Trà Xanh Tuyệt Đối Không Làm Thế Thân - Chương 77
Cập nhật lúc: 2026-06-01 05:44:45
Lượt xem: 108
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khi bụng Vân Dao ngày một lớn dần thì chứng ốm nghén của cô cũng trở nên nghiêm trọng. Mỗi ngày vất vả lắm mới ăn chút gì đó bụng, đầy nửa tiếng nôn sạch sành sanh. Bụng thì ngày một to , nhưng cô gầy rộc . Thương Tễ nhiều sách về t.h.a.i kỳ. Anh những t.h.a.i p.h.ụ ốm nghén nặng, tính khí cũng sẽ trở nên nóng nảy và khó kiểm soát hơn từng ngày. Và trong thời gian , Vân Dao cũng ngày càng phụ thuộc hơn.
Thương Tễ đành cố gắng bớt chút thời gian để ở bên cô. Những buổi tiệc tùng cần thiết, đều tìm cách từ chối, dời quá nửa khối lượng công việc về nhà giải quyết. Nếu việc gấp, tuyệt đối ngoài quá lâu. Những món đồ thím Ngô nấu cô nuốt trôi, Thương Tễ bèn đích bếp. Anh theo vợ học nấu những món Vân Dao thích, mỗi ngày đổi thực đơn liên tục để dỗ cô ăn. Tuy ăn xong vẫn nôn hơn phân nửa, nhưng ít cô cũng lót chút ít.
Giai đoạn ốm nghén quả thực gian nan và dài đằng đẵng. Có những lúc Vân Dao đang say giấc, Thương Tễ kìm tiếng thở dài. Đường đường là một đàn ông hô mưa gọi gió, mà lúc chút luống cuống chẳng . Cũng may là tinh thần của Vân Dao khá lạc quan. Dù cơ thể chịu đựng những cơn nghén vật vã, nhưng tâm trạng của cô vẫn luôn giữ sự vui vẻ. Thêm đó, từ lúc cô mang thai, ba cũng xin nghỉ phép dài ngày để đến chăm sóc, nhờ mà phần lớn thời gian tâm trạng cô đều . Cô còn tâm trí sang trêu chọc Thương Tễ, hỏi mang bầu mà sụt cân theo cô thế .
Mỗi khám thai, kết quả của Vân Dao đều , em bé đang lớn lên từng ngày. Tình trạng ốm nghén cũng biến mất khi t.h.a.i nhi bước sang tháng thứ tư. Vân Dao mang chiếc bụng tròn xoe, trở về dáng vẻ tràn đầy sức sống như , ngày nào cũng ăn uống ngon miệng. Đến lúc , Thương Tễ mới thở phào nhẹ nhõm đôi chút.
Sau khi Vân Dao hết ốm nghén, ba thể xin nghỉ phép mãi nên đành về quê . Gần đây Vân Dao ăn gì cũng thấy ngon miệng, cơ thể nhẹ nhàng, bèn bắt tay giải quyết một công việc dang dở, thỉnh thoảng còn đến tập đoàn Vạn Phong họp hành. Thật đây đều là những chuyện nhỏ nhặt. Tuy cô chút đỏng đảnh, nhưng mới m.a.n.g t.h.a.i hơn bốn tháng, búp bê sứ dễ vỡ, chỗ nào mà chẳng . Chỉ là Thương Tễ cứ thích quá lên, từ lúc cô bầu là bố trí cả một dàn vệ sĩ vây quanh bảo vệ.
Bất kể cô cũng theo , an ninh vô cùng nghiêm ngặt nhằm hạn chế tối đa những sự cố ngoài ý . Hơn nữa, cái "tên cai ngục" dù ở bên cạnh cũng nắm rõ tung tích của cô lúc. Cứ cách một tiếng hỏi cô đang ở , hoặc nhắc nhở cô uống nước, ăn uống, đừng bấm điện thoại quá lâu. Những việc đều nhớ rõ mồn một, chẳng cần Vân Dao bận tâm chút nào. Thỉnh thoảng cô để ý tin nhắn, sẽ gọi thẳng cho vệ sĩ. Nói chung là nhất cử nhất động của cô đều lọt khỏi tầm mắt .
...
