Trọng Sinh Thập Niên 60: Nàng Dâu Nhà Tôi Siêu Dữ Dằn - Chương 168: Người Tốt Việc Tốt
Cập nhật lúc: 2026-09-18 16:50:54
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ủa.
Cách cũng đấy chứ.
Lý Hữu Quế lập tức sáng mắt lên, nhận thấy cách vô cùng khả thi. Cô từng những nhiều sữa đến mức con b.ú xuể, vắt bớt bỏ .
Nếu như tủ lạnh thì còn thể cấp đông bảo quản , nhưng ở thời buổi thì ai từng đến tủ lạnh bao giờ?! Thậm chí đến tận mắt còn từng thấy qua nữa là.
“Thế thì thím hỏi giúp cháu với ạ. Đứa bé còn nhỏ quá, tội nghiệp lắm, đỏ hỏn như thế sống sót qua ngày quả thực dễ dàng gì.”
Hiếm khi thím La lòng giúp đỡ như , Lý Hữu Quế đương nhiên là tán thành cả hai tay. Hơn nữa thím là thích hợp nhất, Lý Hữu Quế xin thì tiện, mà Lương Anh cũng chẳng hợp chút nào.
Thím La nhận sự ủng hộ liền vô cùng hào hứng, là ngay, thím lập tức dậy bếp tìm một chiếc bát tô thoăn thoắt bước khỏi cửa.
Suốt cả quá trình, La Trung Hoa đều hề lên tiếng ngăn cản vợ . Đứa nhỏ tội nghiệp đến thế, ông cũng thể nhẫn tâm tước cơ hội sống sót của nó .
Chưa kể đến chuyện đàn bà trong nhà đang dang tay giúp đỡ, cô gái nhỏ Lý Hữu Quế chẳng cũng luôn âm thầm tương trợ những con đó ? Đừng tưởng ông gì, trong lòng ông nắm rõ như lòng bàn tay cả đấy.
Haizz, là những con khổ, cứ coi như bản đang tích đức việc thiện .
La Trung Hoa nhanh thông suốt chuyện, liền sang trò chuyện với Lý Hữu Quế về tình hình công việc trong đội sản xuất. Khoai lang trong đội cứ hết đợt đến đợt khác trồng gối vụ, bất kể sản lượng thu hoạch về , chỉ cần sụt giảm quá mức thê t.h.ả.m thì vẫn thể chấp nhận .
“Chú La, đợi đốn củi xong xuôi, chúng cháu sẽ bón phân cho các ruộng khoai lang, trồng dưỡng đất, chắc là sản lượng cũng đến nỗi tệ ạ.”
Lý Hữu Quế cũng đội sản xuất đất chật đông, hiện tại cũng chẳng cách nào hơn, thì chỉ còn nước trông cậy việc mở rộng chăn nuôi thêm lợn gà vịt.
La Trung Hoa cũng đồng tình với phương án , mắt cứ cố gắng vượt qua năm nay cho êm xuôi , chỉ cần đàn lợn nuôi thì sang năm ông sẽ mạnh dạn nuôi thêm vài chục con nữa.
Lý Hữu Quế bàn bạc thêm với ông: “Chú La, đốn củi xong cháu đưa ba cháu lên bệnh viện thành phố khám một chuyến. Giờ ba cháu tự vài bước , vẫn cần lên đó trị liệu và lấy thêm t.h.u.ố.c uống, chắc cháu xin phép chú cho nghỉ hai ngày ạ.”
Hiện tại ngoài đồng cũng còn quá bận rộn nữa, cô nhân cơ hội lên thành phố một chuyến, để tẩu tán bớt thịt thú rừng đang tích trữ trong tay, mua thêm ít đồ dùng, sẵn tiện đưa ba Lý bệnh viện kiểm tra đôi chân.
La Trung Hoa đương nhiên chẳng lý do gì để từ chối, đây đều là việc chính đáng, hơn nữa cũng trùng đợt cao điểm bận rộn của đội sản xuất, ông sảng khoái gật đầu phê chuẩn ngay.
