Trọng Sinh Thập Niên 60: Nàng Dâu Nhà Tôi Siêu Dữ Dằn - Chương 169: Cô Gái Này Rất Tốt

Cập nhật lúc: 2026-09-18 16:50:55
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

tìm?!

 

Lý Hữu Quế ?!

 

La Đình đang tranh thủ thời gian huấn luyện thì lính gác báo cáo, ngoài cổng gọi đích danh họ tên đến tìm .

 

Hơn nữa còn rõ họ tên như , La Đình liền ngay tới tìm chính là cô gái nhỏ .

 

Nhóm Vu Cương Thiết và Liễu Ái Quốc đang huấn luyện bên cạnh cũng thấy tới tìm liên trưởng của họ là em gái lớn, lập tức mừng rỡ khôn xiết, ai nấy đều chạy gặp cô một chút.

 

Thế nhưng La Đình dứt khoát cho, trực tiếp phạt bọn họ nghiêm luyện thế quân đội trời nắng gắt, còn bản thì sải bước chạy vội ngoài.

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

Lý Hữu Quế thật trong lòng cũng thấp thỏm yên. Giữa cô và La Đình cũng chẳng thể coi là thiết đến mức hễ việc là tìm tới , nhưng cô nghĩ nghĩ , cuối cùng vẫn mặt dày tìm tới. Lúc chỉ mới đủ khả năng giúp đỡ cô mà thôi.

 

Nhờ vả khác thì bao giờ cũng chút ngại ngùng, ngượng ngùng.

 

May La Đình xuất hiện nhanh, hề từ chối gặp mặt, điều khiến Lý Hữu Quế bất giác thở phào nhẹ nhõm một .

 

Da mặt của Lý Hữu Quế khi trải qua hai kiếp quả thực dày dặn hơn nhiều. Kiếp cô chẳng dày dạn chút nào, nhưng đến nay thì sự mặt dày trở nên vô cùng tự nhiên.

 

“Liên trưởng La, tới phiền đồng chí .”

 

“Vừa nãy núi săn một con lợn rừng, tới hỏi xem đơn vị của các đồng chí cần thu mua ?”

 

Biết rõ thời gian của eo hẹp, nhiệm vụ nặng nề, Lý Hữu Quế cũng lời thừa thãi mà thẳng vấn đề chính. Bản cô thời gian cũng gấp gáp vô cùng, lát nữa còn tập hợp cùng chú La Trung Hoa và nữa.

 

Lợn rừng ?!

 

Lại thêm một con nữa ?!

 

La Đình thấy hai chữ lợn rừng, tim bất giác nảy lên một nhịp. Con bé duyên với lợn rừng thì cũng là thù oán với mấy phần t.ử , cũng thể đụng chuyện.

 

Thế nhưng dã thú cỡ lớn quanh khu vực bọn họ đều càn quét qua một lượt , cớ vẫn còn xuất hiện chứ?!

 

Chẳng lẽ là từ ngọn núi khác chạy sang?

 

La Đình tuy vô cùng nghi hoặc, nhưng thông minh hề sự nghi ngờ trong lòng, mà trực tiếp bảo Lý Hữu Quế mở chiếc bao tải gai to đùng của cô .

 

Chỉ thấy bên trong quả thực là một con lợn rừng tươi roi rói, m.á.u tươi vẫn đang rỉ từng dòng, nóng từ vệt m.á.u vẫn còn bốc lên nhè nhẹ.

 

“Đồng chí Liên trưởng La, đơn vị thể thu mua giúp ? Nhà đang thiếu một ít tiền để dựng nhà mới.”

 

Trong lòng Lý Hữu Quế thực sự chút lo âu. Con thú săn lớn nhường đúng lý nộp lên cho đại đội sản xuất, cô săn lén lút chạy tới doanh trại bộ đội để bán, nếu tố cáo thì may, chứ rủi ai tố giác thì cô cũng chẳng yên .

 

Đột nhiên nghĩ đến hậu quả , Lý Hữu Quế liền thấy hối hận, đành vội vàng than nghèo kể khổ với đàn ông mặt.

 

Quả nhiên, khi La Đình Lý Hữu Quế vì thiếu tiền dựng nhà, liền nuốt ngược những lời định phê bình cô trong bụng.

 

“Đồng chí cứ đây đợi một lát.”

 

Anh buông một câu, đó gọi một chiến sĩ khác tới, hai mỗi khiêng một bên, khênh luôn chiếc bao tải gai bên trong.

 

Lý Hữu Quế thấy mới yên tâm. Cô cũng trơ trọi cổng doanh trại mà tới một chỗ râm mát cách đó xa xuống chờ đợi.

 

La Đình cùng chiến sĩ khiêng thẳng con lợn rừng tới nhà ăn, đó cho thông báo cho các gia đình quân nhân trong khu tập thể. Bản và các chiến sĩ phụ trách nhà ăn tiên đem con lợn lên cân, phân công mổ thịt, ai mua thì cân thịt trả tiền, nhà ăn lấy phần nào cũng trích tiền chi trả đàng hoàng.

 

Sau đó, La Đình về phòng ký túc xá của , mở tủ lấy sáu mươi lăm đồng, đếm thêm sáu bảy tấm tem phiếu các loại.

 

Khi La Đình trở , Lý Hữu Quế cảm giác mới chỉ xuống bao lâu, ngờ giải quyết nhanh gọn đến .