Gần đây công ty thời trang của cô hoạt động khá , việc gì bận rộn. Vân Dao đến công ty hai tiếng là tan . Về nhà thì chán, cô bèn gọi Thiến Thiến ngoài cùng dạo trung tâm thương mại. Vân Dao giới tính của em bé là một bé gái, nên cô rục rịch sắm sửa nhiều đồ. Đủ loại quần áo nhỏ xinh xắn chất đầy quá nửa phòng để đồ. Hôm nay Vân Dao đơn thuần chỉ là dạo cho đỡ buồn chán thôi.
Hồ Thiến Thiến nhờ đ.á.n.h một chiếc khóa vàng nhỏ để tặng cho em bé, đúng lúc hôm nay đến lấy.
"Đẹp ?" Hồ Thiến Thiến mở hộp trang sức đựng chiếc khóa vàng . Tưởng tượng cảnh chiếc khóa đeo cổ em bé, cô nàng nôn nóng gặp mặt cô cháu gái nhỏ của lắm .
"Đẹp lắm!" Vân Dao ưng ý ngay. Thiết kế vô cùng tinh xảo, còn chữ "Song Phúc".
"Tớ tự thiết kế đấy." Hồ Thiến Thiến đắc ý khoe khoang.
Vân Dao vỗ vai bạn: "Khá lắm khá lắm, hổ thẹn với uy danh của cặp đôi song sát Đại học Nghi chúng ."
Hồ Thiến Thiến nhẹ nhàng gạt tay cô : "Đi , bớt nịnh nọt."
Hai lượn lờ trong trung tâm thương mại thêm một vòng, đầy một tiếng , điện thoại của "tên cai ngục" gọi tới. Thương Tễ họp xong về đến nhà thì phát hiện cô vợ đang m.a.n.g t.h.a.i của vắng. Rõ ràng hai tiếng cô tan , giờ đáng lẽ ở nhà mới đúng. Nghe thấy âm thanh ồn ào xung quanh qua điện thoại, liền hỏi: "Đang chơi ở đấy?"
Vân Dao vui vẻ đáp: "Em đang dạo với Thiến Thiến. Em còn mua mấy bộ quần áo cho con gái nữa, đáng yêu cực, lát về em cho xem nhé."
Thương Tễ dịu dàng đáp: "Ừm."
Anh tự nhủ nên chuyện bé xé to. Chỉ là dạo phố thôi mà, còn cùng Hồ Thiến Thiến, chắc chắn cô sẽ để mắt bảo vệ vợ . Hơn nữa, bên cạnh Vân Dao còn vệ sĩ theo, sẽ chẳng chuyện gì xảy . vẫn giấu sự lo lắng, ngập ngừng một lát khẽ hỏi: "Vậy khi nào em về?"
Lời vô cùng kiềm chế và nhẹ nhàng, Thương Tễ tự thấy hề áp đặt. Thế nhưng từ khi mang thai, Vân Dao trở nên vô cùng nhạy cảm. Chỉ một chuyện nhỏ xíu cũng đủ khiến cô phật ý và cảm thấy tủi : "Anh mắng em ? Em chỉ ngoài dạo phố với Thiến Thiến một lát mà cũng mắng em? Anh đối xử với vợ đang cực khổ mang nặng đẻ đau cho thái độ gì đấy?"
Đôi khi, chính Vân Dao cũng thấy ngang ngược vô lý. Thương Tễ vô cùng kiên nhẫn: "Không , mắng em ... Anh chỉ lo lắng thôi. Bảo bối, bây giờ qua đón em, ?"
Vân Dao vẫn nguôi giận, vùng vằng "Dạ" một tiếng rõ miễn cưỡng.
Thương Tễ suy nghĩ một lát dỗ dành: "Anh dạo cùng em thêm một lúc nữa nhé, ?"
"Thế còn ." Vân Dao hài lòng cúp máy, ngoắt sang hớn hở với Hồ Thiến Thiến. Cảm xúc đến nhanh mà cũng nhanh. Hồ Thiến Thiến mà ngẩn cả . Phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i đúng là tính khí thất thường thật.
Vân Dao quả thực nhạy cảm. Thêm đó, t.h.a.i kỳ càng về những tháng cuối, cô càng ỷ Thương Tễ. Chính bản cô cũng nhận điều . Lúc tỉnh ngủ, đầu tiên cô thấy là Thương Tễ. Nếu ở đó, cô sẽ vô cùng hụt hẫng, thậm chí là nổi trận lôi đình.
