Trọng Sinh Thập Niên 60: Nàng Dâu Nhà Tôi Siêu Dữ Dằn - Chương 155: Lòng Trắc Ẩn

Cập nhật lúc: 2026-09-18 16:50:41
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Hữu Quế .”

 

Một giọng chứa chan cảm xúc vang lên từ phía cứ thế dọa Lý Hữu Quế nổi hết cả da gà da vịt.

 

Không thì , mới giật nảy .

 

Người gọi cô ai khác, chính là chú đội trưởng ngày nào cũng gặp mặt chuyện. Có điều lúc trông ông vẻ bất thường, nét mặt vui cho lắm.

 

“Chú, chuyện gì thế ạ?”

 

Lý Hữu Quế thoan thoắt việc tò mò hỏi.

 

Biểu cảm của La Trung Hoa thật sự quá đỗi kỳ lạ, lạ đến mức giống ông ngày thường chút nào. Lý Hữu Quế nhớ chú lúc sáng rõ ràng vẫn bình thường, từ công xã về như biến thành một khác .

 

“Chú đội trưởng, chú lãnh đạo công xã phê bình ạ?” Ngoài chuyện đó , Lý Hữu Quế chẳng nghĩ khả năng nào khác.

 

“Chú mày hơn nửa năm nay nhiều đạt danh hiệu cá nhân tiên tiến đấy nhé.” La Trung Hoa vẫn ủ rũ phản bác, nhưng tinh thần vẫn phấn chấn lên nổi.

 

Lý Hữu Quế thầm khó hiểu: “...”

 

Chú của ngày hôm nay và chú đội trưởng ngày hôm qua khác nhiều quá mất.

 

“Chú cãi với thím ạ? Hay là xích mích với cán bộ đội sản xuất?” Lý Hữu Quế đoán, chẳng lẽ là vấn đề sinh lý.

 

La Trung Hoa: “...”

 

Cái con bé ranh chẳng chịu nghĩ cho ông chút nào ? Gia đình ông êm ấm, quan hệ với cán bộ đội sản xuất cũng hòa thuận, đúng là càng đoán càng trật lất.

 

mà...

 

“Hữu Quế , việc chăn cừu chú tìm . Còn việc chăn bò chắc mấy hôm nữa mới trả cho cháu .”

 

Đề tài chuyển hướng quá nhanh, cô suýt chút nữa theo kịp.

 

Lý Hữu Quế : “Chú đội trưởng, cháu chăn bò cũng chẳng , việc của cháu cháu gánh hết , hề gì ạ.”

 

Bây giờ cứ qua nửa buổi chiều là cô sang giúp phần của Lý. Mẹ Lý nhận sáu, bảy công điểm, còn Lý Hữu Quế thì trọn mười điểm. Xưa nay một Lý Hữu Quế gánh bằng hai , hết ngày việc thực sự chẳng ai dám dị nghị câu nào.

 

Mẹ Lý lúc thể về nhà khi tan nửa tiếng, bởi vì con gái xong phần việc giúp bà . Tuy thảnh thơi bằng lúc chăn bò đây, nhưng cũng chẳng đến mức vất vả mệt nhọc.

 

Trong nhà con trai thứ ba và con gái út lo toan trong ngoài chu tất, ngay cả con trai thứ tư là Kiến Hoàn nhỏ tuổi cũng trông em và chăm sóc cho cha, Lý bây giờ thực sự đang ở trong trạng thái nửa hưởng phúc .

 

La Trung Hoa : “Người ở trại lợn cũng rảnh để chăn bò mãi , thì chỉ bấy nhiêu, lợn nuôi ngày càng nhiều, từng đó xoay xở xuể .”

 

Trước đây là thực lòng thương cảm cảnh nhà Lý Hữu Quế, thật lòng giúp đỡ nhà họ Lý; còn bây giờ là đội sản xuất thật sự cần chăn bò, chứ chiếu cố riêng cho nhà cô nữa.

 

Thôi , cứ theo sự sắp xếp của đội trưởng sản xuất , Lý Hữu Quế cũng ý kiến gì. Chăn bò nhẹ nhàng, tội gì .

 

La Trung Hoa chẳng đợi cô tiếp lời bắt đầu trút bầu tâm sự: “Hữu Quế, cháu ? Chú họp công xã xong thì dắt về ba , một già, một nhỏ, đứa nhỏ thì trạc tuổi thằng Kiến Hoàn nhà cháu, còn một đứa bé sơ sinh trông như mới đẻ mấy tháng.”

 

“Chao ôi, chẳng mang theo thứ gì, chẳng gì cả. Người già thì gì? Đứa nhỏ với đứa bé sơ sinh thì tích sự gì cơ chứ? Khó khăn quá, nhưng chú nhận về cũng xong.”

 

“Chú nghĩ là để ông chăn cừu? Việc chắc ông . ông thì con bé với đứa bé sơ sinh tính ? Con bé ngần tuổi thì còn đỡ, chứ đứa bé đỏ hỏn như thế lấy gì ăn? Lấy gì uống? Ôi chao.”

 

Chỉ vỏn vẹn mấy câu ngắn ngủi mà đội trưởng sản xuất La Trung Hoa thở dài bao nhiêu , trong lòng cảm thấy vô cùng xót xa. Thế nhưng ông dám gì, cũng chẳng thể gì, nhưng nếu cứ trơ mắt già, trẻ nhỏ và đứa bé sơ sinh thoi thóp giãy giụa mí mắt thì ông bứt rứt chịu nổi.

