Trảm Trần Duyên - Chương 786: Ngoại truyện 1
Cập nhật lúc: 2026-07-31 14:52:11
Lượt xem: 120
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mao Sơn.
Nguyên Dương quan.
Trong cơn cuồng phong, một tiếng sấm nổ vang bên ngoài điện phụ, cơn mưa to xối xả trút xuống.
Bên trong ngưỡng cửa, một tiểu đạo sĩ mặc áo bào xám co cẳng chạy thục mạng la hét om sòm.
"Sư , sư , bão đến thật , bây giờ, liệu những đó lên núi ?"
Trên bồ đoàn, đạo trưởng Quy Lãn đang nghiêng, một tay chống cằm. Hắn uể oải hé mắt lặng lẽ tiểu sư một cái, trong lòng thở dài thườn thượt.
Ôi! Người xưa cấm sai, trong mệnh lúc ắt .
Hai năm nay nhang đèn trong đạo quán vượng, thức ăn so với thì nhạt nhẽo vô cùng. Ngày xưa lúc đạo quán còn rủng rỉnh, ăn uống béo mầm bóng nhẫy, một ngày thể nặng tới ba . Còn bây giờ... thậm chí bắt đầu táo bón.
Chuyện cũng chẳng trách ai, vì căn nguyên vẫn là ở bản . Hắn vốn là một đứa trẻ bỏ rơi, vứt cửa Nguyên Dương quan một đêm mùa đông.
Kể cũng thật trùng hợp. Đêm đó, sư phụ của là đạo trưởng Dư Nhàn tình cờ mơ thấy một chú lợn con ủi đất chui chăn, Dư Nhàn sợ hãi bừng tỉnh.
Sáng hôm khi mở cửa quan, Dư Nhàn liếc mắt liền thấy một đứa bé đang trong tã lót. Liên tưởng đến giấc mộng đêm qua, ông thở dài một tiếng quyết định nhận nuôi đứa bé, đồng thời thuận miệng đặt luôn cho cái tên là Quy Lãn.
Quy Lãn, ý chỉ sự lười biếng. Người bình thường nào đặt cái tên khó đến chứ.
Quy Lãn lớn lên đến năm bảy tuổi thì quyết định tuyệt thực để phản đối, sư phụ đổi cho một cái tên dễ hơn. Thế nhưng cuộc tuyệt thực chỉ kéo dài vỏn vẹn sáu tiếng đồng hồ. Khi sư phụ đặt mặt một bát cơm rang trứng, một bát thịt kho tàu và một que kem... đành giương cờ trắng đầu hàng. Bỏ .
Một đứa trẻ bảy tuổi đang tuổi ăn tuổi lớn thì thể từ chối sự cám dỗ của thịt kho tàu, mà dẫu từ chối thịt kho tàu nữa thì cũng chẳng cưỡng nổi que kem. Kem ngon bao, ngọt ngào mát lạnh, đúng là mỹ vị nhân gian.
Tên họ thì gì quan trọng , dễ khó thì tóm cũng chỉ để gọi mà thôi. Hơn nữa, chữ Lãn lười biếng quả thực cũng hợp với .
Hợp ở chỗ nào ư? Nói thế cho dễ hiểu, từ nhỏ đến lớn, hễ là tuyệt đối , hễ là tuyệt đối , thể lười biếng thì tuyệt đối chăm chỉ.
Ở những đạo quán khác thì đồ hầu hạ sư phụ, còn ở đạo quán của bọn họ thì sư phụ hầu hạ cái đứa đồ là đây. Ngày nào cũng ngủ đến khi mặt trời rọi thẳng m.ô.n.g thì mới uể oải bò khỏi chăn, uể oải bắt đầu khóa lễ buổi sáng.
Đã lười thì chớ còn tham ăn. Thấy khác ăn gì là chảy nước dãi, ngửi thấy mùi thịt là hai chân bước nổi. Với những tật , sư phụ từng đ.á.n.h cũng từng mắng, nhưng cuối cùng bó tay chịu trói, đành nhận mệnh mà mặc kệ .