Tất nhiên, khi cô bước giai đoạn cuối t.h.a.i kỳ, Thương Tễ cũng chủ động sắp xếp thỏa các dự án quan trọng từ , bắt đầu nghỉ t.h.a.i sản, ở nhà túc trực cùng vợ chờ sinh. Những tài liệu quan trọng đều trợ lý mang đến tận nhà để ký duyệt. Anh lên kế hoạch vô cùng cẩn thận, chặt chẽ, chu đáo và ngăn nắp. Mọi tình huống đều tính toán từ , tỉ mỉ đến từng chi tiết nhỏ nhất, hề một sai sót nào. Đôi khi Vân Dao cảm thấy vô cùng khâm phục , quả thực lợi hại, xứng danh là vị tổng tài bá đạo siêu cấp vô địch vũ trụ.
Thương Tễ chẳng màng bình luận về cái biệt danh sấm sét mà cô vợ nhỏ moi từ ngóc ngách nào mạng , chỉ lẳng lặng lật sang trang cuốn sách đang dở tay. thực sự chuẩn của cũng hẳn là hảo tuyệt đối. Chẳng hạn như sắp đến ngày sinh mà vẫn nghĩ cái tên nào ưng ý cho con gái.
Vân Dao sáp gần, thấy vẫn miệt mài lật từ điển. Anh ôm cuốn sách hơn nửa tháng trời , rốt cuộc là định đặt cho con gái cái tên kinh thiên động địa, xuất chúng đến nhường nào cơ chứ? Bản cô cũng từng nghĩ vài cái tên, nhưng ngẫm ngẫm vẫn thấy xứng tầm với cô công chúa bảo bối của . Thôi thì trọng trách cứ giao phó cho .
Thương Tễ sang, đôi mắt to tròn đang thao láo của cô, dịu dàng xoa đầu vợ: "Em thấy trong thế nào? Có chỗ nào khó chịu ?"
Đã sắp đến ngày dự sinh, Thương Tễ lúc nào cũng nơm nớp lo sợ cô gặp bất trắc, sợ cô vỡ ối sớm nên tinh thần luôn trong trạng thái căng như dây đàn.
Vân Dao vác chiếc bụng bầu to tướng sải lai bên cạnh , ngoan ngoãn lắc đầu: "Em ạ." Nếu vỡ ối thì chắc chắn cô cảm giác chứ. Bây giờ cô chỉ buồn ngủ thôi. Thương Tễ thấy vợ ngáp ngắn ngáp dài cũng đặt cuốn sách sang một bên, cúi xuống hôn nhẹ lên má cô vươn tay tắt đèn.
Ai ngờ tắt đèn, Vân Dao đột nhiên tỉnh như sáo. Cô bắt đầu thao thao bất tuyệt lôi Thương Tễ buôn chuyện, từ chuyện nhỏ nhặt như ngày mai thời tiết , cho đến chuyện trọng đại là lúc sinh con gái sẽ trông như thế nào, giống giống cô, tính nết ngoan ngoãn ... Thương Tễ ôm vợ lòng, kiên nhẫn hùa theo những câu chuyện vụn vặt của cô. Cũng giống như bao sắp cha thế gian , trong lòng ngập tràn sự háo hức và mong đợi.
Có điều quá khuya , cô thực sự cần ngủ. Anh hạ giọng trầm ấm hơn, bàn tay nhịp nhàng vỗ nhè nhẹ lưng cô, dỗ dành hệt như đang dỗ một đứa trẻ. Quả nhiên đầy vài phút , Vân Dao ngoan ngoãn chìm giấc ngủ. Nằm cuộn trong vòng tay , nhịp thở của cô dần trở nên đều đặn và bình yên. Thương Tễ ngắm khuôn mặt say ngủ điềm tĩnh của vợ, cũng từ từ nhắm mắt .
Bỗng nhiên chợt nghĩ, con gái khi sinh trong tay tất cả thứ . Vậy nên, chỉ mong con một đời bình an là đủ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tra-xanh-tuyet-doi-khong-lam-the-than/chuong-77.html.]
Vậy đặt tên là Chỉ An .
Dưới sự chăm sóc vô cùng tỉ mỉ và cẩn thận của Thương Tễ, Vân Dao hạ sinh bình an. Cô công chúa nhỏ nặng ba ký ba, tiếng chào đời vang dội đến mức cả bệnh viện đều thấy rõ mồn một. Đội ngũ y bác sĩ đều bảo, hiếm khi thấy đứa trẻ nào lọt lòng tràn đầy sức sống đến . Tại bệnh viện tư nhân cao cấp, bộ tầng lầu nơi Vân Dao nghỉ đều phong tỏa và bảo vệ vô cùng nghiêm ngặt.
