Trọng Sinh Thập Niên 60: Nàng Dâu Nhà Tôi Siêu Dữ Dằn - Chương 154: Họa Từ Trên Trời Rơi Xuống

Cập nhật lúc: 2026-09-18 16:50:40
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đây đúng là mặt dày mày dạn hết nước .

 

Chỉ vì nhận việc nhẹ hơn một chút mà họ chẳng khác nào ch.ó điên c.ắ.n càn, bất chấp tất cả ầm lên tại chỗ, ngay cả khi Lý Hữu Quế đang bên cạnh cũng dám lôi chuyện chăn bò .

 

Hừ.

 

Lý Hữu Quế thật sự mấy đàn bà cho tức . Lười biếng thì nhận là lười biếng , còn viện cớ đường hoàng mỹ miều đến thế, thật đúng là khó bọn họ quá.

 

La Trung Hoa tức chịu nổi. Ông liếc mắt một lượt, những kẻ mặt ăn kiểu là mấy mụ đàn bà ngày thường chịu ăn đàng hoàng, quen thói giở trò trốn việc. La Trung Hoa là đàn ông trụ cột, ngày thường cũng ngại so đo chấp nhặt với đám đàn bà, thấy tạm chấp nhận thì thôi, ai ngờ lòng tham đáy, lòng như rắn nuốt cả voi.

 

“Sức yếu quá ? Thế thì việc đồng áng cũng chẳng cần cho các thím bảy công điểm nữa , thấy năm công điểm là đủ .”

 

“Mấy là đội trưởng là đội trưởng? Có cần các phân công chỉ đạo việc luôn ?”

 

“Nếu cả nhà các đều là già, trẻ nhỏ, ốm đau bệnh tật tàn phế phụ nữ thai, thôi, việc nhẹ thể sắp xếp cho, nhưng công điểm cũng chỉ năm điểm, nhiều hơn mà cũng chẳng ít hơn.”

 

“Có cần hỏi đàn ông nhà các thím xem họ đồng ý để các thím chỉ kiếm năm công điểm ? Nếu họ đồng ý, thì đội sản xuất chúng thể đặt mức mười hai công điểm. Chỉ cần ai xong phần việc của gánh luôn phần việc của các thím thì sẽ nhận gấp đôi công điểm!”

 

La Trung Hoa tuôn một tràng mắng mỏ chút khách khí. Trước đây ông còn nghĩ đội sản xuất nhà, khó tránh khỏi chừa chút việc nhẹ nhàng cho của đội . Kết quả là chẳng ai thấu hiểu cho nỗi khổ tâm của ông, thế thì thà rằng ông đem việc giao cho đám phần t.ử ở chuồng bò còn hơn. Giao cho họ thì lương tâm ông còn thanh thản, còn tiếng thơm.

 

Từng từng một, từ nhỏ lớn lên nhờ việc đồng áng, giờ đây đ.â.m lười nhác xuống ruộng lụng.

 

Được thôi, ai thích chiều chuộng thì cứ việc chiều, La Trung Hoa ông đây mặc kệ.

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

La Trung Hoa bảo sẽ chuyện với chồng và bố chồng của bọn họ, lập tức khiến ít phụ nữ chùn bước. Bọn họ dám nghĩ dám như thế chẳng qua là ỷ việc trong nhà nhiều lao động chính, chia nhiều lương thực nên mới lười biếng trốn việc đó thôi.

 

“La Trung Hoa, sai! Ông bao che cho của Lý Hữu Quế. Trước đây bà , chẳng lẽ bây giờ học ?”

 

Đương nhiên vẫn kẻ to gan phục, cứ c.ắ.n chặt lấy buông, bụng mang nghĩ dễ chịu thì khác cũng đừng hòng sống yên .

 

Lý Hữu Quế cạn lời: “...”

 

là tai họa từ trời rơi xuống.

 

Hừ, đúng là chiều quá hóa hư mà.

 

“Thím đúng đấy, cháu đây thì giờ thể học. Vậy các thím cũng từng việc nặng của đàn ông, bây giờ cũng thể học dần, một ngày kiếm tận mười công điểm cơ đấy.”

 

“Chú đội trưởng, các thím chí tiến thủ như thế, chú cứ sắp xếp ạ. Mẹ cháu mà thì các thím đây chắc chắn cũng thôi, dẫu các thím còn tháo vát hơn cháu gấp bội mà.”

 

Lý Hữu Quế chẳng hề vội vã cãi cọ, trái còn vẻ chân thành góp ý, bày mưu tính kế cho La Trung Hoa .

 

Đến đây, cùng tổn thương , ai sợ ai chứ!

 

Nếu bọn họ dám ép xuống đồng việc nặng, thì cô sẽ thuyết phục La Trung Hoa giao cho đám đàn bà những việc mười công điểm, đủ chỉ tiêu thì cho về nhà, để xem rốt cuộc ai mới là mệt bở tai như chó.

 

La Trung Hoa tán thành ngay tắp lự: “Đã là các tự như thế thì thôi, công việc chăn bò vốn dĩ thuộc về bên chuồng bò, thì trả cho họ. Dù ở chuồng bò, đó cũng là nhiệm vụ chính của họ.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-60-nang-dau-nha-toi-sieu-du-dan/chuong-154-hoa-tu-tren-troi-roi-xuong.html.]

