Trọng Sinh Thập Niên 60: Nàng Dâu Nhà Tôi Siêu Dữ Dằn - Chương 161: Thu Hoạch Đáng Mừng
Cập nhật lúc: 2026-09-18 16:50:47
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chuyện La Trung Hoa hề hé răng nửa lời ngoài.
Tránh cho nhà Lý Hữu Quế dòm ngó ghen ghét, những lời đồn thổi gièm pha cũng phiền phức. Bản La Trung Hoa cũng chẳng dạng thích buôn chuyện khắp nơi, cuối cùng ngay cả vợ ông cũng giấu nhẹm, chỉ sợ lọt tiếng ngoài thì chẳng ho gì.
Bởi vì ngày mai xuất phát huyện Phù, nên tối hôm đó Lý Hữu Quế lén sang chuồng bò, đem giao mấy bộ quần áo mà La Trung Hoa đưa, cùng với hai chiếc khăn mặt, một gói đường trắng và một loại t.h.u.ố.c thông dụng.
Đường trắng thể dùng để nêm thêm chút vị ngọt bột gạo, ngòn ngọt thế chắc đứa bé sẽ thích ăn hơn.
Các loại t.h.u.ố.c thông dụng gồm t.h.u.ố.c cảm cúm, t.h.u.ố.c ho, t.h.u.ố.c hạ sốt và t.h.u.ố.c giảm đau đầu. Lý Hữu Quế cân nhắc thấy bên họ hai đứa trẻ nhỏ, bản cô ước tính vắng tầm hai ngày, nhân dịp cũng tiện miệng báo một tiếng.
Quần áo của em bé sơ sinh tạm thời đủ mặc, trong quần áo La Trung Hoa đưa một bộ vặn cho bé gái, thể dùng để đổi qua .
Lúc ông cháu Phương Chí Lâm mới tới đây hai bàn tay trắng, chỉ ba ông cháu họ mà ngay cả bọn Hoàng lão, Tiết lão hồi mới tới cũng y như . họ ở đây hơn hai năm , dần dà tích tiểu thành đại, điều kiện sống hơn Phương Chí Lâm nhiều.
Tuy nhiên, khi thấy hai chiếc khăn mặt, vẫn khỏi thèm thuồng đỏ mắt. Khăn mặt của họ đều rách nát đến mức chẳng hình thù gì nữa , mà vẫn c.ắ.n răng dùng tiếp.
Lý Hữu Quế thu hết phản ứng của họ mắt, ngẫm nghĩ một lát : “Chuyến cháu sang huyện bên hai ngày, các ông các bác cần mua đồ gì ạ? Tiền thì đưa cũng , hoặc là đợi gửi tiền tới trả cho cháu cũng .”
Chỉ vài hào một chiếc khăn mặt, những vị giáo sư bao giờ để mắt, mà bây giờ giống như một thứ đồ xa xỉ phẩm.
Như ?!
Ai nấy đều vô cùng d.a.o động, họ tiết kiệm, mà là tiết kiệm đến mức thể nào tiết kiệm hơn nữa , khăn mặt sắp đứt mấy mảnh đến nơi.
“Cô bé họ Lý , cháu thể giúp mỗi chúng mua một chiếc khăn mặt ? Bọn dùng tiền của cháu .”
Vài hào thì vẫn gom góp , mười đồng tám đồng thì chứ hai ba đồng thì vẫn còn.
Chuyện thành vấn đề, Lý Hữu Quế đương nhiên đồng ý. Cô hỏi họ xem còn mua gì nữa , cuối cùng cô còn chủ động gợi ý thêm chuyện kem đ.á.n.h răng. Mỗi một tuýp cũng chỉ một hai hào, c.ắ.n răng quyết định mua luôn.
Ghi nhớ xong những thứ họ cần mua, Lý Hữu Quế liền nhân lúc đêm tối lén lút rời .
Ngày mai cô còn bộ sang huyện bên cạnh, từ sớm, băng thẳng qua rừng rậm núi sâu, dự tính buổi chiều sẽ tới huyện lỵ, đêm đó chắc chắn ngủ nhờ một đêm ở nhà dì út .
Trời mới tờ mờ sáng, Lý Hữu Quế gánh đầy các chum nước cho cả nhà, nấu xong cháo và khoai lang, ăn no nê mới xuất phát.
Lúc Lý Hữu Quế rời , ngoại trừ Lý thức dậy thì các em vẫn còn đang ngủ say sưa.
Đi một chẳng gì sợ. Khi Lý Hữu Quế tới bìa rừng rậm thì trời sáng tỏ, cô chẳng chút ngần ngại đ.â.m đầu thẳng trong núi sâu. Bây giờ cô thể duy trì dị năng cách ly gian hơn tám tiếng đồng hồ, năm nay cố gắng đột phá lên mười lăm mười sáu tiếng, bằng cô thể qua đêm an trong rừng sâu .
Ở trong rừng sâu, Lý Hữu Quế luôn giữ vững phương châm qua quyết bỏ sót. Phàm là thấy sản vật núi rừng nào hái là cô hái sạch, thứ nào nhận mà thấy giá trị cũng hái luôn. Những loại thực vật lạ lẫm cô cất một góc trong gian, thứ nào quen thuộc thì để chung một chỗ, hề lộn xộn chút nào.
Gà rừng, thỏ rừng cũng bắt ba bốn con, thu hoạch như quả thực đáng mừng. Càng sâu trong núi, cô càng phát hiện thêm nhiều thứ . Bất ngờ hơn nữa là cô còn phát hiện một tổ ong mật, dĩ nhiên là cô đời nào bỏ qua, thế là trong gian thêm một tổ ong mật nữa, tổng cộng ba tổ .