Bà nội Thương cùng ba Vân Dao túc trực chờ đợi bên ngoài. Cho đến khi tin cô vượt cạn tròn con vuông, tất cả mới đồng loạt trút gánh nặng trong lòng. Suốt quá trình sinh nở, Thương Tễ luôn túc trực ở bên. Hơn nữa, trong thời kỳ m.a.n.g t.h.a.i cô tẩm bổ , quá trình chuyển diễn khá suôn sẻ, chịu quá nhiều cực khổ. dù , sinh xong cô vẫn rơi trạng thái kiệt sức.
Bà nội là bậc trưởng bối nên Vân Dao bế em bé trao tận tay cho cụ, hiền từ: "Quả là một đứa trẻ khỏe mạnh và vô cùng xinh xắn. Lớn lên chắc chắn con bé sẽ nên chuyện lớn đây."
Bà cụ Thương mặt mày rạng rỡ, càng ngắm chắt gái càng ưng ý, gật đầu lia lịa: " thế, ông bà cái mũi nhỏ xíu , cả hàng lông mày xem, hệt như đúc từ một khuôn với ba nó ."
Ba Vân Dao cũng chớp mắt ngắm cháu ngoại: "Mọi xem con bé ngủ ngoan kìa, chắc chắn sẽ là một đứa trẻ ngoan ngoãn hiểu chuyện."
...
Bé An An tương lai là một đứa trẻ ngoan ngoãn thì , nhưng ít nhất hiện tại là . Ngay từ lúc lọt lòng, cô bé thu nạp muôn vàn sủng ái. Quà cáp gửi tặng chất cao như núi, tài sản tên cô bé càng đếm xuể. Quả đúng là một nàng công chúa nhỏ đích thực, ngậm thìa vàng mà lớn lên. Cục cưng bé nhỏ thừa hưởng trọn vẹn những nét ưu tú nhất của cả Vân Dao và Thương Tễ: làn da trắng bóc, đôi mắt to tròn, sống mũi cao vút và cái miệng chúm chím hệt như búp bê. Hàng lông mi đen nhánh, cong vút cứ khẽ chớp chớp, chỉ cần một cái thôi là trái tim ai nấy đều tan chảy.
Trước khi tròn một tuổi, bé cưng cực kỳ ngoan ngoãn. Đến giờ là ngoan ngoãn ti sữa, ngoan ngoãn rúc lòng ba ngủ say sưa. Dì bảo mẫu chăm cô bé cũng nhàn hạ. Cứ ăn no ngủ, ngủ dậy ăn, chẳng quấy tẹo nào. Bởi , đầy sáu tháng tuổi, cân nặng của cô nhóc cán mốc mười ký lô - một con đáng kinh ngạc. Cũng vì thế mà Vân Dao đặt luôn cho con gái cưng biệt danh "Heo Con". May , nhờ sự chăm sóc chuyên nghiệp và dày dặn kinh nghiệm của dì bảo mẫu, giai đoạn cân nặng của bé kiểm soát khá .
Khi An An tròn một tuổi, sự dạy dỗ chuyên nghiệp của dì, cô bé bắt đầu chập chững . Thân hình tròn vo, bụ bẫm ngày nào cũng bò lổm ngổm khắp phòng khách, đó run rẩy chống tay lên, rón rén bước từng bước một nhỏ xíu, trông con bé toe toét sung sướng vô cùng. Và một ngày trời, cái miệng chúm chím bỗng bập bẹ thốt lên hai tiếng "Mẹ ơi", khiến Vân Dao kích động đến mức suýt rơi nước mắt, khoe khoang với tất cả . Quả hổ danh là con gái của Vân Dao cô, quá đỗi thông minh!
Sau khi sinh, nhờ sự giúp đỡ đắc lực của bảo mẫu, Vân Dao chẳng bận tâm mệt nhọc bề bộn. Phần lớn thời gian cô chỉ việc vui đùa cùng con. Vậy là vẹn cả đôi đường, chăm lo gia đình duy trì sự nghiệp. Thêm đó, Thương Tễ cưng chiều cô công chúa nhỏ của như một viên ngọc quý. Cứ hễ nghỉ là giành phần ở nhà chăm con. Thậm chí con gái đá cho một cước, cũng xuýt xoa khen con bé lực, dáng một "ông bố hai mươi bốn hiếu" chính hiệu. Hết cách , "cha già gái" thì lúc nào chẳng cưng như trứng mỏng thế chứ.
