Trọng Sinh Thập Niên 60: Nàng Dâu Nhà Tôi Siêu Dữ Dằn - Chương 167: Giang Sơn Dễ Đổi, Bản Tính Khó Dời

Cập nhật lúc: 2026-09-18 16:50:53
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ngon quá.

 

Thơm quá.

 

là mỹ vị trần gian.

 

Cảm giác như thể bọn họ sống một nữa , dường như bao nhiêu năm họ từng nếm qua thứ mỹ vị thơm ngon đến nhường . Những ở chuồng bò ăn tấm tắc khen, động tác vô cùng nhanh nhẹn.

 

Ai nấy đều phần, ngoại trừ đứa bé sơ sinh.

 

Đứa nhỏ còn đỏ hỏn như thế thích hợp để uống thứ canh nhiều dầu mỡ , may bây giờ bé con cũng khẩu phần ăn riêng, mỗi ngày cho ăn sáu cữ bột, nuôi nấng vài hôm thì tình trạng sức khỏe phần chuyển biến hơn hẳn.

 

Lý Hữu Quế nhận bát canh gà mà bưng mời . Vốn dĩ con gà rừng cũng chẳng to tát gì, ngần con chia một con gà thì thấm tháp .

 

Uống cạn bát canh gà, bọn họ múc nước tráng sạch chỗ váng mỡ còn dính đáy nồi đun sôi lên uống nốt, tuyệt đối để lãng phí dù chỉ một giọt.

 

“Cảm ơn cô Lý.”

 

“Cảm ơn chị ạ.”

 

“Cô Lý, những lời cảm ơn suông chúng xin phép nhiều nữa.”

 

Tất cả ân tình đều gói trọn trong sự thấu hiểu cần thành lời. Những ở chuồng bò thực sự chẳng gì để bày tỏ hết lòng ơn nữa. Kể từ ngày cô gái âm thầm chăm sóc, chiếu cố bọn họ, ngày tháng của quả thực dễ thở hơn nhiều.

 

Ai mà chẳng gia cảnh nhà Lý Hữu Quế cũng khốn khó chẳng khác gì bọn họ là bao. Nếu nhờ cô gái chịu thương chịu khó, phấn đấu vươn lên thì cuộc sống gia đình cô cũng chẳng thể ngày một khấm khá như bây giờ, và cũng chẳng điều kiện để tay giúp đỡ bọn họ.

 

“Kín tiếng thôi nhé, ngàn vạn đừng để ai chuyện. Chỗ chúng ở quá gần trụ sở công xã, phát hiện là to chuyện đấy.”

 

Lý Hữu Quế vô cùng thấu hiểu tâm trạng của bọn họ, chỉ những ai từng trải qua cảnh ngặt nghèo mới hiểu , thế nên cô cũng xem đó là chuyện gì to tát, chỉ dặn dò bọn họ đừng để lộ chuyện quen với .

 

Những ở chuồng bò đều là học thức, hiểu rõ nông sâu, đương nhiên sẽ bậy. Ngày thường họ đều giả vờ quen , tránh liên lụy đến Lý Hữu Quế, để mất sự giúp đỡ quý báu của cô. Mọi chẳng ai ngốc nghếch cả, ai nấy đều nếm trải đủ thăng trầm thế sự nên còn ngây thơ nữa.

 

“Bột gạo còn đủ ăn ạ? Ngày mai cháu xay thêm vài cân mang sang cho ông. Trẻ sơ sinh thì nên chia thành nhiều bữa nhỏ, trứng gà với đường đỏ cũng đừng để lâu quá, mùa hè nóng bức dễ hỏng. Vẫn là câu cũ, cái gì ăn bụng mới là của , hết cứ bồi bổ cho cơ thể khỏe mạnh thì mới sống hơn, thọ hơn và thanh thản hơn . Mọi đều là trình độ văn hóa cao, cháu nghĩ hẳn hiểu rõ điều hơn cháu.”

 

Lý Hữu Quế thực sự là từ kiếp cho tới kiếp vẫn tài nào sửa đổi cái tính lo xa, thích cằn nhằn dặn dò đủ điều của , vô cùng để tâm mà nhắc nhắc .

