Trọng Sinh Thập Niên 60: Nàng Dâu Nhà Tôi Siêu Dữ Dằn - Chương 210: Hai Nhóc Tì Háu Ăn
Cập nhật lúc: 2026-09-18 16:55:01
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chuyện cỏn con mà thôi.
Lý Hữu Quế cũng chờ xe khách nữa, cô giao hết thịt heo và nấm khô cho Hề Văn Lâm. Trông thấy vẻ mặt kinh ngạc tột độ của dượng, nhân lúc hai chị em họ đang tranh chiếc xe đạp, cô liền giải thích rằng thịt là do hôm qua săn trong rừng sâu.
Hề Văn Lâm ngạc nhiên cảm thấy chuyện cũng hợp lý. Ông sớm Lý Hữu Quế thường xuyên rừng sâu, đoán chừng con bé săn ít thú rừng đem đổi lấy tiền mặt, nếu thì nhà họ Lý thể dựng xong căn nhà ngói nhanh đến thế ?!
Đứa cháu gái tháo vát bản lĩnh, Hề Văn Lâm vô cùng khâm phục. Chỉ cần gì bất trắc xảy , Lý Hữu Quế chắc chắn sẽ là nên chuyện lớn.
Hề Văn Lâm luôn vững tin điều đó, thế nên việc ông chủ động cho Lý Hữu Quế vay tiền cũng xuất phát từ sự tin tưởng và quý trọng đối với cô.
Ba cha con đành bên đường dõi mắt Lý Hữu Quế sải bước dài trở về. Vào thời buổi , chuyện bộ đường dài chẳng gì to tát, bộ hai ba mươi cây là chuyện hết sức bình thường, khối tận thành phố cũng đều cuốc bộ cả đấy thôi.
Đợi đến khi bóng dáng của dượng út và hai đứa em họ khuất hẳn khúc quanh, Lý Hữu Quế liền cất bước chạy nhanh, hề ý định tà tà bộ về nhà.
Cô chạy một mạch, chỉ mất hơn một tiếng đồng hồ là về tới tận cổng, lúc trời còn chuyển sang buổi chiều.
Về đến nhà, Lý Hữu Quế liền sân trở mặt mớ nấm hương cùng mộc nhĩ đem phơi từ sáng sớm, tính cũng ngót nghét hai mươi cân.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Đảo nấm xong xuôi, Lý Hữu Quế lấy năm cân thịt heo nửa nạc nửa mỡ đem băm nhuyễn. Băm thịt xong, cô ngâm rửa nấm hương khô tích trữ từ , đó băm nhỏ nấm trộn chung với thịt băm để giã một lượt cho thật nhuyễn.
Băm xong các nguyên liệu, bước tiếp theo đương nhiên là nêm nếm gia vị, một chút muối, đường và ít rượu nấu ăn. Cô xắt nhỏ gừng, tỏi, hành lá cùng ớt tươi, bắc chảo đun nóng dầu ăn trút bộ một chiếc bát tô lớn đựng sẵn gừng tỏi ớt băm. Dầu sôi sùng sục trút dậy lên mùi cay nồng và hương thơm ngào ngạt của các loại gia vị.
Lúc , cô trút phần thịt nấm băm nhuyễn trộn đều. Lý Hữu Quế cho thêm chút tương ngọt mua lúc ăn bánh phấn lợi, bắc chảo lớn lên bếp múc mấy muỗng dầu, đợi dầu nóng già liền rút bớt phần lớn củi trong bếp , mới đổ âu thịt nấm băm đảo đều thoăn thoắt lửa .
Mùi thơm nức mũi lập tức lan tỏa khắp gian nhà, thơm đến mức hai đứa em trai nhỏ đang chơi ngoài sân cũng lon ton chạy tọt bếp, nuốt nước miếng ừng ực.
“Chị cả, chị đang nấu món gì thế ạ? Thơm quá chừng!”
“Chị cả, ăn, em ăn.”
Bé Kiến Hoàn khịt khịt cái mũi nhỏ hít hà hương thơm nồng nàn trong khí, dùng chất giọng non nớt ngước cô chảo thức ăn mà hỏi. Đứa nhỏ hơn là bé Kiến Nghiệp thì líu lo đòi nếm thử món ngon đang bốc khói nghi ngút, giọng sữa ngọng nghịu nhưng câu từ tròn vành rõ chữ.
là hai con sâu háu ăn.
Lý Hữu Quế tủm tỉm: “Món cay đấy nhé, hai đứa ăn . Hay là ăn bánh quy nhé?”
Mẻ sốt thịt nấm cô bỏ thêm ớt, thích hợp cho trẻ con còn quá nhỏ ăn, thế nên Lý Hữu Quế mới lựa lời dỗ dành.
Bé Kiến Hoàn lớn hơn một chút nên hiểu chuyện, ớt cay là bé lập tức từ bỏ ngay, cái đầu nhỏ ngoan ngoãn gật gật.
Còn bé Kiến Nghiệp thì vẫn hiểu gì, thằng bé từng nếm mùi ớt bao giờ, hiểu mà cũng từng trải nghiệm qua nên nhất quyết chịu, cứ mè nheo đòi ăn cho bằng .
Trẻ con chịu lời thì ?
Thì cứ để cho nó nếm thử một là tay ngay.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-60-nang-dau-nha-toi-sieu-du-dan/chuong-210-hai-nhoc-ti-hau-an.html.]