Trách ai chứ, ai bảo trong giấc mơ kẻ chui chăn là một con lợn con. Chứ nếu là một con gà trống nhỏ gáy sáng thì đảm bảo siêng năng .
Cứ như , Dư Quy Lãn sống những ngày tháng thuận buồm xuôi gió, lười biếng nhàn tản, sống hồ đồ đến tận năm ba mươi lăm tuổi. Thế sư phụ đột nhiên giao đạo quán cho , còn bản thì vung ống tay áo, nhàn nhã vác ba lô du ngoạn ngắm non sông gấm vóc của tổ quốc.
Dư Quy Lãn dư ít ỏi còn trong sổ sách, đếm bảy vị tiểu sư trong Nguyên Dương quan, đột nhiên một linh cảm rằng... những tháng ngày sung sướng suốt ba mươi lăm năm qua của coi như đến hồi kết.
Quả nhiên là thế. Sư phụ , nhang đèn của đạo quán liền tụt dốc phanh. Đừng là pháp sự, đến cả một tới xem bói đoán bát tự cũng chẳng thấy tăm .
Vì ư? Bởi vì Dư Quy Lãn trời sinh mang một gương mặt búng sữa. Người xưa chẳng sai, mép lông thì việc chẳng . Lời căn bản một ai thèm tin!
Trơ mắt dư sổ sách cứ ngày một cạn dần, đạo trưởng Quy Lãn đành tìm cách tùy cơ ứng biến, quyết định học theo các đạo quán khác để mở rộng thêm mảng kinh doanh dịch vụ trực tiếp.
Dịch vụ trực tiếp nào đang hot nhất hiện nay? Đó chính là lớp trải nghiệm thanh tu tại đạo quán.
Gọi là thanh tu, thực chất là việc những nam thanh nữ tú giữa chốn hồng trần chạy trốn khỏi sự ồn ào náo nhiệt của thành phố, tìm đến một nơi thanh tịnh để tu hành. Thời gian trải nghiệm thể kéo dài từ bảy ngày cho đến nửa tháng. Đạo quán rộng lớn như , địa điểm thì sẵn .
Đạo trưởng Quy Lãn tuy lười biếng thật, nhưng từ xem bát tự, bói lục hào, pháp sự cho đến đạo y, môn nào cũng tinh thông. Nếu , sư phụ chẳng thể nhắm mắt ngơ mà nuôi thả suốt ba mươi lăm năm ròng rã.
Không nỡ bỏ vốn thì câu cá lớn.
Dư Quy Lãn c.ắ.n răng bỏ chút tiền chạy vài bài quảng cáo mạng, thuê bài quảng bá, đăng kèm mấy bức ảnh phong cảnh hữu tình non xanh nước biếc... Mối ăn cứ thế bắt đầu một cách đầy bất ngờ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tram-tran-duyen/chuong-786-ngoai-truyen-1.html.]
Hôm nay là khóa đầu tiên. Số lượng đăng ký lên tới tận hai mươi mốt , thời hạn là nửa tháng. Mỗi thu ba nghìn tệ, tính đạo quán cũng nguồn thu hơn sáu vạn. Trừ tiền vốn thì kiểu gì cũng lãi một nửa.
Ngờ xui rủi thế nào đụng ngay cơn bão.
Thực thì từ mấy ngày , Dư Quy Lãn bắt đầu thắp hương cầu xin sư tổ phù hộ: Bão hãy tan , bão hãy tan , bão mau chóng rút . Sư phụ từng dạy rằng, đạo sĩ thì đừng tin mấy câu như trong mệnh lúc ắt , mà là trong mệnh thì cứ gượng ép mà cầu, cầu bừa bãi, cầu cố chấp, kiếp ngày nào cũng cầu.
Cầu thì cái rắm tác dụng !
Dư Quy Lãn khổ: “Ra quân bất lợi , tiểu sư , chúng tắm rửa ngủ thôi."