Chẳng bao lâu , thím La bưng một bát sữa trở về, bột gạo lúc cũng xay xong xuôi, vặn để mang sang một thể.
“Thím chuyện với xong xuôi , mỗi ngày cho một bát, cái bát thím để cho bọn họ luôn, chỉ điều ngày nào Hữu Quế cũng chịu khó chạy qua chạy một chuyến thôi.”
Thím La tính toán vô cùng chu đáo, thực sự giải quyết thỏa vấn đề lương thực cho đứa bé sơ sinh, đây quả thực là một niềm vui bất ngờ.
Có điều...
“Thím ơi, mấy hôm nữa cháu đưa ba cháu lên thành phố, là lúc đó thím chịu khó mang sang giúp cháu hai hôm nhé, bình thường cứ để cháu mang qua cho.”
Lúc chuẩn rời , Lý Hữu Quế sực nhớ chuyện liền vội vàng bàn bạc với thím La, bằng ngắt quãng mất hai ngày thì tội đứa nhỏ.
Thím La lúc liếc chồng một cái, thấy đàn ông của gì, thím liền hiểu ngay là ông phản đối, nghĩ bụng bản thỉnh thoảng mới ghé qua đó đôi , chắc cũng chẳng xảy chuyện gì lớn .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-60-nang-dau-nha-toi-sieu-du-dan/chuong-168-nguoi-tot-viec-tot.html.]
“Được , hôm nào cháu nhà thì để thím mang qua cho.”
Cái liếc mắt hiệu của thím La qua mắt Lý Hữu Quế, nhưng cô chỉ giả vờ như thấy. Dù nữa thì lòng đến mấy, đành lòng đến thì cũng chẳng thể nào quan trọng bằng bản và gia đình , chuyện thể thông cảm .
Bưng một bát sữa đầy cùng một túi nhỏ bột gạo, Lý Hữu Quế thẳng một mạch tới chuồng bò. Trong chuồng bò lúc vẫn là sáu lớn cùng hai đứa trẻ nhỏ, hôm nay tới lượt Lưu Hoành Lực chăn cừu. Chăn đàn cừu cũng chẳng dễ dàng gì, liên tục lùa chúng tìm những nơi cỏ non cho chúng ăn, mãi tới khi mặt trời lặn hẳn mới lùa về chuồng.
Công việc tuy nặng nhọc vất vả nhưng tốn thời gian, tạm thời chỉ thể giao cho mấy còn trẻ khỏe trong nhóm đảm nhận.
Lý Hữu Quế bất thình lình mang một bát sữa sang khiến Phương Chí Lâm kinh ngạc mừng rỡ, vui sướng đến mức chẳng năng nữa.
Vẫn là Lý Hữu Quế lên tiếng dặn dò ông, bảo ông tiên hãy hâm ấm bát sữa lên một chút, thấy âm ấm là mau chóng đút cho đứa bé sơ sinh b.ú ngay. Hơn nữa đứa nhỏ b.ú bao nhiêu thì cứ cho b.ú bấy nhiêu, thời tiết nóng nực thế sữa nhanh thiu, tuyệt đối thể để lâu .
Nếu như đứa nhỏ b.ú hết thì lập tức đưa cho Phương Tuyết Tuệ uống nốt, Tuyết Tuệ lớn cũng uống , thứ bổ dưỡng quý giá như thế tuyệt đối để lãng phí.
Sợ Phương Chí Lâm rành những việc , Lý Hữu Quế đích giúp ông hâm ấm bát sữa lên mới đem cho đứa bé sơ sinh bú, thằng bé con hào hứng b.ú liền một mạch hết hơn nửa bát.
“Đây là thím La tìm giúp đấy ạ, nếu gì đổi thì ngày nào cũng sẽ một bát. Cháu vẫn nhắc câu cũ, tiếc của mà để dành sang bữa đấy, dày con nít còn yếu lắm, sức đề kháng kém, cẩn thận, cẩn thận và hết sức cẩn thận mới .”
Lý Hữu Quế đưa phần sữa còn cho cô bé uống, khi rời vẫn quên dặn dặn , chỉ sợ ông cụ tiếc của mà lời.
