Trọng Sinh Thập Niên 60: Nàng Dâu Nhà Tôi Siêu Dữ Dằn - Chương 140: Tầm Quan Trọng Của Con Dao Đi Rừng

Cập nhật lúc: 2026-09-18 16:50:25
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Chị ơi, chị ơi.”

 

“Chị cả, chị về ạ?”

 

“Chị ơi, chị ơi, em nhớ chị lắm.”

 

“Chị cả, chị về từ lúc nào thế? Mấy họ chứ ạ?”

 

Hai nhóc tì Lý Kiến Nghiệp và Lý Kiến Hoàn lẫm chẫm lao tới ôm chặt lấy chân Lý Hữu Quế, miệng bi bô cất tiếng gọi ngọt ngào.

 

Lý Kiến Văn và Lý Hữu Liễu thì mặt mày rạng rỡ, mừng rỡ tả xiết, cùng bước tới hỏi han chị cả.

 

“Không , cả, chuyện đều cả , sáng mai là họ về thôi.” Người trong nhà đều chuyện , Lý Hữu Quế về thì báo tin về, bằng cả nhà chắc chắn sẽ sốt ruột đến phát điên mất.

 

Thế thì quá .

 

Không chỉ hai đứa lớn là Lý Kiến Văn và Lý Hữu Liễu, mà cả Lý lẫn cha Lý khi xong cũng thở phào nhẹ nhõm, tảng đá đè nặng trong lòng rốt cuộc cũng gỡ bỏ.

 

Dẫu thì mấy nghề phụ mà đội sản xuất triển khai, cả những kiến nghị đề xuất, Lý Hữu Quế đều phần tham gia trong đó. Nếu thực sự xảy chuyện chẳng lành, chừng đổ hết tội vạ lên đầu con gái bà thì khốn.

 

Mẹ Lý vốn tính nhút nhát, bà con gái với vẻ thôi. Lúc bà chẳng con gái nhúng tay những việc đó thêm nữa, trong lòng bắt đầu thấy sợ hãi .

 

Đáng tiếc là Lý Hữu Quế thấy nét mặt lo lắng của . Giờ là giữa trưa, đến lúc chuẩn bữa cơm trưa .

 

Buổi sáng Lý vẫn giữ thói quen như , nấu một nồi cháo lớn, trưa về chỉ cần hâm nóng , xào thêm hai đĩa rau xanh là thể giải quyết xong bữa ăn đạm bạc.

 

Lúc xào rau, Lý Hữu Quế đảo rau trông chừng ngọn lửa trong bếp lò, bỗng nhiên sực nhớ : Con d.a.o rừng của cô ?

 

Dao rừng của cô mất .

 

Không, mất.

 

Lý Hữu Quế giật thảng thốt, lập tức lục lọi ký ức trong đầu, ngay đó cô liền nhớ .

 

, lúc cô đang xách cái bao tải gai thì kéo lên xe tải, con d.a.o rừng cô nhét bên trong bao tải đó. Sau đó, lúc xuống xe vì đông đang vội vã đưa cấp cứu nên cô để quên luôn chiếc bao tải gai thùng xe tải .

 

Nếu chiếc bao tải vẫn luôn xe tải thì chắc chắn là mất, chỉ các chiến sĩ bộ đội phát hiện ? Liệu hôm nay cô nên tìm để lấy nhỉ?

 

Sau khi tung tích của con d.a.o rừng, tâm trạng Lý Hữu Quế mới bình tĩnh trở . Thế nhưng một món đồ quan trọng như con d.a.o rừng thì tuyệt đối thể để mất , nhất định tìm cách lấy về cho bằng .

 

Cả nhà quây quần quanh chiếc bàn con, mỗi một bát tô cháo lớn, hai đĩa rau xào đầy ắp, trong tro bếp lò còn vùi bốn năm củ khoai lang. Đây là món để dành lót khi đói bụng buổi chiều, lát nữa Lý Kiến Văn và Lý Hữu Liễu học thể đường gặm khoai.

