Trọng Sinh Thập Niên 60: Nàng Dâu Nhà Tôi Siêu Dữ Dằn - Chương 201: Đồ Tốt Cả Đấy

Cập nhật lúc: 2026-09-18 16:54:52
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Toàn là những thứ ngon lành cả đấy.

 

Cô chỉ hận thể mua liền hai ba bộ lòng, đáng tiếc mua nhiều quá sẽ khiến chú ý. Nhà mới cất xong mà chi tiêu vung tay quá trán thì chẳng ho gì, Lý Hữu Quế vẫn tự rước lấy sự bàn tán soi mói.

 

Thế là khi trả tiền xong xuôi, Lý Hữu Quế định bê chiếc chậu lớn về nhà để rửa ráy sơ chế.

 

Thế nhưng cô lập tức La Trung Hoa gọi giật . Đứng mặt đông đảo bà con xã viên, La Trung Hoa cất giọng dõng dạc tuyên bố:

 

“Qua bàn bạc và thống nhất giữa các cán bộ đại đội, bộ lợn của đại đội đợt đều do những bên chuồng bò chăm sóc. Do đó, để khen thưởng cho công sức lao động của họ, ban chỉ huy quyết định trích thưởng cho họ mười khúc xương, một bộ lòng lợn và hai cân thịt lợn.”

 

“Sang năm tới, trại chăn nuôi của đại đội chúng sẽ nâng quy mô lên từ ba mươi đến bốn mươi con lợn. Nhiệm vụ của họ nặng nề, trách nhiệm vô cùng to lớn, vì thế việc khen thưởng là điều xứng đáng, bà con đồng ý ?”

 

“Hữu Quế, cháu cứ mang thịt của nhà cháu về cất , lát nữa đây bưng phần thưởng mang sang chuồng bò cho họ. Sắp Tết đến nơi , cả năm chỉ một , đạo lý bắt ngựa chạy đường dài mà cho ngựa ăn cỏ bao giờ.”

 

La Trung Hoa giữa vòng vây của hơn bảy mươi xã viên to rõ ràng từng lời. Lượng thực phẩm trích cũng quá nhiều, vả nhiệm vụ chăn nuôi càng thêm nặng nhọc, bồi dưỡng cho chút ít thì họ gánh vác nổi?

 

Trong các xã viên mặt ở đó, một vài thể còn chút lấn cấn trong lòng, nhưng đại đa đều hiểu lý lẽ và cảm thấy thương cảm cho cảnh của những ở chuồng bò. Huống hồ vất vả chăm lợn suốt cả năm trời, thưởng cho chút ít cũng là lẽ đương nhiên, sang năm gánh thêm mấy chục con lợn nữa, công việc cực nhọc chẳng kém gì việc vác cuốc đồng.

 

Lý Hữu Quế lập tức lên tiếng: “Cháu kiên quyết ủng hộ và chấp hành quyết định của ban chỉ huy đại đội! Cảm ơn các chú cán bộ luôn quan tâm, chăm lo chu đáo cho xã viên. Cuộc sống của đại đội chúng nhất định sẽ ngày càng ấm no, khấm khá!”

 

La Trung Hoa đang giữa bàn phân chia thịt: “...”

 

thế, nên như chứ.”

 

“Phải đấy, chuyện bắt hùng hục mà cho ăn uống đàng hoàng?”

 

“Không sai, cán bộ đại đội quyết định sáng suốt, chúng nhất trí.”

 

“Mấy đó nổi việc nặng ngoài đồng , chia lương thực cho họ giờ còn chia cả thịt nữa?”

 

“Ấy, bà thế là đúng . Đợt gặt hè với gặt thu họ đều đồng phụ việc cả đấy thôi, ngoài nuôi lợn còn chăn cả đàn cừu nữa. Chia cho một chút xíu thế là quá hợp tình hợp lý , so với chúng thì họ nhận thấm tháp .”

