Trảm Trần Duyên - Chương 359: Vi phạm quy củ
Cập nhật lúc: 2025-11-10 01:58:59
Lượt xem: 193
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngô Toan nhạo một tiếng, mặt thoáng chút hổ. Gánh hát nhà họ Dư là do tổ phụ của lão Dư một tay gây dựng nên. Ban đầu chỉ là một gánh hát rách nát, đông gia hát một khúc, tây gia hát một đoạn, cuộc sống cầm chừng chắp vá. Cha của lão Dư cũng là kép hát, chuyên hát vai Thanh y, dáng vẻ hóa trang xuất sắc. dù xuất sắc thế nào thì vẫn là hạ cửu lưu.
Sau thế nào, cha Bắc Trấn Phủ ti của Cẩm Y vệ để mắt, giao cho nhiệm vụ ngầm thu thập đủ loại tin tức.
Gánh hát nhà họ Dư chỗ dựa là Bắc Trấn Phủ ti, đầy mấy năm trở thành gánh hát nổi tiếng trong kinh thành. Cha qua đời, lão Dư nối nghiệp cha, chỉ tiếp quản gánh hát mà còn tiếp tục bán mạng cho Bắc Trấn Phủ ti.
Quốc quốc pháp, nghề quy củ. Lão Dư nghề chỉ nhận tiền việc, bao giờ hỏi nhiều một câu.
Ngô Toan tuy hổ nhưng trong lòng mơ hồ sinh chút mong đợi: “Ngươi điều tra gì?”.
Lần , đến lượt lão Dư sa sầm mặt: “Chẳng tra gì cả”.
Ngô Toan khó tin lão Dư.
Khóe mắt lão Dư giật mấy cái: “Người đó cứ như là từ trong khe đá chui , sạch sẽ đến mức thể sạch hơn”.
Ngô Toan hỏi: “Ngươi điều tra phạm vi bao lớn?”.
Lão Dư đáp: “Cả thành Tứ Cửu đều tra một lượt, phía nam, phía bắc cũng gửi tin , hiện giờ vẫn hồi âm”.
“Bao lâu nữa sẽ ?”.
“Ước chừng mười ngày”.
Ngô Toan xong thì lòng lạnh toát. Chẳng lẽ giữ ba trong khách điếm nguyên mười ngày ?
“Lão Dư, về Vệ Đại gia và Vệ Tam tiểu thư, bên ngươi tin tức gì đặc biệt ?”.
“Hai đó ?”. Lão Dư tỏ vẻ khinh bỉ: “Chưa từng ai đến hỏi thăm về bọn họ, ngươi là đầu tiên”.
Trên mặt Ngô Toan lộ rõ vẻ thất vọng.
Thấy bạn như , lão Dư thử dò hỏi: “Có cần giúp ngươi tra hai họ Vệ ?”.
“Tra!”.
Ngô Toan ném một chữ, xoay định . Tay chạm then cửa thì giọng lão Dư vang lên lưng: “Đứng ”.
Ngô Toan .
Lão Dư bước đến mặt : “Người khác hỏi tại , nhưng với mối quan hệ giữa và ngươi, buộc hỏi: tại ngươi điều tra Ninh Phương Sinh?”.
Ngô Toan nghiêng đầu: “Ngươi vi phạm quy củ ”.
Lão Dư mặc kệ: “Hai nhà họ Vệ, một tên phế vật, một nữ tử nội viện, tại ngươi cũng điều tra?”.
Ngô Toan vẫn đáp câu cũ: “Ngươi vi phạm quy củ ”.
Giọng lão Dư gắt lên: “Họ Ngô , ngươi ?”.
Ngô Toan bạn : “Quên cha ngươi từng dặn gì ? Hỏi càng ít, sống càng lâu”.
Lão Dư khựng .
Ngô Toan mở cửa, đầu mà thẳng ngoài. Mãi đến khi bước ngoài phủ, sắc mặt mới dần trầm xuống.
Rốt cuộc Ninh Phương Sinh là thần thánh phương nào mà ngay cả lão Dư cũng tra ? Người thực sự mục đích gì?
“Ta nên bắt đầu từ đây?”.
Trời dần tối.
Khách điếm lục tục lên đèn. Ngô đại nhân tuy giam , nhưng ăn uống hề thiếu, thậm chí còn phong phú hơn thường ngày. trong phòng, ba đối diện một bàn đồ ăn ai tâm trạng động đũa.
Có chuyện . Chuyện lớn . Tiểu Thiên gia quá vội, quên để địa chỉ Ngô phủ, thành Tứ Cửu rộng lớn thế , bọn họ tìm ở ?
Giọng Vệ Đông Quân gấp gáp: “Ninh Phương Sinh, bây giờ?”.
Ninh Phương Sinh cổ tay mảnh khảnh của nàng: “Ta một cách”.
“Dùng bạc ?”.
Hắn khẽ gật đầu.
Vệ Đông Quân nghĩ đến lưỡi d.a.o bên kề cổ: “Bạc cho ch.ó còn thèm, nghĩ kế khác”.
Ninh Phương Sinh nhướng mày, ánh mắt ôn hòa: “Ta còn một cách nữa”.
“Nghe thử xem?”.
Hắn ánh lửa ngọn nến, mắt nheo .
Vệ Đông Quân đảo mắt, hiểu : “Ngươi tay tay?”.