Lý Hữu Quế chẳng mà tốn công khuyên giải nữa, cô lấy một chiếc chén nhỏ, múc non nửa chén đưa cho thằng bé, tiện tay đưa kèm hai chiếc muỗng nhỏ.
“Cái chia cho em với ăn chung nhé, nếu cay là nhè đấy, chị cả dỗ .” Lý Hữu Quế nghiêm túc lý lẽ với đứa em trai út. Nói là dỗ thế thôi chứ cô bỏ mặc , lát nữa thế nào chẳng lấy nước cho nó uống.
Bé Kiến Hoàn vốn định bụng ăn, nhưng giờ thấy phần của thì đương nhiên cũng nếm thử một chút. bé lớn hơn em, hiểu chuyện hơn nhiều nên tranh giành ăn mà em trai múc một muỗng lớn đút tọt miệng.
Kết quả là, cái miệng nhỏ của bé Kiến Nghiệp nhai vài giây lập tức há to mồm òa nức nở vì cay.
Bé Kiến Hoàn bên cạnh sợ hết hồn, vội vàng lùi mấy bước, ngơ ngác em út há hốc mồm toáng lên.
“Chị, chị cả ơi, em cay kìa!” Cậu bé vội vàng cầu cứu chị gái.
Lý Hữu Quế liền mang ca nước , tiên bảo thằng bé nhổ hết đồ ăn trong miệng , đút cho nó uống liền mấy ngụm nước lớn, cuối cùng nhét miệng một viên kẹo ngọt, tiếng rấm rứt mới chịu ngừng .
“Đã bảo lời , bảo ăn mà cứ nằng nặc đòi ăn, giờ tay ? Còn dám ăn nữa nào?” Lý Hữu Quế buồn mắng yêu, còn trêu chọc hỏi xem thằng bé ăn tiếp .
Bé Kiến Nghiệp vội vàng lắc đầu nguầy nguậy, tỏ ý ăn nữa, sợ c.h.ế.t khiếp .
“Đấy, chị cả bảo ớt cay cho ăn mà cứ đòi ăn cho bằng , giờ cay nhè thấy ? Đáng đời cái tội lời!” Bé Kiến Hoàn bên cạnh cũng cất giọng non choẹt lên giọng dạy dỗ em trai, bé tự thấy là đứa ngoan nhất, còn em út là chúa bướng bỉnh.
Lý Hữu Quế mấy lời ngây ngô của hai đứa nhỏ mà bật nghiêng ngả.
Bảo Kiến Hoàn dắt em sân chơi, Lý Hữu Quế liền lấy những chiếc lọ thủy tinh sạch sẽ bắt đầu múc sốt thịt nấm đóng lọ. Hơn hai mươi cân nguyên liệu khi sên thành sốt nấm thịt chỉ đóng đầy bảy hũ.
Mỗi hũ nặng tầm hai cân, tính ngót gần một nửa thể tích, may mà nấm là tự hái trong rừng, thịt cũng là săn tốn tiền mua.
Tính toán chi li , nếu bán mỗi lọ với giá hai đồng hoặc một đồng rưỡi thì vẫn lời hơn nhiều so với việc bán thịt tươi, chỉ tốn chút gia vị cùng công sức chế biến mà thôi.
Việc bảo quản món mới là vấn đề then chốt. Thời tiết ở đây lạnh bằng phương Bắc, đóng băng cũng chẳng tuyết rơi, e là để ngoài nhiệt độ phòng chỉ vài ngày.
Sốt nấm thịt khó giữ lâu, trừ phi gửi ngoài Bắc, bằng cứ cách hai ngày đem đun nóng một , đến mùa hè thì tuyệt đối thể món , chỉ để một ngày là hỏng ngay.
May Lý Hữu Quế gian tùy , đồ đạc cất đó để bao lâu cũng sợ hư hỏng, thế là cô lén cất năm hũ trong gian, chỉ chừa hai hũ để cả nhà ăn dần.
Lần đầu món , Lý Hữu Quế tính toán sẵn trong đầu, định bụng sẽ gửi cho bọn La Đình và La Tiểu Long hai hũ, gửi sang chuồng bò một hũ. Lần tới thành phố sẽ biếu Phương Hoa một hũ, thế là vặn hết sạch.
Tuy nhiên, món sốt nấm thịt vẫn đáng để tiếp, dù là đem biếu tặng để nhà ăn đều vô cùng tiện lợi.
Chỉ điều hiện tại hũ thủy tinh rỗng trong nhà dùng hết, Lý Hữu Quế bước cửa ngó trời, thấy thời gian còn sớm, ước chừng vẫn kịp chạy hợp tác xã mua bán một chuyến để mua thêm vài chiếc hũ về.
Nghĩ là , Lý Hữu Quế dặn dò cha Lý một tiếng vội vã chạy hợp tác xã mua bán thị trấn gom thêm năm chiếc hũ rỗng mang về.
Mua hũ về rửa sạch sẽ đem phơi cho ráo nước, đợi đến tối khi cả nhà nếm thử món sốt nấm thịt mới lò và tấm tắc khen ngợi hết lời, cơm nước xong xuôi, Lý Hữu Quế tiếp tục xắn tay áo bếp. Lần chỉ năm chiếc hũ rỗng nên lượng nguyên liệu giảm một phần ba, cô nấu thêm năm hũ sốt nấm thịt thơm lừng nữa.