Chém đứt duyên trần? Lại là cái gì nữa đây?
Vệ Đông Quân lẩm bẩm mấy chữ , ngửa mặt lên trời t.h.ả.m thương: “Vì chứ? Nếu là khác, giờ phút chắc dọa đến ngất xỉu ”.
Đừng tưởng nàng từng sách. “Khuy” là lén , “Trảm” là chém. Còn cái gì mà hành thiện tích đức? Rõ ràng là chuyện còn đáng sợ hơn cả g.i.ế.c phóng hỏa.
Ninh Phương Sinh gương mặt như sét đ.á.n.h của nàng, trong mắt hiện lên sự mừng rỡ mơ hồ.
Nàng sai. Nếu là khác mà mấy lời , cho dù là nam tử cao bảy thước, e rằng cũng sẽ dọa cho bất tỉnh.
Thế mà nàng... Ánh mắt Ninh Phương Sinh rơi búi tóc nàng. Búi tóc gần như ướt đẫm, hiển nhiên là từ lúc cửa lớn đóng , trong lòng cô nhóc bắt đầu sợ hãi. Ấy thế mà đến lúc , nàng vẫn còn nổi, còn tự giễu một câu. Ninh Phương Sinh lặng lẽ cụp mắt xuống.
“Chuyện , ngươi suy nghĩ cho kỹ, ép. Ba ngày , sai Thiên Tứ đến đón. Nếu ngươi đồng ý thì lên xe ngựa”.
“Còn nếu đồng ý thì ?”.
“Vậy thì xem như từng gì. Cũng xem như ngươi từng gặp ”.
“Vậy chuyện của tiểu thúc thì ?”.
“Tất nhiên là…”, Ninh Phương Sinh vẻ mặt bình thản nâng tách lên: “Không tới lượt bận tâm”.
Động tác nâng là tiễn khách. Thế nhưng Vệ Đông Quân vẫn trơ ở đó, m.ô.n.g chẳng buồn nhích lấy một phân, nàng còn quá nhiều điều hỏi. Chẳng hạn như…
Hắn nàng “khuy mộng”, là trộm giấc mơ của ai? Không thể việc cho quang minh chính đại ? Còn nữa… Chém là c.h.é.m đứt duyên của ai? Chém kiểu gì?
“Vệ Đông Quân, ngươi còn , sẽ mặc định là ngươi hợp tác với đấy...”.
Chưa dứt lời, Vệ Đông Quân “á” một tiếng, từ giường tre nhảy bật xuống, cắm đầu chạy thẳng về phía cửa. Cánh cửa gỗ nặng nề như cảm ứng, “két” một tiếng mở , khiến Vệ Đông Quân trợn trắng mắt, suýt nữa khuỵu xuống đất.
Chạy mau chứ! Vệ Đông Quân hét to trong lòng, nhưng đôi chân chẳng lời, tự dưng khựng xoay .
Dưới ánh đèn. Lông mày và ánh mắt nam tử như nét mực loang trong tranh thủy mặc, nhạt dần, chỉ còn một cái bóng đen lặng lẽ đó. Bất động. Tựa như ở đó lâu. Một , một chén , một ngọn đèn.
*****
Ngoài cửa. Dưới gốc cây. Có một thiếu niên cao lớn đang xổm. Thiếu niên cầm d.a.o găm, cứ thế cắm từng nhát xuống đất. Mỗi một nhát, một giọt nước mắt to như hạt đậu rơi theo.
Hu hu. Hu hu hu.
“Trần Thập Nhị”.
Giọng quen thuộc như t.h.u.ố.c tiên đối với sắp tắt thở, Trần Khí lập tức ném d.a.o , nhảy dựng lên lao tới. Ngước lên thiếu sợi tóc nào. Cúi xuống tay chân vẫn lành lặn cả.
Trần Khí lau nước mắt một cái thật mạnh, mắng to: “Vệ Đông Quân, ngươi là đồ khốn, mà dám mặt gia, gia sẽ đ.á.n.h gãy chân ngươi!”.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tram-tran-duyen/chuong-14-tien-khach.html.]
Vệ Đông Quân thấy chuyện đe dọa đ.á.n.h gãy chân gì lạ, nhưng phản ứng với giọng khàn khàn của Thập Nhị gia.
“Giọng ngươi khàn thế?”.
Ngươi còn mặt mũi hỏi?!
Hắn định theo thì cánh cửa lập tức đóng sập , hoảng đến mức la to “Vệ Đông Quân”, vung tay đập cửa. Không mở , lập tức lấy vai đập. Vai xong bèn lấy chân đạp.
“Giọng cũng vì la mà khàn, tay đập đến đỏ rát, vai thì đập đến ê ẩm…”.
Trần Khí giơ bàn tay sưng đỏ lên, căm tức : “Ngươi thèm đáp câu nào, sốt ruột c.h.ế.t, ngươi hả?!”.
Vệ Đông Quân: “...”
Thấy nàng chẳng hề vẻ áy náy, Trần Khí lập tức dúi tay sát mặt nàng: “Ngươi , cho kỹ, …”.
Vệ Đông Quân: “Ta thấy tiếng ngươi gọi”.
Trần Khí: “?”
Vệ Đông Quân: “Cũng thấy tiếng đập cửa nào”.
Trần Khí: “??”
Vệ Đông Quân: “Lúc đó còn thắc mắc, lâu thế mà ngươi chẳng lo lắng gì cả”.
Trần Khí: “???”
“À đúng ”. Vệ Đông Quân kiễng chân, hạ giọng : “Cái cửa đó hình như linh tính, tự mở tự đóng đấy”.
“Aaaaaa!”.
Trần Khí phát tiếng gào t.h.ả.m khó , kéo tay Vệ Đông Quân chạy thục mạng xuống núi.
Vệ Đông Quân chạy, ngoái đầu . Không từ lúc nào, làn sương mỏng núi hóa thành màn sương dày đặc. Giữa màn sương đặc quánh , le lói một tia sáng ấm áp. Trong ánh sáng mờ ấm đó… Cậu thiếu niên tên Thiên Tứ đang tựa gốc cây, khoanh tay, thần sắc khó đoán hai họ.