“Ngươi dẫn, ”.
“Được!”.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tram-tran-duyen/chuong-359-vi-pham-quy-cu.html.]
Được cái gì mà , còn chẳng hiểu hai các ngươi đang úp mở gì nữa!
Vệ Trạch Trung định hỏi, Vệ Đông Quân bật dậy, sải bước đến cửa, “rầm” một cái mở .
Trong phòng, Vệ Trạch Trung giật nảy .
Ngoài cửa, hai nha dịch cũng sợ hãi.
“Ngươi!”. Vệ Đông Quân chỉ một nha dịch: “Vào đây, chuyện hỏi”.
Nha dịch cảnh giác: “Có gì thì cứ ở đây”.
Vệ Đông Quân bộ như một kẻ ăn chơi: “Có tin châm lửa đốt cả khách điếm , kéo hết dân thành Tứ Cửu đến đây ?”.
Nha dịch tức , trong lòng nghĩ Vệ Tam tiểu thư cái miệng còn lắm lời hơn vịt…
Khoan! Hắn liếc thấy gì đó? Nam tử dùng quạt đ.á.n.h chân đó giờ đang cầm ngọn nến về phía màn trướng.
Không xong! Bọn họ thật sự định phóng hỏa. Nha dịch lập tức hiệu cho đồng đội, vội vàng bước phòng.
Vệ Đông Quân chờ , bèn “rầm” một tiếng đóng cửa, nhón chân, hạ thấp giọng, từng chữ gằn rõ: “Viết địa chỉ phủ của tên cẩu quan Ngô Toan ”.
Da đầu nha dịch tê dại. Khiếp sợ hơn cả là Ninh Phương Sinh cầm nến áp sát màn trướng.
“Các ngươi…”.
Giọng Vệ Đông Quân hung hăng: “Chỉ cần ngươi , chúng sẽ phóng hỏa, cũng ngoài. Trời , đất , ngươi , . Bằng …”.
Ninh Phương Sinh đưa nến gần hơn.
Nha dịch mặt cắt còn giọt máu. Đại ca khi dặn, cố gắng đừng kinh động quá nhiều , nếu kinh động …
Tùy tiện một chỗ là . Dù bọn họ cũng chẳng thật giả.
“Ta !”.
“Ngươi nhất đúng địa chỉ, nếu …”. Vệ Đông Quân nham hiểm: “Đồ đưa đến phủ Ngô đại ca cũng sẽ gửi đến nhà ngươi!”.
Nha dịch: “…”
Vệ Đông Quân hừ một tiếng: “Vệ gia tuy suy tàn nhưng cũng đến lượt họ Ngô giam chúng . Ta tức là tức ở chỗ ”.
Trong mắt thiếu nữ bập bùng hai ngọn lửa giận, khuôn mặt phồng má tức giận, giống hệt một tiểu thư nuông chiều quá mức.
Một tiểu thư nhà giàu thì thể chuyện g.i.ế.c cướp của. Nha dịch trong lòng tính toán mấy , cuối cùng đành c.ắ.n răng gật đầu.
Vệ Trạch Trung thấy gật đầu, miệng toét đến tận mang tai, trong lòng sảng khoái vô cùng.
Bỗng nhiên. Nụ cứng .
Hắn bên là Vệ Đông Quân, bên là Ninh Phương Sinh… hai từ khi nào ăn ý đến thế?
******
Đêm đen gió lớn chính là lúc hồn lìa khỏi xác.
Phủ Ngô Toan khó tìm, ở sâu trong một con ngõ phía nam thành. Giống như tính cách của , phủ từ ngoài gì nổi bật, nhưng một khi bước trong cảm thấy thoải mái.
“Ninh Phương Sinh, ngươi thấy căn nhà quen mắt ?”.
“Có cảm giác giống tay nghề của Hạng Diễm”.
“Phải là chính là tay nghề của Hạng Diễm”.
Vệ Đông Quân giơ tay: “Ngươi bên , bên …”.
Ninh Phương Sinh theo hướng nàng chỉ, mà lùi hai bước, ngẩng đầu long thủ lớn mái. Dù ẩn trong bóng đêm nhưng vẫn thể lờ mờ thấy đường nét.
“Vệ Đông Quân”. Hắn trầm giọng: “Nội lực của Ngô Toan còn mạnh hơn cả Hạng Diễm. Nếu hất văng khỏi giấc mơ thì hai điều ghi nhớ”.
“Hai điều nào?”.
“Thứ nhất: đặt d.a.o kề cổ ngươi và cha ngươi”.
Vệ Đông Quân nghiến răng.
“Thứ hai, Hứa Tận Hoan từng cứu hai ”.
Lần , Vệ Đông Quân chỉ nghiến răng, mà còn siết chặt nắm đấm.
Hứa Tận Hoan vốn bao giờ kể công. Từ việc từng nhắc giúp Hạ Tam, và suốt hơn mười năm âm thầm Hạng Diễm là thể thấy .
Hắn từng cứu Ngô Toan hai . Vậy thì hai ắt là chuyện liên quan đến tính mạng, nếu sẽ long trọng mà nhắc đến.
“Ninh Phương Sinh, từ giờ phút , Ngô Toan chính là kẻ thù của . Ta mà vạch trần bí mật của thì thề !”.