Trảm Trần Duyên - Chương 13: Khuy mộng

Cập nhật lúc: 2025-11-10 01:50:17
Lượt xem: 321

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Gì cơ?

Sắc mặt Vệ Đông Quân như sét đánh, nứt toác từng tấc một. Thật kỳ lạ. Mỗi chữ nàng đều từng qua, cũng nhận , nhưng ghép thì chẳng hiểu là ý gì.

Vệ Đông Quân nghĩ chắc nhầm, bèn : “Ngươi gì? Ta rõ, thể nhắc ...”.

"Giúp khuy mộng".

Vệ Đông Quân ngây . Nếu nhầm, thì chỉ còn một khả năng, tên đầu óc vấn đề . Khuy mộng? Là cái quái gì chứ? Xét theo nghĩa đen, nếu nàng hiểu sai, thì chính là... lén giấc mơ của khác? Giấc mơ mà cũng thể lén ? Làm cách nào để lén? Đừng đùa chứ. Nếu nàng khả năng đó, sớm chui trong mơ Hoàng thượng xem lão già đó định gì với ông nội, với Vệ gia , còn lãng phí thời gian ở cái chốn quỷ quái gì?

"Ninh Phương Sinh, ngươi giống thần thông như ?".

"Thất đầu của Vệ Chấp Mệnh, ngươi theo , vô tình bước thành Uổng Tử. những gì ngươi thấy ở đó, là cảnh tự vẫn ngày xưa".

Giọng Ninh Phương Sinh điềm đạm: “Vệ Đông Quân, ngươi thấy kỳ lạ ?".

Mi mắt Vệ Đông Quân giật liên hồi. thế. Theo lý, nàng đáng thấy cảnh tiểu thúc thành Uổng Tử nữa mới đúng.

"Ngươi đó là chuyện gì ?".

Tim và mí mắt nàng đồng thời run rẩy. Nam tử lười nhác trong ánh đèn lờ mờ, môi mỏng mím chặt, con ngươi đen kịt lạnh lẽo. Trông dáng vẻ giống gì? . Giống một con cáo già ranh ma đang rình con mồi sa lưới.

Ngay khoảnh khắc đó, Vệ Đông Quân hiểu vì bản luôn lép vế. Bởi vì… nàng chính là con mồi. Được thôi.

"Ta ".

"Đêm đó, khi ngươi thấy , đang giường mơ mị. Trong mơ, là cảnh Vệ Chấp Mệnh đầu bước thành Uổng Tử".

"Ngươi dối. Ngươi với tiểu thúc vốn quen , mơ thấy thúc ?".

"Bởi vì thỉnh thoảng cũng thể bước thành Uổng Tử".

"Sao ngươi ?".

"Bởi vì Quỷ y chữa bệnh nhân quả".

"Chữa bệnh nhân quả là thành Uổng Tử ?".

"Không chữa bệnh nhân quả , mà là Quỷ y ".

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tram-tran-duyen/chuong-13-khuy-mong.html.]

Ninh Phương Sinh nhướng mày: “Ngày , đúng lúc thấy Vệ Chấp Mệnh giam ".

Vệ Đông Quân hừ một tiếng, tin lấy nửa chữ.

Thấy nàng tin, Ninh Phương Sinh tiếp: “Người ngày nghĩ gì, đêm mơ nấy. Chuyện Vệ Chấp Mệnh phản bội cha tự vẫn, trong thành Tứ Cửu ai ai cũng . Ta cứ nghĩ mãi, rốt cuộc vì thế?".

"Rồi nữa?".

"Rồi ngươi gặp , bước giấc mơ của ".

Vệ Đông Quân nghiến chặt răng hàm: “Ta đúng là kỳ nhân dị sĩ thật ư".

"Vệ Đông Quân".

Ninh Phương Sinh chậm rãi uống một ngụm : “Những gì ngươi thấy trong thành Uổng Tử, thật đều là chuyện xảy trong giấc mơ của ".

"Ngươi đ.á.n.h trong mơ, còn đưa đao, hô hào cổ vũ cho ngươi nữa chắc?". Mắt Vệ Đông Quân đỏ bừng: “Ninh Phương Sinh, chúng thể chuyện của cõi dương ?".

"Ngươi đẩy ngoài là vì trong mơ thấy ngươi chuyện, khiến giật tỉnh ".

"Lại bịa nữa! Sao thể...”.

Đột nhiên, ánh mắt Vệ Đông Quân trợn tròn. Không sai. Nàng chuyện. Hình như nàng ...

"Nếu nhầm, ngươi từng một câu. Vì thúc thế chứ?”.

Vừa dứt lời, bầu trời xám xịt đột nhiên vang lên một tiếng sấm trầm đục, cơn gió mạnh quét qua, những chiếc đèn treo cây lắc lư tán loạn. Dưới ánh đèn. Hơi thở Vệ Đông Quân lập tức rối loạn. Ánh mắt nàng dán chặt nam tử mặt, từng giọt mồ hôi lạnh túa . Chẳng lẽ… đang mơ?

Vệ Đông Quân mạnh tay véo một cái.Đau! Không mơ… chỉ thể là hồn lìa xác? Vệ Đông Quân sờ miếng gỗ trấn hồn ngực. Vẫn còn. Vậy là nàng thật sự tiến giấc mơ của ? Dò giấc mơ của ? Vệ Đông Quân ngây ngốc nam tử mặt, kinh hoảng.

Người nghiêng về phía : “Không định hỏi , vì kêu ngươi khuy mộng ?”.

"Vì ?". Vệ Đông Quân như thôi miên.

"Để trảm trần duyên (chém đứt duyên trần)".

 

 

Loading...