Trọng Sinh Thập Niên 60: Nàng Dâu Nhà Tôi Siêu Dữ Dằn - Chương 212: Có Chuyện Gì Thế Này
Cập nhật lúc: 2026-09-18 16:55:03
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khi sự kỳ vọng của một đột nhiên đền đáp gấp bội, niềm vui bất ngờ lớn lao đến nhường nào thì ai cũng thể hình dung .
Lúc đây, tâm trạng của La Đình chính là như thế. Anh ngờ Lý Hữu Quế chu đáo chuẩn cho nhiều đến , xưa nay luôn là chủ động chăm lo cho khác, đây là đầu tiên chuyện đảo ngược .
Lý Hữu Quế cảm thấy mấy món ăn với cơm đều đưa miệng, ngờ tay nghề của thể thứ đồ ăn ngon lành đến thế, trong lòng cảm thấy vô cùng đắc ý.
“Mấy thứ nguyên liệu rẻ lắm, hầu hết là nấm tự hái núi về nên chẳng tốn mấy chi phí, nếu ăn thấy ngon thì tiếp.” Lý Hữu Quế thích ăn món , những ngày thịt ăn cũng chẳng thấy kham khổ chút nào nữa.
La Đình: “...”
Thật bất ngờ.
Mới mấy ngày ngắn ngủi mà cô nghĩ món mới, giọng điệu dường như còn tiếc nuối vì thiếu thốn nguyên liệu nữa chứ.
“Đồng chí Lý Hữu Quế, cảm ơn cô nhé, tiền gửi cô, phiền cô vất vả quá .” La Đình chẳng gì hơn, lồng n.g.ự.c dâng lên một cảm xúc ấm áp khó tả, đành rút tờ hai mươi đồng đưa cho cô.
Hả?!
Nhiều thế ư?
Làm gì đến mức ngần tiền, lượng thịt băm cô bỏ tính đầy một cân, lấy hai mươi đồng thì chẳng khác nào bán với giá trời.
Lý Hữu Quế kẻ hám tiền, kiếm tiền chính đáng thì chứ tuyệt đối thể hét giá quá đáng như thế.
Thế là Lý Hữu Quế dứt khoát chỉ nhận lấy một tờ mười đồng, kiên quyết lấy thêm một xu nào nữa.
“Mười đồng là nhiều lắm đấy, tốn mấy chi phí , chiếm phần lớn tiền nong chỉ dầu ăn với chút thịt băm thôi, đậu phộng cũng rẻ rề . Đồng chí La khách sáo quá , đồng chí giúp đỡ bao nhiêu là việc cơ mà.”
Lý Hữu Quế thấy mười đồng vẫn còn dư dả chán, vốn định thối tiền thừa cho nhưng La Đình sống c.h.ế.t chịu nhận, mà cô ngại dây dưa giằng co qua với một đàn ông to lớn bên vệ đường, ngộ nhỡ ai ngang qua thấy thì trăm miệng cũng chẳng thể nào thanh minh cho hết.
“Lần nhé, đồng chí sẽ thêm vài hũ nữa biếu đồng chí.” Thấy ngại quá chừng, cô đành tính để La Đình về đơn vị sẽ thêm đồ ăn gửi tặng .
Thấy Lý Hữu Quế cảm thấy áy náy thôi, La Đình đành gật đầu cho qua chuyện, vốn chẳng mấy kinh nghiệm giao tiếp qua với con gái.
Hơn nữa những chuyện đối với bây giờ chỉ là chuyện vặt vãnh, việc La Đình đích tìm gặp riêng Lý Hữu Quế thật là vì một chuyện quan trọng hơn nhiều.
“Đồng chí Lý Hữu Quế, chuyện là thế , đây chẳng với cô là một đứa em gái sắp sửa xuống nông thôn ? Đoán chừng chuyến về thăm nhà của là nó sẽ chuẩn chuyển tới đây . hy vọng khi nó đến đây, cô thể để mắt chăm sóc giúp một chút.”
