Trọng Sinh Thập Niên 60: Nàng Dâu Nhà Tôi Siêu Dữ Dằn - Chương 141: Coi Chừng Lý Hữu Quế Đánh Cho Đấy

Cập nhật lúc: 2026-09-18 16:50:26
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Con d.a.o rừng của cô trở về .

 

Đây là điều Lý Hữu Quế quan tâm nhất, còn mấy chú bác rắn độc c.ắ.n thì từ lâu cần cô bận tâm lo lắng nữa.

 

Cùng trở về với con d.a.o rừng còn cả chiếc bao tải gai của cô, chỉ điều bên trong trống , xẹp lép.

 

“Đồng chí Lý Hữu Quế, nấm và mộc nhĩ trong bao tải của cô nhà ăn đơn vị chúng thu mua bộ, đây là năm đồng tiền mua.”

 

La Đình sáng hôm qua khi trở về đơn vị chuyện , liền chủ thu mua bộ đặc sản rừng trong bao tải của Lý Hữu Quế, gom hơn bốn mươi cân nấm và mộc nhĩ rừng.

 

Nhiều tiền thế ư?

 

Lý Hữu Quế ngơ ngác đón lấy con d.a.o rừng cùng tiền mặt, chỉ cảm thấy vận may của dạo đúng là quá đỗi .

 

Kể từ khi xuyên trở về thời đại , vận khí của cô lúc nào cũng thuận buồm xuôi gió, cũng gặp . Phải chăng kiếp nếm trải đủ nỗi đày ải ở mạt thế khắc nghiệt nên giờ đây ông trời đang bù đắp cho cô?

 

“Cảm ơn đồng chí La, cảm ơn bộ đội nhiều lắm ạ.” Lý Hữu Quế híp mắt cất tiền túi, chân thành cất lời cảm tạ.

 

Không bên đơn vị bộ đội thường xuyên thu mua nông sản, đặc sản rừng nhỉ? Cô thể cung cấp nguồn hàng dồi dào. Thế nhưng ý nghĩ chỉ lóe lên trong đầu Lý Hữu Quế một thoáng dập tắt ngay. Vùng núi non trùng điệp, sản vật rừng bạt ngàn, của đơn vị chỉ cần bỏ nửa ngày hái lượm là đủ cho cả bếp ăn dùng thoải mái, căn bản chẳng cần bỏ tiền mua ngoài gì, chẳng qua là đàn ông đang quan tâm, giúp đỡ cô mà thôi.

 

La Đình thản nhiên gật đầu chào cô một cái, đó trèo lên xe tải để dẫn em trở về đơn vị. Họ lái xe chạy thẳng một mạch từ bệnh viện thành phố về tới Tô Trấn, vẫn kịp về doanh trại nên lúc cần lập tức về ngay.

 

“Đồng chí La, chỗ mấy tấm phiếu lương thực , tuy nhiều nhưng nhất định nhận lấy cho.” Ngay khi chiếc xe tải chuẩn lăn bánh, La Trung Hoa mới vội vã nhét mấy tấm phiếu lương thực nãy giờ vẫn nắm chặt trong lòng bàn tay tay La Đình. Đây là phiếu lương thực ít ỏi còn mà ông thể sử dụng , nếu trả cho thì trong lòng ông cứ thấy c.ắ.n rứt, áy náy yên.

 

La Đình cúi đầu mấy tấm phiếu trong tay, ngước vị đội trưởng sản xuất nhét phiếu xong vội lùi xa tít tắp, bèn gật đầu cất phiếu túi áo.

 

Nếu nhận thì sẽ chẳng thể an lòng . Để đối phương yên tâm, La Đình đành nhận lấy.

 

Chiếc xe tải nhanh chóng rồ ga lăn bánh rời . Những trở về từ bệnh viện ai nấy bắt tay công việc đồng áng, riêng mấy chú bác rắn c.ắ.n thì khuyên nên về nhà nghỉ ngơi thêm hai ngày nữa, cho họ đồng vội.

 

Ngày mùng ba tháng ba âm lịch vốn là một trong ít những ngày lễ tết vô cùng long trọng và náo nhiệt ở địa phương, chủ yếu dùng để tảo mộ, viếng thăm phần mộ tổ tiên. Thế nhưng trong thời buổi chẳng ai dám công khai tảo mộ cả, những nhà điều kiện chỉ thể lén lút ở trong nhà đốt chút vàng mã, thắp một nén nhang khấn vái tổ tiên xem như xong chuyện.

