Trọng Sinh Thập Niên 60: Nàng Dâu Nhà Tôi Siêu Dữ Dằn - Chương 158: Tin Tưởng Cô
Cập nhật lúc: 2026-09-18 16:50:44
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lý Hữu Quế hề sai.
La Trung Hoa chỉ cần nghĩ đến thôi thấy thắt ruột thắt gan, vô cùng bức bối trong lòng.
Than ôi.
Những vốn dĩ chẳng quan hệ gì với , chỉ là xa lạ, đắc tội cũng chẳng hại gì , hà tất khó dễ ? Thuận tiện cho khác cũng chính là tạo phúc cho bản .
Nghĩ , La Trung Hoa liền thông suốt.
“Lát nữa cháu qua ban chỉ huy đại đội vác một trăm cân thóc, ba mươi cân ngô và một trăm cân khoai lang mang cho họ. Trẻ con sữa ăn nhưng thể ăn bột gạo, cháu tiện thể xay giúp họ mấy cân. Trứng gà chú cho cháu mười quả, cháu mang hết sang đó .”
“Ván giường nhà chú còn mấy tấm, cứ đưa cho họ dùng tạm , nếu thiếu thì nhờ đóng thêm vài tấm nữa. Hữu Quế, cháu đóng thêm mấy tấm ván giường ? Các em trai em gái của cháu đều lớn cả , ngủ riêng, giường nhà cháu sợ là đủ nhỉ?”
La Trung Hoa khẽ dặn dò Lý Hữu Quế việc, nghĩ đến việc nhà cô lẽ cũng cần đóng ván giường nên bèn nhắc nhở.
Ông nhắc thì thôi, nhắc một cái Lý Hữu Quế suýt nữa thì quên mất. Trong nhà đúng là đủ giường thật, nhưng chỉ đóng ván giường mà là đóng nguyên cả chiếc giường, đợi vụ thu hoạch mùa thu cô định sẽ xây nhà mới cho gia đình.
“Chú, các cán bộ khác trong đội liệu ý kiến gì ạ? Nếu thấy bất tiện thì cứ tính một nửa lương thực đầu cháu, bảo là cháu mua. Bột gạo thì tan cháu sẽ xay mấy cân , ăn hết xay tiếp. Còn ván giường nếu thiếu thì cháu cũng vặn định đóng thêm hai ba cái giường, một thể luôn ạ.”
“Chú, nửa cuối năm nay cháu dựng một căn nhà, chú phê duyệt cho cháu một mảnh đất thổ cư nhé. Cháu ngắm kỹ , ngay cạnh trạm bơm nước của trường cấp hai, gần ao cá nữa, nếu trại vịt thiếu cháu còn thể phụ giúp để kiếm thêm một phần công điểm.”
Đã tiện thể nhắc đến chuyện đóng giường, Lý Hữu Quế liền nhân tiện luôn chuyện xây nhà và xin cấp đất thổ cư, chuyện nọ xọ chuyện mà .
Cái gì?!
Con bé xây nhà mới ư?!
La Trung Hoa vô cùng kinh ngạc, nhưng nghĩ thì dường như cũng chẳng gì lạ, bởi vì ông trong Lý Hữu Quế ít nhất hơn ba trăm tệ tiền tiết kiệm do bộ đội khen thưởng.
“Hữu Quế, cháu xây nhà kiểu gì? Cơ mà chút tiền đó của cháu sợ là đủ . Chỗ đất cháu bảo thì chú thể duyệt cho cháu, nhưng vịt ở ao cá trông , tóm là cần đến cháu .”
La Trung Hoa mảnh đất đó chẳng gì mà đồng ý, thể phê duyệt cho cô ngay, chỉ là lòng khuyên rằng tiền của cô e là đủ.
Hiện tại Lý Hữu Quế đương nhiên tiền của mắt ngoài chắc chắn là thiếu, nhưng cô chuẩn sẵn lý do từ .
“Chú, chú quên là hai cháu nhận biên chế chính thức ? Mỗi tháng gửi về nhà hai mươi tệ, cả cháu cũng sắp chính thức, giờ mỗi tháng gửi về năm tệ, đến cuối năm kiểu gì chẳng gom hai trăm tệ.”
“Nếu vẫn đủ thì cháu định hỏi vay và dì út mỗi một trăm. Chú ơi, nếu vẫn thiếu nữa thì chú cho cháu vay năm mươi tệ nhé!”
Vay mượn chắc cũng chẳng cần vay nhiều, căng lắm là vay thêm một trăm tệ, Lý Hữu Quế tính toán cả , câu cuối cùng cô còn đùa giùa với La Trung Hoa một câu.
La Trung Hoa cạn lời: “...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-60-nang-dau-nha-toi-sieu-du-dan/chuong-158-tin-tuong-co.html.]
Cái con bé ...
“Được, nếu cháu thiếu tiền thì chú cho cháu vay năm mươi tệ.” Ông cũng sảng khoái.
