Trảm Trần Duyên - Chương 789: Ngoại truyện 4
Cập nhật lúc: 2026-07-31 14:52:15
Lượt xem: 72
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đạo sĩ dám lên tiếng, nhưng dám.
Không đúng. Nói chính xác hơn thì là la lối om sòm mới đúng.
Tiếng la lối vẳng từ xa đến gần, cứ như đang cãi lộn.
"Cái tên họ Trần , với thời tiết thì đáng lẽ em ở nhà sách, cày phim ngủ mới đúng. Tất cả là tại ... Nhìn xem, giày của em ướt sũng hết cả , đền cho em đôi mới ."
"Đền đền đền, lát nữa em trung tâm thương mại cứ tha hồ mà chọn, chọn thoải mái."
"Em sẽ chọn đôi đắt nhất."
"Đừng chọn một đôi, cứ từ ba đôi trở lên mà lấy, giới hạn mức giá luôn."
"Thế trong túi tiền đấy?"
"Không thì về xin bố , bố mà cho thì lăn lóc ăn vạ cho xem."
"Lớn tồng ngồng mà cũng hổ ."
"Vì em thì gì mà hổ cơ chứ. Nhanh lên, sát một chút kẻo ướt mưa bây giờ."
Đám trong nhà đưa mắt .
Đạo trưởng Dư cạn lời, thầm nghĩ: "Hóa là một cặp tình nhân trẻ."
Lâm Bôn Bào chép miệng nghĩ thầm: "Đã còn là một cặp đang hờn dỗi nữa chứ."
Triệu “Nick Nháp” nhướng mày: "Gã đàn ông chắc chắn là cưa đổ cô gái, nếu thì chẳng đời nào hạ khép nép đến mức ."
Triệu “Nick Phụ” hừ lạnh: "Một thằng đàn ông to xác mà đòi lóc ăn vạ, đúng là ẻo lả."
Hách Kim Hoa bĩu môi: "Thảo nào bà đây độc cho đến tận bây giờ, thời buổi quả nhiên chẳng kiếm một gã đàn ông cho hồn."
Chỉ tiểu sư nép trong góc là đến mức khép nổi miệng. Lại thêm hai nữa đến. Hì hì hì, nhóc chỉ thích xem cảnh đại sư vả mặt hết tới khác mà thôi.
"Để bần đạo đón họ."
Tiểu sư lao ngoài như một cơn gió, như một cơn gió lốc chạy ùa . Theo là hai nọ, nam thì ướt sũng như chuột lột, còn nữ thì chỉ ướt một đoạn gấu quần.
Sau khi liếc một lượt, đồng loạt rút kết luận: Cậu soái ca họ Trần cũng chiều chuộng cô bạn gái nhỏ phết.
Cậu soái ca họ Trần thu ô , rút từ trong chiếc ba lô du lịch phía lưng một chiếc khăn bông dúi tay cô bạn gái.
"Nhanh lau em."
"Em cần."
"Sao cần, tóc ướt mất mấy lọn kìa. Lại đây, để lau cho."
"Cái tên họ Trần , thể chú ý cảnh xung quanh một chút hả."
"Hoàn cảnh nào thì cũng quan trọng bằng sức khỏe của em, kẻo cảm lạnh bây giờ."
Đạo trưởng Dư thầm mắng: "Dạo hình như đang thịnh hành cái từ gì mà... ch.ó liếm* thì ."
*chó l.i.ế.m nghĩa là lụy tình, simp chúa ạ.
Lâm Bôn Bào tặc lưỡi: "Cặp chân dài của tên ch.ó l.i.ế.m thật đấy."
Triệu “Nick Nháp” lắc đầu: "Thường thì những gã đàn ông chịu ch.ó l.i.ế.m đều chẳng kết cục gì ."
Triệu “Nick Phụ” nhăn mặt: "Thật bôi tro trát trấu mặt đàn ông."
Hách Kim Hoa thấy kỳ lạ, thầm nghĩ: "Chẳng hiểu bà đây cảm thấy dáng vẻ của tên ch.ó l.i.ế.m họ Trần cũng khá hợp khẩu vị đấy chứ."
Lau tóc xong, cô gái ném trả chiếc khăn tay bạn trai cất tiếng hỏi: “Xin hỏi vị nào là đạo trưởng Dư ?"