 

Giữa lúc công việc đồng áng bận rộn ngập đầu, La Trung Hoa vẫn tranh thủ bớt chút thời gian dẫn trong đội sản xuất lên bìa rừng đốn củi thêm một chuyến nữa. Lần mỗi tính ba công điểm, cuối năm sẽ chia thêm hai lạng thịt. Hơn nữa, chuyến chỉ mất đúng nửa ngày mà đốn cả một đống củi lớn mang về, đủ để đun nấu cho tới tận vụ thu hoạch mùa hè.

 

Trong thời gian vụ gặt hè, các xã viên trong đội nếu nhà nào thiếu củi đun đều thể xin nghỉ phép để tự rừng đốn củi. Lý Hữu Quế liền xin nghỉ phép ba ngày liền, cô chăm chỉ đốn củi nghiêm túc suốt một ngày, kéo về năm sáu chục khúc củi lớn, hai ngày còn thì lén chạy sang địa phận huyện Phù để săn bắn.

 

Dựa dị năng cách ly gian của , Lý Hữu Quế săn một con lợn rừng lớn. Con lợn rừng cô thu thẳng trong gian, giữ tươi ngon tuyệt đối an kín đáo, bởi vì thời điểm cô tuyệt đối thể mang một con thú săn to lớn như thế về làng , dễ dòm ngó, phát hiện.

 

Bên cạnh con lợn rừng, Lý Hữu Quế còn bắt ít thỏ rừng và gà rừng, ngoài còn tóm một con tê tê chân ngắn khoác lớp vảy cứng như áo giáp.

 

Tổ ong mật cô cũng tìm thấy thêm một chỗ, đương nhiên là dùng chiêu cũ, dễ dàng thu hoạch thêm một tổ ong đầy ắp mật. Tổ ong cô vẫn thời gian xử lý, đó thấy để trong gian cũng chẳng hỏng hóc gì nên Lý Hữu Quế cứ để nguyên như . Lần cũng thế, cô ném luôn một góc trong gian, hai tổ ong cạnh , chờ rảnh rỗi mới đem xử lý.

 

Thu hoạch trong hai ngày thực sự vô cùng phong phú, ngay cả những loại nấm và mộc nhĩ rừng mà cô chủ ý tìm kiếm cũng hái đầy ắp tới ba bao tải gai.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-60-nang-dau-nha-toi-sieu-du-dan/chuong-141-coi-chung-ly-huu-que-danh-cho-day.html.]

 

Chuyện Lý Hữu Quế xin nghỉ đồng để rừng đốn củi thì trong đội sản xuất ai ai cũng rõ. Thấy ngày nào cô cũng xách đồ đạc mang về, khi thì một đống củi to tướng, lúc cả một bao tải nấm rừng đầy ắp, ghen ăn tức ở trong làng thực sự chẳng hề ít chút nào.

 

“Con bé Lý Hữu Quế dạo vẻ tiền đồ gớm nhỉ.”

 

“Nhà nó bây giờ tiền , chẳng còn nghèo kiết xác như nữa , ngày nào cũng ăn nấm xào, nhà chúng cửa ăn uống sang chảnh như nhà nó.”

 

thế đấy, đội sản xuất thương tình cảnh nhà nó nên mới cứu tế giúp đỡ, ai mà ngờ lưng giàu ngầm thế chứ.”

 

“Làm tiền cho ? Hai thằng trai của nó đều đang công nhân ở nhà máy thành phố đấy thôi, mỗi tháng gửi về năm đồng, hai cộng mười đồng , trong làng nhà nào nguồn thu nhập béo bở như thế.”

 

“Phải đấy, chúng mà khôn lanh bằng nhà .”

 

“Bà tưởng ngốc chắc? Chỉ chúng ngốc thôi.”

 

Những kẻ ghen ăn tức ở đó là mấy bà cô nhiều chuyện ba hoa trong đội sản xuất, trong đó thậm chí còn cả vài họ hàng trong tộc của Lý Hữu Quế nữa, lúc lời mỉa mai châm chọc thì cay nghiệt vô cùng.

