Trảm Trần Duyên - Chương 746: Mẹ Con

Cập nhật lúc: 2026-06-15 16:29:21
Lượt xem: 180

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Tiểu chủ tử.”

Lý Thủ Trung khẽ gọi một tiếng, trầm ngâm hỏi: “Ngài đời , lão nô khao khát điều gì nhất ?”

“Ngươi khao khát điều gì?”

“Lão nô thèm nhất chính là thứ tình cảm sâu đậm, gắn bó khăng khít như giữa ngài và phu nhân. Phu nhân gì ngài cũng , ngài cần gì phu nhân cũng sẵn lòng đáp ứng.

Nhớ những ngày ngài từ bên ngoài về, lao tót lòng phu nhân, bà ôm chặt lấy ngài, vỗ về nhè nhẹ, miệng ngừng dịu dàng gọi 'Phương Sinh, Phương Sinh'.”

Ánh mắt Lý Thủ Trung bỗng chốc tối sầm .

“Thuở nhỏ, lão nô do một tay tổ mẫu nuôi nấng. Bà ghé tai lão bảo rằng: 'Mệnh ngươi cứng lắm, sát phu khắc tử, ngươi cẩn thận tránh xa nó một chút.'

'Đồ nó nấu, ngươi đừng dại mà ăn; áo nó may, ngươi đừng dại mà mặc. Kẻo rước họa đấy.'

cứ lải nhải rót tai lão, lặp lặp bao nhiêu . Lão riết đ.â.m tin sái cổ, khắc cốt ghi tâm.

Mỗi bận hướng ánh mắt trìu mến về phía lão, lão vội vã mặt , lảng tránh chẳng thèm .

Bà dang tay ôm lão lòng, lão hất văng chẳng thương tiếc.

Đồ ăn bà cất công nấu nướng mang đến, trừ phi lão gạt , chứ hễ là lão kiên quyết móc họng nôn ọe cho bằng sạch.

Mỗi lão nôn mửa xong, tổ mẫu bên vỗ tay tán thưởng, khen ngợi đích tôn bảo bối mà ngoan ngoãn, hiểu chuyện đến thế.

Những lúc , lão chẳng buồn thanh minh nửa lời, chỉ lẳng lặng đó, hai dòng lệ ứa ướt đẫm viền mi, đăm đăm lão với ánh mắt buồn rười rượi.

Khi đó lão còn quá nhỏ bé, nào thấu đáo những hành động vô tâm của vô tình cứa nát tâm can bà. Trong cái đầu non nớt , lão chỉ đinh ninh một điều duy nhất: tránh xa bà , bằng sẽ mang họa sát .

Thuở ấu thơ, lão và tổ mẫu sống chung lầu hai.

Bọn hạ nhân xì xào kể , đêm đêm lão thường thui thủi một chôn chân ngoài khuôn viên biệt viện, như tượng đá cả buổi trời chẳng buồn nhúc nhích.

Mãi về lão mới vỡ lẽ, hóa cái chỗ bà đó thể trông thẳng lên cửa sổ phòng tổ mẫu. Chỉ cần ngọn đèn leo lét trong phòng còn hắt sáng, bà sẽ cứ đó dõi theo. Đến khi đèn tắt lịm, bà mới lủi thủi về.

Từ khi thủ tiết góa bụa, bà chẳng màng điểm phấn tô son, ăn vận cũng chẳng còn lượt là gấm vóc. Ngày ngày chỉ để mặt mộc nhợt nhạt, ru rú trong những bộ xiêm y tối màu ảm đạm.

Có một dạo, tiểu thúc của lão ngoài chén tạc chén thù say khướt mới mò về. Gã rẽ lối thỉnh an tổ mẫu, chợt giật thon thót khi thấy một đống đen thùi lùi im lìm ngoài cổng viện.

Tới gần kỹ , thì đó là lão.

Tiểu thúc gặng hỏi đêm hôm khuya khoắt bà sừng sững ở đó cái quái gì. Bà chỉ ấp úng bảo mất ngủ trằn trọc, tiện chân bước ngó xem đứa con trai bé bỏng say giấc nồng .

Ngay đêm hôm đó, tiểu thúc khuyên nhủ tổ mẫu: 'Dẫu cũng là tình mẫu t.ử thiêng liêng đứt ruột đẻ , cứ để cho nó gần gũi thằng bé thêm một chút .'