 

Chưa đầy nửa tiếng , bữa cơm trưa của cả nhà kết thúc. Lý Kiến Văn và Lý Hữu Liễu dắt nhóc út Lý Kiến Nghiệp ngủ trưa, Lý lo dọn dẹp và chăm sóc cha Lý. Đợi đến khi hai đứa lớn học và đồng thì Lý Kiến Hoàn mới cùng cha Lý ngủ trưa tiếp, hiện tại trong nhà nên bọn nhỏ vội.

 

Lý Hữu Quế đang bận nấu cám lợn. Rau lợn là do Lý tranh thủ cắt lúc dắt trâu chăn, băm rau lợn là phần việc của hai em Lý Kiến Văn và Lý Hữu Liễu giờ tan học. Bây giờ Lý Hữu Quế về nhà nên cô nhận lấy phần việc nấu chín cám lợn.

 

Cám lợn nấu đơn giản, rau lợn băm nhỏ trộn với chút cám gạo hoặc lá rau dập nát cho nồi nấu chung, lúc nấu cũng cần canh chừng liên tục, chỉ cần đủ củi lửa trong bếp là .

 

Hai con lợn con ăn nhiều lắm nên hiện tại vẫn tạo áp lực gì lớn. Hơn nửa mảnh vườn rau nhà đều tận dụng để trồng khoai lang, ngay cả mảnh đất phần trăm ít ỏi cũng phủ kín rặng khoai, tất cả là để dành nguồn lương thực dự trữ cho hai chú lợn con.

 

Thành , nhà Lý Hữu Quế cứ dăm bữa nửa tháng ăn rau khoai lang xào, may mà trong nhà chẳng ai kêu ca phàn nàn, từ đứa lớn đến đứa nhỏ đều vô cùng hiểu chuyện và ngoan ngoãn.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-60-nang-dau-nha-toi-sieu-du-dan/chuong-140-tam-quan-trong-cua-con-dao-di-rung.html.]

Không chỉ , mợ Lương khi nhà họ nuôi lợn cũng thường xuyên đem những lá rau già bỏ hoặc mấy bó rau xanh sang cho, còn dặn hễ nhà ăn rau thì cứ việc sang vườn nhà mợ mà hái thoải mái.

 

Lúc La Trung Hoa tìm tới tận nhà thì Lý Hữu Quế đang cho lợn ăn. Cả một nồi cám lợn to đùng đổ hết máng, đủ để cho hai chú lợn con đ.á.n.h chén no căng bụng.

 

“Hữu Quế, lát nữa chú dẫn lên thành phố một chuyến.” La Trung Hoa ghé qua để hỏi mấy gia đình rắn độc c.ắ.n xem cử cùng lên bệnh viện thành phố thăm nom và đón về .

 

Ái chà, tới đúng lúc lắm.

 

Lý Hữu Quế thấy ông thì kìm nở nụ tươi rói, La Trung Hoa mà tìm đến thì cô cũng đang định bụng cho lợn ăn xong sẽ tìm ông đây.

 

“Chú ơi, chú đến đúng lúc lắm, cháu cũng đang tính cho lợn ăn xong sẽ sang tìm chú đây ạ. Hôm con d.a.o rừng của cháu bỏ quên xe tải của bộ đội , lát nữa chú lên đó thì hỏi giúp cháu xem nhé. Chiều nay chắc La ở đó , nhưng sáng mai chắc chắn sẽ mặt. Chú nhớ đòi con d.a.o giúp cháu với nhé, nhà cháu chỉ duy nhất một con d.a.o đó thôi, mất cháu cũng chẳng mà mua nữa.”

 

Con d.a.o rừng thực sự vô cùng quan trọng, nó thì việc gì cũng thấy vướng víu khó khăn. Dù nữa, đó cũng là tài sản quý giá nhất nhì trong nhà Lý Hữu Quế lúc .

 

Dao rừng ư?

 

La Trung Hoa: “...”

 

Ông còn tưởng chuyện gì to tát lắm, hóa thất lạc con d.a.o rừng, trong lòng tức thì dở dở . La Trung Hoa cũng thừa hiểu một con d.a.o rừng ý nghĩa quan trọng thế nào đối với gia đình cô, bèn nghiêm túc gật đầu, ghi nhớ chuyện con d.a.o lòng.