La Đình vô cùng yêu thương và bảo bọc đứa em gái , ngờ cô bé nằng nặc đòi xuống nông thôn cắm rễ vì gia nhập quân ngũ.
Thế nhưng nhà khuyên can mãi , đành để con bé nếm trải mùi đời xem , xuống tới vùng nông thôn hẻo lánh tự khắc sẽ hiểu thực tế gian nan đến nhường nào.
Hóa là vì chuyện .
Chuyện thì đương nhiên là thành vấn đề , Lý Hữu Quế sảng khoái gật đầu nhận lời ngay. Cô cũng chẳng buồn nghĩ xem em gái La Đình khó chiều , trai tính thế thì cô em gái chắc chắn cũng chẳng đến nỗi nào nhỉ?
Dù Lý Hữu Quế xưa nay thích nghĩ về khác, chỉ là thỉnh thoảng ngó ngàng giúp đỡ một chút thôi, chẳng gì to tát.
Thật La Đình rõ chẳng cần đích mở lời nhờ vả thì Lý Hữu Quế cũng sẽ đồng ý giúp đỡ, nhưng chẳng hiểu cứ cất công chạy thêm một chuyến , cũng là qua đây thấy cô một chút.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-60-nang-dau-nha-toi-sieu-du-dan/chuong-212-co-chuyen-gi-the-nay.html.]
Còn về những lý do sâu xa hơn nữa thì bản La Đình đào sâu suy nghĩ, cũng chẳng dám nghĩ ngợi quá nhiều.
Hai bên đường thêm vài câu ngắn ngủi, La Đình liền xách đồ đạc rời để tránh ngoài thấy sinh chuyện bàn tán . Dù họ chỉ chuyện đoàng hoàng nhưng cẩn tắc vô ưu vẫn hơn.
Anh , Lý Hữu Quế cũng thong thả về nhà, về tới nơi vẫn còn kịp chợp mắt một lát. Chuyện La Đình một tới gặp thì Lý Hữu Quế cũng để tâm suy nghĩ vẩn vơ.
Thời gian thấm thoát thoi đưa, chớp mắt một cái ngô, khoai lang và đậu phộng đều gieo trồng xong xuôi, những thửa ruộng nước cũng cày bừa xới xáo kỹ càng qua mấy lượt, cuối cùng cũng bước vụ cấy lúa.
Lúc trút bỏ những chiếc áo bông dày cộm, ai nấy chỉ mặc một hai lớp áo mỏng dài tay, xắn quần để chân trần lội xuống ruộng bùn cấy lúa.
Lý Hữu Quế vẫn phụ trách việc gánh mạ đầu bờ ruộng như năm, cô việc nhanh thoăn thoắt, hầu như một cô bao trọn khâu gánh mạ cho cả đội.
Cấy lúa xong xuôi, công việc trong đại đội sản xuất bắt đầu thong thả hơn , chỉ còn những việc thường nhật như cỏ, tát nước và bón phân mà thôi.
Năm nay đại đội gom mua hơn ba mươi con heo giống, dựng thêm năm dãy chuồng heo mới. Có điều việc chăn cừu còn giao cho nhóm ở chuồng bò nữa, mà chuyển sang cho mấy già yếu trong đội phụ trách.
Nhóm ở chuồng bò giờ đây chỉ cần chuyên tâm việc chăm sóc đàn heo, ngần con heo thì công việc cũng ngập đầu ngập cổ, quét dọn từng chuồng trại, cắt rau heo, băm rau nấu cám, suốt từ sáng sớm đến tối mịt chẳng lúc nào ngơi tay.