 

Đặt cảnh .

 

Làm khó chịu cho .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-60-nang-dau-nha-toi-sieu-du-dan/chuong-155-long-trac-an.html.]

 

Hả?!

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

Hóa những thuộc diện cải tạo chuyển tới, nhưng mà tổ hợp đúng là quá đỗi đặc thù .

 

“Chú hỏi xem tại dắt theo một bé gái với đứa trẻ sơ sinh tới ạ? Hết ? Em bé sữa ăn thì liệu ...”

 

Chẳng riêng gì La Trung Hoa là đàn ông cảm thấy lo lắng, Lý Hữu Quế xong cũng vô cùng bận tâm. Rõ tình cảnh như thế, để những đứa trẻ nhỏ dại thế theo chịu khổ chứ?

 

Ôi.

 

Lý Hữu Quế cũng thở dài, chẳng gì cho .

 

“Cháu bảo xem, trời nóng thì còn đỡ, chứ trời lạnh thì ? Chăn bông , quần áo cũng . Vạn nhất mà sinh bệnh thì thà đem cho nuôi còn hơn.” La Trung Hoa nghĩ đến lúc trời trở lạnh, đứa trẻ sơ sinh mà chịu đựng nổi?

 

Nghe , Lý Hữu Quế khổ.

 

Cái lòng trắc ẩn c.h.ế.t tiệt .

 

Hai chú cháu , hồi lâu chẳng thốt nên lời, tâm trạng cùng nặng trĩu như .

 

Mà lúc ở trại lợn bên chuồng bò, lão Hoàng, lão Tiết cùng bọn Trương Húc, Trần Hồng Lực cũng đang bàng hoàng tổ hợp đặc biệt mắt.

 

Trong lòng mấy họ đồng loạt dâng lên niềm bi thương. Không khí tĩnh lặng như tờ, trong thoáng chốc, ai nấy đều chẳng nên mở lời thế nào.

 

“Mệt ? Ngồi xuống uống ngụm nước , lấy mấy củ khoai lang lót cho, nấu cháo cho .”

 

Lão Hoàng cuối cùng cũng phá vỡ sự im lặng và buồn bã. Nhìn đứa bé sơ sinh nhỏ xíu trong tay đối phương và cô bé mới chừng năm tuổi , ông vội vã kéo mấy chiếc ghế đẩu nhỏ , nhanh chân chạy đến chỗ râm mát bê bát sành đựng nước đun sôi để nguội tới.

 

Bọn Trương Húc lúc cũng hồn . Trương Húc vội vàng bới trong bếp lò mấy củ khoai nướng chín, bỏ bát sành của đưa lòng cô bé.

 

Lão Tiết thì mau chóng chạy chuồng bò lấy nồi vo gạo, thêm nước đặt lên một chiếc bếp khác để đun.

 

“Cảm ơn các ông.” Một tay bưng bát, một tay ôm đứa nhỏ, Phương Chí Lâm đỏ hoe vành mắt, cẩn thận từng chút một liên tục cảm ơn họ.

 

Phương Tuyết Tuệ hai tay bưng bát khoai nướng thơm phức cũng ngẩng đầu nhỏ lên lễ phép lời cảm ơn.

 

“Không cần khách sáo, cần cảm ơn , mau cho mấy đứa nhỏ uống nước ăn chút gì . Đợi nấu xong cám lợn, chúng sẽ dọn thêm một chiếc giường cho .” Lão Hoàng xua tay áo, câu nệ bảo.

 

Trương Húc và lão Tiết đều gật đầu tán thành. Thật bọn họ ở cái tuổi , nếm trải bao nhiêu thăng trầm sóng gió nên chẳng còn màng tới nữa , lớn chịu đựng nhưng trẻ con thì chịu nổi.

 

Phương Chí Lâm kìm cúi đầu lén lau nước mắt, đó mới cẩn thận đút nước cho đứa bé sơ sinh tay.

 

thìa nhỏ nên chỉ đút chút nước ít ỏi, n.g.ự.c đứa bé nước ướt sũng.

 

May mà lúc đang là tiết trời nóng nực nên thành vấn đề lớn, áo nhanh khô, khiến đứa bé nhiễm lạnh.

 

Trạng thái của đứa bé dường như cũng chẳng cho lắm, gầy gò bé tí như con mèo con, rõ ràng là suy dinh dưỡng nặng. Nếu cứ tiếp tục như thế , chẳng nuôi nổi .

 

Ôi chao.

 

Cả đám lớn trong lòng đều nén nổi tiếng thở dài, vô cùng thương cảm. bọn họ cũng bất lực, đứa bé sơ sinh nhỏ ngần thì tìm sữa bột bây giờ?

 

Quá khó khăn .

 

Phương Chí Lâm và cháu gái nhỏ Phương Tuyết Tuệ khi uống nước thì ăn sạch khoai nướng, trong bụng thức ăn nên tinh thần cũng khá hơn đôi chút.

 

Chỉ đứa bé sơ sinh là vẫn bụng, nhưng lão Hoàng và đang nấu cháo trắng, định lát nữa sẽ thử đút nước cháo cho đứa nhỏ.

 

 

Loading...