 

Dĩ nhiên, trong làng cũng những nhận thấu đáo, tuy ngưỡng mộ nhưng hề sinh lòng ghen ghét đố kỵ, tính tình tương đối lý trí, thói thiển cận đời qua lỗ đồng xu.

 

“Hừ, mấy rõ là thấy ăn nên thì ngứa mắt chứ gì? Bây giờ con bé Hữu Quế gánh vác cả gia đình thì mấy liền quên sạch chuyện hai thằng trai nhà nó cũng mới chỉ lên thành phố công nhân thời vụ hơn một năm nay thôi ?”

 

“Thằng Kiến Minh với thằng Kiến Hoa chạy vạy lên thành phố kiếm việc, tiền lương công nhân thời vụ chẳng lẽ ăn, mặc chắc? Lại còn là hai trai trẻ tuổi đang sức ăn sức lớn, ăn khỏe hơn khác gấp bội. Nếu thực sự tiền gửi về thì năm ngoái mấy chị em con Hữu Quế mặc rách rưới t.h.ả.m hại như thế ? Cả nhà mỗi chỉ đúng một bộ quần áo vá chằng vá đụp, mùa đông năm ngoái còn chẳng sống sót qua nổi kìa.”

 

“Mấy đỏ mắt ghen tị thì cứ nhận phắt , như ngày xưa nhà tiền thật giả vờ chịu đói chịu rét để diễn kịch cho mấy xem . Nhà Lý Hữu Quế sống khổ sở thì mấy hả hê sung sướng, giờ nhà sống đỡ hơn một chút thì mấy bực bội khó chịu, cái thói đời gì kỳ cục thế?”

 

“Ai mà tiền thì cứ thử học theo nhà Lý Hữu Quế mà giả vờ khổ xem nào, đội sản xuất đối xử với nhà Lý Hữu Quế thế nào thì sẽ đối xử với nhà các y như thế.”

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

“Ha ha ha, cẩn thận con bé Lý Hữu Quế mà thấy là nó đ.á.n.h cho đấy.”

 

...

 

Thời buổi chẳng ai là kẻ ngốc cả. Đừng tưởng mắt của đều mù, ngày nhà Lý Hữu Quế khốn đốn đáng thương đến mức nào ai mà chẳng từng tận mắt chứng kiến? Chuyện đó mà cũng giả vờ diễn kịch ? là cái đồ ưa nổi việc khác sống hơn .

 

Hai phe lời qua tiếng cãi cọ một hồi, thế nhưng nhắc tới tên Lý Hữu Quế một cái là đám đàn bà chua ngoa lắm mồm lập tức im bặt như hến, chẳng dám hó hé thêm nửa lời.

 

Ai mà chẳng từng lưng khác, và ai mà chẳng từng khác lưng? Thế nhưng, lén thì , chứ nếu để cho chính chủ bắt quả tang ngay tại trận thì lúc đó đừng trách tay nể nang.

 

Lý Hữu Quế thừa những thứ mang từ rừng sâu về chắc chắn sẽ khiến nhiều kẻ đỏ mắt ghen tị, may mà là nấm mộc nhĩ thông thường, chứ nếu cô mà vác cả một con lợn rừng nguyên con về làng thì e rằng phần lớn trong đội sản xuất sẽ hóa thành những hũ giấm chua lòm mất.

 

Vụ việc Lý Hữu Quế ứng tiền ăn và tiền xe đưa bệnh viện thành phố dạo kết quả xử lý thỏa đáng, La Trung Hoa đó mang trả cho Lý Hữu Quế sáu mươi cân gạo trắng. Trong đó hai mươi cân gạo là do đội sản xuất trích chi trả, bốn mươi cân gạo còn là do mấy gia đình rắn c.ắ.n gom góp trả, La Trung Hoa chẳng tốn chút công sức nào thu đủ về cho cô.

 

Sáu mươi cân gạo tất nhiên đủ cho cả gia đình đông miệng ăn dùng suốt một tháng, dù ăn dè sẻn tằn tiện thì cũng chẳng thấm . Cho nên Lý Hữu Quế nhờ La Trung Hoa đ.á.n.h tiếng giúp để sang hai đội sản xuất lân cận mua thêm mỗi bên một trăm cân thóc nữa.

 

 

Loading...