Trảm Trần Duyên - Chương 787: Ngoại truyện 2

Cập nhật lúc: 2026-07-31 14:52:13
Lượt xem: 82

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cái gì, đến thật ?

Sắc mặt của đạo trưởng Quy Lãn thoắt cái xanh, thoắt cái trắng, sầm sì. Hắn nhủ thầm trong bụng, kẻ đến đây nhất định là một tên tính tình bướng bỉnh khó chiều, bằng thì chẳng ai rảnh rỗi chạy lên núi trong cái thời tiết khỉ ho cò gáy .

Đạo trưởng Quy Lãn chậm rãi vươn thẳng dậy, vuốt phẳng nếp áo bào, đó bày một biểu cảm tươi đón khách, đủng đỉnh bước vài bước phía cửa.

Hắn còn kịp vững thì thấy một cặp chân dài thò qua bậc cửa. Cặp chân quả thực dài thẳng, dẫu cách một lớp vải mỏng dính vẫn thể cảm nhận sức mạnh bùng nổ ẩn giấu bên trong. Khéo là một vận động viên điền kinh cũng nên.

Dư Quy Lãn vội ngẩng đầu lên, chỉ thấy bên trong ngưỡng cửa là một đàn ông trẻ tuổi, lưng cõng một chiếc ba lô leo núi. Người trạc ba mươi tuổi, làn da đen nhẻm.

"Anh là..."

" là Lâm Bôn Bào, nick name lúc đăng ký là 'Người dùng chân khám phá thế giới'."

Dư Quy Lãn dĩ nhiên là nhớ cái tên mạng . Tên nhóc đó tự xưng là một blogger du lịch, một năm ba trăm sáu mươi lăm ngày thì tới ba trăm ngày rong ruổi khắp nơi thế giới. Hắn kiếm sống bằng cách những điều tai mắt thấy đường du lịch dựng thành dạng phim tài liệu đăng lên mạng, qua đó câu view để kiếm tiền.

Thế giới mạng vốn thật giả lẫn lộn, Dư Quy Lãn cũng chẳng buồn xác minh. xét theo tình hình mắt, chỉ bằng cặp chân dài ngoẵng của thì đừng là khám phá thế giới, dẫu càn quét cả thế giới thì cũng là chuyện thể xảy .

"Bần đạo chính là đạo trưởng Quy Lãn. Bôn Bào , trời đang nổi gió to mưa lớn thế , ..."

"Chút mưa gió bão bùng thì thấm tháp . Hồi leo núi tuyết, bão tuyết còn lớn hơn thế gấp bội. Hơn nữa, thì giữ chữ tín chứ."

Anh Bôn Bào hỏi tiếp: "Đạo trưởng Dư, sẽ ở , chế độ ăn uống thế nào? Là đóng tiền phí để thủ tục nhận phòng, là đợi đến ngày cuối cùng mới thanh toán?"

Dư Quy Lãn vội toét miệng xòa: “Này em, đạo quán của chúng là miếu hòa thượng . Cơm ngày ba bữa gà vịt thịt cá đều đủ cả, hoa quả với sữa chua cũng chẳng thiếu thứ gì. Cậu cứ sang chỗ sư của để đăng ký và nộp phí nhé."

Tiểu sư vội vàng bổ sung thêm một câu: “Nơi ở ở ngọn núi phía , do tự tay dọn dẹp đấy, sạch sẽ cực kỳ, đảm bảo lấy một con gián nào ."

Ánh mắt Lâm Bôn Bào vẫn chăm chú vị đạo trưởng. Chững vài giây, hỏi: “Đạo trưởng, chúng từng gặp , cứ thấy trông quen quen thế nào ."

Dư Quy Lãn ngoài nhưng trong . Kẻ đúng là rành thuật giao tiếp, mới lên với ngay . Sao đặt luôn cái nick name là "Người dùng miệng khám phá thế giới" cho ?

Đạo trưởng Dư một vẻ mặt cao thâm khó đoán: “Trăm năm tu mới chung thuyền, ngàn năm tu mới chung chăn gối. Có lẽ kiếp đôi từng duyên gặp gỡ."

Anh Bôn Bào ngạc nhiên: “Đạo sĩ các cũng bàn chuyện kiếp kiếp ?"