“Từ ngày mai, thím Năm Lý cũng xuống đồng việc, bố trí công việc sáu, bảy công điểm. Còn các thì nhận việc mười công điểm nhé, xong thì về, cứ quyết định !”

 

Hổ gầm tưởng là mèo ốm! La Trung Hoa thầm nghĩ đầy vẻ u ám, cho đám nếm đủ mùi đau khổ thì xong .

 

Lý Hữu Quế cũng lười phí lời với đám đàn bà tóc dài não ngắn , tan liền thẳng về nhà ăn cơm.

 

Tuy nhiên, lời tuyên bố của La Trung Hoa ở chuồng cừu vẫn nhanh chóng truyền khắp cả đội sản xuất. Đặc biệt là những đàn bà chen lấn đòi tranh việc chăn bò chăn cừu , về nhà chồng mắng thì cũng ăn đòn, náo loạn cả lên.

 

Thế nhưng, La Trung Hoa nào chỉ miệng cho vui. Đã giáo d.ụ.c răn đe mà vẫn chịu khôn , thì chỉ đành thật thôi.

 

Muốn chăn bò ư?

 

Ngây thơ!

 

Việc chăn bò lập tức rơi xuống đầu những ở chuồng bò. Phía chuồng bò chẳng ai ý kiến gì, bảo việc gì thì việc đó.

 

Mẹ Lý khi nhận tin tức thì từng phiền muộn tức giận, nhưng con gái cả Lý Hữu Quế bảo bà cứ yên tâm , phần việc nào hết thì cô sẽ giúp, cứ đúng giờ mà tan , nếu nhanh còn thể về sớm.

 

Như thế cũng chẳng khác gì lúc chăn bò đây, vả con gái thực sự giỏi giang mạnh mẽ, nên Lý liền yên tâm theo lời con gái.

 

Đám phụ nữ thì t.h.ả.m thật sự, ngay từ hôm đó giao cho việc mười công điểm, xong cho nghỉ. Bọn họ lớn mồm bảo khác học thì chính bản họ càng học cho , đừng chỉ vác mặt săm soi khác mà quên mất bản .

 

Chuyện chăn bò thì khỏi cần mơ tưởng nữa, vĩnh viễn đến lượt bọn họ.

 

Phía chuồng bò cũng chỉ cắt cử một chăn bò, những còn vẫn quán xuyến xuể công việc ở trại lợn, nhưng chăn cừu thì nhân lực đủ.

 

La Trung Hoa còn đang nghĩ nên để ai chăn cừu thì chăn cừu tới. Ngày thứ hai khi mua cừu về, La Trung Hoa sắp xếp xong công việc đồng áng thì nhận thông báo lên công xã họp.

 

Sau đó, La Trung Hoa liền dắt về một già hai trẻ. Không, chính xác hơn thì là một già, một đứa bé và một đứa trẻ sơ sinh.

 

La Trung Hoa mặt mày ủ rũ, tâm trạng bực bội. Công xã gọi các đội trưởng sản xuất lên họp, nguyên nhân chủ yếu là đợt thanh niên trí thức mới về đến nơi, gọi lên để nhận .

 

Thế nhưng La Trung Hoa chẳng phần. Không chỉ ông mà mấy đội sản xuất quanh công xã cũng phần. Đất đai của đội sản xuất quá ít, cần thanh niên trí thức tới ăn bám, cũng chẳng nhiều việc đến thế cho .

 

Không nhận thanh niên trí thức thì thôi, La Trung Hoa cũng thấy đội sản xuất chẳng cần. Thế nhưng, cùng với đám thanh niên trí thức là một ông lão lưu đày xuống đây. Ông lão còn dắt theo một cô bé và bế một đứa trẻ sơ sinh. Tổ hợp như thế đương nhiên chẳng đội sản xuất nào chịu nhận, nhận về là lãng phí tài nguyên của đội sản xuất ? Chẳng là tự rước rắc rối ?

 

Đội sản xuất nào cũng nhận, tóm đùn đẩy là đùn đẩy hết, đặc biệt là những đội sản xuất nhận thanh niên trí thức.

 

Cuối cùng, vận xui rơi trúng đầu La Trung Hoa, bởi vì các đội sản xuất khác đều bảo: chỉ Đội sản xuất 7 mới trại nuôi lợn, trại gà và trại vịt, giờ còn thêm cả chuồng cừu; vả đội của ông sẵn đám phần t.ử ở chuồng bò , thêm một chẳng thừa mà bớt một cũng chẳng thiếu, giao cho đội của ông là chuẩn nhất.

 

Nghe lý.

 

Thế là La Trung Hoa ngay cả cơ hội từ chối cũng , đành nhận ba thuộc ba thế hệ già, trẻ, sơ sinh về, dẫn thẳng tới chuồng bò để họ tự thu xếp.

 

“Công việc chăn cừu cũng giao cho các , các tự xem mà sắp xếp .”

 

La Trung Hoa buông một câu vội vã rời . Ông thực sự đành lòng bộ dạng của ông lão và bé gái , ngoài đứa trẻ sơ sinh bé bỏng đang bế tay và bộ quần áo mặc , bọn họ chẳng lấy một thứ gì.

 

 

Loading...