Trọng Sinh Thập Niên 60: Nàng Dâu Nhà Tôi Siêu Dữ Dằn - Chương 145: Cười Mà Không Nói

Cập nhật lúc: 2026-09-18 16:50:31
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Cái gì? Nuôi dê?!”

 

La Trung Hoa Lý Hữu Quế lén lút gọi ngoài. Khi hai ở một góc đất trống một bóng , ông liền thấy ý tưởng kinh phát từ miệng cô.

 

Con bé cái gì cơ?

 

Dê thì ông từng qua, cũng từng thấy tận mắt , duy chỉ điều là từng nuôi bao giờ.

 

Con bé đúng là hết nghĩ trò bày trò khác, La Trung Hoa dù bản lĩnh vững vàng đến mấy cũng chút giật hoảng hốt. Con nhóc dạo hiểu rộng đến thế cơ chứ?!

 

“Sao cháu đột nhiên đến chuyện nuôi dê? Vùng của chúng từng ai nuôi cả, nuôi thế nào cháu ?” La Trung Hoa rốt cuộc cũng nảy sinh mối nghi ngờ. Nếu Lý Hữu Quế hiến kế cho ông nuôi lợn với nuôi gà vịt thì ý tưởng đó chẳng hề đột ngột chút nào.

 

Đó là bởi vì từ bao đời nay, dám hàng nghìn năm thì cũng mấy trăm năm qua đều nuôi như thế, chẳng lạ. Thế nhưng dê loài gia súc bản địa của vùng , hơn nữa ăn thịt dê ở đây cũng cực kỳ hiếm hoi, càng đừng đến chuyện nuôi nấng, căn bản là chẳng ai cách nuôi, ?

 

Lý Hữu Quế dám đề xuất thì đương nhiên sợ ông nghi ngờ, hơn nữa, cô đời nào đ.á.n.h một trận chiến mà nắm chắc phần thắng.

 

“Chú , cháu trong sách đấy ạ. Về đề xuất của cháu, thật cũng do cháu tự nghĩ bừa , chẳng đều là mấy phương Bắc như Vu với Liễu bên bộ đội kể . Nhà các ở quê cũng nông nghiệp, bên đó nuôi dê ăn thịt dê nhiều lắm. Lúc cháu trò chuyện với các , họ cũng nhắc qua đôi chút về cách nuôi dê.”

 

“Đội trưởng chú ơi, chúng nuôi, nhưng mà? Chẳng lẽ chỉ vì chúng bỏ cuộc nữa ? Cháu ngóng kỹ , nuôi dê đơn giản lắm, dê ăn đủ trăm thứ cỏ, chúng chỉ cần ngày nào cũng lùa chúng ngoài bãi chăn thả là xong. Cứ trông chừng cho chúng gặm cỏ, thả rông cả ngày trời, ngay cả thức ăn cũng cần nấu nướng gì hết, chỉ điều là tốn trông coi thôi.”

 

“Chuyện dê giống thì phiền phức một chút, vùng bán, nhưng chúng thể sang nhờ Đại đội trưởng La với mấy Vu giúp đỡ. Còn về mối lo đầu mà chú đang bận tâm, chúng thể bán cho bộ đội, xã viên trong đội cũng thể ăn mà. Sợ mùi gây ? Chúng cứ hỏi Đại đội trưởng La với Vu xem phương Bắc ăn thế nào là chứ gì? Có thịt ăn là lắm , sợ gì mùi gây chứ? Cá cũng mùi tanh đấy thôi, vẫn ăn ầm ầm đấy thây.”

 

Lý Hữu Quế tuy là nhất thời nảy ý định nuôi dê, nhưng đầu óc cô xoay chuyển cực kỳ nhanh nhạy, chỉ trong chớp mắt vạch sẵn bộ kế hoạch, suy nghĩ và cách giải thích đấy, chẳng sợ La Trung Hoa nghi ngờ vì việc gì cô cũng thông thạo.