Thế nhưng, khi qua mốc một tuổi, "bộ mặt thật" của bé Heo Con rốt cuộc cũng giấu nữa. Cái trò "đấm xinh , đá ba già cả" chẳng đáng nhắc tới nữa. Cứ hễ khỏi nhà là y như rằng cô nhóc bậy. Gặp bà cố là túm lấy tay bà c.ắ.n nhả. Còn tóc của ông bà ngoại thì chẳng con bé giật rụng bao nhiêu sợi... Tóm là chiến tích phá phách nhiều đếm xuể! Bởi thế, Vân Dao quyết định ban cho con gái thêm một danh xưng mới: "Tiểu bá vương nhất thiên hạ".
trớ trêu , "tiểu bá vương" sở hữu một nhan sắc kinh thiên động địa. Khuôn mặt con bé giống Vân Dao y tạc, chỉ duy nhất chiếc mũi là cao thẳng tắp, phảng phất nét lạnh lùng kiêu ngạo của Thương Tễ. Lúc im tiếng nào trông lạnh lùng là thế, nhưng hễ lên một cái là ngọt ngào vô đối. Những chuyện đều vẻ ngoài xinh , đáng yêu của con bé đ.á.n.h lừa. Mà dẫu tỏng tính nết thật chăng nữa, khi gương mặt tựa thiên thần , cũng tự nguyện mù quáng mà sa lưới.
Hồ Thiến Thiến chính là một ví dụ điển hình. Kể từ ngày tiểu bá vương cất tiếng chào đời, Hồ Thiến Thiến hề mệt mỏi mà ngày nào cũng nhắn tin khủng bố Vân Dao. Dòng tin nhắn mở đầu lúc nào cũng là: [Gửi ảnh bảo bối của tao qua đây, mau lên!] Ngày nào Vân Dao cũng đúng giờ đúng giấc cập nhật tình hình cho cô bạn, nếu sẽ nhận một trận oanh tạc điện thoại ngớt. Đây , Vân Dao bấm gọi video, Hồ Thiến Thiến bắt máy ngay lập tức.
Nhìn cục bột nhỏ béo núc ních đang bò lổm ngổm sàn nhà qua màn hình, Hồ Thiến Thiến khỏi trầm trồ xuýt xoa: "Nhìn cái mặt nhỏ của An An nhà kìa, đúng là nữ thần sắc giáng trần mà! Còn tỷ lệ cơ thể nữa, trời ơi, đạt đến mức kinh ngạc 1:1 luôn! Một tỷ lệ hảo thần thánh , hóa là hình hai cái đầu nha!"
Những lời khen ngợi lố lăng cỡ đó mà cô nàng cũng thốt . Vân Dao bật bó tay. Cô đưa tay xoa xoa cái bụng tròn vo của con gái, dùng ngón tay ước lượng một chút để đưa con khách quan:
"Nói bậy! Rõ ràng ít nhất là ba cái đầu nhé. Dì hư quá mất, dám bịa đặt tung tin đồn nhảm về bé Heo Con nhà chúng hả! Tội tày đình! Mau mau dâng lên bình sữa 200ml để chuộc tội nhanh lên!"
Hồ Thiến Thiến ngắm mãi mà chán, cưng nựng thế nào cũng đủ. Sao bảo bối nhà cô thể đáng yêu đến mức cơ chứ: "Đến đây đến đây, dì đang đường tới . Trong lúc chờ dì giá lâm, xin mạn phép phiền hầu hạ tiểu công chúa cho chu đáo. Con bé mà rớt một giọt nước mắt, dì sẽ san bằng cả một tòa thành. Hiểu hả?"
Ai dè Hồ Thiến Thiến dứt lời, An An đang chơi đùa ngon lành bỗng dưng òa nức nở, nước mắt ngắn nước mắt dài thi rơi lã chã. Vân Dao vội vàng bế xốc con gái lên. Khỏi cần đoán cũng là cô nương đang đói bụng . Tiểu bá vương chính là như thế đấy, hễ đói là ăn ngay lập tức. Cấm chậm trễ dù chỉ một giây. Trễ một giây thôi là bùng nổ cơn thịnh nộ, thịnh nộ kinh hoàng luôn! Bảo mẫu nhanh chóng mang bình sữa pha sẵn tới, thành công chặn cái miệng đang gào của tiểu bá vương. Cô nhóc lập tức ôm chặt lấy bình sữa, tu ừng ực từng ngụm lớn.