Thành tích đáng mừng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-60-nang-dau-nha-toi-sieu-du-dan/chuong-161-thu-hoach-dang-mung.html.]
Đáng mừng hơn nữa là chẳng bao lâu Lý Hữu Quế phát hiện lợn rừng, hơn nữa còn là hai con, khiến cô mừng rỡ khôn xiết.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Một con là một trăm đồng đấy, hai con là hai trăm đồng. Lý Hữu Quế đang thiếu tiền đến đỏ cả mắt, thấy hai con lợn rừng mặt chẳng khác nào thấy những tờ tiền mười tệ đang di động.
Thật là sướng rơn cả .
Khi lợn rừng đụng Lý Hữu Quế đang ngập trong giấc mộng kiếm tiền, thắng bại sớm ngã ngũ. Cả hai con lợn rừng đều chẳng chạy thoát nổi, bộ đều nắm đ.ấ.m sắt của cô đ.ấ.m c.h.ế.t tươi.
Khu rừng sâu thăm thẳm thế hầu như chẳng ai dám bén mảng tới, nhưng Lý Hữu Quế vẫn vô cùng cẩn thận dáo dác xung quanh một hồi mới nhanh chóng thu hai con lợn rừng trong gian.
Thu hoạch hôm nay quá lớn, nhưng thời gian vẫn còn sớm, Lý Hữu Quế liền quyết định hướng thẳng về phía huyện lỵ huyện Phù mà . Dọc đường thấy cái gì hái là lấy cái đó, cần thiết nán trong rừng sâu chờ tới chiều nữa, chuyện gạch ngói dù vẫn quan trọng hơn.
Mới chớm buổi chiều, Lý Hữu Quế tới huyện lỵ. Vốn dĩ kiếp cô vô cùng quen thuộc với huyện thành , bởi vì cô từng sống ở đây một thời gian, chẳng tốn bao nhiêu công sức tìm dì út.
Dì út thấy đứa cháu gái bỗng nhiên tìm đến thì vô cùng mừng rỡ, vả Lý Hữu Quế cũng tay , cô xách theo một con gà và một con vịt tới. Gà và vịt đều là đồ mua từ hôm qua, chuyên dùng để quà biếu.
Món quà thực sự quá hào phóng . Bình thường xách một con gà qua là quý hóa lắm , Lý Hữu Quế tới xách liền hai con, Lương Hồng dì út cảm thấy vô cùng nở mày nở mặt.
“Đến thì đến thôi, còn mang nhiều đồ thế qua gì? Người nhà với mà khách sáo thế, điều kiện nhà cháu cũng chẳng dư dả gì, đem hết sang đây thì ở nhà lấy gì mà ăn?” Lương Hồng trách yêu một câu, đứa cháu gái tay phóng khoáng quá thể.
Lý Hữu Quế xòa: “Dì ơi, ngàn vàng đổi lễ nghĩa mà, đến nhà khách thể tay chứ? Nếu chỉ một dì thì cháu đến tay , nhưng ở đây còn dượng với ông bà nội của các em nữa, chị họ với em họ cũng bữa ăn tươi. Chút đồ thực sự chẳng đáng là bao ạ, đội sản xuất chúng cháu nuôi nhiều lắm, nhà mua giá rẻ hơn nhiều.”
“Hơn nữa dì ơi, cháu đúng là việc thì lên điện Tam Bảo , chẳng tự dưng lặn lội đường xa tới đây ạ. Cháu nhờ dì với dượng giúp tìm mối mua ít gạch ngói để dựng nhà, khoản cháu mù tịt cửa nào cả.”
Cô thẳng thắn bộc bạch mục đích chuyến của cho dì út , hề tỏ e dè khách sáo chút nào.
Cái gì cơ?!
Nhà chị cả sắp cất nhà gạch ngói á?!
Lương Hồng xong vô cùng kinh ngạc, ngờ ngày tháng của chị cả ngày một khấm khá như thế, mới hơn nửa năm trôi qua mà thực sự chuẩn cất nhà mới .
“Không thành vấn đề, , bây giờ dì dẫn cháu tìm dượng cháu một tiếng, để dượng cháu tranh thủ tìm ngay trong hôm nay luôn.”
Lương Hồng thực sự quá đỗi vui mừng, chẳng hai lời liền báo với trong cơ quan một tiếng, xăm xăm dẫn Lý Hữu Quế tìm Hề Văn Lâm.
Hề Văn Lâm lúc vẫn đang việc ở cơ quan chính quyền, ở đây đều quen mặt Lương Hồng cả, cho nên Lương Hồng dẫn thẳng cháu gái xông thẳng phòng việc của Hề Văn Lâm.
Mọi đều chẳng ngoài, Lương Hồng liền đem chuyện cháu gái mua gạch ngói và xi măng kể , bảo Hề Văn Lâm nghĩ cách giúp đỡ.
Muốn mua gạch ngói và xi măng đều giấy phê duyệt và xếp hàng chờ đợi. Hề Văn Lâm nhiều mối quan hệ quen , chỉ cần đòi lấy ngay lập tức hoặc cần gấp rút thì năng lực của ông lo liệu .
Cho nên, khi Hề Văn Lâm đến tận cuối tháng mười một mới cần dùng đến gạch ngói và xi măng, ngẫm nghĩ một lát liền gật đầu đồng ý giúp đỡ ngay.