Trảm Trần Duyên - Chương 2: Rơi xuống

Cập nhật lúc: 2025-11-10 01:50:06
Lượt xem: 429

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi dâng thư tố giác cha ruột lên triều đình, tiểu thúc dùng một tấm ga giường, treo cổ lên xà nhà, kết thúc sinh mệnh. Là vì thể vượt qua rào cản lương tâm? Hay còn ẩn tình nào khác?

Từ ngày tiểu thúc mất đến ngày đủ thất đầu tiên, bảy ngày bảy đêm, câu hỏi cứ mãi quấn lấy tâm trí Vệ Đông Quân. Nàng sắp nổi điên . Mỗi tỉnh giấc giữa đêm, mắt hiện bóng lắc lư xà nhà.

“Người !”. Vệ Đông Quân gào lên.

Đồng tử của Vệ Tứ gia thoáng co , trong đôi mày đậm đen u tĩnh thấp thoáng nỗi buồn. Chỉ là nỗi buồn lan rộng thêm nữa.

“A Quân”. Hắn khẽ : “Nơi chỗ con nên đến, mau về ”.

Chỉ lặp lặp mỗi một câu thôi ? Vệ Đông Quân nổi giận, vươn tay kéo : “Thúc rõ cho con!”.

Nào ngờ, đầu ngón tay nàng chạm đến ngưỡng cửa thì bỗng “ầm” một tiếng, hai cánh cửa lớn lập tức đóng sầm .

Sắc mặt Vệ Đông Quân tái . Cửa lớn dày nặng, thể đóng nhanh đến ?

Thế nhưng... Còn thứ biến mất nhanh hơn nữa. Chỉ trong chớp mắt, hai cánh cửa đột ngột biến mất ngay mắt nàng. Thứ cùng biến mất còn bức tường thành cao vút tận mây xanh .

Không thể nào. Vệ Đông Quân suýt nữa nổi điên, tòa thành lớn như thế, thể biến mất ngay mắt nàng chỉ trong khoảnh khắc chứ?

“Tiểu thúc… tiểu thúc…”.

“Vệ Chấp Mệnh! Vệ Chấp Mệnh! Thúc đây cho con… đây… đây…”.

Tiếng gào xé cổ của nàng mang theo sự nức nở, như ruồi đầu, chạy tìm kiếm khắp nơi. Chạy qua, chạy . mắt ngoài một màn sương mù dày đặc như thể cắt thành khối thì chẳng còn gì cả, cứ như tất cả khi nãy chỉ là ảo giác nàng sinh vì quá hoảng sợ.

Phải ... Đường ? Đằng đường, đằng cũng chẳng , chỉ là một vùng trắng xóa mênh mông. Xung quanh lặng như tờ. Sự lạnh lẽo bò dọc sống lưng, khiến m.á.u trong Vệ Đông Quân như đông từng chút một.

Nên đây? Nếu trời sáng mà vẫn về, liệu nàng ...

Ngay lúc , Vệ Đông Quân cảm thấy một nỗi sợ hãi từng ập đến, như thể trong làn sương mù đang ẩn giấu thứ gì đó thể thấy, thứ mọc con mắt và âm thầm dõi theo nàng.

lúc đó, một tia sáng đỏ rọi xuống, xuyên qua màn sương mù. Nàng sợ đến run b.ắ.n , theo phản xạ ngẩng đầu lên… Chỉ thấy phía làn sương hiện một quầng sáng đỏ, như bình minh mới ló, tựa vầng dương sắp lặn xuống đường chân trời.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tram-tran-duyen/chuong-2-roi-xuong.html.]

Kệ . Liều . Vệ Đông Quân liếc nơi tòa thành biến mất với vẻ sợ sệt, nghiến răng, cắm đầu chạy về phía quầng sáng đỏ .

Không rõ chạy bao lâu, cuối màn sương mù hiện một tia sáng ấm áp, Vệ Đông Quân nheo mắt kỹ thì thấp thoáng thấy một căn nhà. Tia sáng phát từ trong nhà . Có nhà, ánh sáng, tức là . Có , tức là thể hỏi đường. Lòng nàng khẽ thở phào, lao vút tới, hề do dự gõ lên chiếc vòng đồng nơi cửa.

Cộc, cộc, cộc.

Không ai trả lời.

Vệ Đông Quân theo phản xạ đẩy thử, cánh cửa mở một khe hở. Chưa khóa ? Người nhà ai sơ ý đến ?

Vệ Đông Quân hít sâu một , đẩy cửa rộng , nhấc chân bước qua ngưỡng. Ngẩng đầu , nàng sững sờ tại chỗ.

Trong nhà bức bình phong nào, chỉ là một viện trống trải. Cuối viện là một gốc cây, cây treo một chiếc đèn lẻ loi, tim đèn đông cứng , cháy lên phát những tiếng “tách tách”.

Dưới ngọn đèn lẻ loi , một chiếc ghế bập bênh. Trên ghế là một nam tử vận áo đen. Một tay nam tử buông thõng nơi thành ghế, tay cầm chiếc quạt đặt ngực, khéo che mất nửa khuôn mặt.

Chuyện ... Vệ Đông Quân băn khoăn nên gì. Nếu bảo là hầu thì khí chất giống. Nếu là chủ nhân căn nhà , thì ai đời chủ nhà nửa đêm chẳng ngủ đàng hoàng giường mà giữa chính sảnh hóng gió?

Vệ Đông Quân che môi khẽ ho mấy tiếng, ho thêm vài tiếng... Người vẫn nhúc nhích. Vệ Đông Quân đành bất lực bước tới, khom xổm xuống, định vỗ nhẹ vai .

Tay nàng giơ lên một nửa, thì , chiếc quạt cũ kỹ trượt xuống, lộ một gương mặt tuấn tú, thanh nhã. Khuôn mặt trắng bệch, đôi mày kiếm cau chặt , giữa chân mày một nếp nhăn, rơi tầm mắt đang rũ xuống của Vệ Đông Quân.

Nàng sững , vội vàng thu lực tay, khẽ khàng vỗ nhẹ lên vai nam tử .

“Công tử, phiền công tử tỉnh một chút, …”.

Chữ “” còn kịp thốt , Vệ Đông Quân cảm thấy mắt tối sầm. Ngay đó, một sức mạnh khủng khiếp kéo nàng rơi xuống. Không ngừng rơi xuống.

A...!!!!!

Nàng hét thất thanh.

 

Loading...