"Bần đạo đây, bần đạo đây."
Đạo trưởng Dư bước lên phía : “Chào mừng hai vị đến đạo quán để tu hành. Chẳng cô nương tên là gì để bần đạo còn ghi danh đăng ký."
Cô gái đáp: “ tên Chu Hi, còn tên Trần Khởi."
"Tên lắm, tên lắm."
Đạo trưởng Dư bỗng chuyển hướng câu chuyện: “Chi phí của hai là sáu nghìn tệ, phiền hai vị đóng tiền cho."
Chu Hi liếc Trần Khởi một cái: “Trả tiền ."
Trần Khởi lập tức lấy điện thoại hỏi: “Chuyển khoản Wechat chứ?"
Đạo trưởng Dư gật đầu: “Hoàn ."
Trả tiền xong xuôi, Trần Khởi liền lên tiếng: “Đạo trưởng Dư , thể đưa một yêu cầu ?"
"Cậu cứ ."
"Phòng của hai chúng , liệu thể sắp xếp ở..."
"Không , , tuyệt đối ."
Đạo trưởng Dư liên tục lắc đầu: “Nơi của chúng là đạo quán, chuyến là để thanh tu cơ mà."
Lâm Bôn Bào bồi thêm: “Thanh tu thì cai sắc đoạn d.ụ.c đấy nhé."
Triệu “Nick Nháp” khuyên nhủ: “Người em , ráng nhịn chút ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tram-tran-duyen/chuong-789-ngoai-truyen-4.html.]
Triệu “Nick Phụ” khinh bỉ: “Đừng để tinh trùng lên não."
Hách đại tiểu thư hờ hững: “Ân ái cũng chẳng vội trong chốc lát, hãy để ý đến xung quanh một chút."
"Cai sắc đoạn d.ụ.c ư? Nhịn ư? Tinh trùng ư? Lại còn ân ái?"
Trần Khởi nhíu chặt đôi lông mày kiếm: “Mọi đang cái rắm gì thế, Chu Hi là em gái ."
"Em gái ?"
Tất cả đều ngơ ngác.
Trần Khởi gầm lên tức giận: “Hơn nữa chúng còn là em sinh đôi đấy."
"Sinh đôi á?"
Tất cả càng chấn động ngỡ ngàng hơn.
Một họ Trần? Một họ Chu?
Một thì cao to vạm vỡ, bờ vai rộng xênh xang, mặt thì đến một nửa là râu ria rậm rạp. Còn thì ?
Mọi ánh mắt đồng loạt đổ dồn về phía Chu Hi. Con bé dáng vẻ nhỏ nhắn xinh xắn, làn da trắng trẻo sạch sẽ, ngũ quan tuy quá nổi bật nhưng khi kết hợp cùng một khuôn mặt thì tạo nên một vẻ vô cùng cuốn hút.
Không đúng. Phải là càng càng thấy xuất chúng mới đúng.
Thế thì mà gọi là sinh đôi chứ, rõ ràng là và quái thú thì .
Không gian tĩnh lặng mất vài giây. Đạo trưởng Dư run rẩy cất tiếng: “Hai vị... chẳng giống chút nào cả."
"Bố họ Trần, họ Chu. Anh trai sinh bốn tiếng đồng hồ, lúc đời thì Hôm vẫn còn treo bầu trời đêm nên đặt tên là Trần Khởi."
Giọng của vô cùng dịu dàng, thái độ vô cùng kiên nhẫn: “Còn lúc đời, vặn một vầng thái dương nhô lên từ đường chân trời nên đặt tên là Chu Hi, chữ Hi mang ý nghĩa là ánh mặt trời. Chúng là em sinh đôi khác trứng nên dung mạo mới giống ."
Đạo trưởng Dư gật gù: “Hóa là ."
Lâm Bôn Bào xoa đầu: “Chuyện cũng thể trách bọn ."
Triệu “Nick Nháp” chép miệng: “Ai mà ngờ cơ chứ."
Triệu “Nick Phụ” lạnh nhạt: “Dù thì cũng chẳng thể ngờ tới."
Hách đại tiểu thư sang Trần Khởi: “Vậy nên là một tên cuồng em gái đúng ?"
Trần Khởi bực dọc đáp: “Sao nào, ?"