"Trời còn tối, tắm rửa ngủ ?" Tiểu sư tức giận : “Sư , ngộ nhỡ tới thì ?"
"Ngộ nhỡ cái búa ."
Dư Quy Lãn liếc màn mưa to gió lớn ngoài cửa dứt khoát nhắm mắt : “Cái thời tiết c.h.ế.t tiệt , nếu mà thật sự đến thì chữ Dư của sẽ ngược cho mà xem."
Từ tám trăm năm , tiểu sư sư phụ đuổi cổ tên đại sư khỏi sư môn . Hắn lười biếng thì cũng đành , đằng còn thông minh, học cái gì cũng nhanh. Một môn bát tự khác trầy da tróc vẩy cặm cụi học mất ba năm trời, thế mà đại sư chỉ cần ba ngày thể luận giải tường tận đấy, thậm chí còn phán đoán cả chuyện sinh tử. Mẹ kiếp, đúng là thiên lý mà.
"Đệ sẽ ngay cổng quán đợi!"
Tiểu sư hầm hực trừng mắt Dư Quy Lãn một cái. Cậu nhóc tin hai mươi mốt lấy một giữ chữ tín. Chỉ cần một thôi... sư sư , cứ đợi mà ngược cái chữ Dư !
...
Cơn mưa trong ngày bão lớn đến mức tưởng chừng như nước từ trời đang trút ngược xuống, cộng thêm tiếng gió thổi vù vù, đừng là , đến cái bóng ma cũng chẳng thấy tăm .
Tiểu sư vuốt dòng nước mưa mặt, lông mày ủ rũ cụp xuống. Haizz, với cái thời tiết mắt thì việc bắt chữ Dư ngược quả là phiêu. Thôi bỏ , cũng đừng cố bám trụ nữa, mau bếp uống bát chè đỗ xanh thì hơn. Chứ để muộn một chút là trong nồi chỉ còn nước chứ chẳng vớt hột đỗ nào.
Ể? Trong màn mưa mù mịt trắng xóa, dường như thứ gì đó lóe sáng?
Hai mắt tiểu sư mở to trong vài giây kích động vỗ đùi đ.á.n.h đét một cái. Là đèn. Là đèn xe. Có đến !
Tiểu sư nào còn rảnh mà bận tâm đến mưa với gió, vội vã vớ lấy cây ô, cắm đầu cắm cổ lao ngoài.
Chiếc xe taxi bật đèn cảnh báo từ từ đỗ . Cửa xe mở , tiểu sư vội vàng che ô sang, cúi rạp xuống, rưng rưng nước mắt hỏi một câu: “Xin hỏi, đến đây để thanh tu ạ?"
"Ừ."
Người đàn ông trong xe bước xuống hất mi mắt tiểu đạo sĩ một cái.
"Đạo sĩ các chẳng đều bói lục hào và đoán cát hung ? Ấn định ngày lên núi đúng cái thời tiết quỷ quái , rốt cuộc đạo hạnh gì thế?"
Tiểu sư im lặng. Đạo hạnh cao thâm đến mấy thì cũng đấu với ông trời chứ.
Người đàn ông xuống xe, thuận tay xách chiếc túi to ghế khoác lên lưng, đó đóng cửa xe đ.á.n.h rầm một tiếng lưu loát, nhanh nhẹn chui tọt tán ô.
"Trong cốp xe vẫn còn hành lý, để ..."
"Để bần đạo lấy cho, mau trong quan ."
Tiểu sư đẩy mạnh cán ô tay đàn ông, còn thì đầu trần đội mưa dầm gió bão, lạch bạch chạy phía mở cốp xe.
Người đàn ông bỗng phì một tiếng: “Tiểu đạo sĩ , cặp giò của chạy cũng khỏe gớm nhỉ."
Tiểu sư chớp chớp đôi mắt nước mưa hắt nhòa . Người bệnh gì ? Tự dưng chằm chằm chân cái gì ?