Sau khi dỗ dành êm thấm tiểu bá vương, Vân Dao mới rảnh rỗi ngước Hồ Thiến Thiến qua màn hình điện thoại, chậm rãi buông lời châm chọc: "Tớ mới đếm xong, tiểu công chúa rớt đúng tám giọt nước mắt đấy..."
Tiểu bá vương đang ôm bình sữa cũng ngoái dì, khanh khách rạng rỡ.
Hồ Thiến Thiến: "..." Không thèm nữa, xách đao san bằng tòa thành đây!
...
Thương Tễ tan về đến nhà thấy tiếng giòn giã vang lên từ phòng khách. Vân Dao đang nô đùa cùng con gái. Ngẩng đầu thấy Thương Tễ bước , cô liền đưa tay chọc chọc nhẹ chiếc bụng tròn lẳn của con: "Mau kìa, ba về !"
Bé cưng ban nãy vẫn đang lăn lộn sàn nhà, đến từ "ba" là lập tức lồm cồm bò dậy, ngoái đầu hướng cửa. Quả nhiên thấy bóng dáng thuộc của ba, cô nhóc hớn hở bò nhanh tới đón. Bây giờ con bé , chỉ là những bước chân vững vàng lắm. Mỗi khi phấn khích là bò lổm ngổm khắp nơi vì .
Thương Tễ cởi vội chiếc áo khoác ngoài, chờ con gái cách đó vài bước. Chờ khi cục bột nhỏ bò đến gần, cúi gập , một tay nhấc bổng con lên, đỡ lấy nách vững vàng nâng cao lên quá đầu. Bé cưng phấn khích hét lớn giữa trung, tiếng khanh khách vang vọng dứt. Thương Tễ điểm dừng. Chơi đùa một lát, nhanh chóng bế con xuống, dùng một tay đỡ cho con gái vắt vẻo cánh tay rắn rỏi của . An An nũng nịu rúc sâu vòm n.g.ự.c ấm áp của ba, hai tay quơ quơ như múa võ, ý chừng vẫn còn thòm thèm trò nâng cao lên trời.
Thương Tễ ẵm trọn cô con gái rượu trong tay, khẽ xốc xốc nhẹ. Chà, thực sự nặng cân, ôm đầm tay. Có lẽ đây chính là sức nặng đích thực của viên ngọc quý tay truyền thuyết chăng. Anh cúi đầu, chăm chú nghiên cứu cái bụng đang căng tròn phồng rộp của con gái, nhăn mặt hỏi Vân Dao: "Bảo bối , con bé cần giảm cân ? Ban nãy em cho con b.ú bao nhiêu sữa thế?"
Vân Dao giơ hai ngón tay lên: "200ml. Em cũng định bớt một chút, nhưng đủ đô là con bé gào ầm lên ăn vạ! Ngang ngược vô cùng!"
Chẳng riêng gì chuyện uống sữa, tiểu công chúa bây giờ bắt đầu ăn dặm . Dì bảo mẫu nấu bao nhiêu là chén sạch bấy nhiêu, chừa một mẩu nào. Nghe vợ báo cáo xong, ông bố già vốn quen hô mưa gọi gió, gì giờ đây cũng rơi trầm tư sâu sắc. Vân Dao thấy Thương Tễ mỗi suy tư về vấn đề cân nặng của con gái đều bê nguyên cái vẻ mặt nghiêm túc như đang xử lý dự án hàng chục tỷ, trông buồn hết sức.
Thương Tễ ôm khư khư cái eo tròn xoe đầy mỡ của con gái, vắt óc suy nghĩ một hồi lâu, cuối cùng cũng đưa một quyết định vô cùng khó khăn. Đó là kiểm soát chặt chẽ chế độ ăn uống của con bé. Trẻ nhỏ mà béo phì quá thì cho sức khỏe. Con gái cưng của Thương Tễ , trong đời cũng chỉ cần đối mặt và vượt qua chút thử thách cỏn con mà thôi.
Hình như cảm nhận quyết tâm sắt đá hừng hực của ba, bé An An bỗng vươn tay ôm chặt lấy cổ , cất tiếng gọi ngọt lịm tim: "Ba ba!"
Thương Tễ: "..."
là giống y hệt nó, quá giỏi khoản dỗ ngọt dụ dỗ khác!