Trọng Sinh Thập Niên 60: Nàng Dâu Nhà Tôi Siêu Dữ Dằn - Chương 150: Lành Ít Dữ Nhiều

Cập nhật lúc: 2026-09-18 16:50:36
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

May mắn .

 

Có chị cả ở đây.

 

Lý Kiến Văn và Lý Hữu Liễu từ lúc gặng hỏi bằng giọng điệu chất vấn cho đến chớp mắt khi hết, hai em mới hồn trở .

 

Vẫn còn sợ hãi.

 

Bồn chồn bất an.

 

Chuyện hệ trọng từng gặp bao giờ đột nhiên giáng xuống đầu, hai em nãy cảm giác áp lực nặng nề đến gánh nổi, đó chị cả che chắn.

 

Khoảnh khắc Lý Hữu Quế chắn mặt hai đứa, cô ngăn tất cả những nghi ngờ, suy đoán ác ý và những lời chỉ trích, khiến Lý Kiến Văn cùng Lý Hữu Liễu từ hoang mang chuyển sang trấn tĩnh.

 

Hai em dĩ nhiên gì, chẳng qua chỉ cùng đường với hai bạn học một đoạn ngắn, thế mà cứ như phạm trọng tội thoát khỏi liên can .

 

May mà chị cả ở đây, nhất là những lời chị cả dặn dò khi khiến hai đứa vô cùng an tâm.

 

Sau khi Lý Hữu Quế rời nhà, hai em cũng chẳng còn tâm trạng sách, cha Lý cũng trách mắng con cái.

 

“Con cả, con út, đừng sợ, chuyện liên quan đến các con, chẳng ai vu vạ lên đầu các con .” Cha Lý mấy năm vì lý do sức khỏe giao thiệp với ngoài, nhưng ông cũng hiểu tính nghiêm trọng của sự việc, thể ảnh hưởng thế nào đến con cái.

 

Mẹ Lý thấy con gái cả tài giỏi, tháo vát, tâm trạng hoảng hốt, tim đập thình thịch nãy giờ cũng rốt cuộc bình tĩnh .

 

“Phải đấy, các con cứ theo chị cả. Đâu các con rủ chúng nó , các con cũng theo, chỉ cần các con sai thì đó trách nhiệm của các con.”

 

Hiếm khi nổi nóng trách mắng, ngược còn những lời chí lý như , còn an ủi các con.

 

Được cha an tâm động viên như , hai em Kiến Văn và Hữu Liễu càng thêm vững . Hai đứa cũng chẳng còn nhỏ nữa.

 

Một đứa năm nay mười ba tuổi, một đứa cũng chín tuổi , chúng thế nào là trách nhiệm, đương nhiên cũng phân biệt đúng sai.

 

Hai em nghiêm túc nhớ quá trình lúc tan học một lượt, trong lòng càng thêm chắc chắn. Không học bài thì rửa ráy nghỉ ngơi sớm.

 

Không đến chuyện gia đình Lý Hữu Quế nghỉ ngơi, bên Lý Hữu Quế dẫn theo ba bà con họ Tô, bác cả Lý Thế Long cùng hai hàng xóm bắt đầu dọc theo con đường từ trường học, đến từng nhà hỏi thăm xem tin tức gì về hai bạn học nhỏ .

 

Lúc tan học là thời điểm nhộn nhịp nhất, tuy lớn ở nhà nhưng già đều ở nhà, còn thích cửa hóng mát trò chuyện hoặc việc vặt, thể ai thấy hai đứa?

 

Hỏi dọc một đường mới quả thật chỉ Tô Ái Đảng và La Vĩnh Chí ngang qua, hơn nữa hướng của hai đứa đúng là hướng về nhà.

 

Cả nhóm men theo đường tiếp tục hỏi, cuối cùng hỏi đến tận mép đường quốc lộ, vặn là khu vực của Đội sản xuất 12. Hai bên đường đều nước, một bên là cái ao nhỏ, bên là dòng sông Thanh Hương nổi tiếng nhất vùng. Nước ở hai nơi đều sâu, chung quanh thưa thớt nhà dân.

 

Nhóm Lý Hữu Quế đến nơi thì tự nhiên cũng gặp những tìm trẻ con, cuối cùng đều tập trung chỗ .

 

“Ái Đảng ơi, con ở thế !” Mẹ Tô , đứt ruột đứt gan.

 

Bộ dạng của cha Tô cũng chẳng khá hơn là bao. Ông nơm nớp lo sợ cả một buổi tối, mãi tìm thấy con trai, đau lòng khôn xiết, nhưng vẫn c.ắ.n răng gượng chống để ngã gục, bằng thì bây giờ.

 

Lý Hữu Quế khá đồng cảm với họ, dĩ nhiên là với điều kiện đừng giận cá c.h.é.m thớt vô cớ lên các em cô, vả giúp gì thì cô cũng tận lực giúp .