Phương Chí Lâm cảm kích đến mức , dám theo lời dặn của Lý Hữu Quế, ông vội vàng gật đầu lia lịa. Ông thực sự ghi nhớ từng lời trong lòng, thế nhưng thấy cô gái trẻ vẫn lộ vẻ yên tâm, khiến ông cảm động chẳng giãi bày thế nào.
Khẩu phần ăn của đứa cháu nội thêm một món mới, còn là nguồn sữa bổ dưỡng vô cùng quý giá. Phương Chí Lâm bỗng chốc cảm thấy việc đày xuống nơi thực sự là một điều may mắn lớn lao, quyết định mang theo hai đứa cháu nhỏ cùng của ông quả thực hề sai lầm.
Hai ngày , đội sản xuất tổ chức hơn sáu mươi xã viên là những lao động khỏe mạnh cùng lên rìa núi đốn củi. Lý Hữu Quế là một trong đó, hơn nữa còn là một trong ít những xã viên nữ tham gia.
Thế nhưng trong đội sản xuất chẳng một ai cảm thấy điều gì bất thường cả, bởi vì sức của một Lý Hữu Quế thể chấp cả hai đàn ông gộp , chẳng ai thể tháo vát và khỏe khoắn bằng cô.
Thực việc đốn củi ưu tiên tìm những cây gỗ khô héo để chặt , nếu thì mới đành chặt cây tươi. Chặt cây chặt sát gốc rễ mà chừa một đoạn ba mươi đến bốn mươi phân, như một loài cây sẽ c.h.ế.t mà còn thể đ.â.m chồi nảy lộc mọc những nhánh cây mới.
Lý Hữu Quế chính là lực lượng chủ lực trong những đốn củi, một cô trong vài tiếng đồng hồ đốn ngã mấy chục cây lớn, một bằng mười .
Đốn củi cho tới tận giữa trưa, đội sản xuất bắt đầu chất củi lên xe bò kéo về cất giữ. Mọi đều trở về nhà ăn cơm trưa và nghỉ ngơi một lát, buổi chiều tiếp tục lên thêm vài tiếng nữa là coi như hòm hòm.
Cả một buổi sáng đốn hơn một trăm gỗ lớn, chia đều cho năm chiếc xe kéo chở về. Mấy chục đàn ông lực lưỡng thì kéo xe, thì đẩy xe, cần Lý Hữu Quế nhúng tay nữa.
Khoảng thời gian ngắn ngủi của buổi trưa , Lý Hữu Quế đương nhiên theo đoàn trở về thôn, mà cất tiếng chào La Trung Hoa một câu một lách chui tọt sâu trong rừng già.
Thấy Lý Hữu Quế một một rừng sâu, La Trung Hoa chẳng hề lo lắng chút nào, sự dũng mãnh và bản lĩnh của cô gái ông quá hiểu rõ .
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Vừa bước chân rừng sâu, Lý Hữu Quế chẳng thèm đoái hoài gì tới mấy thứ nấm rừng rau dại nữa, mà thẳng mục tiêu tìm kiếm lợn rừng. Bất kể trưa nay tìm thấy , cô đều dự định đến chiều sẽ lấy một con lợn rừng từ trong gian để tìm La Đình.
Cô ngẫm tính , bán cho La Đình là phương án tối ưu nhất. Bản cô địa điểm thích hợp để m.ổ x.ẻ xử lý con lợn rừng to đùng , bằng cô thể mang lên thành phố bán cho chị Phương .
Lý Hữu Quế lặn lội trong rừng sâu chừng ba tiếng đồng hồ, đó nhanh chóng mò mẫm men theo đường rừng tiếp cận khu vực đóng quân của đơn vị La Đình.
Đưa mắt quanh thấy bốn bề vắng lặng một bóng , Lý Hữu Quế liền nhanh tay lấy từ trong gian một chiếc bao tải lớn căng phồng, vác thẳng lên vai sải bước tiến về phía trạm gác cổng doanh trại của đơn vị bộ đội.