúc, mà hạnh phúc thì luôn khiến con trở nên mềm lòng.
Một vốn lạnh lùng, sắt đá như Thương Tễ, giờ phút khóe mắt cay cay, cay đến mức rơi lệ.
"Được."