Hách đại tiểu thư á khẩu. Kẻ đàn ông đó dám hỏi vặn cô hình như ăn trọn một cái tát thì . Thầm nghĩ: "Vậy mà ... Thật kỳ lạ. Sao cô thấy mềm lòng thế ?"
Đạo trưởng Dư vội vàng xòa hòa giải: “Đều là hiểu lầm thôi, chỉ là hiểu lầm thôi mà."
Chu Hi đáp lời: “Không đạo trưởng Dư, chúng thường xuyên hiểu lầm nên cũng quen ."
Nói xong, cô mỉm ngọt ngào với Hách Kim Hoa: “Chị gái xinh ơi, trai là kẻ cuồng em gái , thực tế thì thường xuyên bắt nạt đấy."
Hách Kim Hoa ồ lên một tiếng hỏi: “Rồi nữa?"
Chu Hi tinh nghịch : “Rồi dạo gần đây đang việc cầu xin , thế nên mới liều mạng nịnh nọt lấy lòng như thế đó."
Hách Kim Hoa tò mò: “ khá thắc mắc đấy, cầu xin cô chuyện gì ?"
Chu Hi lém lỉnh: “Xin lời bố ."
Hách Kim Hoa mờ mịt. Ngoại trừ Trần Khởi, tất cả đều ngơ ngác hiểu gì.
Đứng cạnh bên, Trần Khởi nụ tinh quái của em gái mà ngọn lửa giận trong lòng cứ thế bốc lên ngùn ngụt. Hắn dám trút giận lên em gái nên đành hậm hực trút lên đầu đạo trưởng Dư: “Đạo trưởng Dư, cũng đến , tiền cũng đóng xong xuôi, giờ thể đưa chúng về phòng nghỉ ngơi ?"
Đạo trưởng Dư thầm nghĩ: "Được thì đấy, nhưng hiện tại trời đang mưa to bão bùng, con đường nhỏ dẫn về phòng nghỉ chẳng dễ chút nào. Hơn nữa cái đám các cô các đây, thì ẻo lả, kẻ thì lạnh lùng, ngang ngược, chẳng ai là kẻ dễ chọc . Chỉ cần một chút ý thôi là đòi bần đạo tiền ngay lập tức."
Đạo trưởng Dư vội vàng tìm cớ thoái thác: “Mưa lớn quá, là chúng cứ đợi thêm một lát nữa xem ."
Trần Khởi gắt gỏng: “Còn đợi cái gì nữa?"
"Đợi xem... liệu còn ai đến nữa ."
Trần Khởi hừ lạnh: “Khỏi đợi, cái thời tiết quỷ quái thì gì còn ai đến nữa."
Triệu “Nick Nháp” chêm : “Cũng chỉ mấy chúng chịu kẻ ngốc thôi."
Lâm Bôn Bào đồng tình: “Sẽ chẳng ai giữ chữ tín như chúng ."
Hách Kim Hoa gật đầu: “Câu cũng đồng ý."
Triệu “Nick Phụ” cất tiếng: “Câu phản đối."
Chu Hi cũng hùa theo: “Câu cũng phản đối."
Mọi sang Triệu “Nick Phụ”. Cậu nhóc điềm nhiên đáp: “ cảm giác sẽ đến."
Tất cả sang Chu Hi. Cô nàng nhún vai: “ thì chẳng lý do gì sất, chỉ đơn giản là thích hát đố trai thôi."
Thấy nắm đ.ấ.m của Trần Khởi siết chặt, đạo trưởng Dư vội vàng lên tiếng phá vây.
"Chờ đợi chán nản quá, là mấy vị đây tự giới thiệu về bản một chút , đến từ và tại tham gia chuyến thanh tu ."
Tiểu sư phụ họa: “Dù thì đạo quán chúng cũng chỉ cung cấp phòng đôi. Nam ở chung với nam, nữ ở chung với nữ. Việc quen sẽ giúp cho việc sinh hoạt chung trở nên hòa bình hơn đấy."
Đạo trưởng Dư gật gù: “Dựa tình hình thực tế của , bần đạo cũng thể tùy chỉnh nội dung tu hành trong mười lăm ngày tới, để đảm bảo ai nấy đều cảm thấy ba nghìn tệ bỏ là xứng đáng."