Dư Quy Lãn thoáng sững sờ, nhưng nảy một sáng kiến: “Đều là tu hành mà, ?"

Tay chân tiểu sư nhanh nhẹn, chỉ nhoáng cái xong thủ tục đăng ký và thu gọn tiền nong. Dư Quy Lãn tiếng "ting" một tiếng vang lên từ chiếc điện thoại, nhưng trong lòng chẳng mảy may vui vẻ chút nào. Hắn nhẩm tính qua , lớp tu hành của bọn họ bét mười bốn đến thì mới thu chút đỉnh lợi nhuận; hai mươi mốt đến thì thể lãi gấp đôi. Còn tình hình mắt chỉ lèo tèo một tới... thế thì lỗ vốn sặc gạch mất!

Anh Bôn Bào lo liệu xong thủ tục, lôi từ trong túi xách một món đồ. Đạo trưởng Dư chỉ liếc qua thôi mà suýt nữa c.h.ế.t thèm.

Món đồ đó là loại máy cầm tay thế hệ mới lò. Một cái máy be bé thế mà cũng giá tới ba bốn nghìn tệ. Nếu vì ví tiền lép kẹp thì hận thể chạy cướp ngay một cái. Dùng điện thoại để chụp đạo quán thì suy cho cùng vẫn thiếu chút phong vị, đăng lên mạng... trông cứ bần hèn kiểu gì !

Lâm Bôn Bào chỉnh sửa máy móc, dùng giọng điệu thương lượng: “Đạo trưởng Dư, hình ghi chép một chút chắc vấn đề gì chứ?"

Dư Quy Lãn vuốt vuốt mái tóc: “Nhớ cho trai lên một chút đấy nhé."

Lâm Bôn Bào sững sờ. Đạo sĩ mà cũng mắc chứng lo âu về ngoại hình nữa ?

Bíp bíp... bíp bíp...

Một tràng còi xe dồn dập chợt vang lên từ phía cổng đạo quán.

"Sư , đến , cổng đón khách đây."

Dư Quy Lãn tiểu sư chạy vèo như một cơn gió, âm thầm thở dài trong lòng. Một thì chịu lỗ ít hơn một chút, nay đến thêm một nữa... haizz!

"Đạo trưởng Dư, tại thở dài ?"

Dư Quy Lãn cái máy cầm tay đang dí sát sạt mặt , rặn một nụ hở đúng tám cái răng: “Người em Bôn Bào , đang cảm thán nhân gian , hóa vẫn còn nhiều giữ chữ tín. , cơ duyên nào khiến trở thành blogger du lịch thế?"

"Là vì sở thích thôi."

Lâm Bôn Bào đáp lời: “Từ bé mắc chứng chịu yên một chỗ, chỉ thích chạy nhảy bên ngoài. Lên đại học chọn môn nhiếp ảnh, khi nghiệp thì xách máy chụp khắp nơi thế giới."

"Rồi nữa?"

"Rồi đó thì đói nhăn răng. ngại ngửa tay xin tiền nhà, thế là dứt khoát chuyển sang blogger du lịch luôn. Vừa thỏa mãn đam mê, kiếm tiền, quả là một công đôi việc."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tram-tran-duyen/chuong-787-ngoai-truyen-2.html.]

Đạo trưởng Dư thấy hai chữ kiếm tiền là đôi mắt sáng rực lên: “Thế blogger du lịch các kiếm nhiều ?"

"Nuôi sống bản thì chẳng vấn đề gì, nhưng phát tài giàu thì chắc khó."

Haizz! Cũng giống hệt như , hóa thêm một thằng khố rách áo ôm.

"Cậu... hãy cứ kiên trì theo đuổi lý tưởng nhé."

Đạo trưởng Dư chẳng dám thở dài thêm nữa, đành chuyển dời tầm mắt hướng màn đêm đen đặc ngoài cửa.

" sẽ kiên trì mà."

Lâm Bôn Bào khẽ : “Ước mơ của dùng chính đôi chân để chạy đến ngóc ngách thế giới."

Đạo trưởng Dư giơ nắm đ.ấ.m về phía ống kính máy . "Cố lên!"

