Trọng Sinh Thập Niên 60: Nàng Dâu Nhà Tôi Siêu Dữ Dằn - Chương 164: Đứa Trẻ Ngoan

Cập nhật lúc: 2026-09-18 16:50:50
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Người dượng nhất trần đời.

 

Lý Hữu Quế thật sự ngờ bản còn kịp mở lời mượn tiền, dượng Hề Văn Lâm chủ động cho mượn. Điều đó cô nhớ tới một câu đùa nổi tiếng ở kiếp : Người dượng chuẩn mực của năm.

 

Thấy dượng chủ động như , Lý Hữu Quế đương nhiên ngốc nghếch mà từ chối, cô quả thực cũng đang cần tiền .

 

“Cháu cảm ơn dượng. Vậy cháu xin theo lời dượng ạ. Dượng xem, cháu ghé qua đây một chuyến, phiền dượng với dì út liên hệ mua gạch ngói xi măng ngại lắm , giờ còn mượn tiền của dượng nữa, cháu thấy áy náy quá.”

 

Lý Hữu Quế thật lòng thật lời cảm ơn với dượng và dì út. Cô trân trọng và thấu hiểu lòng ơn khi nhận sự giúp đỡ từ khác.

 

Kiếp , cô nhận sự giúp đỡ như thế vô cùng ít ỏi. Không vì nhân phẩm cô , mà do cô quen sống cô độc và tự lập, thêm tính cách thích ru rú trong nhà, ít khi ngoài giao thiệp với khác nên tự nhiên chẳng quen mấy ai. Dù nhờ vả ai đó thì cô cũng chẳng tìm ai. Có lẽ khi cô cũng ý thức thói quen , nhưng chẳng thể sửa đổi nữa.

 

Về , chỉ cần nhận sự giúp đỡ từ bạn bè họ hàng, Lý Hữu Quế đều ghi tạc sâu trong lòng. Cô đối đãi với họ vô cùng hào phóng, chỉ cần bản thể giúp việc gì thì nhất định sẽ dốc hết sức .

 

Hiện giờ, gia đình dượng đối xử như , cô cũng thật tâm qua thiết. Mối quan hệ thích vốn gần gũi, gia đình dượng vẫn luôn phát triển trong vòng tròn xã hội nơi đây.

 

Thái độ của Lý Hữu Quế khiến Hề Văn Lâm vô cùng hài lòng và vui vẻ. Ông cảm nhận sâu sắc lòng ơn của cô cháu gái , liền chắc chắn con bé tuyệt đối là kẻ vong ân bội nghĩa.

 

Sự giúp đỡ quả thực đáng giá.

 

Mãi lâu về , Hề Văn Lâm đều vô cùng may mắn vì thái độ và cái bắt tay tương trợ của khi đó, bởi đó chính là khoản đầu tư tỉ suất sinh lời cao nhất trong cuộc đời ông.

 

Lương Hồng bên cạnh cũng vui mừng kém gì cô cháu gái. Dì ngờ chồng nể mặt đến thế, còn chủ động cho mượn tiền, đủ thấy ông thực sự để tâm đến nhà ngoại của dì.

 

Đến tối, Lý Hữu Quế ngủ chung giường với chị họ. Hề Minh Quyên vẫn ngủ, cứ giường chờ cô em họ . Chị cảm thấy thứ về Lý Hữu Quế đều vô cùng mới mẻ và lạ lẫm.

 

Vừa hai ngủ chung một giường, Hề Minh Quyên liền liên tục hỏi han về chuyện sinh hoạt và học tập của Lý Hữu Quế.

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

Chuyện Lý Hữu Quế ngày nào cũng kiếm công điểm nên học cũng kể cho chị họ .

 

Có điều, Lý Hữu Quế còn thêm: “Chị Minh Quyên, việc học hành là quan trọng bậc nhất đấy ạ. Em dự tính năm nay xây nhà xong xuôi, nửa đầu năm trả hết nợ nần là sẽ đến trường cấp hai xin học sinh dự thính, lấy tấm bằng nghiệp cấp hai . Cấp ba cũng nhất định học, đến lúc đó em sẽ dò hỏi xem thể xin học theo diện sáng tối về , cơ hội thi đại học thì .”

 

Đây là cô đang lòng tiết lộ cho Hề Minh Quyên thông tin sẽ khôi phục kỳ thi Cao khảo. Xem như đây là một sự báo đáp dành cho dượng, dù thì cứ từ từ, mắt hãy giữ mối quan hệ qua thường xuyên .

 

Hề Minh Quyên lớn hơn Lý Hữu Quế mấy tuổi, năm nay tròn mười bảy, đang học lớp mười, học lực cũng chỉ ở mức trung bình. Chị cũng chẳng ham thích học hành cho lắm, nhờ điều kiện gia đình khấm khá nên mới học đàng hoàng, bận tâm đến chuyện cơm ăn áo mặc.

 

“Bây giờ cần thi đại học nữa, cử tuyển tiến cử thôi, chị cũng chẳng cơ hội đó . Nếu thì học xong cấp ba, chắc bố chị sẽ thu xếp cho chị nhà máy công nhân.”

 

Cô gái nhỏ cũng những nỗi muộn phiền của riêng , dù chỉ cần một cái là thấy rõ cả cuộc đời phía , lớn sắp đặt đấy.

