Trảm Trần Duyên - Chương 414: Một mạch
Cập nhật lúc: 2025-11-10 02:01:36
Lượt xem: 182
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đêm hôm đó, Hứa Tận Hoan trong khách điếm, mở trừng mắt chằm chằm lên màn trướng.
Ngoài cửa sổ gió bắc rít gào. So với cuồng phong ngoài biển, gió ở thành Tứ Cửu thể xem là dịu dàng. hiểu vì , Hứa Tận Hoan cảm thấy sợ hãi, một nỗi sợ từng , trong thoáng chốc lan khắp .
Ngay đó, cảm thấy đói bụng.
Trong đêm khuya ở khách điếm, cách nhanh nhất để lót chính là gọi một bát mì nước trong. La thúc đưa cho tiểu nhị một ít bạc vụn, tiểu nhị bèn vội bưng tới một bát mì.
Hứa Tận Hoan ăn hai ba miếng hết, trong bụng vẫn thấy trống rỗng.
Tiếp theo, bát thứ hai, bát thứ ba... đến bát thứ năm thì La thúc thấy , bèn giật lấy đũa trong tay .
Hắn ôm cả bát mì lên, ngửa cổ đổ miệng. Mì sặc cổ họng, ho khan đến trời đất cuồng, phun cả ngoài.
Từ bảy tuổi, mục tiêu duy nhất để Hứa Tận Hoan sống sót chính là báo thù. Nay Trần Lương Bình c.h.ế.t, bỗng chốc mất mục tiêu, trong lòng như xuất hiện một hố sâu. Cái hố một bát mì lấp đầy, hai bát, ba bát… vĩnh viễn cũng lấp đầy!
“La thúc”.
Hắn ngẩng đầu, nước mắt giàn giụa.
“Trần Lương Bình còn, bái sư để gì nữa? Vào họa viện để gì? Ở kinh thành thì ý nghĩa gì?”.
Ta sống, còn ý nghĩa gì nữa ?
La thúc trả lời, chỉ lấy khăn ướt lau mặt rửa tay cho .
Mười ngón tay lau sạch, La thúc bỗng lạnh lùng một tiếng: “Trên đời chuyện con nối nghiệp cha, thì cũng chuyện cha nợ con trả, đó là lẽ đương nhiên”.
Không ai tên thật của La thúc, vốn là Thượng Quan La. Ông và là cùng cha khác .
Thượng Quan gia tịch biên, nữ quyến bán, nam đinh g.i.ế.c hoặc lưu đày. Đứa con thứ là ông cũng thoát khỏi kiếp lưu đày. Mẹ bằng lòng theo cha, ngoài chuyện cha chịu vung tiền, còn một nguyên nhân quan trọng hơn… cha hứa sẽ đến nơi lưu đày tìm nhà Thượng Quan.
Kết quả chỉ tìm một còn sống, chính là Thượng Quan La. Vì thể để lộ phận, ông mới lấy tên là La thúc.
Hạ thể của La thúc từng quan sai đá hỏng đường đày, nên ông coi Hứa Tận Hoan như con ruột, lo cho ăn mặc, dạy chữ nghĩa.
Hứa Tận Hoan ngẩng đầu La thúc, do dự : “Con trai ông … là vô tội mà”.
“Mẹ ngươi vô tội ? Ta vô tội ? Còn ngươi nữa…”.
La thúc lạnh: “Một đời dám lộ phận thật của , chẳng lẽ vô tội ?”.
Lời La thúc như một luồng sáng chiếu trong lòng Hứa Tận Hoan, lấp đầy cái hố rỗng .
thế, đời một từ gọi là “nhất mạch tương thừa”*.
* nghĩa là một dòng liên tục kế thừa, truyền từ đời sang đời khác, từ thế hệ sang thế hệ , đứt đoạn.
Đã là tước vị thể kế thừa, y bát thể kế thừa, tài sản thể kế thừa, thì huyết hải thâm thù cũng thể kế thừa.
Ngày hôm , trời sáng, và La thúc đến cửa phủ Tuyên Bình Hầu.
Cánh cửa lớn dày nặng kẽo kẹt mở . Hai tên hầu ăn mặc chỉnh tề cầm chổi quét dọn sân . Quét xong, một đoàn khí thế hùng hồn bước .
Người đầu mày nhọn như dao, sống mũi cao, vận võ bào, lưng đeo đao, trông tuổi còn trẻ nhất nhưng khí thế nặng nề, uy nghiêm nhất. Tất cả xung quanh đều tươi cúi đầu . Hắn ngẩng cao đầu, n.g.ự.c ưỡn thẳng bước xuống bậc thềm.
Thị vệ dắt tới một con tuấn mã. Hắn tung lên ngựa, khóe môi mím thành một đường lạnh cứng, hờ hững liếc Hứa Tận Hoan. Ánh mắt giống như mèo ch.ó nơi đầu đường xó chợ, lạnh lùng khinh miệt.
Nhìn bóng dáng đoàn xa, Hứa Tận Hoan bỗng nhớ tới sáu chữ: “Vinh cùng vinh, tổn cùng tổn”.
Kẻ tạo phản, tru di cửu tộc. Kẻ đại nghịch, tru di tam tộc.
Trần Lương Bình bội tín sát hại cha , tru tam tộc, chỉ g.i.ế.c một con trai duy nhất của Trần Lương Bình.
Trần Mạc Bắc, chính là ngươi !
*****
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tram-tran-duyen/chuong-414-mot-mach.html.]
Cũng hôm , họ gõ cửa phủ họ Hà.
Thái giám từng : Nội các đại thần Hà Bác Cẩm cực kỳ tham tài, đưa ba ngàn lượng là chuyện thư tiến cử chắc chắn hy vọng.
