Trảm Trần Duyên - Chương 266: Vượt giới hạn
Cập nhật lúc: 2025-11-10 01:56:28
Lượt xem: 203
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Món ăn nguội, bên nổi một lớp dầu mỏng. Dù bày biện tinh tế đến mấy cũng chẳng còn khẩu vị gì. Khiến hứng ăn chỉ vì món ăn nguội, mà còn vì bầu khí đè nén và c.h.ế.t lặng trong phòng riêng khiến khó thở.
Trần Khí định lên tiếng xoa dịu bầu khí, nhưng nghĩ thấy Vệ Đông Quân và Ninh Phương Sinh đều giương cung bạt kiếm, còn xoa dịu cái gì nữa chứ? Dù , chèn ép bên họ.
lúc , quản sự bất ngờ đẩy cửa bước , vẻ mặt khó xử : “Lão gia, trong bắc viên kẻ trộm đột nhập, của chúng bắt giữ”.
lúc quá. Vừa cớ để chuồn. Ở nữa chỉ sợ ăn đòn.
Chưa đợi Thẩm Nghiệp Vân lên tiếng, Vệ Đông Quân nhanh trí : “Thẩm lão gia, Tiền tỷ tỷ, trong vườn trộm, hai cứ lo việc của , bọn xin phép cáo lui ”.
“Phải, ”. Trần Khí cũng hề hề hùa theo: “Lần dịp tụ họp, nhất định tụ họp nữa”.
Ninh Phương Sinh ôm quyền, vẻ áy náy: “Vừa ăn bậy bạ, mong hai vị đừng để bụng”.
Thẩm Nghiệp Vân gượng : “Ninh cứ yên tâm, xưa nay bao giờ để tâm đến lời của kẻ lai lịch bất minh”.
Lai lịch bất minh?
Vệ Đông Quân và Trần Khí thầm giật , tên họ Thẩm rõ ràng âm thầm điều tra Ninh Phương Sinh.
Ninh Phương Sinh chỉ mỉm , chẳng mảy may bận tâm: “Vậy thì ”.
“ để tâm”. Tiền Nguyệt Hoa dậy, ánh mắt thẳng mắt Ninh Phương Sinh.
“Con cởi bỏ lớp da thịt, chẳng qua cũng chỉ hai trăm lẻ sáu cái xương. khoác y phục lên thì đến một vạn tám nghìn dáng vẻ. Ta là dáng vẻ nào, giữ gìn điều gì, thích điều gì, chẳng lẽ Ninh hỏa nhãn kim tinh ?”.
Ninh Phương Sinh thẳng thắn đáp: “Không ”.
“Đã thì đừng tùy tiện suy đoán. Quan hệ thế nào thì chuyện thế …”.
Giọng thể như gió xuân mềm mại, cũng thể như gió bấc lạnh lẽo trong ngày đông giá rét. Tiền Nguyệt Hoa từng chữ một: “Đừng vượt giới hạn”.
Trong mắt Ninh Phương Sinh thoáng hiện vẻ kinh ngạc, cũng chính sự kinh ngạc khiến hiểu vì Vệ Đông Quân thích nữ nhân mặt .
Vì họ là đồng loại. vẫn sự khác biệt. Khác biệt ở chỗ, gai nhọn của Vệ Đông Quân mọc bên ngoài, trong ngoài như một. Còn gai nhọn của Tiền Nguyệt Hoa, do năm tháng hun đúc mà mọc ở trong tim, ép mới trồi .
Ba chữ “vượt giới hạn” cũng khiến trong lòng Vệ Đông Quân trào dâng một nỗi hổ thẹn. Nếu cái c.h.ế.t của tiểu thúc quá rối ren, nàng tuyệt đối sẽ đem tình cảm của Tiền Nguyệt Hoa với tiểu thúc để cái cớ.
“Tiền tỷ tỷ, …”.
“A Quân”. Tiền Nguyệt Hoa ngắt lời nàng, giọng như gió xuân thổi qua.
“Người bên cạnh là dáng vẻ gì, tự mở mắt mà . Mười tám tuổi, cũng là cô nương lớn ”.
Không hiểu vì , Vệ Đông Quân xong câu , hốc mắt cay. Suốt đường khỏi bắc viên, nàng im lặng bất thường.
Nàng Tiền Nguyệt Hoa lấy Thẩm Nghiệp Vân là tự nguyện ép, chỉ cảm thấy bàn tay phận quá đỗi tàn nhẫn. Chỉ một sơ sẩy mãi mãi ở ngày hôm qua. Âm dương cách biệt.
Trong phòng riêng chỉ còn hai .
Thẩm Nghiệp Vân ba chiếc ghế trống mặt, chợt bật tự giễu. Nếu đời t.h.u.ố.c hối hận, thật sự một viên. Bữa cơm chẳng những dò xét chút gì từ Ninh Phương Sinh, còn để đối phương thấu sạch quân bài của , sót lấy nửa chữ.
Phe Thái tử? Thẩm Nghiệp Vân thầm nghĩ, chỉ với ba chữ , đêm nay đừng mong chợp mắt.
“Nguyệt Hoa, hôm nay để nàng hoảng sợ . Ta ngờ chỉ mấy hôm gặp, nha đầu Vệ Đông Quân lợi hại đến ”.
“Khổ nạn và vấp ngã sẽ khiến trưởng thành chỉ trong một đêm”.
Tiền Nguyệt Hoa mỉm ôn hòa: “Nếu vì là nữ tử thì so với kẻ xông , càng xứng đáng gánh vác đại cục của Vệ gia hơn”.