 

“Chúng tìm quanh mép nước của hai bên bờ ao và sông xem .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-60-nang-dau-nha-toi-sieu-du-dan/chuong-150-lanh-it-du-nhieu.html.]

 

Nhiều giúp tìm kiếm như mà nếu vẫn thấy thì e rằng lành ít dữ nhiều. Tuy nhiên, tình hình hiện tại thì kết cục gần như thể đoán .

 

Cha , họ hàng thích cùng chòm xóm láng giềng của La Vĩnh Chí cũng tìm dọc tới đây. Bất kể là nơi từng đến nơi từng thấy, tất cả đều lùng sục một lượt, kết quả vẫn bặt vô âm tín.

 

Hai gia đình giờ đây hội tụ một chỗ, tiếng than vang lên dứt. Mọi đều đành lòng, ai nấy tản tiếp tục tìm kiếm.

 

Thế nhưng hai tiếng đồng hồ , tin dữ truyền đến: tìm thấy hai đứa ở sông Thanh Hương.

 

Hai đứa trẻ nghịch nước bên bờ sông sảy chân rơi xuống. Vị trí hai đứa gặp nạn khá khuất nẻo, hầu như lớn nào phát hiện, nên đến cả tiếng kêu cứu cũng chẳng ai thấy.

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

Kết cục ngoài dự liệu của . Những đến giúp đều thấy xót xa vô cùng, khi vớt lên thì lục tục ai về nhà nấy nghỉ ngơi.

 

Không họ hàng thích của nhà họ La nhà họ Tô, Lý Hữu Quế dĩ nhiên cũng cùng về. Dù cô cũng giúp hết sức, vả chuyện rõ ràng liên quan đến các em , tấm lòng của nhà cô cũng tròn vẹn.

 

Trên đường về nhà, của đội sản xuất đông, La Trung Hoa cũng tới, bàn tán.

 

“Hai đứa con trai đấy, tiếc quá mất.”

 

thế, lớn ngần chứ con nít ba tuổi , chạy mé nước nghịch ngợm cơ chứ?”

 

“Năm nào chẳng chuyện như thế xảy , chẳng lạ gì . Vẫn dặn dò con trẻ trong nhà tuyệt đối bén mảng đến mé nước chơi.”

 

“Hữu Quế , may mà em trai với em gái cháu cùng, chứ thì nguy to .”

 

, may mà . Cơ mà cho dù thì nhà bên hình như vẫn còn trách móc em cháu đấy, còn chạy sang tận nhà chất vấn cơ mà.”

 

“Chứ còn gì nữa! Đâu do Kiến Văn rủ , chỉ là chung một đoạn đường, đúng là chuyện vô lý.”

 

Nói qua , liền nhớ tới việc nhà họ Tô chạy sang nhà Lý Hữu Quế chất vấn, giờ hiểu rõ đầu đuôi ngọn ngành thì bắt đầu bất mãn với nhà bên .

 

Đến hỏi thăm tin tức thì trách, nhưng như thể đó là trách nhiệm của con cái nhà khác thế? Đều là con nít với , chẳng gì cả, thể bắt chịu tội .

 

Lý Hữu Quế trong lòng cũng chẳng vui vẻ gì.

 

“Hữu Quế, chuyện liên quan gì đến Kiến Văn với Hữu Liễu cả. Chúng cũng hỏi từng nhà dọc đường , là do hai đứa tự ý liều. Nếu bọn họ dám sang gây sự thì nhà họ Lý chúng cũng chẳng dạng .” Bác cả Lý Thế Long, cùng Lý Hữu Quế hỏi thăm thông tin suốt dọc đường, hiểu lý do cháu gái rủ cùng, dĩ nhiên là hết lòng ủng hộ nhà.

 

La Trung Hoa: “Hữu Quế, chuyện gì cháu cứ bảo tới gọi chú.” Rõ ràng cũng là thái độ về phía Lý Hữu Quế.

 

Lúc , cánh đàn ông đường đều hiểu , dĩ nhiên ai cũng về phía Lý Hữu Quế.

 

Nhà ai chẳng con trẻ, nếu bạn chơi cùng xảy chuyện mà cứ đổ thừa lên đầu con nhà thì ? Thế chẳng là càn quấy lý lẽ ?

 

“Chuyện là bọn họ đuối lý. Nếu ai cũng thế thì ai dám để con nhà chơi với đứa khác nữa, kể cả là bạn học cũng dám.”

 

“Nói đấy, chơi cùng, tan học cùng mà chịu trách nhiệm thì còn thể thống gì nữa!”

 

“Về nhà dặn mấy đứa nhỏ, tan học là về nhà ngay, cấm tiệt , cũng rủ ai mà chính cũng .”

 

Mọi , thôn xóm cũng chỉ ngần , chẳng mấy chốc ai nấy về đến nhà . Cuối cùng, Lý Hữu Quế và La Trung Hoa dừng cổng nhà họ Lý, bên ngoài trò chuyện thêm một lát.

 

 

Loading...