Căn phòng chìm tĩnh lặng. Vài phút , giữa cơn mưa tầm tã trút xuống, bỗng truyền đến một giọng phần ồn ào của một đàn ông.

"Cái thời tiết c.h.ế.t tiệt gì thế ?"

"Ái chà chà, ống quần ướt sũng hết cả ."

"Này tiểu đạo sĩ, che ô ?"

"Phải , trong đạo quán của các hầu ? Cái quần của bắt buộc giặt bằng tay, giặt máy là hỏng bét đấy."

"Cái gì cơ? Không hầu á? Thế nghèo , cứ giặt một cái trả hẳn hai trăm tệ, đạo quán các ai chịu nhận mối hả?"

" sẵn sàng!" Dư Quy Lãn suýt chút nữa là buột miệng thốt . Một cái quần những hai trăm tệ, dẫu mỗi ngày chỉ giặt một cái thì nửa tháng trôi qua cũng kiếm ba nghìn tệ . Dù thể giàu nhưng bù đắp chút ít tiền lỗ vốn thì đồng nào đồng nấy. Đôi mắt Dư Quy Lãn sáng rỡ. Ông trời mắt , đạo quán cuối cùng cũng đón vị Thần Tài tới cửa.

Vị Thần Tài lải nhải oai oái bước cửa, xổm xuống hạ cõng lưng xuống. Người đó trạc tầm mười tuổi, là một bé trai. Ánh mắt của bé lạnh lùng, chiếc cằm hếch lên cao, hờ hững liếc đạo trưởng Dư một cái chậm rãi chắp hai tay lưng.

Dư Quy Lãn đ.â.m ngớ , đưa ánh mắt khó hiểu sang tiểu sư : "Thằng ranh con ý gì ?"

Tiểu sư bĩu môi đáp bằng ánh mắt: "Sư , thằng ranh con mới đúng là đứa con ngốc nghếch nhà địa chủ."

Dư Quy Lãn: "Vậy cái bô bô lải nhải lúc nãy thì ?"

Tiểu sư : "Trông bộ dạng... vẻ như là hầu nhà địa chủ."

Dư Quy Lãn cẩn thận quan sát tên hầu . Phải công nhận là ngũ quan của chỗ nào chỗ đó, mày ngài mắt phượng trông cũng khôi ngô tuấn tú phết. Có điều... bộ dạng của trông ngạo mạn quá đà!

Tên hầu tiến lên một bước, hếch hai lỗ mũi lên trời: “Anh là phụ trách ở đây hả?"

Dư Quy Lãn tươi nịnh nọt: “Bần đạo là đạo trưởng Dư, là phụ trách của đạo quán , ..."

"Anh im miệng , ."

Tên hầu lệnh: “ ở phòng xịn nhất, ăn đồ ăn tươi ngon nhất, một bữa ăn mười món. Tiền bạc thành vấn đề, nhưng điểm cốt lõi là nguyên liệu nấu ăn đảm bảo độ tươi mới."

Đạo trưởng Dư ấp úng: “..."

"Lời của vẫn dứt ."

Tên hầu ngắt lời: “Phòng ngủ yên tĩnh, gối, ga trải giường, vỏ chăn... thôi bỏ , khó các nữa, cứ chuẩn cho loại tương đương với cấp độ của khách sạn Hilton là ."

Đạo trưởng Dư cạn lời.

Tên hầu tiếp tục xả: “Buổi sáng đừng gọi dậy, dốc nổi xác lên ; buổi tối cũng đừng bắt ép ngủ lúc mấy giờ, là cú đêm chính hiệu. , trong phòng nhớ chuẩn sẵn rượu champagne, champagne thì vang đỏ cũng tạm, thói quen vài ngụm khi ngủ."

Thế mà gọi là hầu nhà địa chủ , rõ ràng là một tên ác nô nhà địa chủ thì . Lại còn rượu champagne nữa chứ? nhổ !

Đạo trưởng Dư vẫn cố giữ nụ : “Xin , chúng chỉ thu phí ba nghìn tệ mỗi ..."

" trả cho ba mươi vạn."

Đạo trưởng Dư lảo đảo suýt ngã. Ông trời ơi, một tên ác nô như thế , xin ngài hãy ban cho con thêm một tá nữa !

 

Loading...