Thẩm Nghiệp Vân trầm ngâm chốc lát: “Về con Ninh Phương Sinh, nàng thấy thế nào?”.
“Thâm sâu khó lường, cực kỳ lợi hại, nhất ngươi nên để một con mắt cảnh giác”.
“Ta chỉ để mắt đến, tất cả những gì hiện tại đều trong kế hoạch của chúng ”.
Trên mặt Thẩm Nghiệp Vân lộ một chút thất bại hiếm thấy.
“Chỉ là tên Ninh Phương Sinh từ chui cùng nha đầu Vệ Đông Quân , khiến cảm thấy phát sinh biến , nên tay từ ”.
“Không thể trách khác, ai bảo các động Vệ gia ?”.
Tiền Nguyệt Hoa dậy, cúi đầu nam tử xe lăn: “Cầu sinh là bản năng của con . Trên đời , chỉ một Vệ Tứ”.
Thẩm Nghiệp Vân ngẩng đầu: “Nếu cơ hội, nàng thể giúp tiếp cận…”.
“Không thể”.
Trên gương mặt dịu dàng mềm mỏng thường ngày của Tiền Nguyệt Hoa bỗng thoáng vẻ lạnh lùng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tram-tran-duyen/chuong-266-vuot-gioi-han.html.]
“Trong thỏa thuận giữa và ngươi, điều khoản tiếp cận A Quân. Hôm nay đồng ý tới đây, chỉ là vì gặp hai đứa nhỏ ”.
Nàng bước đến bên cửa, đầu : “Mọi chuyện tiếp theo, cứ theo những gì thỏa thuận từ ”.
“Tiền Nguyệt Hoa, Vệ Tứ từng nàng…”.
“Vệ Tứ cũng hỏa nhãn kim tinh, lời , ngươi cũng đừng tin”.
Nói xong, Tiền Nguyệt Hoa nhấc chân bước qua bậc cửa, ngoảnh đầu mà thẳng.
Thẩm Nghiệp Vân bóng lưng nàng, một nghẹn nơi cổ họng, mãi mà thể thở .
Hôm nay là thế, ai cũng lợi hại hơn .
“Lão gia?”. Quản sự bước : “Kẻ trộm xử lý thế nào?”.
Thẩm Nghiệp Vân cố trấn định tinh thần: “Sau khi bắt, phản ứng thế nào?”.
Quản sự: “Không loạn, vùng vẫy, giống như chẳng chuyện gì xảy ”.
“Ồ, tiến bộ”. Thẩm Nghiệp Vân nhạt: “Mấy hôm nay việc trong lầu thế nào?”.
Quản sự nghĩ một lát: “Ngoài chuyện quanh dò hỏi tin tức về lão gia thì sai sót gì lớn”.
Thẩm Nghiệp Vân: “Khi đưa đồ ăn, gặp quen nào ?”.
Quản sự: “Có gặp, cũng mắng lạnh mắng chua, nhưng chỉ hề hề chịu đựng”.
Thẩm Nghiệp Vân: “Lúc , thẳng cúi ?”.
Quản sự: “Cúi , khỏi phòng, đóng cửa thì mới thẳng”.
Thẩm Nghiệp Vân liếc mắt quản sự: “Dẫn tới đây ”.
“Vâng!”.
Vệ Thừa Đông bước một chân phòng riêng, ánh mắt đầu tiên quét qua bàn tiệc.
Một bàn tròn, năm cái ghế. Ba cái của A Quân bọn họ, một cái của họ Thẩm, cái còn là ai?
Lạ thật, tại món ăn bàn vẫn còn nguyên? Không hợp khẩu vị, là A Quân bọn họ căn bản ăn vô?
Vệ Thừa Đông thấy họ Thẩm vẫn uống , bèn nghĩ: “Địch động, cũng động”.
Thẩm Nghiệp Vân liếc một cái, bỗng đặt mạnh chén xuống bàn: “Trong lầu của một quy củ, Vệ Đại thiếu từng ?”.
Địch động, giả ngu.
Vệ Thừa Đông mơ hồ : “Quy củ ư? Ta từng ”.
Thẩm Nghiệp Vân quản sự.
Quản sự lập tức : “Bẩm lão gia, ngày đầu tiên tất cả gia nhân , đều dặn rõ quy củ : kẻ nào tự tiện xông bắc viên, c.h.ế.t!”.
Vệ Thừa Đông rùng một cái: “Kỷ quản sự, lời ông từng ?”.
Quản sự để ý đến , chỉ Thẩm Nghiệp Vân, gọi một tiếng: “Lão gia?”.
Thẩm lão gia hề do dự: “Đã xông thì cứ theo quy củ mà ”.
Muốn c.h.ế.t? Vệ Thừa Đông sợ hãi hét lên: “Chờ !”.
Thẩm Nghiệp Vân cố tình nhíu mày: “Có di ngôn gì thì , Vệ Đại thiếu”.
Vệ Thừa Đông bước lên một bước: “Ta đúng là xông bắc viên, nhưng tại xông , ngươi giải thích!”.
“Giải thích gì?”.
“Ta thấy Tam nhà cùng Trần Thập Nhị bắc viên, yên tâm nên mới mạo hiểm xông ”.
“Ngươi yên tâm điều gì?”.
“A Quân là , Trần Thập Nhị là của ”.
Ánh mắt Vệ Thừa Đông đột nhiên trở nên sắc lạnh, ngón tay chỉ thẳng Thẩm Nghiệp Vân: “Thẩm Nghiệp Vân, ngươi đùa , chơi thì . động A Quân và Trần Thập Nhị... đừng mơ!”.