 

Haizz, tính cách con quả thực quá khó đổi, đổi sang một kiếp sống khác mà cái thói quen vẫn y nguyên như .

 

Những lời cô , ở chuồng bò đều chăm chú lắng và ghi nhớ. Dù trong lòng ai cũng tằn tiện chắt bóp, nhưng ai ngày mai sẽ xảy chuyện gì cơ chứ?!

 

Lỡ như, ngộ nhỡ bất thình lình ập chuồng bò lục soát thì chắc họ giấu giếm nổi, thôi thì cứ theo lời cô Lý dặn là chắc ăn nhất.

 

Lúc , Phương Chí Lâm Lý Hữu Quế với vẻ mặt thôi, nét mặt đầy vẻ do dự quyết. Ông thực sự nên mở lời .

 

Một cô gái trẻ giúp đỡ ông cháu họ quá nhiều, quá nhiều , nếu bây giờ đưa yêu cầu quá đáng như , liệu là quá đằng chân lân đằng đầu ?!

 

thì Phương Chí Lâm cho đến tận khi đem ba cân gạo từ trong chuồng bò đưa cho cô, mãi cho tới lúc Lý Hữu Quế rời , ông vẫn thể thốt nên lời, chỉ thở dài một tiếng thật sâu.

 

Xương gà, lông gà đều bọn họ chôn sâu xuống đất, khi xóa sạch dấu vết, mới lượt chuồng bò ngả lưng ngủ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-60-nang-dau-nha-toi-sieu-du-dan/chuong-167-giang-son-de-doi-ban-tinh-kho-doi.html.]

Mọi trong chuồng bò đều say giấc, duy chỉ Phương Chí Lâm là vẫn chợp mắt. Ông bên cạnh hai đứa cháu nhỏ, tay cầm một chiếc áo rách nhẹ nhàng phẩy phẩy quạt gió đuổi muỗi cho lũ trẻ.

 

Muỗi ở nơi thực sự nhiều vô kể, mấy ngày nay hai đứa nhỏ chẳng đêm nào ngủ ngon giấc, trời thì nóng bức nực, muỗi bu đầy, ban ngày còn cả loại muỗi mắt đen li ti mắt thường khó thấy. Loại muỗi đó thực sự chừa một khe hở nào, dù ông và cháu gái cẩn thận đến mấy thì thằng cháu nhỏ ngày nào cũng đốt chằng chịt, đứa bé con chịu bao nỗi đày đọa.

 

Haizz.

 

Thực ban nãy ông mở miệng nhờ Lý Hữu Quế tìm giúp cho một chiếc màn cũ, nhưng ông thấy ngượng miệng thốt nên lời, trong lòng cảm thấy vô cùng hổ thẹn. Lý Hữu Quế nợ nần gì bọn họ, tay giúp đỡ là vì thương xót cho cảnh của họ, ông nên đòi hỏi thêm như thế.

 

Phương Chí Lâm quạt đuổi muỗi cho cháu thở ngắn than dài rầu rĩ. Ông nghĩ cách mới , nếu là mùa đông thì sẽ còn muỗi nữa, nhưng mùa đông hết muỗi thì trời lạnh cắt da cắt thịt, bọn họ chẳng áo bông chăn bông, ngày tháng khi cũng chẳng dễ sống chút nào.

 

Nghĩ đến đó, Phương Chí Lâm cảm thấy chút tuyệt vọng, cuộc sống quả thực quá đỗi gian nan.

 

“Ông Phương, đừng rầu rĩ nữa, lát nữa chúng sẽ phiên quạt muỗi giúp ông, chuyện sẽ lên cả thôi.” Trong màn đêm tĩnh mịch, giọng của bác Hoàng bỗng cất lên.

 

Bác Hoàng sớm nỗi khó xử và bất lực của Phương Chí Lâm. Ánh mắt mấy mở lời với Lý Hữu Quế của ông đều bác Hoàng thu hết tầm mắt, bác hiểu rõ Phương Chí Lâm vì bản , mà là vì hai đứa nhỏ tuổi đời còn quá thơ dại .