 

Lý Hữu Quế chỉ bật . Sự sắp đặt rõ ràng chính là con đường mà tất cả các gia đình công nhân, cán bộ thời nay đều đang theo. Không thể , chỉ là còn tùy thuộc công việc gì, đơn vị nào, hoặc tương lai liệu cơ hội chuyển sang vị trí công tác hơn thôi.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-60-nang-dau-nha-toi-sieu-du-dan/chuong-164-dua-tre-ngoan.html.]

“Chị , như cũng , nhưng nhất là đừng công nhân trực tiếp, văn phòng vẫn hơn. Không dám là nhàn hạ, nhưng ít còn thêm thời gian sách báo, đó là chuyện . Hoặc là học thêm nhiều kỹ năng để phòng , bất kể tương lai biến chuyển thì cũng chẳng lo c.h.ế.t đói, bao giờ thiệt thòi ạ.”

 

cũng là chị họ ruột thịt, cô chỉ thể khuyên nhủ đến mức thôi. Hiện tại cách thời điểm khôi phục kỳ thi đại học vẫn còn mấy năm nữa, tạm thời cô cần thúc ép chị họ gì, cứ đợi năm năm nữa tính tiếp.

 

Hề Minh Quyên cũng bàn sâu về chuyện học hành. Việc học của chị vốn nên chẳng mấy hứng thú, ngược chị đặc biệt tò mò về chuyện Lý Hữu Quế rừng sâu nhặt nấm, bắt gà rừng và thỏ hoang.

 

“Chị thật sự theo em rừng hái nấm với bắt thỏ rừng ghê, chắc chắn là vui lắm.” Cô gái trẻ lộ rõ vẻ ước ao.

 

Lý Hữu Quế: “...”

 

Ha ha, qua và tưởng tượng thì cô cũng thấy tươi và thú vị đấy, nhưng mà...

 

“Chị họ , trong rừng sâu rắn độc, ví dụ như rắn hổ mang, rắn năm bước, rắn lục tre, rết, sâu bọ trăm chân, bọ cạp, sâu róm, đủ các loại sâu bọ màu sắc kỳ dị, lợn rừng, tê tê, còn sói thì tạm thời thấy xuất hiện.”

 

“Nếu trong rừng sâu mà nguy hiểm thì rủ kéo ầm ầm từ lâu , gì đến lượt khác nữa?!”

 

“Cuộc sống bây giờ chỉ tạm bợ đủ no bụng thôi, đến chuyện ăn ngon. Thịt trong rừng sâu thiếu, nghĩ đến chuyện săn bắn? Chẳng qua là sợ những thứ đó thôi. So với việc ăn thịt thì giữ lấy cái mạng vẫn quan trọng hơn nhiều.”

 

“Mạng con rốt cuộc cũng chỉ một thôi, chị tưởng còn thể xóa chắc?!”

 

Không dám nhận là tài ăn xuất chúng, nhưng giọng điệu tinh nghịch, dí dỏm cùng cách chuyện hóm hỉnh của Lý Hữu Quế chọc cho Hề Minh Quyên đến mức ôm cả bụng.

 

Tuy nhiên, việc cũng thực sự dập tắt hẳn ý định rừng sâu của cô gái trẻ. Bởi vì những thứ mà Lý Hữu Quế kể đều là những thứ mà chị vô cùng sợ hãi và kinh tởm. Chỉ riêng điểm thôi cũng đủ khiến chị cả đời chẳng dám đặt nửa bước chân rừng.

 

Hai cô gái thì thầm to nhỏ. Bà nội Hề ở chiếc giường bên cạnh cũng ngăn cản hai đứa, nhưng bà rõ mồn một từng lời, trong lòng càng thêm yêu mến và hài lòng về Lý Hữu Quế.

 

là một đứa trẻ hiểu chuyện, tính tình cởi mở, phóng khoáng, quả thực hơn đứa cháu gái nhà nhiều.

 

Sáng hôm thức dậy ăn xong bữa sáng, thì , chợ thì chợ, Lý Hữu Quế cùng dì Lương Hồng và hai chị em Hề Minh Quyên, Hề Lạc Dân cùng hợp tác xã mua bán sắm đồ.

 

Lương Hồng giờ coi là bản địa ở đây, việc mua vài chiếc khăn mặt và tuýp kem đ.á.n.h răng là chuyện vô cùng dễ dàng, đến cả phiếu cũng chẳng cần dùng tới, chỉ cần bước cất tiếng chào hỏi một câu là nhanh chóng lấy đồ ngay.

 

Lý Hữu Quế để dì út trả tiền, bởi vì đó cô rõ đây là mua hộ khác chứ đồ dùng.

 

Lương Hồng cũng giành trả tiền nữa. Chuyện dì phân biệt rạch ròi, trả tiền giúp cháu gái ruột và trả tiền cho ngoài là hai việc khác , bản dì cũng giàu gì cho cam.

 

Mua sắm xong xuôi, Lý Hữu Quế liền chuẩn về. Cô dự định sẽ rừng sâu một chuyến, đó cứ men theo đường rừng bộ về nhà, tiện thể kéo thêm ít củi về nữa thì chuyến coi như thu hoạch lớn .

 

Lương Hồng cùng Hề Minh Quyên, Hề Lạc Dân hết lời giữ , nhưng Lý Hữu Quế vẫn dứt khoát từ chối bọn họ. Dù nán ăn thêm bữa cơm trưa thì đằng nào cũng về, chi bằng nhân lúc tranh thủ về sớm để còn rừng sớm hơn.

 

Cả nhà cuối cùng giữ cô, đành tiễn Lý Hữu Quế về, theo tiễn tận ngoài địa phận huyện lỵ mới thôi.

 

 

Loading...