 

“Đây là tiền bán lợn rừng của đồng chí, mấy tấm phiếu cũng gửi đồng chí luôn.” La Đình thấy Lý Hữu Quế ở cổng, liền đưa mắt sang chỗ bóng râm gần đó, lập tức nhận cô đang ở .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-60-nang-dau-nha-toi-sieu-du-dan/chuong-169-co-gai-nay-rat-tot.html.]

 

Hai tới giữa đường thì gặp , La Đình liền lấy tiền tự ứng đưa cho cô, kèm theo mấy tấm tem phiếu.

 

Con lợn rừng cô mang quá lớn, Lý Hữu Quế nhận lấy sáu mươi lăm đồng cũng hề ngạc nhiên. Hơn nữa mua trọn cả con nguyên lông nguyên nội tạng qua sơ chế, mức giá là quá hời .

 

La Đình còn đưa thêm cho cô hai tấm phiếu vải, một phiếu lương thực, một phiếu đường, một phiếu bánh ngọt, cùng với phiếu muối và phiếu dầu hỏa mỗi loại một tấm.

 

Nhờ , Lý Hữu Quế cảm thấy hài lòng tả xiết.

 

“Cảm ơn đồng chí Liên trưởng La.”

 

Cô xuất phát từ tận đáy lòng lời cảm ơn vô cùng chân thành.

 

“À đúng , đồng chí La, mấy hôm tìm một tổ ong mật, qua mấy hôm nữa sẽ đem tới tặng đồng chí một bình.”

 

Nghĩ tới ba tổ ong mật đang cất trong gian, Lý Hữu Quế quyết định hào phóng một phen, chủ động tặng quà cho đàn ông .

 

La Đình: “...”

 

Chẳng lẽ nhận sự tiếc của thoáng qua trong mắt cô ? Lại nghĩ tới mật ong là đồ bổ dưỡng, thể gửi một ít về cho gia đình.

 

Thế là...

 

“Cảm ơn đồng chí, nếu đồng chí dư thì mua thêm vài bình nữa để gửi về quê cho gia đình.”

 

Mật ong thời buổi là thứ đồ bổ quý giá vô cùng, bảo quản lâu, nhà hẳn là sẽ thích và cần dùng.

 

“Không thành vấn đề, sẽ giữ hết cho đồng chí.”

 

Lý Hữu Quế chẳng hề do dự gật đầu đồng ý ngay. Cô sẽ giữ một tổ mật cho La Đình, còn hai tổ thì chiết bình mang bán.

 

“Mấy ngày nữa đồng chí mang tới cho nhé.” Sợ Lý Hữu Quế bận rộn nhiều việc lữa trễ nải, La Đình đành chốt thời gian cụ thể.

 

Gấp gáp ?

 

Trong lòng Lý Hữu Quế ngạc nhiên, nhưng nghĩ đến nghề nghiệp đặc thù của đàn ông , cô liền thấu hiểu.

 

Lại ngẫm về những biến động dữ dội trong mười năm tới ở nơi đây, căn bản cần giải thích thêm điều gì, Lý Hữu Quế liền vờ như gì mà gật đầu đồng ý.

 

Đợi khi cô từ thành phố trở về sẽ mang mật ong qua ngay, tối nay về nhà là bắt đầu tìm chai lọ để đong mật .

 

Thời gian còn sớm, Lý Hữu Quế ngay, La Đình cũng cần huấn luyện, hai liền chia mỗi một ngả.

 

Thế nhưng, khi La Đình tới cổng doanh trại, vẫn kìm mà ngoái đầu bóng dáng Lý Hữu Quế đang sải bước thoăn thoắt đằng xa.

 

Cô gái , thật là đấy chứ.

 

Khi Lý Hữu Quế chạy tới chân núi, của đại đội sản xuất đến đó cả tiếng đồng hồ . Thấy Lý Hữu Quế từ trong rừng , đa xã viên đều ý kiến gì, chỉ ít mấy kẻ đưa chuyện lười mới xì xào vài câu bâng quơ, Lý Hữu Quế và La Trung Hoa đều chẳng thèm bận tâm.

 

Đợi đến khi trong đội đốn đủ củi, bước chân giẫm lên ánh ráng chiều vội vã về nhà, Lý Hữu Quế mới chủ động với La Trung Hoa cùng mấy vị cán bộ đội cùng rằng hãy trừ bớt điểm công hôm nay của cô xuống còn sáu điểm. Chẳng cần ai lên tiếng nhắc nhở, cô cũng tự thấy ngại nếu nhận đủ mười công điểm.

 

Làm , cô vẫn cần giữ thể diện của .

 

La Trung Hoa và các cán bộ đại đội thấy cô đùa, cũng hiểu tính cô thật sự thèm so đo tính toán mấy công điểm cỏn con , tự nhiên cũng chiều theo ý cô.

 

Lý Hữu Quế đối nhân xử thế rộng rãi phóng khoáng như , bộ cán bộ trong đại đội sản xuất đều ai chê trách nửa lời. Dẫu cho cô thường xuyên hiến kế cho đại đội, La Trung Hoa vị đội trưởng sản xuất cũng thích bàn bạc công việc với Lý Hữu Quế, nhưng ai bảo bản Lý Hữu Quế cách đến thế chứ?

 

, tranh giành.

 

, nhiệt tình xởi lởi, đối đãi chân thành, so đo tính toán, hào phóng, chẳng hề dòm ngó chiếc ghế cán bộ của họ, một như thế thì ai mà yêu mến cho .

 

 

Loading...