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

Rất đáng để cảm thông.

 

Chính vì thế bác Hoàng mới thật lòng thốt những lời an ủi như . Sở dĩ những ở chuồng bò nhanh chóng chấp nhận ba ông cháu Phương Chí Lâm, một phần là vì thái độ của đội trưởng sản xuất và Lý Hữu Quế, phần khác là vì một luôn hết lòng lo nghĩ cho con trẻ thì tâm địa tuyệt đối thể xa .

 

Hơn nữa, chính nhờ việc bọn họ sống đoàn kết, nhân phẩm , hề ích kỷ tư lợi, lẽ vì thấy họ xứng đáng giúp đỡ nên La Trung Hoa và Lý Hữu Quế mới âm thầm tạo điều kiện thuận lợi cho họ nhiều đến thế.

 

“Bác Hoàng, cảm ơn nhiều lắm. Gặp và... gặp cô bé , bây giờ thực sự cảm thấy ba ông cháu chúng quá đỗi may mắn.”

 

Bác Hoàng: “Khách sáo gì chứ, chúng nương tựa, giúp đỡ lẫn thì mới thể sống sót hơn, sống qua ngày đoạn tháng . tuổi , ít ngủ, chuyện quạt gió đuổi muỗi đáng là bao .”

 

Những lời bác đều là sự thật, chứ chỉ là lời an ủi suông dành cho Phương Chí Lâm.

 

Thế nhưng Phương Chí Lâm vẫn vô cùng cảm động, tảng đá đè nặng trong lòng cũng nhẹ nhõm nhiều.

 

Lý Hữu Quế ngoài một hồi lâu như mà khi về vẫn chẳng ai phát hiện . Đánh một giấc thật sâu tới sáng, gánh nước, bửa củi, ăn sáng đồng việc, ngày nào cũng bận rộn tất bật như thế.

 

Có điều, đợt thu hoạch vụ hè và gieo cấy vụ hè, công việc đồng áng cũng còn quá nhiều và dồn dập như nữa. Thế nên lác đác cũng vài xã viên xin nghỉ phép để kiếm củi, La Trung Hoa khi cân nhắc kỹ lưỡng cũng quyết định trích một ngày để chuẩn củi đóm cho trại nuôi lợn.

 

Rất nhanh đó, thời gian cả đội cùng đốn củi ấn định ngày thứ ba, chỉ cử một bộ phận xã viên thôi, còn vẫn tiếp tục ở việc đồng ruộng.

 

Hoạt động thế Lý Hữu Quế đương nhiên là tham gia , củi ở nhà cũng cần đốn thêm một ít. Lần thì thể rừng sâu nữa, từ sự cố rắn độc c.ắ.n hồi mùa xuân, La Trung Hoa trong những buổi lao động tập thể tuyệt đối cho phép bất kỳ ai tự ý rời khỏi đội ngũ.

 

Buổi trưa khi tan ca ăn cơm xong, Lý Hữu Quế xách ba cân gạo khẩu phần của đứa bé sơ sinh sang nhà La Trung Hoa để xay thành bột.

 

Lúc cô tới nơi, cả nhà La Trung Hoa cũng mới dùng xong bữa trưa, vẫn kịp nghỉ trưa.

 

La Trung Hoa và thím La thấy cô sang thì mừng rỡ lắm, hai vợ chồng liền kéo ghế xuống cạnh cô, Lý Hữu Quế xay bột trò chuyện rôm rả.

 

Thím La đặc biệt quan tâm đến đứa bé sơ sinh , mở miệng hỏi han chuyện của đứa nhỏ. Thím thương xót gì lớn, nhưng vô cùng xót xa cho hai đứa trẻ vô tội.

 

Vì thế thím cũng để tâm suy nghĩ, chuyện một hồi, thím La bỗng nảy một sáng kiến.

 

“Hữu Quế , thím nghĩ một cách. Đội sản xuất chúng chẳng cũng mới sinh con ? Nếu như nhiều sữa quá, là để thím xin một ít mang về cho đứa bé uống nhé? Không b.ú sữa thì , cơ thể yếu ớt lắm.”

 

 

Loading...