Tổ mẫu thủng thẳng đáp: 'Nào ai rảnh mà cấm cản con chúng nó tình thương mến thương! Chỉ cần thằng đích tôn vàng ngọc của bằng lòng, thì bây giờ nó cuốn gói sang đó ở hẳn, lão bà cũng chẳng thèm ho he nửa lời.'

Nghe lời tuyên bố , lão mừng rỡ như bắt vàng, lật đật chạy phòng lão, năn nỉ ỉ ôi bảo lão sang viện bà ngủ cùng.

Lão ré lên ầm ĩ, hai tay ôm ghì lấy cánh tay tổ mẫu sống c.h.ế.t chịu buông.

Tổ mẫu bèn đắc ý thẳng mặt lão: 'Thấy ? Nào cố tình cấm cản chia rẽ tình mẫu t.ử nhà ngươi. Là tại mệnh ngươi mang hung tinh quá nặng, sát khí bức , đến chính đứa con do ngươi mang nặng đẻ đau còn sợ c.h.ế.t khiếp dám gần nữa là.'

Đêm hôm đó, tiếng nức nở thê lương của lão vang vọng khắp ngõ ngách Lý gia, ai ai cũng thấy rõ mồn một."

Nghe đến đây, Ninh Phương Sinh rốt cuộc cũng cất lời: "Số phận ngươi, quả thực quá đỗi bi đát."

Đôi mắt đục ngầu của Lý Thủ Trung bỗng lóe lên một tia sáng rực rỡ kỳ lạ, giọng điệu tức thì trở nên nghẹn ngào, nức nở.

"Mẹ lão nô gả Lý gia, những tháng ngày ấm êm hạnh phúc đếm đầu ngón tay chỉ vỏn vẹn đầy một năm tròn. Tổ mẫu đổ tội về cái c.h.ế.t oan khuất của phụ lên đầu .

Giả sử nhà ngoại vẫn còn nương tựa, chí ít cũng chốn dung để trút bầu tâm sự, than phận hẩm hiu.

Giả sử đứa con trai bất hiếu là lão đây thấu hiểu xót thương, cũng cái mỏ neo để bám víu mà sống tiếp những ngày tháng mỏi mòn.

Khốn nỗi, thời điểm đó lão còn quá non nớt, tiêm nhiễm những lời thêu dệt độc địa của tổ mẫu đến mức mù quáng. Lão chỉ một mực hắt hủi, ghét bỏ, cư xử với bà tệ bạc đến tàn nhẫn.

Đỉnh điểm của sự ngỗ nghịch là cái nọ, lão ban đêm nhiễm lạnh, sốt cao hầm hập. Mẹ tay xách hộp đựng thức ăn hớt hải chạy sang thăm nom, thế mà lão nhẫn tâm thốt một câu nghiệt ngã đến xé lòng: 'Cút ngay! Đồ chổi xui xẻo! Tại ngươi mà mới đổ bệnh thế đây!'

Bàn tay run rẩy nới lỏng, chiếc hộp rơi xoảng xuống đất, bát canh gừng nóng hổi bên trong đổ vỡ lênh láng, chảy tràn nền gạch lạnh lẽo.

Từ bận , còn lân la đến gần lão thêm một nào nữa.

Trái tim bà nguội lạnh bởi chính đứa con đẻ của .

Về , triệt để tự giam trong phòng, ngay cả cái thủ tục thỉnh an sớm tối trưởng bối cũng phớt lờ chẳng thèm ngó ngàng.

Tổ mẫu c.h.ử.i mắng bà là thứ con dâu bất hiếu, bà liền lạnh lùng độp : 'Ta vốn là chổi xui xẻo mang họa sát , các chọn chữ hiếu chọn giữ mạng thì cứ việc suy nghĩ cho kỹ.'

Câu sắc như d.a.o cạo suýt chút nữa chọc cho tổ mẫu tức hộc m.á.u mà c.h.ế.t.

Dần dà, ngay cả những dịp lễ tết đoàn viên như đêm giao thừa, cũng bặt tăm bặt tích. Bà cứ thế lặng lẽ tồn tại như một cái bóng mờ nhạt, một tàng hình vô hình giữa chốn Lý gia rộng lớn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tram-tran-duyen/chuong-746-me-con.html.]

Còn lão thì ? Lão là đích trưởng tôn của dòng họ Lý danh giá, là gánh vác cơ ngơi gia tộc. Lão chỉ cần hắt xì một cái, từ xuống Lý gia đều cuống cuồng lo sốt vó.