Đứa bé sơ sinh ngày nào nay gần một tuổi, trộm vía lớn lên vô cùng kháu khỉnh và bụ bẫm, nguồn dinh dưỡng cuối cùng cũng bù đắp kịp thời. Giờ đây bé ăn cơm nát và cháo hoa, tuy thịt ăn nhưng cứ hai ba ngày tẩm bổ một quả trứng gà.
Hiện tại những ở chuồng bò còn lo đói ăn nữa, nhưng thịt thà thì vẫn là thứ xa xỉ. Không chỉ riêng họ thiếu thốn mà ngay cả phần lớn xã viên trong đại đội cũng hiếm khi nếm mùi thịt, gì nỡ bỏ tiền mua gà vịt ăn, hoặc bắt gà nhà nuôi đem mổ thịt chứ.
Vào ngày mùng bảy Tết, đại đội sản xuất cuối cùng cũng tiến hành chia tiền quyết toán, tiền chia nhiều gấp đôi so với năm, điều khiến cho thể xã viên vô cùng phấn khởi, càng thêm tin tưởng và ủng hộ tuyệt đối sự lãnh đạo của Đội trưởng La Trung Hoa cùng ban cán sự đại đội.
Chính vì mà năm nay ai nấy đều hừng hực khí thế lao động, bởi vì lợn nuôi nhiều như thế, gà vịt cũng tăng đàn đáng kể, ai nấy đều thấy ngày tháng ấm no đang dần hiện mắt.
Đàn gà và vịt của đại đội năm nay cũng bắt đầu đẻ trứng, một phần trứng giữ để ấp nở thành con giống, phần còn đem bán lấy tiền. Tháng nào Lý Hữu Quế cũng mua vài chục quả, một nửa trong đó đương nhiên là mua hộ để tẩm bổ cho hai chị em bé Phương Duệ và Phương Tuyết Tuệ.
Hôm nay, đại đội phân công bộ lực lượng lao động khỏe mạnh lên mạn sườn núi đốn củi, Lý Hữu Quế đương nhiên cũng tên trong danh sách.
Đến chân núi , Lý Hữu Quế chợt nhớ hình như khá lâu cô gặp La Đình.
Kể từ cái ngày về quê thăm đến nay, cô cũng từng bước chân rừng sâu thêm nào, ròng rã suốt hai tháng trời qua chẳng chút tin tức gì về .
Lý Hữu Quế bỗng cảm thấy thời gian trôi qua nhanh thật đấy, trong lòng cô dấy lên một cảm giác như thể xa cách từ lâu lâu .
Đông cùng thì việc đốn củi nhanh nhiều , chỉ trong một buổi sáng cả đội đốn hơn một trăm bó củi lớn, chiều nay lên đốn thêm một đợt nữa là gom đủ gần bốn trăm bó củi.
Đương nhiên củi cũng chẳng thể nào dùng đủ đến tận vụ gặt mùa thu, ước chừng cầm cự qua vụ gặt mùa hè cũng khó, vụ gặt mùa hè chắc chắn tổ chức thêm một đợt đốn củi nữa, bởi vì nuôi heo bây giờ là nhiệm vụ trọng tâm hàng đầu của đại đội.
Vừa đốn củi xong bao lâu thì La Trung Hoa nhận thông báo lên công xã họp khẩn. Nào ngờ đến lúc ông từ bên ngoài trở về đại đội, phía dẫn theo ba cô gái trẻ tuổi, khiến cho thể bà con xã viên hình ngơ ngác.
Có chuyện gì thế ?!
Ba cô gái là ai chứ?!
Mọi tò mò đến c.h.ế.t , ánh mắt ngừng dán chặt mấy cô gái làn da trắng trẻo mịn màng, ăn mặc chỉnh tề sạch sẽ , qua là ngay từ thành phố lớn về.
Sắc mặt của La Trung Hoa lúc cũng chẳng lấy gì vui vẻ, từ lúc bước khỏi phòng họp ở công xã là mặt ông xầm xì như thế , trông vô cùng buồn bực và ngột ngạt.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.