 

đấy, ai nỡ để nhịn đói bao giờ? Làm thế coi . Sang năm giao cho họ nuôi thêm mấy chục con lợn, ngần con nấu cám băm rau muống, dọn chuồng lợn suốt từ sáng đến tối mịt ngơi tay, cũng cho chút bồi dưỡng chứ.”

 

...

 

Đại đa xã viên đều gật đầu tán thành. Không ít gia đình nhận phần thịt nhiều hơn cả nhà Lý Hữu Quế, những nhà nhận nhiều thịt đều cảm thấy mãn nguyện, những nhà nhận ngang ngửa nhà cô cũng chẳng ý kiến gì, chỉ ít những hộ neo lười biếng, chỉ nhận vỏn vẹn ba bốn cân thịt là lẩm bẩm phàn nàn.

 

Tuy nhiên, chung thì thể xã viên đều ý kiến phản đối. Người dân thời buổi phần lớn đều chất phác thật thà, kẻ bụng hẹp hòi chỉ là thiểu . Chỉ cần cán bộ đại đội giữ vững sự công tâm, chính trực thì vài lời bàn tán cỏn con chẳng bõ bận tâm.

 

Lý Hữu Quế nhanh chóng bê chậu thịt của nhà về cất , đó mang một chiếc chậu khác lấy phần thịt, xương và bộ lòng lợn dành cho ở chuồng bò.

 

Vì việc thông qua công khai nên Lý Hữu Quế đường hoàng bưng cả chậu đồ ăn hướng về phía chuồng bò mà . Hôm nay những ở chuồng bò gần như nghỉ ngơi trọn vẹn, ngoại trừ việc dắt cừu ăn cỏ thì chẳng còn việc gì nặng nhọc .

 

Lợn giống đợi qua Tết mới nhập về, họ sẽ nửa tháng thảnh thơi dưỡng sức.

 

Khi Lý Hữu Quế bưng chậu thịt tới nơi, trong chuồng bò đang quây quần đốt cành cây khô nhặt để sưởi ấm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-60-nang-dau-nha-toi-sieu-du-dan/chuong-201-do-tot-ca-day.html.]

 

Vừa thấy cả một chậu đầy ắp đồ ăn ngon lành, mắt ai nấy đều sáng rực lên, xúc động đến nghẹn ngào.

 

Thịt kìa.

 

Toàn là những thứ quý giá cả, họ sắp ăn thịt , còn là ăn một cách đàng hoàng công khai, cần giấu giấu giếm giếm như , thể để dành ăn dần từng chút một nữa chứ.

 

Tuyệt vời quá.

 

Những ở chuồng bò cảm thấy cái Tết năm nay là cái Tết ấm áp, no đủ nhất kể từ ngày họ đưa về chốn , chuỗi ngày tăm tối dường như đang dần hé mở những tia sáng tươi hơn.

 

Lý Hữu Quế dặn dò: “Lát nữa cháu sẽ mang thêm ít muối và bột năng sang cho . Dù trời mùa đông lạnh để lâu nhưng nhất cứ luộc sơ qua bộ hãy cất , nhân dịp bồi bổ cho sức một chút. Qua Tết chắc đại đội sẽ tăng đàn lên ba mươi đến bốn mươi con lợn, khối lượng công việc sẽ lớn đấy, nhưng bù phần thịt chia cho cũng sẽ nhiều hơn.”

 

Ông Hoàng xúc động : “Chúng hiểu , chúng hứa sẽ chăm sóc đàn lợn thật . Cảm ơn đại đội, cảm ơn các đồng chí cán bộ và cảm ơn cô Lý nhiều lắm.”

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

Mọi ở chuồng bò rối rít lời cảm ơn cô. Cô bé Phương Tuyết Tuệ lon ton chạy gần, ngước đôi mắt tròn xoe ngây thơ chị cả Lý Hữu Quế.

 

Lý Hữu Quế yêu quý cô bé , con bé vô cùng hiểu chuyện, chăm sóc em trai, phụ trông lửa và thậm chí còn giặt giũ quần áo giúp lớn nữa.