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

“Được , hễ gặp bên bộ đội là chú nhất định sẽ hỏi giúp cháu ngay.”

 

Không là hỏi, mà là đòi cho cháu cơ mà, chú ơi.

 

Lý Hữu Quế thầm trợn tròn mắt lên trời, thôi kệ , nghĩ bụng chắc hẳn chú La cũng hiểu rõ tầm quan trọng của con d.a.o rừng , cô cần dài dòng nhắc nhắc gì cho thêm phiền.

 

Cuối cùng La Trung Hoa chỉ dẫn theo hai cùng. Mấy nhà khi tin đàn ông trụ cột nhà qua cơn nguy kịch thì đương nhiên chẳng ai tốn tiền bắt xe lên thành phố nữa, tốn kém mất toi công điểm lao động, thế nên chỉ hai gia đình cử đại diện một theo, coi như là hết mực coi trọng trong nhà .

 

Sau vụ cấy lúa thì công việc đồng áng cũng còn quá nặng nhọc, chỉ quanh quẩn cỏ, bón phân thúc, xới đất, nước tưới cũng cần gánh vì mùa xuân mưa nhiều, nhưng đợi tới mùa hè nắng gắt thì sẽ gánh nước tưới đẫm ruộng đồng.

 

Việc gánh nước tưới cây là vất vả nhất, nhất là những ngày hè oi ả.

 

Khoai lang ngoài đồng chỉ hơn một tháng nữa là thể thu hoạch , lúc lá khoai lang cũng thể ngắt bớt về để ăn hoặc băm nhỏ nấu cám cho lợn.

 

Chiều muộn khi Lý Hữu Quế tan về tới nhà thì thấy Lý Kiến Văn đang xách nước từ bờ ao về dội rửa chuồng lợn, còn Lý Hữu Liễu thì nấu cơm cặm cụi băm rau lợn.

 

Hai em phân công hợp tác nhịp nhàng, việc vô cùng chăm chỉ, chẳng hề lười biếng chút nào. Nhóc Kiến Hoàn thì cho đàn gà ăn xong xuôi, thức ăn của gà cũng là lá khoai lang băm vụn.

 

“Chị ơi, hố phân lợn sắp đầy ạ.” Kiến Văn dội nước quét dọn, thấy chị cả về liền vội vàng báo cáo tình hình.

 

Lý Hữu Quế bước qua xem xét một lượt: “Được , ngày mai chị sẽ gánh bón ruộng.”

 

Gánh ruộng rau và mảnh đất phần trăm để bón phân lót, đó bảo mợ sang gánh bớt một ít về bón ruộng nhà mợ, nếu vẫn còn thừa nhiều thì chia cho họ hàng thích tự sang mà gánh.

 

Khoan , Lý Hữu Quế suy nghĩ một chút, nhất là cứ để họ hàng tự mang thùng sang mà gánh lấy. Nếu cô nhọc công múc sẵn mới gọi sang lấy thì lỡ cô bận , liệu họ nảy sinh ý kiến bất mãn ? Hay là họ quen thói ỷ , chờ cô sẵn tinh tươm mới chịu đến lấy?

 

Những chuyện kiểu ở đời nay chẳng hề hiếm gặp, cô tuyệt đối thể tạo tiền lệ như . Để mợ tự sang gánh thì , dù tình cảm đôi bên cũng gắn bó thiết, mợ hạng thích chiếm đoạt món hời của khác.

 

Chỉ trong chớp mắt, Lý Hữu Quế sắp xếp việc xử lý hố phân lợn đấy. Mấy đợt đầu cứ để nhà dùng , các đợt thì để họ hàng tự đến gánh về dùng.

 

Sáng ngày hôm , bọn La Trung Hoa trở về. Thế nhưng họ xe khách liên tỉnh mà chiếc xe tải của đơn vị bộ đội, chính là nhóm của La Đình tiện đường chở họ về tận nơi, cùng trở về với họ còn cả con d.a.o rừng quý báu của cô nữa.

 

 

Loading...