Trảm Trần Duyên - Chương 1: Truy Dấu
Cập nhật lúc: 2025-11-10 01:50:05
Lượt xem: 594
Ầm... Một tia sét xé ngang bầu trời đêm.
Vệ Đông Quân bỗng mở choàng mắt, sững một lúc bước khỏi phòng ngủ. Trước cổng viện, hai chiếc đèn lồng tỏa ánh sáng trắng lay động trong gió. Nàng liếc lên, chỉ thấy mắt cay xè.
Có tiếng bước chân vang lên, mỗi lúc một gần. Tim Vệ Đông Quân run lên.
Giờ Tý . Ai thể đến lúc ?
Tiếng bước chân dừng cổng, im một lúc từ từ rời . Sắc mặt Vệ Đông Quân biến đổi liên tục, nàng đẩy cửa, lập tức đuổi theo. Chỉ mới chạy vài bước, nàng thấy bóng một cao gầy phía cách đó mấy trượng.
Quả nhiên là . “Hắn gì?”.
Vệ Đông Quân nghiến răng, nhẹ nhàng bám theo, đến tận cổng chính thì bóng bất ngờ đầu . Nàng kịp tránh. Vệ Đông Quân chợt khựng , tim như nghẹn lên cổ họng. Trước mắt nàng là một khuôn mặt trắng bệch, vô hồn.
Là Vệ Chấp Mệnh. Chú ruột của nàng. Người con út sủng ái nhất của Vệ gia, mà kinh thành vẫn gọi là “Vệ Tứ gia”.
Không ngờ, Vệ Tứ gia dường như thấy một đang sống như Vệ Đông Quân. Hắn chỉ ngẩng đầu, sâu Vệ phủ một cái, xoay , lặng lẽ bước màn đêm.
Vệ Đông Quân lau mồ hôi lạnh trong lòng bàn tay, hít một thật sâu, tiếp tục theo . Băng qua phố Đông, ngõ Nam, ngõ Tây... Vệ Tứ gia nhanh chậm, bước chân nhẹ hơn thường ngày, tựa như một tấm áo choàng lướt nhẹ mắt nàng. Ra khỏi cổng Bắc thành, sương mù bất chợt giăng xuống, bóng dáng Vệ Tứ gia dần trở nên mờ ảo. Vệ Đông Quân sợ lạc mất, định tăng tốc, nhưng đúng lúc đó, một bàn tay bỗng chắn ngang mặt, cản đường nàng .
Một bàn tay? Ở ? Vệ Đông Quân định thần kỹ, da đầu liền tê rần… Bàn tay tay thật, mà là do sương trắng ngưng tụ thành. Quá kỳ quái, nàng sợ đến mức mặt tái nhợt như tờ giấy.
Nên dừng ư? Khó khăn lắm mới đuổi tới đây. Tiếp tục ư? bàn tay sương mù rõ ràng ngăn nàng. Xung quanh im lặng đến đáng sợ, bàn tay sương mù từ từ áp sát, buộc Vệ Đông Quân lùi .
Một bước...
Hai bước...
Ba bước...
Bóng lưng Vệ Tứ gia phía mỗi lúc một xa, chẳng mấy chốc tan màn sương mù. Vệ Đông Quân đau thắt trong lòng, cảm giác như cả đời dốc hết sức lực, dù lên trời xanh xuống hoàng tuyền, cũng thể chạm bóng hình cô độc nữa.
C.h.ế.t thì c.h.ế.t. Liều thôi. Ánh mắt Vệ Đông Quân chợt trở nên bi tráng, nàng vung mạnh tay, bàn tay sương mù đ.á.n.h tan thành mảnh vụn, tản mát trong khí. Nàng lập tức bước nhanh về phía . Thế nhưng chỉ chốc lát, làn sương tan ngưng tụ thành một bàn tay, nữa chắn đường nàng.
Lần , nàng chút do dự mà vung tay đ.á.n.h mạnh nó. Ba liên tiếp, bàn tay sương mù vẫn ngoan cố chặn mặt nàng.
“Hôm nay, đừng hòng ai cản !”.
Vệ Đông Quân quyết tâm cất bước, dứt khoát lao thẳng xuyên qua bàn tay . Ngay khoảnh khắc đó, mắt nàng tối sầm .
Trong màn sương dày, bỗng xuất hiện hai cánh cổng khổng lồ. Cổng màu đen, to như miệng một con thú dữ đang há rộng, trông vô cùng đáng sợ.
Vệ Tứ gia lặng lẽ cánh cổng lớn. Trong chốc lát, Vệ Đông Quân đang ở .
Két... Cánh cổng nặng nề từ từ mở .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tram-tran-duyen/chuong-1-truy-dau.html.]
Bên trong tối đen như mực, thấy gì cả, như thể một con quái vật khổng lồ đang âm thầm nuốt chửng thứ.
Ngay lúc , Vệ Tứ gia ngẩng đầu, ánh mắt chăm chú lên một nơi nào đó phía .
Thúc đang gì? Vệ Đông Quân đè nén trái tim đang đập dồn dập, ngẩng đầu theo.
Trên cánh cổng lớn là một bức tường thành đồ sộ. Tường thành xây bằng những tảng đá khổng lồ, cao đến tận mây xanh, thể thấy đỉnh, hai bên kéo dài trong sương mù, chẳng điểm dừng. Chỗ nối giữa cánh cổng và tường thành treo một tấm bảng lớn, lờ mờ hiện ba chữ.
Hai chữ đầu sương mù che mất, rõ. Vệ Đông Quân chỉ thấy chữ cuối cùng.
“Thành”.
Vừa hạ mắt xuống, bóng phía đột nhiên nhấc chân, bước qua bậc cửa cao ngang nửa .
Vệ Đông Quân giật , đồng tử co rút dữ dội: “Đứng !”.
Vệ Tứ gia khựng , đột ngột xoay , vẻ mặt như gặp ma.
“Sao con ở đây?”.
Ta ở đây ư? Vệ Đông Quân tức đến nổ gan: “Ta hỏi thúc, tại bức thư đó gửi lên triều đình?”.
“…”
Không trả lời? Lửa giận bùng lên trong mắt nàng: “Thúc , vì lá đơn tố cáo của thúc mà tổ phụ tù ?”.
“…”
“Đường đường là Công bộ Thượng thư, Thủ phụ đương triều, nhi tử đ.â.m lưng, chịu cảnh lao ngục”.
“…”
“Ông là cha của thúc đấy!”.
“…”
Vệ Tứ gia nàng bằng ánh mắt trắng bệch, hồi lâu mới khẽ : “Nơi chỗ con nên tới. Mau về ”.
“Con về”.
Vệ Đông Quân kiên định thẳng mắt Vệ Chấp Mệnh, nghiến răng từng chữ: “Thúc nhất định cho con … Tại tự sát?”.