 

Đôi khi thấy cô bé, trong lòng cô dâng lên niềm xót xa. Tuổi còn nhỏ như thế, vốn dĩ là tiểu thư sống trong nhung lụa ở thành phố lớn, mà giờ đây chẳng khác nào những đứa trẻ lam lũ nơi thôn quê.

 

“Chị cho em , nhưng mà cho em trai ăn nhé. Bây giờ em còn nhỏ ăn kẹo , đợi em lớn thêm một năm nữa thì mới cho ăn kẹo đấy.” Lý Hữu Quế thò tay túi áo, thực chất là lấy từ trong gian ba viên kẹo ngọt đặt lòng bàn tay nhỏ nhắn của cô bé.

 

Nhìn những viên kẹo vỏ bọc rực rỡ sắc màu trong tay, cô bé mừng rỡ vô cùng, ngoan ngoãn gật đầu thật mạnh cẩn thận cất từng viên kẹo sâu trong túi áo của .

 

“Em cảm ơn chị cả ạ.” Cô bé vô cùng trân quý những viên kẹo . Mỗi tháng con bé chỉ nếm vị ngọt của kẹo vài hiếm hoi, tất cả đều là do các ông, các bác trong chuồng bò nhường cho.

 

Mà kẹo của các ông các bác cũng là do chị bụng mang tới, bé Phương Tuyết Tuệ đều ghi nhớ trong lòng cả.

 

Lý Hữu Quế xoa nhẹ đầu cô bé, sang ngắm đứa bé sơ sinh.

 

Cậu nhóc giờ bảy tháng tuổi, ngoài hai chiếc áo bông nhỏ mặc bên ngoài, bên trong còn mặc lót ba lớp áo mỏng, quần cũng mặc ba chiếc kèm một chiếc quần bông nhỏ ngoài cùng.

 

Bàn tay nhỏ của thằng bé ấm sực, ngày nào cũng ông nội hoặc chị gái bế sưởi bên bếp lửa, hoặc cõng lưng chăm sóc chu đáo nên trộm vía khỏe mạnh.

 

Lý Hữu Quế hướng dẫn họ tỉ mỉ cách sạch dày, lòng non, phổi và ruột già của lợn, đó cô chạy về nhà lấy năm cây dưa chua cùng vài bó rau xanh mang sang, dặn dò cách nấu nướng xào nấu cặn kẽ từng chút một mới yên tâm về.

 

Bộ lòng lợn ở nhà vẫn sạch. Lúc Lý Hữu Quế về tới nơi, rửa xong dày, lòng non và lòng già, chỉ chừa đúng một lá phổi lợn. Món để con gái tự tay xử lý, bà thực sự đủ kiên nhẫn và cũng chẳng thích rửa cái thứ chút nào, quá đỗi phiền phức.

 

Một lá phổi lợn xả nước bóp rửa tới hơn chục , chỉ riêng việc ngâm tay trong nước lạnh buốt mất đứt hai tiếng đồng hồ, dẫu ngon đến mấy cũng chẳng bõ công chịu rét. Giờ đây cuộc sống khấm khá hơn, Lý cũng chẳng thiết tha gì món phổi lợn nữa.

 

Hồi thịt ăn, đến hạt cơm cũng thiếu thốn thì miếng phổi lợn nhét bụng là may mắn lắm , vất vả cực nhọc mấy cũng c.ắ.n răng sạch. Còn bây giờ thì bà chịu, thèm động tay nữa.

 

May Lý Hữu Quế khoái khẩu món phổi lợn xào, cô vô cùng hào hứng với việc sạch nó, Lý thấy đương nhiên chẳng ý kiến gì.

 

Cái Tết năm nay trôi qua trong sự đủ đầy, ấm áp và vô cùng thanh thản. Mọi thứ đều tươm tất, gác hai chất đầy hơn một nghìn cân lương thực dự trữ, mái ấm đang ngày một trở nên khang trang và hơn.

 

 

Loading...