Lý Hữu Quế nhịn , đây chính là ân tình và sự gắn bó, chứng tỏ La Trung Hoa tin tưởng cô, bất kể là về nhân phẩm cách đối nhân xử thế.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Tan ăn cơm trưa xong, Lý Hữu Quế liền sang phía ban chỉ huy đại đội. Chẳng La Trung Hoa với kế toán và các cán bộ khác thế nào, tóm khi cô đến nơi thì kế toán cùng La Trung Hoa đợi sẵn ở đó .
Ba đến kho chứa lương thực của ban chỉ huy đại đội, để Lý Hữu Quế tự tay vác một trăm cân thóc cân, cân thêm ba mươi cân ngô hạt và một trăm cân khoai lang, bộ chuyển khỏi kho lương thực nhỏ.
Lý Hữu Quế dùng một chiếc đòn gánh gánh trọn hơn hai trăm cân lương thực lên vai, tay còn xách thêm ba mươi cân ngô , một cô gánh đồ săm sắm về phía chuồng bò.
Giữa trưa đường chẳng bóng , Lý Hữu Quế cũng thèm che đậy, cứ thế gánh thẳng lương thực trong chuồng bò.
Người ở chuồng bò cũng ăn xong bữa trưa, những lớn tuổi như lão Hoàng, lão Tiết đều nghỉ một lát, chỉ bọn Trương Húc, Trần Hồng Lực đang chuẩn xách nước cọ rửa chuồng lợn. Vào mùa hè một ngày dọn ba nên chuồng lợn hề mùi hôi hám, lợn cũng lớn nhanh và khỏe mạnh.
Cho nên khi Lý Hữu Quế gánh hơn hai trăm cân lương thực tới, cả chuồng bò ai nấy đều vô cùng ngạc nhiên. chuyện cũng trong dự liệu, bởi vì họ đều La Trung Hoa là một đội trưởng sản xuất bụng, thêm cô bé họ Lý tích cực đỡ lời trợ giúp, ngày tháng của họ cũng ngày một khấm khá hơn.
“Đây là chú đội trưởng cấp cho ăn tạm . Nếu thiếu rau ăn thì lá khoai lang cũng ăn đấy, cứ hái những ngọn non mà ăn, cháu sẽ thưa chuyện với chú đội trưởng.”
“Các chú đưa cho cháu năm cân gạo, cháu đem xay thành bột mịn để quấy bột cho đứa bé ăn, ván giường lát nữa cháu cũng mang sang luôn.”
Lý Hữu Quế dặn dò họ. Vốn dĩ cô định tự bỏ mấy cân gạo để xay bột cho đứa bé, nhưng sợ lỡ kẻ lắm chuyện nhòm ngó thì , chi bằng cứ âm thầm tiếp tế, còn ngoài mặt thì việc công cứ rạch ròi theo phép tắc vẫn hơn.
Phương Chí Lâm ở trong chuồng bò dỗ cho hai đứa cháu ngủ, thấy cô bé Lý bụng tới liền vội vã chạy thì đúng lời Lý Hữu Quế dặn dò, trong lòng xúc động khôn xiết. Đứa cháu trai nhỏ lúc nãy chỉ uống nước cháo loãng chứ dám đút cháo đặc, ông đang rầu rĩ tính thì chu đáo nghĩ cho cháu .
“Cảm ơn cô bé, cảm ơn đội trưởng.” Ông nén giọt lệ chực rơi, giọng nghẹn ngào liên tục lời cảm ơn.
Lý Hữu Quế xua tay với ông, đây chỉ là chuyện tiện tay giúp mà thôi, nỗi niềm bà con trải qua cô đều hiểu cả.
Đặt lương thực xuống, Lý Hữu Quế nhận lấy mấy cân gạo lão Hoàng đưa rời , cô còn mau chóng xay bột gạo nữa, buổi trưa cô quả thật bận rộn vô cùng.
Xay bột gạo cũng chẳng cần nhà khác, nhà La Trung Hoa sẵn cối đá xay bột, vặn xong xuôi hết ở nhà ông.
Lý Hữu Quế khỏe tay, xay gạo nhanh mịn khéo, chỉ hơn nửa tiếng đồng hồ là xay xong.
Thím La chắc cũng chồng kể cảnh của ba ông cháu phân về chuồng bò, nên sớm chuẩn sẵn mười quả trứng gà, cho thêm chừng nửa cân đường đỏ, ván giường cũng khiêng chà rửa sạch sẽ, tổng cộng năm tấm ván gỗ.
Người nhà của chú đội trưởng cũng thật tính, khi Lý Hữu Quế tay xách nách mang bước khỏi nhà họ La, trong lòng khỏi cảm thán.
Những ở chuồng bò một nữa ngờ rằng Lý Hữu Quế mang sang nhiều thứ đến thế, quả thật vượt xa dự liệu của bọn họ.
“Không cháu cho , là của chú thím đội trưởng cho đấy ạ. Mọi trong lòng là , giấu kỹ kẻo khác phát hiện , cũng đừng tiếc của mà nhịn ăn nhịn mặc, cứ ăn uống cho đầy đủ, ăn bụng mới là của .”