 

Lúc , lôi mấy La Đình, Vu Cương Thiết bia đỡ đạn thì ? Bọn họ cũng chính là một mắt xích mấu chốt nhất trong kế hoạch nuôi dê , bao gồm cả nguồn dê con giống lẫn đầu tiêu thụ đều trông cậy sự giúp đỡ của họ cả.

 

Dê ăn trăm thứ cỏ, chính câu thuyết phục La Trung Hoa. Tốn vài trông nom đàn dê là vấn đề lớn, điều ông lo lắng nhất chính là lấy cái gì cho đàn gia súc ăn? Lương thực của đội sản xuất chia còn đủ cho ăn no, lấy phần dư dả mà bớt xén cho gia súc? Như thế chẳng là đảo lộn gốc ngọn ?

 

“Cháu cũng lý đấy, là chúng cứ hỏi qua ý kiến của các chuyên gia và thầy giáo xem ? Nếu thấy khả thi thì chúng lập tức tìm Đại đội trưởng La nhờ giúp đỡ, dù ở chỗ chúng cũng chẳng ai bán dê con cả.” La Trung Hoa động lòng lắm . Khoan hãy đến chuyện tăng thêm sản lượng lương thực, chỉ cần bán đàn dê mà chia thêm chút tiền cho xã viên thì là chuyện tày trời .

 

Lý Hữu Quế nhắc nhở: “Chú ơi, hỏi nhỏ thôi nhé, đừng để ngoài , đang dán mắt đội cả đấy.”

 

La Trung Hoa giật thót , đúng , trại nuôi lợn với trại nuôi gà vịt của đội sản xuất nhà hiện tại các đội khác học lỏm sạch sành sanh . Nếu chuyện nuôi dê học theo tiếp, hoặc đội khác nhanh chân nẫng tay nuôi , thì Đội sản xuất 7 của họ sẽ tụt phía , mất hết cả thể diện.

 

Nghĩ đến đây, cả La Trung Hoa liền tỉnh táo hẳn . Ông lập tức phát hiện ở cách đó xa vị đội trưởng của đội sản xuất khác đang dán mắt chằm chằm và Lý Hữu Quế, cái điệu bộ rõ ràng là đang mon men gần để lén xem hai đang bàn tính chuyện gì.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-60-nang-dau-nha-toi-sieu-du-dan/chuong-145-cuoi-ma-khong-noi.html.]

 

Quả nhiên, ánh mắt La Trung Hoa chạm Đội trưởng Đội sản xuất 9 bên cạnh, nọ cũng mang họ La giống ông. Vị Đội trưởng La Đội 9 thấy La Trung Hoa sang phía , liền mặt dày híp mắt bước từng bước gần.

 

Đội trưởng La Đội 9 lên tiếng: “Trung Hoa , ông với Hữu Quế đang thì thầm to nhỏ chuyện gì đấy? Có chuyện gì thì cho em thơm lây cùng với chứ, Đội sản xuất 9 chúng vẫn luôn đồng hành cùng các ông đấy, đừng quên bà con lối xóm nha.”

 

Đấy, thấy nào?!

 

Lý Hữu Quế La Trung Hoa, một lời.

 

La Trung Hoa: “...” Chẳng lẽ bây giờ ông trở thành nhân vật tâm điểm của công xã ? Vốn dĩ đến cũng nở mày nở mặt, rạng rỡ vẻ vang, nhưng giờ phút ông đột nhiên cảm thấy đây chẳng chuyện lành gì. Làm bất cứ việc gì cũng dòm ngó ngay mí mắt, cảm giác vô cùng khó chịu.

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

“Có chuyện chứ , Hữu Quế đề xuất với là ăn cơm xong sẽ mời các chuyên gia và thầy giáo ngoài đồng xem xét tình hình ruộng đất của đội , xem cách nào giúp tăng sản lượng lương thực lên . Đội trưởng cùng cán bộ các đội sản xuất chúng cùng thỉnh giáo xin họ chỉ bảo một chút, ông thấy thế nào?” La Trung Hoa rảo bước về phía nhà , tiện miệng thông báo luôn kế hoạch buổi chiều cho đối phương .