Thái giám đúng, nhưng cũng sai. Đến tìm Hà Bác Cẩm đúng là cửa. ba ngàn lượng là giá , bây giờ ông đòi năm ngàn, thiếu một đồng cũng , còn kèm một điều kiện. Điều kiện là tranh của Hứa Tận Hoan lọt mắt xanh của ông .
Hà Bác Cẩm : “Quân tử ái tài, thủ chi hữu đạo(1). Ta coi trọng chỉ chút bạc , mà chính là tài họa ngươi. Tận Hoan , thiên lý mã thường , Bá Nhạc chẳng dễ tìm”.(2)
* (1)Người quân tử cũng lòng ham tài sản, nhưng cách tài sản chính đáng, hợp đạo lý.
(2) Người tài thiếu, nhưng dùng mới là khó tìm.
Hứa Tận Hoan quỳ xuống đất, muôn vàn tạ ơn.
Lời cảm tạ hề giả, xuất phát từ tâm. Nếu , một kẻ trẻ tuổi gia thế, chỗ dựa, cơ hội bước chân họa viện Tuyên Hòa?
*****
Nói đến đây, Hứa Tận Hoan bỗng ngừng .
“Trần Mạc Bắc, đó mới là đầu tiên chúng thật sự gặp mặt”.
Cơ mặt Trần Mạc Bắc dần cứng ngắc. Hắn thể nào ngờ rằng, ngày thứ hai khi Hứa Tận Hoan kinh, chạy đến cửa Hầu phủ gặp mặt , thế mà chẳng hề .
“Những ngày đó, La thúc bận rộn mua nhà, an cư. Ta thì lo chuẩn họa viện và âm thầm dò xét ngươi”.
Hứa Tận Hoan: “Ngô Toan vẫn cho rằng quen ngươi ở bàn rượu, do dẫn mối. ngoài đầu gặp cửa Hầu phủ, và ngươi còn chạm mặt nhiều ”.
“Rất nhiều ?”. Trần Mạc Bắc kinh hãi, giọng run lên: “Sao chẳng chút ấn tượng nào?”.
“Ngươi sẽ ấn tượng ”.
Hứa Tận Hoan nhướng mày nhạt: “Khi , ngươi là vị Hầu gia trẻ tuổi nhất thành Tứ Cửu, nắm trong tay Thiên Tử Nhất vệ. Trong công tử thế gia nơi đây, ai sánh sự hiển hách của ngươi? Người thường chớ chuyện, ngay cả chỉ cần gần ngươi một chút, đám thị vệ cũng xông đuổi . Ngươi bắt đầu ấn tượng với , chắc là khi Ngô Toan dẫn mối: một ở Giáo Phường ti, một ở cửa Câu Lan. Mà lúc , kinh mấy năm, ở họa viện Tuyên Hòa chẳng những vững gót chân, còn chút danh tiếng”.
Toàn Trần Mạc Bắc nổi da gà. Hứa Tận Hoan hề sai nửa chữ.
Khi còn trẻ, thích dạo Giáo Phường ti, Câu Lan, uống rượu ca, đôi khi còn ở qua đêm.
Một đến Giáo Phường ti, nơi đó đang bầu chọn hoa khôi, vô cùng náo nhiệt. Hắn chẳng mấy hứng thú với hoa khôi nhưng thiện cảm với cô nha ôm đàn cạnh.
Hắn gọi tiểu nhị tới, hỏi nha tiếp khách . Tiểu nhị , nha khách chọn, bạc bao đêm cũng trả xong, bảo hôm đến sớm.
Trần Mạc Bắc kinh ngạc, ai chú ý đến một nha tầm thường, bèn hỏi tiểu nhị vị khách là ai. Tiểu nhị chỉ tay, thấy một gương mặt ngông nghênh bất tuân.
Lại , uống rượu ở Câu Lan hát. Uống nhiều rượu, tiểu. Không ngờ hôm đó chẳng tên khốn nào nôn đầy nhà xí, chê mùi hôi, bèn vòng cửa . Dưới bóng cây cửa, một đang .
Người đó vén áo tiểu tiện, phía động tĩnh bèn ngoảnh đầu … Ánh mắt bất ngờ chạm . Hắn thấy gương mặt ngông nghênh bất tuân .
Nghĩ đến đây, bàn tay Trần Mạc Bắc kìm mà run rẩy.
“Vậy là khi Ngô Toan giới thiệu, ngươi âm thầm bố trí mai phục quanh , chỉ chờ tay g.i.ế.c ?”.
Hứa Tận Hoan , im lặng đáp.
Trong màn sương mù, bỗng trở nên yên tĩnh lạ thường. Sắc mặt Ninh Phương Sinh và hai đều nghiêm trọng. Mọi đều , họa viện Tuyên Hòa chỉ nhờ thư tiến cử. Thư tiến cử chỉ là tấm gõ cửa, còn trải qua từng vòng từng lớp thi cử. Khoảng thời gian , ít nhất cũng cần một năm.
Trong họa viện Tuyên Hòa, nhân tài như mây, Hứa Tận Hoan là kẻ ngoại lai, bối cảnh, chút danh tiếng thì ít nhất cũng ba, bốn năm gọt giũa. Nói cách khác, Hứa Tận Hoan âm thầm thăm dò, quan sát Trần Mạc Bắc suốt bốn năm, thậm chí năm năm.
Hứa Tận Hoan vốn dư bạc, mời sát thủ ở Sách Mệnh Môn việc khó. Chỉ cần , Trần Mạc Bắc mười mạng cũng chẳng đủ để g.i.ế.c.
Lúc , Trần Mạc Bắc, đang mặt ba thốt câu hỏi mà ai nấy trong lòng đều .
“Vì ngươi tay?”.