Năm tháng thoi đưa, ngay cả đứa con ruột thịt là lão đây dường như cũng quên bẵng mất rằng, trong một tiểu viện hẻo lánh khuất nẻo nào đó của Lý gia, vẫn còn hình bóng góa bụa, mệnh khổ của đang lay lắt sống qua ngày."

Ninh Phương Sinh gặng hỏi: "Rồi đó thì ?"

"Trong cái Lý gia ngột ngạt , đối xử với lão nhất, trớ trêu chính là tiểu thúc.

Tiểu thúc tên là Lý Thư. Vì là con trai út ít, tổ phụ tổ mẫu chẳng mấy kỳ vọng gì gã trong việc nối dõi tông đường thừa kế gia nghiệp, nên cũng buông lỏng chiều chuộng, mặc cho gã tự do tung hoành."

Lý Thủ Trung kể tiếp: "Tiểu thúc bản tính phóng khoáng giang hồ, ghét cay ghét đắng chuyện kinh sử thi thư. Gã chỉ khoái lăn lộn thương trường buôn bán, kết giao bằng hữu khắp năm châu bốn bể.

Cứ mỗi bận xa nhà trở về, gã chẳng quên tay xách nách mang chút quà cáp tặng , và tất nhiên, phần quà của lão cũng từng vắng mặt.

Làm nghề buôn bán thương trường, miệng lưỡi gã dẻo như kẹo kéo. Cộng thêm cái mã ngoài bảnh bao sáng sủa, gã duyên với phụ nữ. Ngay cả đám nha hạ nhân trong phủ cũng lén lút ôm mộng tương tư gã.

Hành tung của lão càng ngày càng ngang tàng, sắc sảo. Thậm chí bà còn thẳng thừng tuyên bố cái c.h.ế.t của phụ do bà khắc phu, mà là do nữ nhân kết minh hôn hiện hồn về đoạt mạng.

Lâu dần, tổ mẫu nhận chẳng còn đủ sức áp chế nổi lão nữa, bèn cử tiểu thúc mặt khuyên can, dỗ dành.

Lời của tiểu thúc, lão chịu lọt tai.

Năm lão lên tám, bà mối dắt mối cho tiểu thúc một đám nhân duyên, ông bà nội đều ưng bụng mặt.

Chuyện cưới xin rục rịch bàn đến khâu nạp tài chọn ngày thì đùng một cái, một nữ nhân lạ mặt bồng theo một đứa bé hai tuổi tìm đến tận cửa. Ả bù lu bù loa lóc, khẳng định đứa nhỏ chính là giọt m.á.u rơi rớt của tiểu thúc.

Thái độ của ông bà nội vô cùng cứng rắn: Đứa nhỏ thể giữ nuôi dưỡng, nhưng nữ nhân thì cửa chính bước , cửa phụ cũng đừng hòng, cũng cửa.

Vụ việc vỡ lở ầm ĩ, thiên hạ phen chê đàm tiếu.

Rốt cuộc, đứa trẻ giữ Lý gia, nữ nhân nhận một mớ bạc cắc ngậm đắng nuốt cay rời . Đổi , đám cưới của tiểu thúc cũng tan tành mây khói.

Tiểu thúc bẽ mặt, chẳng còn mặt mũi nào lưu quê nhà, bèn thu xếp hành lý xuôi Nam lặn lội đến Quảng Châu ăn buôn bán.

Nửa năm ngày tiểu thúc rời , một đêm khuya thanh vắng, lão để một bức thư tuyệt mệnh bỗng dưng bốc khỏi thế gian. Cùng biến mất với bà còn nha tín tên Tiểu Hồng.

Trong thư, bà rành rọt hồi môn, đồ trang sức quý giá, cùng bộ điền sản ruộng đất họ La đều sang tên đổi chủ để cho lão. Bà còn tuyệt tình cấm cản gia đình tìm, bảo cứ coi như bà bỏ mạng .

Tổ mẫu đùng đùng nổi giận, nhất quyết đòi báo quan phủ để truy tìm tung tích, bắt về quy án.

Tổ phụ vốn trọng sĩ diện, sợ chuyện trong nhà lọt ngoài mang tiếng nhơ nhuốc nên sống c.h.ế.t can ngăn cho báo quan.