 

Lần các vị chuyên gia và thầy giáo mời về chỉ am hiểu về mảng chăn nuôi gia súc, mà còn cả chuyên gia về nông nghiệp nữa. Vì thế buổi sáng xem gia súc, buổi chiều đồng xem đất, lịch trình sắp xếp rõ ràng rành mạch từ .

 

Đội trưởng Đội sản xuất 9 tin lắm, nhưng chẳng lẽ ép thật ngay tại trận? Tuy nhiên trong lòng ông cũng hạ quyết tâm, nhất định bám sát La Trung Hoa và Lý Hữu Quế cho bằng , chỉ cần Đội sản xuất 7 bất kỳ động tĩnh gì là ông lập tức theo sát ngay, tuyệt đối chịu tụt phía .

 

Bữa trưa diễn vô cùng thịnh soạn và náo nhiệt, nhất là thịt gà và thịt vịt đều là hàng do chính đội sản xuất nuôi, chất lượng nuôi là cực kỳ xuất sắc, thịt hề già mà cũng chẳng quá non, hương vị thơm ngon tuyệt hảo.

 

Thím La cũng học theo các món ăn của Lý Hữu Quế, các món: gà luộc chặt miếng, vịt om chanh muối, trứng hấp, trứng cuộn hẹ, cá rán, cá nấu dưa chua, rau xào, dưa chuột muối chua ngọt, canh cà chua đậu phụ trứng hoa sen. Nước dùng nấu canh chính là nước luộc gà luộc vịt nên vô cùng bổ dưỡng và thơm ngon.

 

Bữa trưa tươm tất thế là do La Trung Hoa khi ăn cơm bên nhà Lý Hữu Quế về gợi ý cho vợ theo, bày kín một mâm đầy ắp, vô cùng nở mày nở mặt.

 

Ăn xong bữa cơm, nghỉ ngơi một lát ngừng nghỉ kéo đồng xem xét tình hình mùa màng.

 

Các vị chuyên gia về nông nghiệp và chăn nuôi một nữa đưa những lời chỉ dẫn quý báu. La Trung Hoa cứ tìm cơ hội lén lút hỏi thăm chuyện nuôi dê, nhưng mãi mà chẳng tìm kẽ hở nào. Ngoài việc Đội trưởng La Đội 9 chằm chằm , cán bộ của các đội sản xuất khác cũng dán mắt ông, cho ông bất kỳ cơ hội nào để mở lời hỏi riêng.

 

Thế là La Trung Hoa bực bội vui trong lòng, nhưng thể biểu lộ ngoài mặt. Dù thì mãi cho đến tận chiều muộn khi tiễn các chuyên gia và thầy giáo lên đường, ông vẫn tìm cơ hội nào, đành giương mắt lên xe trở về thành phố.

 

Lý Hữu Quế thì chẳng hề sốt ruột nóng lòng như ông. Hôm nay thì ngày mai hỏi chẳng lẽ xong ? Trừ phi mấy ông đội trưởng cùng cán bộ đội sản xuất suốt ngày từ sáng đến tối cứ lẽo đẽo bám theo đ.í.t họ mà thèm việc, bằng họ gì thì ai mà quản cho nổi.

 

thì La Trung Hoa mãi cho đến lúc tan về nhà vẫn tìm cơ hội nào để bàn bạc với Lý Hữu Quế. Bởi vì cán bộ và đội trưởng các đội khác chẳng ai chịu về đội của cả, cứ bám riết lấy ông chuyện ngớt, ngay cả khi ông về đến tận nhà cũng chịu buông tha, trực tiếp kéo tận trong sân nhà ông. Cuối cùng mỗi góp một ít đồ ăn, chẳng những chịu về mà tối hôm đó tiếp tục tụ tập ăn uống nhậu nhẹt một trận ở nhà La Trung Hoa.

 

May , đám đến đêm muộn rốt cuộc cũng chịu giải tán về. Dù La Trung Hoa cũng chẳng kẻ độc , bọn họ thể mặt dày ăn vạ ngủ chứ? Bọn họ cũng thế lắm, chỉ tiếc là điều kiện mà thôi.

 

 

Loading...