Cuối cùng, khi các bậc trưởng bối chụm đầu bàn tính thiệt hơn, họ quyết định dùng kế sách phao tin đồn nhảm, thông cáo với thiên hạ rằng lão bạo bệnh qua đời.

Nhà ngoại lão vốn neo , chẳng còn mấy mống thích, nên lúc cử hành tang lễ cũng chẳng kẻ nào vô duyên vô cớ dở lật nắp quan tài lên kiểm tra xác c.h.ế.t.

Sau màn kịch ma chay giả tạo , sự thật về vụ mất tích bí ẩn của lão cứ thế ém nhẹm, chìm quên lãng một cách danh chính ngôn thuận.

Thế nhưng, Lý gia cũng chẳng thể ngờ tới, lão bỏ trốn là để âm thầm lặn lội tìm, nương tựa tiểu thúc."

Ninh Phương Sinh khẽ nhíu mày: "Hai họ lén lút tư thông với ?"

Lý Thủ Trung cúi gằm mặt, trầm ngâm một hồi lâu mới chậm rãi cất lời: "Như lão nô đề cập ở , lão mang vẻ chim sa cá lặn, cái thuở góa bụa bà mới chớm mười chín xuân xanh rực rỡ.

Trong cái Lý gia lạnh lẽo u ám , ai nấy đều coi bà như tà ma ngoại đạo mà kiêng dè xa lánh, miệt thị bà mang chổi quét nhà. Duy chỉ tiểu thúc là duy nhất dang tay bao dung, hề tỏ thái độ kỳ thị hắt hủi.

Còn về phần tiểu thúc, gã vốn bản tính trăng hoa phong lưu, là giống tình lang trời sinh thích trêu hoa ghẹo nguyệt, đong đưa nữ sắc.

Chút quà cáp lấy lòng, vài ba câu chót lưỡi đầu môi đường mật của gã đủ sức len lỏi, tưới mát cõi lòng vốn tưởng chừng khô cạn như giếng hoang của lão. Từng chút, từng chút một, trái tim bà bỗng chốc hồi sinh, thổn thức nhịp đập yêu đương.

Lửa gần rơm lâu ngày cũng bén, hai lén lút ăn qua với tự lúc nào chẳng .

Khi tiểu thúc dứt áo đến Quảng Châu, lão chịu thấu nỗi tương tư giày vò, bèn bất chấp tất cả lễ giáo gia phong mà lén lút khăn gói quả mướp chạy theo gã.

Tiểu thúc vốn hèn nhát, nào gan tày đình báo cáo chuyện động trời với gia đình. Gã đành giấu nhẹm sự việc lão đang ở Quảng Châu cùng gã.

bản tính giang sơn dễ đổi bản tính khó dời, hạng tình lang trăng hoa như tiểu thúc thể ngoan ngoãn chôn vùi thanh xuân bên cạnh một bóng hồng duy nhất?

Chưa đầy một năm mặn nồng, gã bắt đầu sinh chứng chán chường, ngựa quen đường cũ lao những cuộc vui hoa thiên tửu địa, ăn chơi trác táng bên ngoài. Có dạo, gã còn trơ trẽn dẫn gái làng chơi về nhà, ngang nhiên ôm ấp mây mưa ân ái ngay mắt lão.

Mẹ lão là một khuê nữ đài các, chịu nổi nỗi nhục nhã ê chề nhường . Thế là bà vùng lên cãi vã kịch liệt với tiểu thúc.

Có bận cãi nảy lửa, tiểu thúc tiện tay giáng cho bà một cái bạt tai trời giáng, tàn nhẫn đuổi bà cút khỏi nhà.

Mẹ lão bề ngoài tuy liễu yếu đào tơ, nhưng thực chất tính cách vô cùng cương liệt, quật cường. Bà tức tối gom sạch bạc trắng của tiểu thúc, dẫn theo Tiểu Hồng, một nữa lặng lẽ biến mất để dấu vết.

, bà thực sự bốc như bong bóng xà phòng, triệt để biệt vô âm tín.

Tiểu thúc dẫu tiếc của cũng chẳng dám lớn chuyện truy tìm. Vừa vặn lúc đó, ở nhà đang mai mối cho gã một đám cưới hỏi, gã bèn giả câm giả điếc coi như từng chuyện gì xảy , thản nhiên xách m.ô.n.g về Huệ Châu lấy vợ.

Vào thời điểm đó, trong Lý gia tuyệt nhiên một ai về mối quan hệ oan nghiệt giữa hai họ."

 

Loading...